9/16/16

Tuần này

stress từ thứ hai tới thứ ba sang thứ tư rồi thứ năm mịa luôn thứ sáu. Tuần nay trước khi đi làm dek có coi bói !!!!

1. Sáng thứ hai có có khách gọi vô ầm ỉ. Mình hay mét là thứ hai là ngày tuần tuần thể nào cũng có chuyện. Thường là chuyện hay xảy ra vào những ngày cuối tuần. Sáng thứ hai khách gọi social worker ra giải quyết. Cái phải giải quyết qua tới thứ ba rồi thứ tư. Sáng thứ năm mình nói với supervisor và cả bà clinical director là tao không muốn ngồi nói chuyện với khách một mình trong phòng. Nên hai bà đứng trước cửa coi lỡ có chuyện chi. Trong phòng dưới bàn có nút bấm gọi security. Chổ này khách còn rất hiền chưa đến nỗi phải xây một cái bàn xi măng cưa ngang cái phòng làm đôi. Có hai cửa. Khách vô một bên social worker vô một bên để lỡ khách có khùng lên có chuyện chi thì an toàn cho social woker. Lâu lâu mình mới gặp một khách khùng tưng tưng bặm trợn như vậy. Nhưng rồi khi bả dịu cơn lại thì cũng không sao. Trong 30 người mình phụ trách thì có khoảng hai ba người như vậy. Cũng không đến nỗi nào.

2. Là đó xong bữa thứ năm. Bữa nay thứ sáu tưởng xong cái 11 giờ trưa thêm một chuyện khóc lóc ầm ĩ phải nán lại làm cho xong.
Cái xong cũng hết mịa nó giờ gòi. Mình mệt thần kinh lẫn thần hồn. Dek ngồi lại viết báo cáo nữa. Đi về. Thứ hai viết vậy. Cứ ngồi nán nán lại biết chừng nào mới xong việc.
Hồi xưa chọn cái nghề này nói là để học đọc học viết tiếng anh cho đã cho giỏi. Mịa giờ ngồi chép bài cả ngày cả tuần cả năm. Ngán ngược gòi đó.

3. Mà có chuyện này vui nè. Một ông khách homeless làm việc với mình cả gần 3 năm nay. Ổng không nhà cửa nhưng mà chưa bao giờ kêu ca phàn nàn như nhiều ngưởi khách khác nghe. Lúc nào cũng nhỏ nhẹ cam chiu lắm. Bỏ waiting list hơn 3 năm thì tháng trước được một cái studio  nhỏ nhỏ. Giá có hơn $200 tháng. Ổng dọn vô mừng viết cho mình một cái email dễ thương lắm. Bữa nay gặp lại mình hỏi thăm. Thiệt tình kể là đi mua tv bỏ vô. Sắm chén dĩa nồi cơm điện và hai cặp loa nghe nhạc. Gòi ông anh của ổng cho một cái ghế sofa. Cô biết không. Cái sofa bỏ vô cái chật luôn cái studio giờ tui phải nằm bằng mệm thông hơi. Sáng xếp lại. Mình e ngại. Vậy bác lớn tuổi nằm vậy có đau lưng không. Trời ơi cô ơi. Tui không nhà cửa lâu rồi. Giờ có chổ chun ra chun vô. Là tiên. Mấy cái khác không quan trọng nữa. Mình nói vài tuần nữa khi bác ổn định thì mình sẽ tới thăm ( là trong một phần viêc của mình). Ổng tự hào nói. Cô tới đi tui làm cà phê Việt Nam cho cô uống. Mình cười. Lòng nghẹn lại. Vui lây rồi tự hào lây với ổng.
4. Vụ này mình cười ha ha sáng nay lúc gần về. Một ông khách khác gọi điện thoại lên khoe. Em ơi, anh mới đươc nhổ hết răng gòi. Hahahha. Vụ này là ổng đau răng cả hàm hơn một năm nay. Tự hút thuốc đó. Mà còn tiểu đường nặng nữa. Nha sỉ thường dek ai dám nhổ vì sợ máu chảy gòi cầm không được. Mà phải chuyễn bịnh viện. Chờ rất lâu. Nên răng cứ thay nhau đau rồi ổng tự ...bẻ luôn. Chứ hai ba tháng gặp mình là thấy mất một cái hai cái. Rồi nhăn mặt than đau ăn cháo hút thuốc thôi chứ không ăn được chi hết. Ông này mần chi thì mần bịnh cở chi thì binh chứ thuốc ngày 10 điếu không bỏ nha.
Cái bữa nay mình hỏi bịnh viện nhổ mấy cái. Ổng kêu nhiều lắm ổng đếm không hết. Hahhha. Mình hỏi chứ giờ trong miệng anh còn mấy cái răng. Ba cái hàm trên và hai cái rưỡi hàm dưới. Còn phía trong là sạch hết rồi. Mình hỏi rưỡi là sao. Là một cái còn chân mà mẻ đó em. Hahhaha.
Ổng kể tiếp. Bác sỉ nhổ xong dặn anh ráng đừng hút thuốc 1 tuần cho nứu mau lành. Anh nghe lời không hút thuốc được 1 tuần đó em. Giờ lợi nó lành chỉ bác sỉ khâu tự nó tự bung hết. Giờ miệng anh y như ... em bé vậy á. Không còn đau. Không có răng nữa. Anh không cần đánh răng nữa. Hahahha. Mình nói. Anh giống em bé mà giờ có còn hút không. Mần chi mà hết em. 1 tuần là giỏi lắm gòi đó.
Ổng mừng ơi là mừng. Mình và khách cười ha ha trong phone.
Ổng cứ hăng hái kể thêm cái này cho rùng rợn nè. Bữa con em nó nấu cho nồi cháo gà. Anh cắn trúng cục xương gà cắm phặp cái vô nứu răng. Máu phọt ra quá chời !!!! Thành ra coi như cháo gà thành cháo huyết luôn em ơi!!!!!. Thôi. Nghe tới đây mình chuyển qua đề tài khác cho lẹ. Không dám cười quá trớn nữa. Gớm quá.

5. Dạo này mình hay làm bánh. Bữa làm mango rồi banana bread rồi mới làm banana pear bread. Lúc trộn bột và mấy thứ khác trong đầu nhớ lời một ông giáo sư già trong trường social work kể vậy nè. Tao làm social worker trong binh viện hơn 30 năm. Mập to tròn như vậy nè. Ổng lấy tay đập phình phình lên cái bụng trống của ổng. Tự tao ăn cake nhiều quá. Social workers trong binh viện làm bánh ngon không thể từ chối. Tao cứ có một câu hỏi vớ vẩn trong đầu là tại sao social worker làm bánh ngon như vậy. Về lâu về dài. Tao nghỉ vậy nè. Làm bánh là cách xả stress. Làm bánh khó mà dể. Vì làm bánh có công thức hết gòi. Cái gì cũng sẳn nhiệt độ lò bao nhiêu bột bao nhiêu đường bao nhiêu trứng bao nhiêu bơ.... chưa làm ra đã nhìn thấy cái hình cái bánh rồi. I mean predictable. Có thể đoán và lên kế hoạch trước. Ổng kết một câu xanh dờn. Social workers làm bánh ngon " because that is only thing they can predict and control.' Mịa ơi, sau bốn năm đi làm social worker, giờ tự nhiên cả hai tuần nay ngồi làm bánh, mình mới hiểu được cái triết lý thấm thía đàng sau câu nói. Công việc stressful, always something unexpected will happen and you have control over it and you still have to deal with this. This is a nature of this job. Hồi trước lúc còn làm dưới Yolo county  làm clerk có một bà social worker già nua nói là bả thích ủi đồ. Bả tả cách bả ủi đồ y như một môn nghệ thuât. Bả nói. Tao mà bi stressed hả. cứ đem quần áo ra giặt gòi ủi lại. Hồi xưa mí bà trong đó kêu bà này hơi man mát. Giờ mình hiểu nha.

6. Cái mình nói với chồng. Mình không muốn làm bánh nữa. Hahah làm chưa có ra đâu vào đâu cái mịa chi hết mà đã không muốn làm bánh ngon. Đắm mình trong những chuyên làm bánh để xả stress rồi mai mốt sẽ to ra như ổng giáo sư già . À. Không. không nha. Sẽ viết thường hơn để xả bớt ra để khỏi đọng ám khí nha. Sẽ tập trung làm art. Sẽ. sẽ. Để vức bớt những gì không cần thiết. Thêm giờ ngồi thiền cũng còn hay hơn là... làm bánh. Nhể. nhưng mà. Để làm thêm cái red velvet beet chocolate cake nữa gòi giải nghệ nha.

7. Tối hôm qua fb với mấy đứa hồi highschool. Ngồi cười như điên.   Được như sống lại chuỗi ngày trung học ham hố chửi thề và cười sằng sặc cả ngày. Chẳng bận tâm tới bất cứ chuyện chi trong tương lai và quá khứ. Pha như quỉ và sủa như chó. Đời vui thế có mịa chi mà than. Nhể.
sẽ kể tiếp.

9/15/16

Danh ( II)

Lúc đang học văn thơ yêu nước của các cụ nhà ta, cô giáo dạy văn ở trường Lê Quí Đôn hồi trước khuyên học trò nên hoc thơ ...nguyên bản bằn tiếng Hán Nôm gì đó, vì mấy bản dịch bằng tiếng việt không có xúc tích bằng.

Ừa, hoc thì học. Loai phiên âm của Hán Nôm. Mình hoc thơ của hai cụ Phan, Nhật Ký trong Xà Lim, thơ bảy câu tám chữ gì đó của Nguyễn Trãi, ,Nguyễn Khuyến.... tòn bằng chữ Hán Nôm. Đứa nào mà không có từ điển Hán Nôm mà tra thì coi như không biết gì hết luôn nha.

Mình hồi đó tham. Học văn thơ Hán Nôm rồi dịch sang Việt ngữ cứ như là loạn xì ngầu lên. Nhưng cứ học, vì lúc đi thi, sẽ có phần...dịch ngược sang tiếng quốc ngữ, bài làm se... sẽ dài ra thim chừng đươc trang nữa.

Thi nha. Đề thi rất chung chung về tinh thần yêu nước trong văn thơ từ .... đến.... Có nghĩa là không biết bài nào hết thì coi như không có dẫn chứng và coi như là toi luôn câu đó.

Ngồi trước mình vẫn là đồng chí Danh măt mụn yêu dấu. Nó cao, nên lưng còng còng. Nó cứ thò dầu xuống ăn xin một bài thơ dẫn chứng.Giám thị cứ lượn qua lượn lại. Mà nó lì lắm. Léo nhéo điếc cả tai.

Mình phát khùng lên gòi nha. Nhưng nghĩ tình yêu đâu là không nhắc nó chút nữa nó ra ngoài sân nó chửi mình hèn phản bạn. Nên nặng nót một câu. Dm, chép đi nè. .

Đã sắp chết mà còn bị dm, Danh sần sùi cả măt. Nhưng nó im. Có gì thì chép cái đã, chút nữa rồi tính.

Mình thì thì thào thào cho nó bài thơ Nhật Ký trong Xà Lim bằng hán nôm. Khó khăn lắm Danh mới chép xuống hết. Nó đọc đi đọc lại, không hiểu chi hết. Không hiểu làm sao mà bình với luận.

Tức nước vỡ bờ. Danh quay xuống, nạt rõ to. Dm, mày đoc cho tao chép cái gì vậy hả. Tiếng gì vậy?

Không biết bài đó nó được bai nhiu điểm nữa.