6/29/10

Mấy hạt bụi vương vào mắt tao

Dạo một vòng thăm mấy bog người quen. Ghé blog Hương. Như mọi lần, bản viết về Sài Gòn làm tôi luôn rùn mình. Vì tôi soi thấy mình trong đó. Bản cho nghe lại bài Sài Gòn niềm nhớ không tên. Nghe lại, cũng sởn tóc gáy.

Ngày xưa, bài đó được cho là ủy mị, vàng, sến. Nhưng tôi vẫn thích. Không hiểu tai sao. Chắc vì nó buồn, vàng, sến và ủy mị. Nhưng bài hát chỉ nhắc nhớ về một Sài Gòn nào đó, của ai đó.Chứ không phải của tôi.

Tự nhiên hôm nay nghe lại, tự nhiên rùn mình. Vì hình như bài hát đó đang hát cho mình. Tự nhiên mình thấy mình sến, mình vàng, mình ủy mị.

Chồng cùng nghe. Lắc đầu. Sài Gòn của em giờ chỉ còn trong kỷ niệm. Tôi ngoay ngoắc. Kỳ vậy. Vậy là sao?

Chồng không thèm trả lời. Nấn ná nghe cho hết tiếng hát khàn đục của Khánh Ly rồi thả ra một câu so sánh. Sài Gòn ngày xưa đẹp như Thẩm Thúy Hằng của ngày xưa. Sài Gòn bi giờ thì ..y như Thẩm Thúy Hằng của bây giờ.

Tôi lặng người. Không cãi vả được như mọi lần.

Tôi yêu cái nghèo của Sài Gòn ngày xưa. Cái vắng tanh trưa hanh hanh gió mát của ngày xưa. Những xe đẩy bán đầy trái cây cóc ổi xoài muối ớt mắm ruốc nón lá rong ruổi. Tôi yêu xe đạp lóc cóc tóc dài đầy chí trên đường rợp bóng mát. Tôi yêu những cơn mưa rào rào đầy những đứa trẻ lổng nhổng cởi truồng đen thùi lùi té nước hắc hắc cười.Tôi yêu những trận đá banh của tụi xà lõn
chia phe một bên bận áo, một bên buộc áo lên đầu, không đứa nào có một đôi giầy bóng đá. Còn nữa, còn nhiều nữa. Nhớ sao cho hết trời!

Sài Gòn niềm nhớ không tên. Về .Nhớ. Mà không biết nhớ cái gì. Có lần tôi đã viết như thế trong bài Sài Gòn Slum City. Giờ mới biết. Sài Gòn niềm nhớ không tên là cái gì.

Là.Đau. Nhói. Trong .Lòng. Từng. Cơn. Đó.

Có lẽ tại cũng vì đang bịnh nên sến.

Tôi còn Má, còn em, còn vài đứa bạn hom hem đếm qua đếm lại chưa hết một bàn tay. Về Sài Gòn cũng chỉ còn có thế thôi. Và những nỗi nhớ tràn lan như dịch khi tôi một mình rong ruổi trên chiếc xe cùn lượn lờ mấy chổ cũ. Ngơ ngơ ngác ngác như người quê mới lên tỉnh. Xa xa lạ lạ. Đông. Nghẹt. Ồn. Khói. Một thành phố mới ngỗn ngang gạch, lô cốt và kẹt xe là xe. Vậy thôi.Ngơ ngác quá. Nên không còn yêu được nữa.

Sáng nay, tôi lái xe trên đường. Quẹt mắt hoài.

Tới chỗ làm. Bạn hỏi. Biết nói chi. Tại " mấy hạt bụi vương vào mắt tao".

Bực ghê. Rồi cố nhoẻn miệng cười một cái để nuốt hết những niềm nhớ không tên của mình vào lòng.

Cố đi hết cho thêm một ngày nữa với cái nhớ Sài Gòn quay quắt trong lòng.

Quá tội cho một ngày hôm nay!

6/28/10

Sữa Ông Thọ

Mỗi lần bịnh, lại mệt ăn không vô. Xuống vèo 2-3 lbs là chuyện nhỏ. Cái mặt hỏm vô. Nhìn y chang minh tinh chằn tinh màn bạc.
Bịnh thì nằm thở chứ ăn không được. Uống thuốc thì thuốc hành vật vờ như con sứa.
Người khác bịnh, cứ tô cháo hành Thị Nở tiêu gừng mà quất vô là hết. Hay tô phở, có cái trứng gà. Còn không cứ nốc sô đa hay nước cam cũng xong. Còn tôi. Chỉ thèm một ly sữa Ông Thọ nóng thiệt nóng, bẻ bẻ vài mẩu bánh mì vụn, đợi bánh mì mềm hơi sữa, thút thít múc hết ly sữa rồi lại vật ra. Vài lần như thế thì cũng phải hết bình.
Hôm qua, thấy mẹ múc một muổng sữa Ông Thọ, con bé đòi uống theo. Uống với bánh mì, nó tấm tắc khen ngon. Làm sao mẹ biết uống sữa này?
Ừa, ai hồi xưa ở Vn mà không uống sữa này hả con. Hình như một tháng mỗi nhà được phát một hộp. Khui ra mỗi người múc một chút chẹt chẹt với bánh mì ăn cho có chất.
Sang đây thành thói quen, bơ sữa cở nào cũng không quên sữa Ông Thọ. Lâu lâu thèm cũng quẹt một chút cho đỡ nhớ. Bà con nhiều người uống Start Buck , chê dỡ. Chắc vì không mùi sữa Ông Thọ. Cũng phải lết lết sang tiệm cafe Việt Nam chế thêm miếng sữa đặc vô ly đen.

Lảm nhảm chút thôi.

6/21/10

8 hours of retarded drawings



What would you do if you had 8 hours of waiting and doing absolutely nothing inside the airport?
Off course, you may not be able to shop in the fancy stores where they are willing to rip you off with their ridiculous prices. You would go hungry? deal with it. I did not spend $10 for a hamburger or $10 for a pizza which was a size of a baby hand.Even a thin bar of vegan chocolate was $6. The only thing is free is tap water!

I starved myself.I drew. Yep. I drew for 8 hours. Got home, touched up a little bit. And here we go. A series of drawings . I call.

8 Hours of Retarded Drawings.

All of them are done with ink , pencil, color pencil and newspaper on sketch book size white paper.


Shine shoes-shoes shine. She was busy that day.




Do you want to try some of our vegan lotion?


She was waiting.

Vegan shop of skin care, cosmetic and fragrant



sometimes, waiting and doing nothing is not that bad.
At all.


6/13/10

Bánh Xèo brochure for Việt Nam's tourism

as one of her class's project .
She did this project with her mom's help to select pictures. The text she wrote are from books she read from library.








Everybody's favorite drawing.

6/11/10

Hòa hợp hòa giải: Sài Gòn Giải Phóng Người Việt


"Sài Gòn Giải Phóng Người Việt" Collage, 36 in by 30 in, newspaper on a foam board.

6/10/10

Beo's graduation, 2010



today. He is happy.

to get over with all the teachers here.


let them stay behind.....and


move forward....

to continue an adventure to a new school next year.

hopefully with his friends


as this Nano club.

Congratuation, Beo.
Mommy loves you! very very much.

6/9/10

Bánh Xèo's Go Green Origami Bird Project, 2010


Material: office paper, shredded paper, school newsletter papers, junk mails and lid from ice cream boxes.








Bánh Xèo madde this mobile as a " thôi nôi" gift for one of my friend's baby.

6/8/10

Ghost Quilt Done





Những mũi may cuối cùng...

xong rồi nha. Đứt 6 tháng. Mà êm đềm lắm nha.Cứ như ngồi thiền á.



Hết vải cùng màu. Lì. Không đi mua thêm. Cứ tự tin .Lượm vải khác may vô. Té ra, đó là khúc mình ưa nhất.
Đẹp nhất nha.










Như mọi lần, mỗi lần xong một cái như vậy. Lại thở ra. Nhưng có cảm giác muốn ói. Giống như mới đẻ thêm đứa nữa. Lo !



Phía mặt sau. Không hiểu sao lại thích hơn phía trước nha.


Vậy đi.

6/7/10

Blog mới, người cũ mèm

"Chân chọng" giới thiệu một cái blog mới của một người mà "cọng" đồng Diệt ở Huê Kỳ xúm lợi quánh hội đồng một thời gian dài rồi kiu bằng thằng phản bội cho tới tận ngày hôm nay .
Hi.

Lún mới bỏ vô blog list của Lún. Mại dô nha.

Bài đầu tiên chàng viết hông phải của chàng mà của Lún, rồi Ngoc Lan sửa chính tả, quăng lên báo do chàng edit. Tí ti vậy thôi. Mà sinh ra đủ chuyện nha.

Nói nhỏ. Giờ mỗi lần Lún găp chàng. Thì. Không " Hi anh, hi em " như người ta.
Mà.

Chào thằng thầy phản bội.
À, chào con ranh khốn nạn.

Rồi hai đứa há họng ra cười một chặp rồi mới nói chuyện nha.

Hân hạnh. Ngàn năm mới gặp một người như vậy. Không quăng ra một cái entry giới thiệu thì hỗn láo với cuộc đời này quá. Hahahaha

p.s: danh hiệu" con ranh khốn nạn" là có copy right của Bùi Bảo Trúc và Huỳnh Thủy Châu. Ai muốn xài phải xin phép nha. Có đăng ký bản quyền rồi nha.

6/6/10

Tưng tửng đầu hè

1.Nóng. Nóng. Nóng.

2.Lại nóng. Nhớ xức kem chống nắng khi ra ngoài nha. Đừng tiếc tiền. Mua loại tốt. Thêm mấy cây súng nước ( cũng loại ok, cho khỏi chạy qua chạy về nạp...đạn nước) cho tụi nhỏ. Là thành mùa hè nha.

3. Mới coi lại film Of Mice and Men. Khóc. Nhớ hồi lâu lắm. Phải đọc cuốn sách này của John Steinbeck cho một lớp English. Lún kiếm film coi tắt rồi mới đọc. Giờ coi lại, anh chàng John Malkovich đóng vai Lennie cứ làm mình nghẹn cả người. John Malkovick quả là thiên tài. Nhớ chàng đó trong film Con Air.Chàng mang trên vai cái khôn ngoan, xảo quyệt, thông minh của một tên tội phạm có bằng PhD tổ chức xém thành công một cuộc trốn tù có qui mô bằng máy bay. Còn trong Of Mice and Men, chàng lại đóng vai một chàng nông dân đi làm thuê khổng lồ ngớ ngẩn, khù khờ, tối ngày chỉ biết nựng chó con, chuột và thỏ, rồi vụn về giết người hồi nào không hay. Coi tới đâu, lại cứ khóc ròng tới đó vì cái tài đóng film của John Malkovich. Đôi mắt lé kim xấu xí của chàng có hồn. Giọng nói của chàng ấm áp,có duyên.Vai ác cũng có duyên nữa nha.Không ghét được.

4. Over The Rainbow theo version của chàng Israel Kamakawiwio'ole, người Hawaii là một bài hát ưa thích của Lún.Nghe hoài không chán nha. Chàng còn có mấy bài dễ thương lắm nha. Ưa thêm. Starting All Over Again và Mona Lisa. Anh chàng to đùng xù xề ôm cái cái guitar nhỏ xíu, trong vắt một chất giọng hoang dại của người Hawaiian .Vậy mà chàng tài năng này chết rồi nha. Mới có 38 tuổi thôi.Không biết tại hát hay mà chết sớm. Hay tại biết sắp chết mà hát hay như vậy. Nhưng có một người khuyên Lún. Hãy sống một ngày bình thường như thể ngày mai mình sẽ chết. Biết đâu đó.Mình sẽ làm được những điều rất khùng/hay/bất thường/ xuất chúng.Ừa. Thôi, ai rảnh nghe Over the Rainbow đi. Không thích không ăn tiền.

5. Hai ba ngày nữa đá banh ở Nam Phi nha. Bắc Hàn vô hồi nào mà mình không hay. Chừng nào Việt Nam mình được vô đá một trận trong Cúp thế giới ta?

6. LA Times mới có một bài về điện giựt con nít chết ở Việt Nam. Buồn nha. Đọc đi cho buồn rồi si nghỉ. Lún không tin là giờ ở Việt Nam, làm cái gì cũng phải vươn tới cái tối cao là tiền và hưởng thụ. Bữa có người quen hỏi. Viết blog làm chi. Blog của mày có mần ra tiền không. Lún kêu không. Vậy viết mần chi. Ừa, mình có giải thích chắc người ta cũng không hiểu. Viết blog mần chi? Ai biết không?

7. Bữa con nhỏ bạn mới quen hỏi hai vợ chồng mày lấy nhau bao lâu rồi. Trả lời ngay không si nghĩ. 11 năm. Nó té ngữa. Lâu vậy à. Về nói với chồng. Chồng quát cho một tiếng. Hết hồn. 11 năm? Em tính lại đi. Thằng Beo sắp bao nhiêu? 12 tuổi. Vậy không lẽ em lấy anh rồi " pop" nó liền trong ngày cưới? Ngồi thừ lừ ra tính tính toán toán. À, 13 năm. Chồng kêu. Gần 14 năm rồi "bà " ơi. Tới phiên Lún té ngữa. Sao mình lại chịu được nhau từng ấy năm nhỉ? Hehehe, cứ 11 năm cho nó... chẻ chung nhỉ.

Ps. Cho nghe thêm bài này nè. Ai bận áo đầm sexy cho mùa hè này, nhớ uốn éo chút cho thêm sexy với bài này nha. Mỗi lần nghe bài này, tự dưng thích uốn éo chút. Hehehe. Cho nó tình chút nha.