7/3/17

Tháng Sáu và phim Kong

1.Tối qua nằm coi phim King Kông với em Xèo tới hai giờ sáng. Đã tuổi sắp xuống lỗ mà nằm ngửa ưởn ẹo ra coi phim con nít thì cấm được chê là. Dở. Nha. Vừa coi vừa lau nhà mà đoán gần hết cuốn phim. Vừa coi vừa đoán nên làm phiền em Xèo ghê gớm. Ẻm cứ. Suỵt. Rồi lườm. Rồi. Liếc. Xéo. Lúc nào mà con mẹ ẻm đoán sai. Thì ẻm nả lại. You are wrong. hahaha.
Nhưng mà có ba cái ni mình ưng nè.

2.Một là. Phim mượn cảnh Hạ Long quá đẹp nha. Cảnh xanh mướt từ đầu chí cuối. Làm mình run động nhớ Việt Nam lắm lắm. Biết laô phim có photoshop chỉnh sửa nhưng vẫn thấy nao nao.
Hai là. Đã nói gòi. Mình đoán đươc gả̀n hết. Không có chi ngạc nhiên hết. Nên dù là phim hành động, không có chi giựt mình hú há. Cái coi xong ngủ một cái thẳng giấc. Không ác mộng chi hết. Già gòi ngủ được thẳng giấc là ok. Nha.
Cái thứ ba quan trọng nè. Phải giải thích hơi dài dòng chút nha.
Phim King Kông hành động mượn súng ống tàu bè bên quân đội dàn cảnh. Một cái chiến hạm to khủng chở trực thăng và lính. Đậu ven ven bờ biển. Đám hải quân chỉ yểm trợ cho trực thăng và lính đổ bộ thôi chứ không tham gia bất cứ một cảnh hành động nào trong phim. Chán chít. Nhể. Đám phi công bỏ bomb lái máy bay ào ào bị Kong nó xử trước. Xong cái đám lính đi bộ phía dưới từ từ cũng bị xử từng em một. Còn đám Navy ngồi ngoài biển cho mà ngáp ngáp câu cá mập cá hú ngồi đó mà học làm nước mắm giết thời gian chớ không có tham gia chi chi. Không có tình huống nguy kịch. Nói chung chỉ xuất hiện cho đúng một phút cho có lệ cho vui rồi thôi.

Cuối phim coi xong mình nói em Xèo y chang thí. Ẻm nhìn mẹ. Cười.

3.Dài dòng vậy là mình nói tới Beo. Cuối tháng sáu vừa rồi. Chàng nhập học Naval Academy, trường đại học hải quân ở phía bên kia miền đông nước Mỹ.

4.Mở ra một chương mới trong cuộc đời của chàng. Ngày trọng đại đó người ta kêu là Induction Day. Ngày mà chàng tạm từ giã cuộc đời thường dân trở thành tân binh.

Ngày đó. Học sinh chỉ phải cầm tờ giấy nhập học. Bước qua cái cổng thiệt to. Là xong. Chàng "được" cạo sạch tóc. Thay đồng phục.Từ giày dép quần áo nón quần trong quần ngoài chi cũng đồng phục hết.


Mỗi chàng/nàng được phát một cái bao tải thiệt to bỏ mọi thứ vật dụng cần thiết vô rồi viết tên mình làm dấu. Tư trang hành lý gọn gàng vậy á.

5.Xong cái ngày Induction Day, buổi sáng hôm sau chàng bắt đầu chương trình sáu tuần basic training. Cái hình ni không biết em Xèo ẻm lụm đâu trên " intergram ..." chi chi. Sao mà ra được cái mặt của ảnh nè. Lúc này là năm giờ sáng á. Mặt trời Anapolis mới ló dạng ti tí he hé thôi nên mới đẹp vậy á. Chứ mùa hè bên đó nóng hừng hực. Em Xèo ẻm dòm xong ẻm nói. Chạy vậy vui nè. Không cần chạy nhanh. Vì cả company chạy chung together.

Thấy mấy nường áo vàng chạy phía ngoài không. Là anh chị lớp trên. Kêu là" detailers", là đám sẽ kèm cặp tụi mới vô từng li từng tí " detail: chi tiết". Cách ăn. Cách bận. Tắm á. Năm phút thôi nhá.Trong phòng phải sạch sẽ như li. Mịa. Tụi detrailer mà vô xét cái. Nó quét phủi qua một cái mà có bụi là. Hít đất trước cái đã. Nha. Cách đội nón. Cách cầm cuốn sách. Đọc. Thuộc lòng. Có ai đó. Hỏi. Học thuộc lòng cái chi. Một người trả lời. Everything.

Vậy đi nha. Sẽ kể tiếp. Cho đủ 10. Tất nhiên gòi.

Bữa nay viết tiếp chuyện anh Beo nè.


6.Anh đi vậy là được hơn hai tuần gòi. Chủ nhật vừa gòi trong trường bố thí cho tân binh hai chục phút gọi về nhà. Ba ảnh cầm điện thoại cà quýnh cà quánh. Beo nè Beo nè. Giọng chàng khàn khàn. Hỏi sao. Tại con  phải la yes sir nhiều quá đó. Con bi la nhiều lắm vi con không có đọc cái note trước. Hồi tháng vừa rồi trường có gửi một cái tập tài liệu có một đống fact anh phải học mà tất nhiên là anh cứ ngó lơ chứ không thèm coi tới. Giừ ngươì ta hỏi chi cũng không biết. Hahah. Mission của US State là cái giống chi? Bài hát của Navy, Blue Gold chi chi đó cũng không thuộc.... Bla bla bla....
Nhưng ảnh nói ảnh thích. Ảnh tập dữ lắm. Ảnh ở chung phòng với một du học sinh từ Isarel. Năm nay trường nhận đào tạo 15 tân binh từ các nước khác gửi sang.

Nói với mẹ xong vài phút là. Can I talk to Bánh Xèo. Hahahha Lại nhiều chuyện. Tưởng ảnh nhớ em ảnh. Ai dè. Xèo, you have to do this and this and this for me. Là kiếm đia chỉ của con bồ của ảnh dùm để ảnh viết thư. Ha.

7. Nhóm vô kỳ này có khoản 1200 chia làm 24 companies. Mỗi company có chừng 80 đứa. Ngày nào mẹ cũng vô Fb của Navy coi hình các anh chị luyện tập. Mà chưa thấy có hình chi của company của ảnh. Thấy bà con tập đủ thứ hết à. Tập võ. Tập bắn súng. Tập trèo. Tập leo ...núi giả. Tập bơi. Yep Navy thì phải biết bơi. I guess. Hahaha.

Sáu tuần không internet, không game không phone call. Nhưng cho viết thư tay nha. Cả nhà mới nhấn được thư viết tay của ảnh. Chữ viết sao dạo này gứm quá. Vừa đọc vừa đoán. Con nít thế hệ cháu cố BH giờ toàn internet và đánh máy. Nên viết chữ đọc rất mỏi mắt.

Mà thương lắm nha. Anh kêu " dear family" gạch đầu giòng và cuối thơ ký là " your boy" với cái tittle MIDN, viết tắt của chữ Midshipman.

8. Nhà trường cũng khuyến khích gia đình tân binh gửi thư và post card động viên. Cái nhà ni gởi quá chừng hình luôn nha.

Bữa lục kiếm được hai tấm hình ni nè.




Hahaha trang phục Halloween đầu tiên hết thảy của hai anh em.  Anh lúc đó ba tuổi và em Xèo đúng một tuổi luôn nha. Hy vọng là ảnh sẻ surprised vì tấm hình ni lâu lắm gòi. Hồi cái thời chụp hình còn rửa phim ra và in hình chờ mấy ngày mới có. Xa xưa lắm gòi.

Túm lại là cả gia đình đã đi một bước rất là dài để cho ảnh bước tới cái ngưỡng cửa naôy. Gian nan vất vả. Nhưng tới lúc này thiết không bỏ công tí nào.






5/10/17

Hoang tưởng (II)

Không ai biết bà phát bịnh hồi nào. Cô con gái kể là khoảng lúc cô được 5 tuổi cậu và mợ đem con qua cho cô chơi với anh em họ. Được vài lần. Bà gằng. Rồi. Bà cấm. Bà gọi điện thoại nói vơ chồng anh trai đừng có đem con sang nữa. Anh hỏi có chuyện chi không. Bà lặng thinh. Nói chồng bà không ưa. Nhưng sau này giải thích cho con gái bà biết là bà biết mợ có tình ý với ba mày. Tao thấy cặp mắt hai người nhìn nhau là tao biết.
Ba mày thích đi chơi gái điếm. Có thằng đàn ông nào đi tối mịt mới về nhà không. Hễ thấy đàn bà là cặp mắt sáng lên. Về nhà đem cái hơi hôi hám tội lỗi trong nhà thổ về nên em trai mày mới khóc điên dại như vậy.
Vậy rồi gia đình của bà càng ngày càng xa lánh vì không muốn đụng chạm với bà. Vì bà cứ nói với họ. Chồng em dạo này khó tánh. Đi làm về mệt thì chỉ muốn yên tĩnh không giao lưu chi hết.
Bà bắt đầu gây chuyện với chồng. Bà bắt đầu tin là chồng mình đi chơi gái điếm và cho tiền gái điếm chứ không đem tiền về nuôi con. Ông chồng ngỡ ngàng cố gắng giải thích thế nào bà cũng không nghe. Lúc ông điên lên quát vào mặt bà thì bà làm thinh. Vô phòng đóng cửa ngồi lì trong đó cả ngày.
Một hôm khuya thiệt khuya khoảng 1 am sáng. Bà ngồi  chờ mà chồng chưa về. Bà kéo cái bàn ăn cơm bằng gổ nặng thiệt nặng tấn cái cửa ra vào có ý không cho ông vô nhà.
Ông về dùng hết sức đẫy cái cửa vô. Ông kiệt cũng không có sức mà la hét. Chỉ nằm lăn ra ngủ. Được vài tiếng. Sáng hôm sau khoảng 6 giờ sáng bà dựng ông dậy bắt đầu chữi ông mất bính tỉnh xô bà té đập đầu vào cạnh bàn. Máu tung tóe. Con gái lớn 1 tuổi lúc đó gọi 911 chở bà đi cấp cứu. Cảnh sát tới. Điều tra rồi bắt ông đi vì tội đánh vợ.


Bảo hiễm sức khỏe cho người 65 tuổi trở lên

không còn dễ dàng như hồi xưa nữa.
Một bà khách gần 65 tuổi ăn tiền bịnh hơn 10 năm nay dưới chương trình Medicaid ( chương trình bảo hiểm y tế dành cho người thu nhập thấp hoặc không có khả năng lao động được phụ cấp tiền bịnh dài hạn) tuần trước nhận được thơ thông báo là bảo hiểm Medicaid của bà sẽ được ( mình nghỉ là bị thì hơn)chuyển sang chương trình medicare dành cho người 65 tuổi trở lên. Thơ khuyến cáo là vì bả ko đi làm nên bả chỉ được nhận một phần bảo hiểm Part B, đi khám bịnh khi cần thiết. Còn Part A là tiền đi bịnh viện Part D là tiền thuốc thì không được. Và không có vụ cover khám răng mắt hàng năm chi chi hết. Hỡi ơi không chứ. Trong cái thơ thông báo tất nhiên là kèm theo tờ quảng cáo trắng trợn. Nếu muốn được bảo hiểm Part A tiền bịnh viện một tháng đóng chỉ hơn $400 thôi.
Chương trình Medicaid không có mấy cái vụ part này part kia. Cái chi chi cũng cover cho hết. Sang tới medicare thì bảo hiểm chia ra thành ….100 parts khác nhau. Tùy nhu cầu. Mà nếu tới 65 tuổi mà không đăng ký bảo hiểm thì sẽ bị phạt tiền. Nha !
Hồi xưa người già có Medicaid lên 65 tuổi chuyển Medicare dễ dàng hơn rất nhiều. Làm một lần giấy tờ hưởng luôn part AB và D. Bây giờ mình không có tiền trả bảo hiểm thì tới 65 tuổi phải tự đi xin. Xin part nào nó cho part đó. Thiệt nói ra không có tin luôn. Bà social worker Mỹ trắng lạnh lùng nói. Tao chỉ cấp cho mày Part B vì mày đang ăn tiền bịnh. Mày muốn xin tiền bịnh viện thì đi tới chổ này. Chổ này chứ tao không có biết.
Ai mà đang uống 20-30 viên thuốc một ngày và cần thuốc uống suốt đời thì cần bảo hiểm Part D. Thì cũng phải đi xin hoạc trả co-pay. Nhiểu quá.
Giờ thì nếu biết chổ này chổ kia rồi biết kiếm chương trình “Extra Help” mà xin thì cũng lê lếch qua ngày cũng có bảo hiểm. Nhưng rất nhiều chủ trương rào cản được đặt ra làm khó làm dễ. Nha.
Trong chổ làm của mình có rất nhiều người ngấp nghé gần 70 tuổi mà vẫn ráng gồng mình đi làm để được thêm bảo hiểm cho răng và mắt. Dek hiểu sao Medicare dek có cover cái phần này.
Mình biết chủ trương của chương trình bảo hiểm y tế đánh vào những người không có lịch sử đi làm không có “credit” nhưng những người suốt đời đi làm mà vẫn sợ không dám nghỉ thì thiệt… tình luôn á.
Chương trình Medicare giống như đám rừng. Đi training mấy lần mà cuối cùng toàn end up ngồi vẽ hình người hình thú trong sổ không hà. Hahhaa Ngoài 3 cái part ABD đó ra tất nhiên là nó còn thêm part C và thêm một chục cái part khác nữa…..
Đó là tình hình hiện tại. Nếu trong tương lai Medicaid bị cắt hết từ lông tới lá nhắm nhắm hơn 800 tỉ…. thì mình không biết sẽ như thế nào.
Hồi xưa lúc đang Berkeley học về social policy chi chi á, đã được khuyến cáo về vụ này là tiền già tiền bịnh phụ cấp tiền bảo hiểm chi chi cho người 65 tuổi trở lên sẽ chính thức phá sản vào năm 2024. Luc đó mới 2004 thấy còn xa xôi quá. Giờ đã gần giữa 2017 rồi đã bắt đầu thấy nhúc nhích gòi đó.
Pà con cứ việc thong thả đi làm. Nha. Tự chắc tới phiên mình thì 75 tuổi mới được ăn tiền già. Quá !