1/26/12

To sao cho vừa

1. Hồi trước, tôi đi đâu cũng đi ngang qua chổ này nè. Tượng Thích Quảng Đức. Nhỏ, vừa phải, màu trắng với mấy bông sen hường bạc màu thời gian. Bức hình vị hoà thượng này tự thiêu phản đối chính quyền ông Ngô Đình Diệm là một trong những bức hình nổi tiếng nhất thế kỷ. Chắc ai cũng biết.


Bức tượng trắng này, đơn giản. Một cái gốc hoa sứ thơm lừng rơp mát làm duyên cho cả một khu. Khiêm tốn .Ngay góc đường. Nhắc. Nhớ. Vậy là đủ rồi nha.

2. Mấy năm nay, đối diện bên đường thêm cái công viên này.

Là do người ta đập cái trạm xăng ra rồi xây thêm một cái tượng của Thích Quảng Đức bằng đồng. To hơn, cao hơn và khí thế hơn cái tượng cũ bên kia.



Nhìn giống Diêm Vương lắm nha.

Phía sau cái tượng lớn, là cái phù điêu con con này. Nghĩa là cái tượng bên đường, sandwich cái tượng bự phía trên rồi thim cái hình này. Là ba tượng luôn nha.

Đánh một vòng kể lể chuyện ngày xưa mần sao . Cảnh sát chế độ ngày xưa đàn áp mần sao. Rồi thầy Thích Quảng Đức leo xuống xe mần sao. Rồi . Mần sao. Minh hoạ tùm lum beng nha. Hết luôn một vòng. Một đống biểu ngữ cũng bằng đồng phất phơ bên phía bên kia. Kiểu không rành tiếng Việt như Lún Ghẻ mà ngồi đánh vần chắc hết ba bốn tuần nhang cũng chưa hết chữ.

Chi vậy không biết. Cái bịnh thích to trong việc xây cất tượng đài ở Việt Nam phình tướng ra tới ngoài cái ngã tư này. Cái tượng ngày xưa vậy là lành rồi. Đơn giản vậy là xứng với cái khiêm tốn, khép nép, hoà bình của đạo Phật rồi. Cái tượng mới to lồng lộng lửa cháy. Lại xài chất liệu đồng. Cho lửa. Lửa tự nhiên làm thành một cái vòng hào quang phía sau tượng Phật. Vô duyên và nhìn hung dữ gì đâu.

Việt Nam chưa tới hàng đế quốc để có thể xây những thứ hoàng tráng lộng lẫy để lại ngàn năm như Tháp Ai Cập nhưng cũng đủ cái " phú" để vung tiền cho những thứ "trọc" như thế này.

Cứ muốn đi ra biển lớn mà vẫn còn kiểu xây tượng vớ va vớ vẩn như thế này thì chỉ tới được cái ngã tư này là pó tay chấm cơm nha.

Vừa dư vừa thừa vừa mứa mà vừa...cản trở giao thông. Hic.

Hồi xưa tôi băng qua cái trạm xăng đó, lề đường ngược chiều một chút là tới nhà nhỏ bạn thân. Giờ khu đó đồi núi cao lên, hết đường xe chạy ngược chiều nha. Muốn đi phải đường vòng. Phiền gớm luôn nha. Ha.

Quang cảnh chổ ngả tư CMT8 đó đã căn bản là chật hẹp với một đống các nhà cao tầng xung quanh. Mần chi thêm hai ba cái tượng để nói lên một sự tích mà đã nổi tiếng lên tòn thế giới. Lại lửa bừng bừng cao to lên nữa thì Sài Gòn không nóng mới là lạ nha !

Có cần cứ xà bần làm tượng minh họa con nít vậy không ta. Bữa khánh thành, thấy tòn chức sắc đi coi chứ có đứa con nít nào đâu. Vụ này "trí thức Lún Ghẻ" có nói trong cái bài này nè. Ha. Lấy thim page view nha pà con.

3.Tranh của Cleve Gray

Reverend Quan Duc ( 1963, 60x 50) Oil on canvas

Cleve Gray là một hoạ sĩ trừu tượng khá nổi tiếng của Mỹ. Bức trừu tượng này là một bức quan trọng nhất trong sự nghiệp sáng tác của ông. Ngay sau sự kiện Thích Quảng Đức tự thiêu, ông vẽ bức tranh này. Ông xài hai từ " tranquil" ( bình lặng ) và "disturbing " ( kinh khủng) như hai ý chủ đạo trong bức tranh này. Coi những nét cọ màu với hai màu xanh và đỏ xong cho rùng hết cả mình. Ông giải thích mảnh xanh dương để nói lên tinh thần của Thích Quảng Đức.

Vậy là đủ rồi nha. Không cần nói thêm chi.

Chứ hình ảnh và You tube về vụ thiêu này đã đầy ra rồi. Mần thêm một cái hình giống vậy chi cho tốn thêm cái entry này. Hử ?

1/22/12

Xông

hơi !

Sáng nay hết tuyết, mà mưa còn rả rít. Trời tê tái chứ người ta vẫn chăm chỉ chợ Tết dưới downtown. Ngoài trời mới ghê nha. Nhà này không chợ Tết. Tụi nhỏ nằm ườn cả tuần ở nhà. Chồng lùa cả nhà YMCA cho hai đứa nhỏ đi bơi. Còn hai vợ chồng chun vô xông hơi.

Phòng xông hơi công cộng của YMCA trên đây người Việt nhiều. Cứ hai người cặp kè trong phòng là mình đã nghe Tết rôm rả rồi. Bà con rủ đi Chùa giao thừa đêm nay. Lạnh thế này. Tặc tặc. Nha. Để si nghỉ lại.

Xông hơi chay. Không mùi chi hết. Hồi xưa chổ này cho xông thêm mùi khuynh diệp. Giờ hết rồi. Xông chay.

Ngồi trong phòng xông hơi mịt mù hơi nước. Xông chay. Nên nhớ hùi hụi cái bữa đi xông hơi mùi xả ở Huế. Thơm thì thôi nha. Bữa đó trời cũng rả rít như vậy. Yellers bày đặt đi xông hơi. Thiệt lần đầu mình tới chổ xông hơi đấm bóp ở Việt Nam nha. Lại do người mù đảm trách. Cứ hai người dồn laị một phòng. Nhỏ ti. Ngồi mà nghe mùi xả. Xông hơi xong ra hết cái mệt mỏi . Thì tới cái mệt lành lạnh...muốn đi ngủ. Mấy người còn mê cái màn đấm bóp, tẩm uất. Mình không ham cái trò lách chánh bụp bụp nên rủ một con trong nhóm chun vô xe. Tính. Ngủ. Mà có ngủ được đâu nè. Phải. Giởn.Cười. Ầm ầm lên chứ. Anh bạn kêu.Mí con khùng. Không lẽ xông hơi 30 phút mùi xả mà khùng nặng vậy sao ta.

Cuối năm, trước giao thừa, thế nào Má cũng nấu một nồi xả, mía lau, gừng, vỏ chanh khô, lá thơm đủ loại thơm ngào ngạt cho ba đứa tắm. Xông hơi, tẩy trần cái năm cũ đi qua. Lấy cái hên năm mới sắp tới. Nhà tắm nhà mình bé ti. Nồi nước xông của Má thơm lừng. Ngào ngạt nghi ngút khói. Hồi nhỏ sợ ngơp. Nên tắm dội lấy lệ rồi đi ra. Sao cho chóng để ăn hàng Tết. Giờ nhớ lại. Tiếc ngẩn tiếc ngơ. Giá chi ngồi trong phòng tắm đó suốt một đời. Hít hà cái hơi nồng ấm ngay ngáy mùi xả , ngọt thau mùi mía lau và giữ rịt cái tình bất diệt của Má. Trong cái nhà tắm đó. Khoá cửa thiệt chặt. Nhỉ.

Ngoảnh lại nhìn. Ngỡ ngàng. Như mới bước ra khỏi một giấc mơ huyền bồng bềng nào đó. Có Má. Ngồi đó. Thò cây đũa dài quấy quấy cái nồi lá , cho hương thơm nóng hổi bay lên. Nóng mềm da thịt các con của Má. Lây lây trong hồn mỗi đứa. Tẩy trần đi con. Cho sạch bụi năm cũ.

Năm cũ đi qua. Năm mới tới. Mình bước tiếp. Cũng sẽ đi xông hơi.

Mà.

Xông chay !