11/29/11

Quần xà lỏn

Khi xưa ta bé ta wear quần xà lỏn ra Huế nè.

Mệ Ngoại của chồng lần đầu tiên gặp mình. Nói vậy nè. Con thử nhìn xung quanh coi có đàn bà con gái nào ở đâu bận xà lỏn không.

N, chiều dẫn nó qua Đông Ba mua cái quần dài mà bận vào cho giống người ta.



Khi xưa ta bé. Nhớ hết mọi người ở Huế và trong Sài Gòn nha.

Mai là 14 năm "bang bang" tơi tả rồi nha.

Happy anniversary ! Tất cả mọi người thương yêu của tôi.

11/24/11

Nếp nhăn trên khoé mắt



Là lúc mình nhìn mình trong gương. Là lúc mình cười. Là lúc mình nói chuyện. Mình chợt thấy mình già. Thời gian là một định nghĩa quá trừu tượng. Chưa ai cầm được, cảm được, liếm láp được hay thấy được thời gian là cái gì . Mà lâu lâu dòm lại. Mình thấy cái thời gian nó dập vô mặt mình á.

Bữa bạn mình fb mình. Trời sao con đó bữa nay già dữ vậy. Nhận không ra. Làm mình giựt bắn người. Vài bữa chắc nó cũng không nhận ra mình quá. Thì lâu lâu mình mới soi gương. Mình còn nhận mình không ra nữa là.

Sắp hết một năm. Một năm đầy sóng gió trong cuộc đời mình. Mà mình cứ phải bước tiếp. Chắc tại mình dằn mặt mình xuống. Ủi cho thẳng để tiếp tục bước tiếp. Lâu lâu ngó laị đàng sau. Khóc một chập. Nuốt nước mắt vào lòng. Rồi xỏ giày hay mang giép, tuỳ ngày nha. Mà tiến tới. Có lúc kiệt . Thì có chồng phụ kéo mình đi. Đó là cũng là một điều mình muốn cám ơn chồng. Chí ít là đua đòi với mọi người cám ơn này nọ vậy thôi.

Seattle Mưa ! Như Huế. Mỗi buổi sáng sớm. Mình thích ra ngoài trước cửa nhà. Hít vô một ngụm không khí lạnh. Mát hết cả phổi. Mình có thể cảm thấy cái hơi lạnh của Seattle Mưa rửa hết mấy cái nhầy nhụa của cuộc đời. Giùm mình. Mỗi buổi sáng. Giống như đánh răng rửa mặt vậy á.

Hai đứa con mình lớn rồi. Thằng con trai cao hơn mẹ nhiều. Nó cao lên từng ngày. Giọng nói the thé bể tiếng . Mụn tứ tán đầy mặt. Beo thích coi film tài liệu. Nhất là về space. Rồi ngồi tán dóc với mẹ. Nó không thích đọc sách. Nhưng cách nói chuyện của nó thì rất" kiến thức ngày nay". Làm mìn giật mình nhiều phen nha.

Con bé bữa nay nói chuyện như người lớn. Làm mình giật mình. Tối qua hai mẹ con bàn chuyện đời. Nó nói vầy nè. Life is hard. Life is a math problem that we have to solve to go through [life]. Nghe một cái là giật mình cái đét nha . Rồi nó nói tiếp.

Life is unfair. We have to fight for it ! Mình hỏi. Sao con biết. Life is unfair ! Có dẫn chứng liền nha. Thì mấy học sinh trường UC Davis đó. Ngồi yên mà bị cảnh sát xịt hơi cay vô đầu đó.

This is very unfair for them! Con mình nó lớn vậy á. Mặt mình không nếp nhăn mới là lạ.

Hai đứa lên Seattle, tự nhiên bơi nhanh hơn. Trở thành một trong những đứa bơi nhanh nhất trong lò. Mình cũng thấy làm lạ. Nhất là Beo. Mỗi môn bơi nó giảm xuống từ 5 tới 10 giây ( trong swimming , vậy là nhiều lắm). Mình hỏi Beo. Có phải tại Beo cao lên không? Chàng thong thả trả lời.

Because I am trying. Hồi trước, mẹ ép đi bơi, Beo không thích. Nên không cố. Còn giờ, Beo thích. Nên Beo cố.

Vậy thôi. Chắc tại mình xiết tụi nó dữ quá nên mặt mình mới chân chim đầy ra như vậy quá.

Con Xèo, bữa đang thi, thì nó bị phạm luật. Nhưng nó vẫn tiếp tục, tới đích trước đám kia gần một lap. Nó nói. Con biết là con phạm luật, có nghĩa là event đó không được tính điểm. Nhưng con vẫn cố bơi . Cho người ta biết là con " would never give up".

Mình nghe mà muốn khóc. Con mình lớn rồi. Nó hết khóc mỗi khi bơi thua người ta. Nó có cái attitude " never give up !" từ hồi nào vậy cà.


Thời gian. Nhìn con. Mới thấy thời gian vụt qua vèo vèo. Nhanh quá.

Thôi thì vậy nè. Nếp nhăn trên khoé mắt. Và, mấy cọng tóc bạc còn non. Giống như là những cái huân chương đời tặng cho mình vậy. Thôi thì cứ cảm ơn đời là chưa tặng mình 40 cái nếp nhăn. Thì số cũng đã là hên lắm rồi.

Ơn đời. Cho mình sống và làm những gì , chí it "make sense" !



11/19/11

Khoai lang chiên

1. Hồi xưa khoai lang chiên trước cửa Câu Lạc Bộ Phụ Nữ mỗi khi đi bơi về. Trời mưa. Mua một bịch khoai lang chiên. Ông bán hàng dễ thương. Mình khách quen. Bữa nào chiều mưa to. Đứng né mưa. Ông xúc khoai nhiều gói trong giấy báo, vừa ăn vừa đọc tin trên mảng giấy báo đó. Cho tới khi no, là mưa tạnh luôn nha.

2. Chồng mua một bịch khoai mật. $2. Ngọt thấy mủi cả lòng. Mình về ăn luôn cả tuần. Sáng hấp vài miếng ăn sáng. Chiều chiên vài miếng. Cả tuần ăn khoai. Không ngán. Chỉ ngán ngược vì nhớ nhà thôi.

3. Sáng nay coi cái này. Ngồi khóc run bắn cả người. Cảnh sát ở UC Davis, xịt hơi cay vào học sinh. Ngay tại cái chổ hồi xưa mình bắt bạn Lan và anh H đi bộ vòng vòng cho biết cái trường của mình. Mình đạp xe vòng vòng với mấy đứa nhỏ. Ngay tại cái nơi mình học Art. Giờ vậy á. Tàn nhẩn quá chừng. Chuyện này lớn rồi. Chắc người ta không bỏ qua như những vụ Occupy khác đâu.

4. Đọc cái này bên blog bạn Lan. Thấy có người kêu bản là cô giáo. Không nên xài những thứ ngôn ngữ sát thủ đầu có mủ như ở Việt Nam. Thiệt. Ngôn ngữ cũng như người , vận động, phát triển không ngừng. Nó cũng thở, ăn rồi ị giống như mình vậy á. Xã hội ngoài kia chạy nhanh quá. ngôn ngữ chạy văng nước miếng cũng không kịp. Nên nhiều khi " make no sense " cũng là chuyện bình thường.


Lúc mới qua, mình ngỡ ngàng là bên đây, dân Việt mình xài từ Hồ Biểu Chánh nhiều quá. Sến còn hơn con hến !X7, X8 bảo đảm không hiểu. Giờ mình ở bên đây lâu chút, tuị Mưng Mủ xài cái thứ tiếng gián và chán cộng thêm háng. Chắc mình cũng không nghe được. Nhưng phải nghe thôi. Nghe hoài cũng vui, vì nó làm mình cười. Ngẫm nghỉ lại, nhiều thứ make sense, chỉ tội mới quá, mình nghe không lọt lỗ tai. Nên khó chịu.

Cô giáo dạy văn thì văn chứ. Mình nghĩ. Nếu người dạy văn Việt mà không biết xài những từ mưng mủ thì đúng là chỉ đi chập chững với ngôn ngữ hiện đại thôi nha.

Mà thiệt, mình dị ứng với cái kiểu nhiều người Việt bên đây kỳ thị xài cái câu. Ngôn ngữ Việt Cộng hay ngôn ngữ Bộ Đội lắm nha. Ai giỏi làm cuốn từ điển phân biệt cái nào là ngôn ngữ Việt Cộng , Bộ Đội , cái nào là từ Quốc Gia, Chống Cộng, Lính xem thử.

Hể không ưa ai thì bắt bẻ người đó xài từ của Việt Cộng ! Nói ra thì biết là cái đầu nhỏ teo như cây thước, lưa thưa như cây lược rồi nha !

5. Lạnh rồi. Sáng trên mái nhà nhiều khi đóng băng. Lại cứ khoai lang chiên ăn thôi. Khoai lang chiên bùi thì thôi nha. Ăn với ketchup. Ngon hơn khoai tây chiên nhiều.

6. Ngày 20 tháng 11 ! Nhớ thì thôi luôn nha.

11/11/11

11/11/11



1. là một ngày bình thường có một đống số một thôi. Không có chi lạ lùng. Phải hôm qua mua số, bữa nay trúng hay bắt chước bên nhà chú Gác, đánh con chó mà ra con voi thì cũng mừng. 11/11/11 hôm qua mưa như trúng gió. Buổi tối có mưa đá. Mấy đứa nhỏ mở cửa ra ngoài hứng mấy cục đá rơi lộp bộp trên cây dù nghe vui vui tai. Mà lạnh khiếp nha pà con.

2. Cái tật nhiều chuyện. Cái chổ mình đang làm mấy tháng nay á ( à, công việc này gọi là practicum, thuộc về cái chương trình mình đang theo, mà bị nó đuổi mệt chít bà á) là một toà nhà cũ, đẹp, gọn gàng, rất nhiều tranh treo tường, khủng bố sừng sửng ngay down town Seattle. Đi đâu cũng tiện. Từ nhà mình đi tới khoảng 5 phút lái xe. Còn bus thì đậu ngay trước cửa. Tiện thì thôi nha. À, kể cái vụ nhiều chuyện nè. Hôm qua ngồi tán phen phét với bà PI ( Personal Instructor) của mình. Lúc đó khoảng 5pm, mà giờ đó thì trời sụp xuống rồi nha. Mình hỏi cái toàn nhà này có từ hồi nào. Khoảng 1920. Tụi bay mua hả. Ưà, 10 năm nay rồi. Hồi trước toà nhà này làm cái gì. Funeral House ! Mẹ khiếp. Mình cười đú đởn mà trong lòng ớn hết lông lá luôn nha. Bà cũng cười. Mình nhiều chuyện hỏi tiếp. Vậy là ở đây có chổ "cremate" ( thiêu) người chết à? Bà gật. Ở đâu. Dưới basement á. Lúc đi về, mình mới ngớ người ra. Hèn chi. Kế toà nhà là cái bịnh viện to đùng !

3. Pà con hỏi mình có sợ không? Không nha. Có nhiều thứ còn đáng sợ hơn vậy nữa mà mình còn không coi ra cái đinh gỉ gì. Nữa là cái này. Ha. Lần sau sẽ kiếm chuyện xuống basement coi thử nha !

4. Mình làm việc với bịnh nhân ung thư. Trung tâm này là một tổ chức giúp đỡ về mặt tinh thần cho người bịnh ung thư. Ngoài việc social work ra như tiếp nhận giấy tờ cho thành viên mới, làm facilitator (người điều khiển) cho một nhóm trong những buổi nói chuyện, mình sẽ chính thức đứng một lớp vẽ cho thành viên trong tổ chức vào năm sau.

5. Vụ án hiếp dâm cả chị lẫn em trong gia đình Tấm Cám vẫn chưa kết thúc. Mình muốn nói. Thôi, người lớn xin đừng hiếp dâm Tấm Cám nữa. Chuyện Tấm Cám là chuyện cổ tích mà chắc đứa nhỏ Việt Nam nào cũng được nghe. Mình nghe mải mòn lỗ tai. Đêm nào Má cũng kể. Sướng thì thôi.
Mình nhớ Má mua một cuốn truyện tranh Thanh Long vẽ đẹp thì thôi. Hình như đó là một trong số truyện tranh ưa thích nhất của mình.

Tới lúc vô đại hoc, ông Hùng Đểu dạy dân gian phát chán. Lôi cái đấu tranh giai cấp ấn dí vào cả Tấm lẫn Cám. Vụ làm mắm của Tấm cho Cám được ông giải thích là sư nổi dậy vùng lên của bần cố nông làm Cách Mạng. Ha! Lúc đó Tấm hoàng hậu cung vua rồi nhưng vẫn còn được chiếu cố cái lý lịch bần cố nông năm xưa ngồi nhặt thóc đó nha. Ha ! Đó là vụ hiếp dâm lần thứ nhất nhá.

Sau này, bà con mình cứ fb là Tấm Cám dã man, đòi xoá ra khỏi sách giáo khoa. Rồi đại khái lên là cả xã hội cũng dã man như vậy. Vậy là Tấm Cám bị hiếp thim lần nữa. Mình nghỉ. Có chi là dã man. Tấm Cám là cổ tích có liên qua cái con mịa gì tới xã hội thời nay hay đấu tranh giai cấp gì đâu mà đem ra đấu tố.

Con nít hồi xưa nó có nghĩ thế đâu. Đa phần con nít ngày xưa chẳng đứa nào thích ăm mắm . Cứ chả lụa cơ ! Nên bắt ai làm mắm thì nó chẳng có quan tâm. Nên. Người lớn . Cứ để im nó vậy. Ai biểu phân ra cho hôi rồi tích thêm dỡ hơi ươn người rách việc nên Tấm Cám mới vô duyên vậy á.

Giờ mình lớn, đầu óc toàn sạn thận với film kinh dị Mỹ, và lại thèm bún mắm ( nghỉ tới lúc bún mắm mà làm từ thịt Cám thì thấy ghê ghê nhỉ) nên tự nhiên thấy Tấm Cám dã man là đúng rồi. Nhưng cứ bắt vức cái chuyện Tấm Cám âý đi, con nít Việt Nam sẽ coi chuyện gì ?

6. Mình không hiểu tại sao người Việt Nam ở Việt Nam lại đi tổ chức Halloween. Đó là một cái lễ hội ở Mỹ. Tuị Mỹ nó đâu có chơi cái trò giựt cô hồn củ mía của Việt Nam đâu? Dạo này, mấy trường bên Việt Nam còn đưa cái lễ ma quái này vào thẳng chương trình học để cho học sinh phát huy kỷ năng ...sáng tạo. . Ha! Vức Tấm Cám để thay thế bằng ma quỉ thì không thấy sao à? Đúng là Việt Nam mình. Đã nghèo mà còn cố tỏ ra nguy hiểm.

7. Hồi sáng ghé thư viện trung tâm kiếm mấy cuốn sách. Cô thủ thư quá dễ thương. Hỏi mình kiếm cái chi. Nói ra một cái á. Cổ gõ internet cái rẹt. Ghi ra cái số. Rồi phóng xuống dẫn mình đi lấy chưa đầy một phút. Chứ mọi hôm, bày đặt tài lanh đi kiếm một mình. Muốn ói luôn cũng không ra. Về cặm cụi ngồi gõ cho xong cái bài nộp tuần sau. Thấy khỏe thêm một chút.

8. Sáng nay mưa. Vô thư viện. Homeless đầy. Từ tầng trệt tới tầng chín. Homeless vào mùa này là khốn khổ khốn nạn nhất đây. Shelter cũng không có chổ mà trú đông nữa chứ. Nhiều người lạnh quá phải quấn biết bao nhiêu lớp giấy báo bên trong cho ấm người. Nhớ hồi xưa mình cũng đi tìm hiểu về homeless ở San Francisco. Mình có xếp hàng lấy thử đồ ăn phát chuẩn cho homeless. Trời! Một ly nước súp lạt nhách, cho heo ăn chắc nó còn ụt ụt chưỉ mình. Một miếng bánh mỳ khô muốn khóc luôn. Lần đó mình mới thật sự biết thế nào là homeless ở Mỹ. Không bằng một con chó !

9. Dạo này rảnh hay bị nhức đầu thì mình đi qua FB kiếm chuyện gây lộn ( cho bớt nhức đầu ) hay vẽ nha. Mình vẽ RỒNG ! Mai mốt scan ra làm lịch bán nha.

10. Tin giờ chót. Cái này tiêu biểu một vụ hiếp dâm nữa. Hiếp dâm Vinh Hạ Long bằng cách nhắn tin. Ép chi vậy. Nếu Vịnh Hạ Long đã đẹp, tư nhiên người ta sẽ tới. Không cần ép nha.
Rủi nhắn tới 99 cuộc mà hết pin thì pó tay chấm cơm quăng cái điện thoại xuống nước rồi bơi vô bờ kiếm chuyện khác làm đi nha. Rủi không có điện thoại thì mần sao ? Tự dưng cha con ngồi vote cho nhau. Một người vote một cái thôi. Đàng này chơi tù tì 100 cái vote /người. Còn ra thể thống chi.
Bữa nghe ông Chúa đảo Tuần Châu nói ổng mừng quá vì Vịnh Hạ Long được chọn. Hahahaha. Thì $ ổng bỏ ra ép người ta vote mà. Ếch ngồi đáy giếng. Bò hoài cũng không bao giờ ra khỏi cái giếng của cái giả tạo mà mình dựng nên !

Hình mới chôm trên FB đó nha . Hình thiệt mà Fake thì thôi luôn nha ! Mình mất cái chân chất của mình, cái tự trọng của mình cho mấy cái giả giả điên điên thế này à?




11/4/11

Thu Seattle 2


một góc trường con bé con nè. Bộ một chút là tới nhà mình.


Đầu đường cách nhà 2 phút là cái chơ Việt Nam nha . Thiệt nhớ cái kiểu chạy ra chợ mua cọng hành nước mắm kho quẹt đê. Đúng là chỉ 2 phút thôi nha.



Mùa này ngoài đường cứ vàng như thế này. Buồn mấy cũng thấy bớt nha.


Sáng nào cũng bus qua chổ này. Bữa stop lại xuống. Té là một cái park bé bé.



Trong trường nè
Đi bộ chậm chậm thôi nha.


Con đường này song song với đường chính. Đẹp muốn tắt thở với Thu Seattle.

Một cái weekend vui nha bà con.

11/2/11

Viết cho bạn tôi

người cũng mới mồ côi.

Bạn tôi mới mất bố tuần rồi. Nhận được tin trong Fb , lòng tôi chùng lại cả một ngày trước khi gọi điện cho bạn. Giọng nàng vẫn như ngày nào. Tỉnh như không. Ưà, mày chia buồn. Tao cám ơn. Chuyện qua laị vu vơ.Tôi biết bạn đám tang bận rộn. Nên thôi. Bạn cám ơn. Cái giọng tỉnh như sáo.

Vài hôm sau. Bạn viết một bài cho bố. Tôi khóc như mưa với từng hàng từng chữ của bạn. Trong lòng cứ ngập ngừng mãi. Bạn tôi ơi.

Bạn nói là tao thấy trong lòng hụt hẫng quá. Ưà. Tôi hiểu. Cái đám ma bận rộn với phận làm con thêm vài ngày nữa. Rồi sau đó. Ngồi thừ người ra. Thoắt một cái. Hoảng hồn. Bạn mới thấy . Là mình mồ côi.

Không. Hụt hẩng làm sao được.

Tự dưng, cái ngày mà mình ngồi coi lại hình đám ma, cố tìm kỉếm lại hình ảnh người cha, là cái ngày mình thấy cả vũ trụ trống hoắt một miếng đen ngòm. Bố ơi. Con mất bố thật rồi.



Nhìn mấy tấm hình chị em bạn trong màu tang trắng. Tôi khóc tức tưởi nhớ cái ngày tôi về 49 Má tôi. Cái ngày mà tôi chưa bao giờ dám viết hay nhắc tới. Cái ngày mà tôi đối diện với sự thật. Cái ngày mà tôi được choàng cái màu tang trắng trên đầu. Cái ngày mà tôi được ôm Má vào lòng.Cái ngày cô đơn ngồi trên phòng vẽ của Má khóc một mình suốt đêm.

Vải tang của tôi bị đốt trong ngày phát tang. Làm tôi điên lên. Tại sao lại đốt tang của tao. Các em bối rối. Tội nghiệp lắm. Tuị nó biết chi. Ai sai đâu làm đó. 9 giờ đêm, tôi tru réo Nam dẫn tôi đi chợ vải mua một miếng vải trắng cho ngày hôm sau. Nên màu khăn của tôi khác hơn của các em và các cháu.

Bạn tôi và một cô bạn khác lên Chùa trong ngày hôm đó. Ba đứa chúng tôi ôm nhau khóc. Hình như tôi khóc như chưa từng được khóc. Tôi khóc cho hả. Khóc hờn khóc mát cho cái ngày tôi bị mồ côi.

Chẳng có ai dạy chúng ta phải cư xử làm sao khi mồ côi. Chả trường chả lớp hay văn bằng cấp cho chúng ta cái cái chứng chỉ mồ côi.

Làm sao ngôi ngoai. Cái phận mồ côi sẽ theo suốt đời chúng ta. Làm sao ngôi ngoai. Tôi không biết. Chỉ biết ngày theo ngày, cái đau càng nặng nề hơn, trống tang hoang hơn và u ám hơn.


Trong một bài luận văn về Self - identity ( mày nghĩ mày là cái giống gì ) tôi mới viết hai tuần trước, tôi viết một câu này. When my mother passed away, I lost my identity as a daughter and artist. ( Khi Má tôi mất, tôi mất luôn cái chức năng làm con, cũng như làm hoạ sĩ).

Đau như một nhát dao cứa thẳng tắp vô lòng. Nhát dao đâm từ trên đâm xuống. Một lần thôi. Biết bao giờ cho lành.

Cái quilt này Má chẳng bao giờ được thấy. Sau 49, tôi cắt vải thừa của miếng khăn tang, may vào tấm quilt như một cái khăn tôi để tang Má tôi với tư cách hoạ sĩ. Ngày khâu xong mũi may cuối cùng. Cuối tháng tám. Là cái ngày tôi sụp xuống. Kiệt sức. Không phải vì mệt. Mà vì. Thế là xong. Tôi không biết phải bước tiếp như thế nào nữa.

Đó là một ngày mà tôi cảm thấy thấm thiá cái đau mất mẹ, mồ côi và hụt hẩng nhất. Xong rồi. Mình bước tiếp làm sao đây.


Bố bạn tôi dễ thương lắm.Nhớ cái ngàyuống rượu trên khu tập thể chị của Liễu Hằng. Bố bạn đưa con đi. Cẩn thận dặn dò con sáng mai bố đưa về sớm.Tôi không có người cha như vậy đâu. Nên nhìn bố bạn mà tự hào ké dùm bạn ( hay dùm mình ) vậy.

Sáng hôm sau tôi, bạn và Y ngồi bên đường chờ bố bạn. Trời hôm đó mưa thưa thưa. Ba đứa con gái ngồi dòm bà con đạp xe băng qua một cái ổ gà nhổm lên nhổm xuống. Thế mà ngồi rủ rượi cười như điên. Bà con dòm tới dòm lui. Mấy con này khùng.

Ôi, cái thời chúng ta hô hố cười. Giờ tới lúc chúng ta hô hố khóc.

Viết bài này như một nén nhang cho người mới khất. Một nén nhang cho một thời muôn năm cũ.

Một tấm khăn của con gởi Má.

Và quan trong nhất, như một cái ôm thiệt chặt. Như cái ôm thổn thức đầy nước mắt của bạn và N dành cho tôi trong ngày 49 Má.

Vậy thôi. Nha Mai. Thương mày lắm.