1/30/11

Lại nhảm lung tung

1. Lạnh. Lạnh. Quá lạnh. Ba năm ở đây, chưa có năm nào sương mù dày cui như năm này. Sáng nào cũng phải tạt một thau nước nóng vô kính xe hơi mới thấy đường mà đi. Sương mù cả ngày. Mặt trời không có cửa mà chun qua nha. Giờ trùm quần, áo, găng tay, nón tầng tầng lớp lớp mà không bớt lạnh. Weekend không dẫn con xe đạp được thì hành tụi nó ở nhà đọc sách. Đứa nào cũng như khỉ ăn ớt. Hy vọng tuần sau có nắng mới đi Tết được. Không thì bà con mình mần sao diên áo dài đây. Không thấy hoa đào. Tết về muộn rồi.

2. Bánh Xèo bơi 1500 m mất 25 phút 30 giây. Beo 28 phút. Hehehe. Kỷ lục quốc tế nữ 1500m bi giờ là 16 phút ( con bé đó 16 tuổi).Hic . Mà thôi. Ai có gởi gao nuôi Bánh Xèo và Beo không ? Kỷ lục 1500m của Viêt Nam khoảng 18 phút. Không "quốt" tế thì Việt Nam đi nha.Thim nữa, vụ làm origami, cô nàng đắt hàng quá, phải xài thim assistant. Là cái nàng ngồi kế bên, đi rao dùm vụ order. Cô Xèo giờ ở nhà là cắm cúi. Gò xếp cho xong...Làm mình nhớ ngày xưa thằng em trai ngồi chấm mắt cá và vẽ vây trên những con cá đủ màu thắt bằng film nhựa truyền hình cho bà Liên Pôn Pốtlầu năm. Nhớ lắm.

3. Nhà Đậu gói bánh chưng nhìn phát thèm. Không còm bển được. Không biết tại sao. Nên sáng nay mình phải nấu xôi đậu xanh ăn với pa tê cho ....bới thèm. Chứ lạnh quá, chưa có đi mua bánh chưng được. Mà mua thì chắc tém liền chứ không để tới Tết. Nên dằn bụng nè. Tuần sau vậy.


4. Lại chuyện Việt Nam. Viết ra không thì quên. Lần này về mình ấn tượng mấy trường Đai Học Quốc Tế quá. Trường nào có liên doanh với nước ngoài đương nhiên lên hàng quốc tế hết. Tiểu học, trung hoc, rồi đai hoc tới mẩu giáo. Bữa đi Bình Dương, thấy mấy trường mẩu giáo quốc tế lớn chành bành. Trông ngon mắt ghê. Bình Dương dao này quá dẹp, đường xá khôi ngô, nhà cửa tuấn tú. Cầu cống qui hoạch rõ ràng chứ không như trên Sài Gòn hay Hà Nội. Không khí trong lành và thưa vắng người.

Mình có gặp và nói chuyện với một chàng cò đất có đẳng cấp.Nghĩa là chàng có một văn phòng lớn có máy lạnh và một cô thư ký xinh như mộng, tọa lạc ngay ngã tư trong một khu chình ình đang xây dựng rất là hoàng tráng. Chàng say sưa nói về những dự án nhà đất ở Bình Dương. Là Bình Dương rất chú trọng tới giáo dục. Là Bình Dương đang xây luôn ...ba trường đại học đẵng cấp quốc tế liên hợp ở đây, ở đây và ở đây ( Chàng chỉ lên cái bản đồ qui hoạch lộng kiếng rất huy hoàng, to đùng đùng trong văn phòng cò có máy lạnh của chàng).

Mình hăm hăm hở hở hỏi. Mấy trường này là sao anh. Có những khoa gì khoa gì. Vì mình biết mí trường Đai Học Quốc Tế ở Việt Nam chỉ chuyên vô vài ba khoa như tiếng anh, kinh tế, business hay công nghệ thông tin. Mình muốn hỏi anh coi mí trường này có khoa art của mình không. Anh ngập ngừng rồi lấy tự tin dõng dạt trả lời. Mấy trường này là trường Đại học Đa khoa đó chị à.

Đúng là dại cả người. Còn hơn bị chó cắn. Ai biểu ngu đi hỏi thằng cò đất về Đai học quốc tế mần chi cho khùng hết cả chuyến đi Bình Dương. À, mà cái vụ đa khoa này làm mình théc méc nha. Là Đai học bách khoa của mình có đủ 1oo khoa không? Và tổng hơp HCM hay Hà Nội thì có mí khoa cả thảy?

5. Phim ở Việt Nam. Mình không ra rạp coi phim. Chỉ coi phim bộ truyền hình trên TV. Nói chung là cứ bật TV lên, có phim nào coi phim nấy. Có khúc nào xào khúc ấy. Không hiểu cái background thì hỏi Má và em. Rồi cũng xong. Phim truyền hình Việt Nam giờ tòn xài người đẹp. Nam đã thanh thì nữ phải tú. Tóc không nâu không tímthì cứ "phải" vàng rực lên mới lửa.Nhà cửa trong phim tòn cấp Phú Mỹ Hưng trở lên. Nhà ai cũng sang, giàu, hai ba tầng, sân vườn, bếp ...sạch như lau. Lúc ăn cơm bày biện như trong nhà hàng. Sài Gòn nóng nhưng mí cô teen cứ phải đi dép kiểu gấu bông lợn bông nóng giòn bốc khói hết cả mí lổ chân lông ở trong nhà ( chắc là phải có máy lạnh rồi).Hahaha. Nhà "phải "trong khu vắng người. Lái "phải" tòn xe xịn. Không thấy khúc đường nào kẹt xe.

Nội dung làm nhàm có cái coi được, có cái không.Nói chuyện thực tế mà hình ảnh cứ chiếu cảnh trên trời. Giống như một cái film gì gì đó, chuyện xoay quanh một cô gái nhà nghèo phải đi xe đạp bán mấy cái vòng tay lúc lắc kiếm tiền như nhất định phải ở nhà sân vườn và trong nhà phải có flat screen, có vậy mà tới mấy chục tập mới tình chứ.Film Việt bi giờ. Nói chung là dùng để giải sầu, hay đang nằm vật vạ cho con bú, coi giết thời gian thì ok.Chứ coi để trăn với trở hay khóc ròng cả ngày thì . Hic. Chịu thua.

Cái mình không ưa là diễn viên và lời thoại không khớp nhau. Nên coi khó chịu vô cùng. Đem ra phàn nàn với chú Ba Sài Gòn. Chú kiu. Sao chị để ý kĩ vậy. Người ta chỉ coi cái nội dung thôi.Trời. Coi phim thì cái đó là cái đầu tiên để welcome người coi mà không để ý là mần sao. Không thì đọc sách cho yên.Thấy mình kiu ca vụ này dữ quá. Con em mần thin. Nhưng có cái phim nào mà diễn viên lời thoại khơm khớp nhau tí thì nó " mời" mình. Coi đi. Cái này khớp nè. Hahaha. Ngồi dí mông mà coi cho hết nhá.

Chứng tỏ là người Việt Nam mình làm được. Film Việt Nam có thể làm cho lời thoại và miệng diễn viên nhép theo một cách tự nhiên. Hoàn toàn có thể tránh được cái tai nạn chạy đua người trước tiếng sau . Nhưng nhiều film, nhất là nhiều film cải lương, không làm. Tại sao? Làm biếng. Mì ăn liền? Hay coi thường khán giả quá mạng. Hay ? Mà khán giả coi riết cũng thấy quen. Không ỏm tỏi lên như mình. Là sao? Sao khán giả Việt Nam mình lôi ca sĩ ra đánh người ta bẹp ruột về chuyện hát nhép. Còn vụ diễn viên nhép không xong lời thoại thì lại là chuyện bình thường.

Heheh, có người sẽ bảo. Còn hơn là film chào mừng đại hội. Mày muốn coi cái nào. Ái . Film chào mừng đại hội á. Chào. Thua. Không biết bàn thế nào hết. Mỗi lần coi mấy cái show đó, hay film đó, thì mình ôm bụng cười lăn cho tới khi hết thì thôi. Thì sướng chứ gì. Các anh hát mí nhạc đỏ xưa quá là xưa, nhưng lại gào và nhúng theo kiểu quá là mới. Nên nhìn hơn lô lố, gia giả. Chứ không thiệt tình như ca sĩ ngày xưa.Dạo này các chương trình thiếu nhi cũng có đồng phục bộ đội. Mới tinh.Oai hùng ra phết. Em nào cũng to béo chứ không ốm như bộ đội mình ngày xưa. Thế là tốt rồi. Hay film công an Việt Nam phá....án. Hahaha. Thôi. không dám bàn. Các anh công an mình cũng bốn năm người ( sẽ có một bà nữ tuyệt đẹp đi chính giữa) đi dàn ngang quay chậm chậm một hàng như kiểu Hollywood rồi đó. Mà một tình tiết rất ưa bình dị là tư gia các anh công an thì nhìn cũng rất ưa là...bình di. Không cao lồng lộng như ở Quận 7. Cùng lắm thì cũng bộ xa lông xà cừ với ấm trà con con tiếp khách thế thôi. Nhìn thấy mí anh công an mình dũng cảm mà...bình dị quá. Hahahah!

6.Con nít Việt Nam tiếng anh hơi bị ấn tượng. Nói thì thào y như Mỹ. Hi. Mà tụi nó không "pick up" tiếng anh trong trường nhá. Tụi nó học từ Disney Chanel trên TV á. Nên tiếng anh rất tư nhiên, cứ như gió.Truyền hình Việt Nam giờ đầy film Mỹ. Coi cả ngày không hết. Nhỏ em trả có 50 ngàn/tháng coi vi vu luôn. Disney Chanel ở Việt Nam là cho Việt Nam coi. Nên tòn hàng tồn, hàng xài lại. Chứ không giống như ở Mỹ nhá. HBO ở Viêt Nam coi hơi bi safe. Những pha làm tình quá đáng, hay máu me quá đỏ đều bị cắt xén một cách trơ trọi. Có con nít ngồi bên cạnh cũng không cần phải bit mắt mà bấm lướt qua.

7. Tết con mèo. Nhưng bao lì xì ngoài chợ Việt Nam và dưới Santa Ana tòn in hình con Thỏ của Tàu. Dân ta vô tư quá nhỉ. Mình đi kiếm trong khắp ngoài chợ không có hình Mèo. Bà con nào đang hừng hực lửa chống Tàu năm nay lì xì cho mí em nhỏ cẩn thận nhá. Mèo chứ không phải Thỏ. Đừng có băng rôn rầm rầm Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam mà quên mí vụ nho nhỏ này nha.

8. Nhớ Má vô cùng! không lẽ mới qua lại ròng rả khóc vì nhớ Má, nhớ em, nhớ cháu. Nhớ luôn canh bún và ổi.Thôi, không không không khóc.Nhất định Tết này không khóc.

1/26/11

Không có gì ác hơn chuyện ba chúng mình

hay kỷ niệm ngày ba chúng mình chết chùm với nhau




Mình làm tranh cho các cháu sau này tô màu nè. Hình này hơi bị râu, hơi bị khỉ ( là ông chồng mình bàn ra thế). Lại cứ cờ quạt loạn cả lên.


Nên mình nhổ bớt râu, xóa bớt phần khỉ và phần cờ. Mình cũng ngang nhiên xóa bớt mình đi chút chứ bà con kiu dạo này mình thịt mỡ hơi nhiều. Các cháu nào muốn tô màu miễn phí thì cứ tự tiện đau xuống mà tô nhá. Màu gì cũng xong. Không phải cứ vàng vàng đỏ đỏ đâu nhá. Tô miệt mài xong xì- can cho mình nghía cái là mình ăn Tết vui rồi nhá.

1/25/11

Xích lô



Lần này về, có dịp đi cafe với bạn, tôi đều thấy quán nào cũng vậy, một chiếc xích lô cũ kỹ hay còn mới.

Dựng ở một chổ khất ngay một góc, hay sừng sững ngay chính giữa quán. Chiếc nào cũng còng lưng chất đầy những chậu bông cảnh, hoa lan, hay dây vạn niên thanh xanh xanh lòng thòng được vun vén một cách duyên dáng, thanh mảnh, điệu nghệ làm đep cho quán.

Cái xích lô ngang tàng ngày xưa, dọc ngang hùng hổ Sài Gòn một thời, giờ nằm chình ình một đống. Mần cảnh. Nhìn thấy buồn buồn.

Tôi về nhà Má, phải đi ngang qua cầu Bình Triệu. Dưới chân cầu phía bên phải có một bãi nghĩa địa xích lô, nơi người ta đi thu gom xe ba bánh và xích lô rồi chất một đống ngỗn ngang. Nhìn thấy tội tội gì đâu. Nghe cay cay sống mũi.

Một ngày, con em dừng xe đổ xăng bên góc đường. Tôi ngó quanh. Chợt lặng người nhìn một chiếc xích lô trần truồng chỉ còn cái sườn rỉ sắt cong veo, nằm cô đơn vệu vạo trong khuôn viên trạm xăng. Cái sườn màu sắt rỉ đẹp quá. Nắng chiều xéo ngang, nên có những khúc ánh màu đỏ. Nắng hất cái khung đổ một vệt dài xuống đất , cứ như một bức tranh ai vẽ bằng than. Khiến tôi muốn khóc.

Ra Hà Nội, tôi và bạn kêu xích lô về Hàng Than từ hồ Hoàn Kiếm. Loay hoay chỉ có đúng một chiếc.Xích lô hợp tác xã, dù gọng tua tủa lộng lẫy. Mắc trời ơi. 50 ngìn nhá. Tôi và bạn tống ba không bảo hiểm lên xe máy vèo cái chỉ có 20 ngàn.

Trong Sài Gòn, xích lô cũng vô du lịch hết. Chỉ chạy giới hạn trong vài khu Tây rảo bộ. Tây cha tây con hí hửng chụp hình qua, quay film lại cảnh mình ung dung xích lô. Dân ta không xích lô nữa, taxi thôi.

Tôi chợt nhớ cái xích lô ngày xưa. Lòng cứ quặn nát lại.

Ngày xưa đi xích lô là một xa xỉ. Tết có tiền lì xì mới tụm năm tụm ba quần áo đẹp đi xích lô ra hồ Kỳ Hòa coi bông, coi thú...cũng nhồi bông. Bịnh đi cấp cứu mới đi xích lô. Tôi nhớ ông xích lô chỉ dám bỏ Má tôi ngay cửa bịnh viện chứ không dám phụ Má vô phòng cấp cứu vì sợ mất cái xe .

Ông ngoại tôi ngày ấy không xích lô vì kêu tốn tiền. Ông chống gậy đi bộ lên thăm Má tôi. Rồi chống gậỵ về. Từ quận 10 sang quận ba cũng đâu có gần. Má phải trả tiền cho ông xích lô trước, dụ với ông ngoại là không mắc đâu. Thì lâu lâu ông mới chịu đi.

Ngày xưa, đi xích lô thì phải trả giá. Cãi qua cãi về với xích lô cũng vui vui. Không tòn ten tính đồng hồ như taxi bây giờ. Ngày xưa, ngày xưa...Trưa nắng, ít khách, xích lô kéo dù trùm kín mặt, quay vô tường kéo một giấc. Trời mưa. Ừa.Nhất là những ngày mưa. Xích lô cực. Lo vây chằn chéo che cho kín cái mệm chổ khách ngồi. Ngày xưa. Ngày xưa.

Những chiếc xích lô ngày xưa....Giờ chỉ là một nét vẽ vụng trong những chiếc áo thun lưu niệm đủ màu Hello Sài Gòn treo đầy ngoài sạp ở những phố đi bộ, trong đống thiệp vải lụa bán cho Tây , trong tranh sơn dầu ngoài Đồng Khởi , cũng dành bán cho Tây, trong quán cafe mit mù khói thuốc, hay trong những băng CD ca nhạc Sài Gòn đep lắm Sài Gòn ơi ... bán cho... Việt Kiều. Lãng mạn... vô tư.

Để nhớ . Cho một thời quá cực.

Tôi về. Rãi rác đâu đây.
Chiếc xích lô thì còn đó.

Còn.

Người đạp xích lô. Chiếc nón lá lụp xụp. Cái quần ống thấp ống cao. Đôi dép xách lòi cả mười ngón chân cáu bẩn. Cái nước da đen thùi của những ngày giang hồ lầm lũi. Gân cổ trước những khách keo kiệt (như tôi) trả giá thấp cao. Tôi trộm nghĩ. Không vô công ty, du lịch, không hơp tác xã.
Thì làm gì.

Lại . Khéo lo. Lại bao đồng. Lại ruồi bu.

Nhưng thiệt. Về lại lần này, ngoài những người phải nhớ, những thứ phải nhớ. Lâu lâu tôi lại tẩn mẩn nhớ thêm chiếc xích lô. Của ngày xưa. Và của bây giờ.

P.s: chiếc xích lô trên được tôi ký họa vội vàng trong một ngày tháng chín năm 2009. Một chiếc xích lô nằm chỏng chơ trong khuôn viên một bịnh viện cùng một rừng xe máy chờ thồ hàng đi nơi khác. Một mình thôi.

1/23/11

Nhổ nước miếng nói lại

vụ này nha.

Là hồi xưa mình đả đảo vụ cho cha mẹ theo phong " chào " cho con cái đi học thim. Còn bây giờ, mình thành kính phân ưu tán thành nhiệt liệt cái... vụ cho con đi học thêm. Càng nhiều càng...tốt.

Vậy nè.

Một ngày trời mưa, mà lại mùa nghỉ tết tây, con cháu sáu tuổi không đi học, ở nhà tù tì luôn bốn ngày. Ngoài chuyện chơi với em, hay xốc nách chọc em la ré lên và bị mình sai vặt đủ thứ, nhiệm vụ chính của nó là chuyển từ bút chì sang bút mực rèn nét thanh nét đậm 5 trang chữ thường, loại một ô ly nhỏ tí tí và 5 trang chữ hoa, cũng dạng hai ô ly rưỡi ti tí vậy há. Mình nhìn cũng rách lọt cả tròng mắt huống chi là nó. Cũng tại mẹ nó và mình không cho nó đi học thêm từ lúc 2,3 tuổi, giờ, con bé theo ...không kịp chúng bạn. Nên nó phải tập chép nhiều hơn người ta.

Mình ngồi vẽ trên lầu, buổi trưa. Con bé xách viết và tập lên lầu. Mình kêu. Xuống dưới kia có bàn viết đàng hoàng không viết. Lên đây làm chi.

Con bé tặc lưỡi. Mẹ kêu lên đây cho dì Hai kèm. Dì Hai đuổi xuống. Con biết đi đâu bi giờ. Tâm trạng, tâm trạng quá. Mình biết con mẹ nó bán cái cái vụ " kèm " này mà. Con mẹ nó cứ. Hồi xưa em viết chữ cải cách. Đâu có rồng bay phượng múa như thế này. Giờ biết đâu mà chỉ nó chứ. Tặc tặc.

Mình nói. Thôi, ngồi đây vậy, với dì Hai. Mà lo cực khổ làm lụng viết cho xong đi. Đừng có léng phéng đụng vô sơn dầu của dì Hai là được rồi.

Da. Con bé thu xếp một chổ ngồi kế bên mình. Bắt đầu công cuộc viết chữ của nó.

Được đúng một hàng chữ a. Nó nói. Í, con quên đem nước lên. Khát quá.
Ừa. Nhớ đi nhẹ nhẹ cho em ngủ. Em bé mà thức thì mắc công lắm nha.
Nước nôi xong chắc cũng phải 10 phút sau nó mới chun lên lại. Sao con làm gì lâu vậy. Dì Hai biểu con đi nhè nhẹ mà. Đi nhè nhẹ như con là mau lắm rồi đó.

Rồi nó lại ngồi xuống viết. Thim được hai ba chữ. Nó ngóc mỏ nhìn mình. Dì Hai vẽ kiểu gì mà trét sơn quẹt nhiều quá vậy. Sơn nào mà chiu cho nổi. Mình kêu. Ồn quá, chăm chút viết cho xong đi.

Nó lại cắm cúi. Nhưng . Là .Nó bắt chước mình. Đeo găng tay vô. Nó kêu. Con đeo găng vô cho khỏi nhiểm độc... mực tím. ( Bắt chước bà với dì Hai, đeo găng tay cho khỏi nhiểm độc sơn dầu).

Nhưng con để lòi một ngón ra ....cho nó mát. Có nghĩa là nó lấy kéo khoét một cái lỗ để lòi một ngón tay ra á. Đeo găng vô, nó viết có được đâu. Găng tay thùng thình.Mồ hôi tay quá. Nó si nghỉ lại.Con cởi ra, cất đây nha. Dì Hai đừng có lấy của con nha. Để con ...ghi tên của con vô. À, mà thôi. Găng tay của con có cái lỗ.

Nói chung là rất nhiểu.

Bà ngoại leo lên lầu. Ngồi coi mình vẽ. Hai mẹ con nói chuyện. Con bé không tập trung được. Cứ ngếch lỗ tai nghe . Lâu lâu đâm hơi vô một câu. Kiểu vầy nè.

Bà nói. Là thằng V. tự nhiên dạo này phát khùng. Chẳng làm được gì hết. Cứ ngồi nhăn răng cười suốt ngày.

Mình tám lại. Anh ấy phát khùng là một cách đối phó rất thông minh với đời. Sướng thế chứ có gì đâu. Thời buổi bi giờ chỉ có khùng là hay nhất.

Con bé đốp lại thế này. Con biết ý dì Hai rồi nha. Phát khùng lên để cho người ta lo lắng hết cho chứ gì.

Hahah, bà và mình cười. Mình khuyên. Nhưng mình cũng phải biết lúc nào nên khùng thì khùng. Lúc nào nên tỉnh thì tỉnh. Chứ khùng hay tỉnh luôn một lèo thì cũng không hay.

Nó trầm tư. Nữa khùng nữa tỉnh thì người ta kêu mình tưng tửng thì sao?

Vậy đó, mà mình và nó lê lết thêm một tiếng nữa không được chữ nào trên giấy.

Đùng một cái .

Thì trời chuyển mưa.

Í, để con quay cái ghế ra phía trời mưa, nhìn mưa rơi cho mát.

Nó.Lại quay ghế, bàn ra phía cửa.Mưa ào xuống. Té nước vô cuốn tập. Mình la. Xích ghế vô. Lem hết mực vô tập rồi kìa. Dì Hai nói gì kỳ vậy. Con chép bằng mực, thì lem mực chứ lem cái gì nữa.

Nhìn vào cuốn tập, chỉ vẽn vẹn 2 dòng chữ thường một ô ly. Thì em nó oe oe thức. Nó chạy xuống. Kỳ kèo với mẹ. Mẹ làm cho con ly sữa ..bồi dưỡng. Con mệt quá à.

Lần quần vậy cho tới khuya luôn cũng không hết 10 trang tập viết. Cuối cùng, mình phải kè sát rịt bên nách nó thim một tiếng tới 11 giờ đêm cho nó xong 10 trang lằn ngoằn giun dế chứ không gò nắn chữ đẹp hay thanh đậm chi hết vì cả mình, cả mẹ nó, cả nó , bà và em nó cũng đã quá mệt rồi. Lúc đó, trời hết mưa nhưng cuốn tập của nó cũng lem luốt những mực là mực vì nó vừa viết vừa nước mắt tong tong khóc.

Thì tối hôm đó mình kêu. Thôi, cô giáo muôn năm, học thêm muôn năm. Một công hai ba chuyện. Vừa không bị cô giáo mắng, hay bị đánh, mà có người bắt nó học, nhà im được chút. Con em nó ngủ yên chút. Mình và nhất là mẹ nó thong thả được chút. Nó cũng không có cơ hội cắt khoét găng tay chi cho tốn.

Bụt nhà không bao giờ thiêng hết á á á.Thì đúng là hoc thim muôn năm.

Cứ trách móc chi cho tội cô giáo. Nhỉ.

P.s: Bài này để tặng Noel, cháu cưng của mình. Mồm mép cũng xoen xoét y như dì Hai của nó. Nó nhiễu ruồi bu y như dì Hai thì cũng không có gì lạ hết nha.

1/21/11

Bánh Xèo

mới có business mới.
Số là bữa kẹt xe ở Việt Nam ý. Mình đi găp Marcus ý. Chàng có cho Bánh Xèo một xếp giấy origami. Loại giấy vuông vức đủ màu của Nhật để xếp hình. Bánh Xèo mê lắm. Trước giờ mẹ không có bao giờ mua origami paper cho Xèo. Vì mẹ nói Xèo lấy giấy recycling mà chơi. Mua chi cho phí tiền. Cắt nát ra uổng biết bao nhiêu giấy, cắt biết bao nhiêu là cây.Nàng cũng nghe, lủi thủi chơi giấy recycling chứ không có đòi giấy origami.

Nhưng thiệt ra, loại giấy origami Marcus cho rất là tiện lợi. Vì người ta đã cắt vuông vức hết rồi. Lại mỏng, dể gấp.Lấy giấy office cắt lại, nàng cắt chưa đều nên lúc gấp, lại dầy, hình ra meo méo chứ không được đẹp.

Giờ thì tha hồ nhá. Nàng gấp đủ thứ. Mà cái nàng gấp nhiều nhất là con vụ xoay. Một con vụ làm cũng nhiểu. Vì cần tới 3 tờ giấy xếp chồng lên nhau, vuông vức, ngay ngắn. Thì con vụ mới xoay nhanh và cân bằng được.

Nàng làm một đống con vụ. Đem vô trường. Tui trong lớp thích nhá. Lúc đầu nàng cho không. Sau một ngày, Beo kêu Xèo phải bán để lấy tiền mà mua giấy origami làm tiếp chứ. Hết giấy Marcus cho, mẹ không cho tiền mua nữa đâu.

Thế là hôm qua, nàng về nhà trịnh trọng tuyên bố. I just started my business.

Là sao?

Một con vụ nàng sẽ bán 25cents. Hahaha. Nàng còn nói là nàng có ghi chép vào sổ tay đàng hoàng những ai còn nợ tiền của nàng. Và những ai order nàng làm tiếp.

Hôm nay, Bánh Xèo về. Trịnh trong đưa cho mẹ coi một đống tiền 25 xu và mấy cái xu lẻ lẻ: một xu, năm xu và 10 xu.

Nàng ngồi đếm qua đếm về. Được $2 75 xu.

Mẹ nói. Cho mẹ coi cuốn sổ business của Xèo được không .

À, té ra nàng rất cẩn thận. Nàng check mark những bạn đã trả tiền cho nàng rồi. Và cái đứa chưa trả 25cents á, nàng đóng khung cẩn thận. Ghi chú là nó hẹn thứ hai sẽ trả.

Phía dưới là một đống những orders mới.

Làm con vụ thì phải tới ba tờ giấy origami. Mỗi đứa đặt Xèo làm đòi hỏi những ba màu khác nhau.
Có đứa đòi làm con gấu, rồi con hạc ( ngồi trong cái giỏ) và cả bình bông nữa. Mỗi đứa một đống màu khác nhau.

Xèo kêu là nàng " run out" of color. Nàng năng nỉ mẹ ngày mai dẫn nàng đi mua thêm giấy origami. Nàng xòe ra đống tiền xu , nói mẹ dùng tiền này mà mua thim giấy. Thuyết phục mẹ là. You must have money in order to make money. Câu này hình như nàng nghe trong Owl and Sparrow hay sao ấy.

Thấy thiệt là thương.

Ừa, mai đi mua thêm giấy. Cho Xèo làm hết cả ngày mai, qua tới chủ nhật luôn cũng được. Bán được hay không, miễn nàng vui là được rồi.

Thiệt là cám ơn Marcus cho Xèo cơ hội start cái business be bé này nhá.

1/20/11

Đi đo mắt làm kiếng

Mình xài contact lens thuộc trên một thập niên rồi. Nhưng cứ muốn đi làm mắt kiếng phòng thân. Cứ nghỉ. Nhở cái mắt nó lòi ra ngoài thì có cái khác đeo vô cho thấy đường đi. Nhưng làm biếng. Mà dạo này mía ông thầy thuốc đo mắt ở Mỹ khó khăn. Một năm cứ phải tốn mớ tiền đi đo lại. Nên mình không đi.

Lần này về nhà, lỡ tay vọc cái contac lens ra, rồi vuột cha xuống bồn rửa mặt. Mất một cái. Mình nói với Má. Con bị mất con mắt bên trái rồi. Má hoảng hồn. Rồi sao mà thấy đường. Thì con lấy con khác thay vô. Hahaha.

Má thấy ghê quá. Nhất định bắt mình đi đo mắt kiếng. Con cháu bị loạn thị. Đo tốn có 15.000vnd. Rẻ bèo. Gần ngày về, Má bắt con em chở mình tới Điện Biên Phủ đo mắt làm kiếng.

Sáng thứ bảy, trời trong mây trắng. Hai chị em bầu đoàn lao vào dòng xe đặt nghẹt trên đường đi đo mắt kiếng. Thứ bảy, ngoài giờ không phải 15.000vnd mà 30.000vnd. Cũng còn bèo chán. Chờ. Cũng không lâu. Đo bằng máy móc tối tân. Đo xong làm mắt kiếng liền. Nhìn giá cả cũng ok. Nói chung là kỳ này mình có căp mắt kiếng rất ư là hài lòng. Mình đoán thế nhá.

Chàng đo kiếng kiu tên mình. Hỏi. Mắt kiếng của chi đâu. Mình kiu là mình xài contac lens nên không có kiếng.

Chàng lắc đầu lia lịa. Vậy là khó lắm. Không được đâu.

Mình hỏi không được cái chi. Làm kiếng á. Mấy người đeo contac lens lâu ngày rồi. Khó lòng đeo mắt kiếng lại lắm.Tui mà cho chi cái toa thuốc đúng theo mắt của chị, chị sẽ đeo ...không được đâu. Mình nghĩ trong bụng. Vậy chàng ngồi đây mần chi hả chàng.

Nhưng tui sẽ cố gắng. Chàng hỏi tiếp. Chị sinh sống ở nước ngoài hả. Câu này mình có lường trước. Nên dõng dạc kiu. Không. Sống ở đây.

Chàng dí cái kiếng đo lên mắt. Biểu mình. Đọc đi. Mà mình cứ oang oang ây bi xi theo tiếng anh mà phạng vô hết cái bảng nhá.

Chết mẹ. Quên.Rồi bảng thứ hai, mình chậm rãi phát âm a, á ớ, bờ, cờ, hờ vô. Đúng là không ra thể thống chi.

Chàng nghe mình đọc.Lắc hết cả đầu.

Không được. Giờ chị đeo cái kiếng này, đi tới đi lui cho tui coi đi. Coi có nhức đầu không. Mình đi loanh quanh chút, rồi về chổ cũ. Có nhức đầu không ? Dạ, có.

Rồi, đeo cái này, đi tới đi lui cho tui coi. Cái này không có nhức đầu, mà chỉ thấy lờ mờ. Muốn nhìn rõ phải...tới gần. Phải không. Dạ phải.

Còn cái này đeo vô không nhức đầu, mà cũng... không thấy gì hết. Vì độ rất nhẹ. Phải không.
Dạ, phải luôn.

Rồi chàng ghi đơn thuốc. Làm xoành xoạch một hơi thế này nà.

Tui cho chị cái gọng nhe trung bình nha. Có nghĩa là sẽ không nhức đầu, mà sẽ thấy lờ mờ thôi. Muốn coi TV thì phải dí sát vô.

Chị chiu khó tốn tiền chút. Vài bữa mắt chị quen lại với việc đeo kiếng.Thì lại đây tui đổi lại cho chị cái khác nặng hơn, thì lúc đó mới nhìn được rõ hơn.

Nói trước cho chị biết, để chút ra làm kiếng, về nhà không thấy đường rồi lai trách tui nha.

Mình ra nói với con em. Thôi, đi về kiếm bún mắm mà ăn cho được việc. Ngồi đây thêm một vài tiếng chờ cái gọng kiếng mà chỉ nhìn thấy lờ mờ, coi TV phải dí sát vô, để mần chi. Mà chàng đã thật thà đe doa một cách nghiêm túc như thế rồi. Cứ ngồi đó là rút thêm mấy trăm ngàn ra làm chi.

Loạn hết cả một buổi sáng của người ta.

Mà phạng được cái entry này lên, cũng tốn hết 30.000vnd tiền khám và 2000vnd gởi xe đi thực tế chứ ít ỏi chi. Hic.

Kẹt xe

ở Việt Nam thì ai cũng biết rồi. Hình ảnh đầy trên báo, trên mạng. Khủng kiếp cực kỳ. Lúc mình về nhà, mình tránh tối đa đi ra đường trong giờ cao điểm hay trời mưa, hòng tránh nạn kẹt xe.

Vậy mà lần này, mình bị kẹt xe thật sự. Chung qui cũng tại cái tội mê chai mà ra.

E hèm, chai gọi nhá. Giọng chai ngọt ngào ấm áp quá. Hỏi có phải Lún Ghẻ không. Hết hồn. Mình hỏi ngay lại. Có phải anh là công an mạng không ạ. Hhihih, chai kêu. Không. Marcus đây. Ối trời. Marcus. Thế là đi xách cái xe máy cùn của con em đi gặp. Trời lúc đó cũng bắt đầu mưa. Là điều tối kỵ ra đường nhá. Mà đã nói mê chai, nên nào xá cái mịa chi nữa.

Lúc về, thì trời hết mưa. Mình cũng quẹo được tới Kha Vạn Cân, là còn đâu chừng 5-7 phút là tới nhà mình. Thì.

Kẹt nhá. Kẹt cứng ngắt luôn chứ không phải " tình là hình là các phương tiện di chuyển rất chậm chạp" như trên một đài radio hay ra rả (kiểu, tại vòng xoay blah blah bladh, một bạn nghe đài nhắn máy với chúng tôi là các phương tiện hiện di chuyển rất chậm chạp, nhưng không sao, một tin mừng cho người điều khiển giao thông là một khi các bạn đã qua khỏi khu vực kẹt xe, thì tất cả các phương tiện có thể di chuyển lại....bình thường. Nhảm không chịu nổi).

Tiếp nè. Lúc đó cũng hơn 7pm. Đèn đường cái cháy cái không. Âm âm u u. Mà xe lớn xe nhỏ thì cứ đứng im, rồ máy rầm trời. Khói xe vùn vụt vô mặt mình nhá.

Mình sợ quá. Nhìn cái đống xe ngược chiều mình có ba cái xe đò. Mà đứng im thin thít thế kia. Cái đầu tiên tài xế tắt máy, bà con ló đầu ra dòm. Cái thứ hai khá hơn, tài xế bật đèn trong xe, cho....bà con thu xếp đồ đoàn, xuống xe đi bộ ...tiếp. Còn cái thứ ba, thứ tư. Mình không dám nhòm. Chỉ sợ lại bật ra khóc.

Đường Kha Văn Cân bé tí ti. Một bên là hàng rào xe lửa. Nên bà con ngược chiều mình lấn mịa nó sang phía vốn dĩ dành cho mình. Nên mình phải tạt hết vào phía bên lề, toàn sình và bùn. Nói chung mình cũng cà nhích cà nhích được chút đỉnh. Nhưng là tại mình lao theo mía anh nhào vô vũng bùn mà đi. Chứ lúc đó còn chê bùn sình thì chắc đứng im luôn.

Đâu được 15 phút cà nhích như vậy. Mình thấy đường về nhà Má còn xa quá. Mình tính khóc rồi chứ. Vì mình sợ không biết có còn cửa mà về được không.

Nhưng ngó qua ngó về, bà con thanh thản một cách lạ lùng. Chẳng ai cằn nhằn, chẳng ai ca thán chi. Có mấy đứa con nít cha mẹ chở đi học về, dũng cảm chống cằm ngồi trên xe. Dòm.Kiểu. Có mẹ gì đâu. Hết kẹt thì thôi chứ gì mà phải chuẩn bị sắp sửa khóc. Có một ông xe ôm, tống ba, không bảo hiểm, còn stop đám xe cà nhích phía sau ổng, rồi ổng bỏ chiếc dép nhựa của ổng, thò chân gắp tờ 50 ngàn của ai rơi xuống bùn nữa. Măc cho bà con phía sau la ó. Ổng cứ gắp cho xong tờ tiền thì mới nhích lên tiếp.

Dòm qua phía lề đường sình bùn, mình thấy không khí có vẻ vui và thư giản hơn. Bà con dừng xe , xuống quán cóc dã chiến ngồi ghế đẩu...nhậu chồm hỗm rất ưa là xôm tụ. Chờ. Hay người ta cứ tắt máy xe, gác chân lên xe, chống nạnh ngồi nhìn. Rồi chờ.

Có ai hoang mang như mình đâu.

30 phút sau, có action nha. Là ở đâu xổng chuồng ra một đống các anh bận thường phục xanh lá cây, nón kết, dùi cui. Mặt mày hầm hố, răng sún răng đẹp chi cũng nhe hết ra ngoài. La hét chỉ đạo....thông xe. Mía anh này thuộc loại dữ dằn. Chỉ chỏ bằng dùi cui gỗ. Anh kia. Đi qua phía bên này. Chị này. Đi qua phía bên kia.

Trước mặt mình có một vũng bùn Chúa khá lớn. Nói chung ai cũng tránh chứ không dám tự tiện lái xe vào như những vũng dân dã nho nhỏ hồi nảy. Một em phía trước mình ẻm tránh. Bị ảnh la. Tại sao chổ này trống (chỉ thẳng vô vũng bùn) mà mày không chạy. Đâm ra đường chi cho nó kẹt hả con.

Hahaha. Lúc đó, mình muốn cười thiệt to. Con bé kia cứ phóng ra đường chứ nhất quyết không phóng xuống bùn. Vì nó xài cao gót với vớ da. Mình thì lùi lủi lại phía sau chứ không dám chường mặt lên phía ảnh. Tự mình sợ mình mần chuyện ruồi bu, chửi ảnh một câu. Sao mày không giỏi mày đi đi. Thì ảnh dùi cui vô đầu một cái là toi.

Một vài em chai thích phiêu lưu cứ vũng bùn to đâm tới. Cũng không hầm hố chi. Mình tặc lưỡi. Thôi. Hy sinh đôi giày sắp đứt của mình mà chống mịa xuống bùn, sấn tới. Cũng không trơn trợt mấy. Cái bánh xe sau chỉ quẹo qua quẹo lại chút đỉnh. Chứ không đến nỗi chụp ếch.

Sấn lên được thêm khúc nữa thì bình minh ló rạng. Đội đặc nhiệm áo vàng, bụng bự, nón bồ câu trắng, xe mô tô lặc lè đã làm chủ được tình hình. Các anh này văn minh hơn mí anh áo xanh lá cây. Vì chắc các anh có dui cui điện, có mô tô, lại to cao mập béo hơn mấy anh kia. Anh ăn nói cũng nho nhỏ nhè nhẹ hơn. Kiểu. Chi đi lẹ lẹ dùm tui cái đi. Kẹt xe mà đi kiểu này chừng nào mới thông.

Các anh dùng dùi cui vung vẩy thông được một lối be bé cho phía đường của mình. Các xe be bé cùn cùn như xe của mình có lối thoát hiểm mà vùng vẩy.

Mình mừng run cả tay lái. Đa tạ các anh công an. Từ nay blogger nào mà còn chửi công an Việt Nam mất dạy là mình cự lại nhá.

Nhờ có các anh công an, mình mới về nhà với Má được. Chỉ tội cho đôi giầy sandal của mình. Đứt mịa nó rồi vì mình sấn nó lòi cả mười ngón chân trong bùn.

Thôi, chung qui cũng một lần cho biết với người ta. Có 45 phút mà đã than trời rồi. Tui ngày nào đi ngõ đó cũng kẹt thì sao. Con em mình sung sướng hỉ hả mắng mình như thế đấy.

Đúng là cái tội mê chai thiệt là đáng đời. Lần sau công an mạng Marcus có gọi thì mình phải đi coi bói trước vài ngày rồi mới phóng ra khỏi nhà nhá.

1/4/11

Về Diệt Nam

lần này chủ yếu là ...trông cháu nhá. Tự nhiên mình có thêm hai nàng công chúa xinh đẹp nhỉnh hơn hai con tép chút ít này nè. Baby #1 bên tay trái( theo cách nói của Bánh Xèo ) là Ếch Còi. Ai đã từng diện kiến nàng một lần thì sẽ biết nàng hụ như cái còi nhá. Baby #2 là Mai Khôi. Nàng này hụ cũng không kém.





Nàng này kén ăn khủng kiếp. Nhưng lại mê cafe của mình nha.



Bữa mới xuống máy bay, hôm sau là thôi nôi Mai Khôi. Người đông, nhà chật, nàng khóc đúng một ngày. Làm mình ám ảnh luôn. Cảnh mãi cuối giờ gần 8pm mới xí được một tấm này là tự nàng đút tay vô họng nên tạm nghỉ khóc mấy phút.


Con nít. Cứ như ếch. Mình về lại bên này, nhớ hai đứa quặn hết cả lỗ tai.

Chưa hết nhá. Còn hai đứa lớn nhá. Hồi chưa có hai con ếch kia, thì Noel và Minh Khôi là thiên thần, là cục vàng cục bạc. Giờ thì. Hahaha. Hai đứa là những đứa...ngoài vòng pháp luật. Bị sai .....tá lã bùng binh luôn nha. Nên giờ cô/dì Hai về, cứ quấn lấy nhá. Giờ mới biết thương mình nhá. Vì mình lâu lân dẫn hai đứa đi ...ngựa nè. Theo cách nói của Má mình á. Không ở nhà với Má, cứ đi ngựa. Thế mà cả hai đứa cứ. Cô /dì Hai, dẫn con đi...ngựa đi.


Ừa, đi ngựa nè. Triễn lãm bên Phan Đang Lưu. Mình sẽ có một bài riêng cho tác giả Lê Kinh Tài này.

Đây nữa nè. Nhậu ghế nhựa, ngựa ngoài đường.



Kỳ này, mình tranh thủ làm vài cái tranh sơn dầu với Má trên studio của Má á. Nói chung là rất sướng. Hai má con hì hụi vẽ. Cái này Má kêu mình vẽ gớm quá, Má ...cạo bớt cái gớm ra cho mình á.

Một loạt tranh sơn dầu nè.








Bức này bỏ qua Facebook, có bản kiu là bản hỉu rõ ẩn ý hết phèn phẹt nhá.Hong bít cái ẩn của bản là chi chi.



Lấy cảm hứng từ một câu thơ trong bài thơ của anh chàng này nè, ĐàmHà Phú. Coi thêm ở bên nhà Phú. Phú chụp tranh của mình hơi bị pro nha.
Loạt tranh này là một chuỗi nối dài của Sài Gòn Slum City. Nhưng lần này, mình không muốn gò vô hai màu vàng đò mà thử tất cả màu sắc xem nó ra cái giống chi chi. Nói chung là mình rất ưng nha.

Phú dẫn mình tới cái trung tâm hiến máu này nè. Cũng không có tình nguyện hiến máu mấy nhá.
Bà con họ muỗi cứ xới âm u cả hai căp giò mình nhá. Hên là bạn Phú có kiu vài món cho mình sực. Nên ăn vô, có hút ra bớt máu thì cũng có món này món kia bù lại chứ không.... đói bụng.

Cám ơn bạn Phú đã tận tinh đưa đi đưa về tận nơi tận chốn. Chứ cái kiểu tưng tửng của mình như vậy. Đáng bỏ giữa đường hay quăng mịa nó xuống sông cho nhẹ xe nhể. Phú là bloger duy nhất mình găp ở Việt Nam. Còn Marcus thì sẽ "đặc biệt" mét sau trong một entry khác nhá.



Mình chơi với bản này hơi bị lâu. Bản chưa bao giờ nhòm ngó tranh của mình kỹ càng như vậy nha. Làm mình hơi bị xúc động. Lý do bản dòm vậy cũng rất là mị dân và.....hơi sên sến. Để mai mốt bản kể cho nghe nha. Chứ mình nói ra thì hơi bị nhục cho cái nghiệp chướng hội họa của mình . Hahah



Kỳ này về cũng là dịp thử nghiệm những projects có tính chuyên môn. Như việc móc nối họa sĩ về cao đẳng mỹ thuật Đồng Nai làm gốm. Trường Mỹ thuật Đồng Nai ở Biên Hòa có một lò gốm trứ danh và studio hết xẩy rộng rãi, yên tĩnh, xa rời chốn Sài Gòn không phồn không hoa mà đầy bụi bặm. Mình mê có một studio ở Biên Hòa trong tương lại lắm. Đang si nghỉ vụ đó nha.

Chàng này chung nhóm Yelling Clinic với mình. Lần đầu chàng xài đất sét đỏ Biên Hòa, Dĩ An cho mấy cái project của chàng.



Cho vào lò nung nè.

Con một người bạn ở Biên Hòa. Cô bé này với mẹ đã làm thông dich viên rất hiệu quả cho anh chàng kia. Cô cũng bắt đầu hơi bị mê cái trò xoay gốm này rồi.

Cô bạn mình và những họa sĩ trong trường ở Biên Hòa hơi bị dễ thương. Mọi người đã tạo mọi điều kiện để



anh chàng họa sĩ bạn mình cuối cùng cho ra lò 380 cái ly đẹp như mơ thế này. Chàng để lại trường 120 cái ly. Ai ở Việt Nam có nhu cầu thì liên hê với mình nhá. Chàng có tật cho free những cái cup như vậy á.

Hay liên hệ với thầy Khôi trong trường.Với thầy, thì ai thật sự yêu gốm thì thầy mới phát nhá.

Cái này ngay trước hẽm nhà Má mình á. Đi ra là thấy, là mê.




Mấy cái này để dành lên tranh nhá. Cứ trần ra ngoài lộ như vậy mà nhìn duyên ghê lắm.



Tối nhìn từ nhà Má ra nè.


Người xưa ốc hến ễnh ương chẩu chàng góc Nguyễn Đình Chiễu/ Nguyễn Thiện Thuật



Món cũ. Mà giá không có cũ nha. Chút tí nĩ vậy mà quất cho 45.000vnd. Đau ê cả mông. Việt Nam cái gì cũng mắc. Cầm 1 triệu loay hoay mấy tiếng là vèo. Mà xem ra cũng không mua được cái chi hết. Toàn bánh kẹo vớ vẫn và những đồ bậy bạ. Tiền mất giá thấy ớn. Hình như chỉ có đất sét là còn rẻ. Bạn mình mua cục đất sét 400 kgs có 400.000vnd. Tính ra 1oookg/kg. Hahah. Bạn khen đất sét Việt Nam tốt, chưa có nhiều chemical hay hóa chất vớ vẩn như loại đất sét bạn làm bên Mỹ. Mình tự hào ghê gớm nhá.Cứ si nghỉ.Nếu mình ăn đất sét mà sống được nhỉ.

Cái này free. Nên ngon quá chừng xá.

Ra Huế được một ngày, thăm mộ mẹ chồng. Mình ở một ngày mà dì làm đồ Huế mình ăn không kịp luôn nhá. Bún lỗ tai heo mắm mêm, cơm hến ( quá ngon), bánh ướt thịt heo quay, thêm tô bún bò kế bên nhà. Còn món bánh khoái lúc 10 pm thì mình xin chịu. Ăn hết nổi lun.




Lang thang với người tình cũ. 17 năm không găp nhau. Đi với nhau có ba ngày. Tốn biết bao là nước bọt mà có hết chuyện đâu cơ chứ. Trước chùa Từ Hiếu. Theo mình nghĩ là một trong những ngôi chùa đẹp của Huế.

E hèm, mình không ngồi mà cũng không nằm nhá. Nữa này nữa kia nhá.

Ngay lăng Khải Định. Người tình của mình chưa từng ra Huế. Nên lúc bản lên lăng Khải Định. Bản suýt xoa. Đẹp quá. Cổ quá. Hay quá. Mà lúc bản leo lên tới bên trong. Đọc xong lời giới thiệu. Bãn thẩn người ra. Cái lăng này ....sao trẻ quá. Bản thất cả vọng. Hahahha. Làm mình nhớ 8 năm trước, ông hai Nguyên nhà mình cũng bồng bế vợ con ra thăm lăng. Lên coi mấy con số, nhẩm qua nhẩm lại. Nói khơi khơi. Lăng xây từ 1920, hoàn tất 1930. Tính qua tính về, ông ngoại anh ( sinh 1907)ở nhà còn già hơn cái lăng này em à. Thôi, mình về đi. Tốn tiền vé quá.hahahahah

Huế nhiều mồ, mả, lăng tẩm. Huế buồn. Huế thở dài.

Nhưng nhìn nhang Huế đủ màu kiểu này, không vui thì thôi.Buồn chi nữa


Hà hà hà. Hà Nội. Hà !

Người tình cũ. Giờ thêm người tình mới.


Có thêm người tình nữa, chắc tại vì xôi Yến

và phở con trai ông Tư Lùn ngay cạnh nhà thờ Lớn này nhá. Ngon xì sup. Tới lúc ra sân bay, bạn người tình mới còn ẳm cho mình một gói xôi nóng. Mình nói. Chẳng lẽ ngoài chuyện yêu chồng, giờ mình phải yêu thim bạn này chỉ vì cái tật mê ăn xôi Hà Nội?

Bún chả Hàng Mành
Noel trên Hàm Cá Mập. Đường đông phát ớn. Mình ngồi trên cao thế mà cứ ho vì bụi.


Đệm Noel ngồi uống bia với cái hội này nè. Toàn là người tình của mình cả nhá.

Studio ngoài trời. Có mê không ...


Ngày mình ra, Hà Nội hây hây mát chứ không có lạnh. Lúc mình chuẩn bị về thì....gió mùa đông bắc híc hẩy tung áo lên như vậy á.

Kỳ này mình già, nên mình yếu. Ra đường chằn chịt như vậy á. Không thì cứ ho sù sụ. Bạn mình kiu là tai mình dính đít ở California lâu quá nên phổi và đường thở hư mất rồi. Đường Sài Gòn, Hà Nội quá bụi. Bà con hút thuốc hơi bi nhiều. Nên tối nào mình cũng thuốc Tylenol dọng vô họng hai viên. Để hôm sau có sức mà cười tiếp.


Mình về tới nhà, tụi an ninh lấy mất 200.000vnd vì hai cái tội. Tội thứ nhất là đem những năm chai rượu chứ không phải là hai. Tội thứ hai là tự tin quá đáng, không thèm nhờ người quen nào đưa ra như những lần trước. Mình về lại Mỹ cũng bị hải quan Mỹ chặn lại cho hai cái vali qua máy soi. Cũng vì hai tội. Tội thứ nhất, vì mình là người Việt Nam, mang tiếng là tất nhiên sẽ có khô cá và thuốc lá. Hai là tại mình ngu.Thay vì khai đi từ Đài Loan về, mình lại khai là từ Việt Nam.Nên automatically, hehehe, cứ qua máy cho tao. Mà từ con hải quan hãi mả lúc đầu cho tới thằng đầu trọc cuối cùng cứ hỏi mãi một câu. Any seafood, dried food, seed, plants, ciggarrets, any sweets, any food at all? Mình cứ lắc đầu thì nó càng nghi. Tổ mẹ bà nó chứ. Hỏi làm đek gì, vì cuối cùng nó cũng soi đồ của mình.Cuối cùng thì tụi nó cũng nhục nhã thả mình đi , rồi cuối đầu xuống ...soi tiếp một bầy Việt Nam phía sau mình á. Làm người Việt Nam lúc đó sao nhục gớm.Hic. Hên là nhất quyết không nghe bạn Lan dụ. Đem khô cá dứa về không?

Có vài người mình chỉ tám trên phone hay trên FB lúc còn ở Việt Nam. Thời gian cũng không ngắn, nhưng cũng không dài để gặp tất cả mọi người. Thôi thì vậy. Có duyên có số thì sẽ găp nhau. Không duyên thì thì muốn gặp thế nào cũng bị kẹt xe loại 3-4 tiếng cho coi.

Về thì bịnh nhá. không biết tại cái cold ở Đài Loan, hay cái bụi ở Sài Gòn, hay mình bị nhiễm cái vi khuẩn conikho ( một loại vi khuẫn mới có năm nay ở Việt Nam), hay nhớ Việt Nam, hay tại mới về phải cắt thịt bò tái cho chồng nhúng phở ...cho mình ăn. Cả mấy hôm nay không nhấc được cái mình cũng như cái mồm. Nằm lâu quá cũng ường.

Phóng cái entry này lên xem có hết binh không đây.