12/31/12

Thà nghèo mà cực khổ còn hơn giàu mà sung sướng

Đúng thiệt nha.

Kể cho nghe nè.

Đám Việt Nam bơi trên đây thiệt không có bao nhiêu đứa. Dù khác đội nhưng cha mẹ Việt Nam biết nhau gần hết. Như Lún Ghẻ kể trong những entry về chuyện đi bơi của con, con nít Việt bơi không thua kém chi con nít Mỹ trắng. Một vài đứa thay phiên nhau nhất nhì ba tư năm liên tục. Tất nhiên là có hai đứa con Lún Ghẻ đây nữa nhá. Hahahha, lại lợi dụng thời cơ mà khoe con ( à, ở đời có con không khoe con thì khoe cái gì đây chời chời, không cần tới thời cơ cũng khoe được như thường nhá).

Năm ngoái, đội YM có một chàng Ziệt 12 tuổi vô địch đầu bảng mùa PNS. Mấy hôm sau mình tình cờ đi ngang YM, thấy hình ảnh của chàng lộng kiến treo rầm rầm trong lò bơi của chàng. Coach của chàng tự hào ghê gớm lắm nha.

Năm nay, cũng mùa PNS vừa rồi. Cái tên của chàng bơi cho YM mất tiêu. Hỏi ra mới biết. Ba chàng cho chàng quit YM chuyển chàng lên một đội khác, danh giá hơn. Với cái cớ là YM hơi bị sotf, con nít đi bơi hay nghỉ, không có máu ăn thua. Chuyển chàng lên một đội lớn, hy vọng chàng tiến bộ, bơi nhanh hơn.

Cái đội này đúng là lớn và giàu nhất Seatte rồi. Vận động viên đông nhất, charge tiền mỗi tháng mắc nhất, không có discount chi chi hết. Cái hồ bơi của đội này là cái Olympian style ở Fedaral Way, không có share với bất cứ đội nào hết. Đội của Beo Xèo phải share hồ bơi với ba đội khác nên thời khóa biểu không có rõ ràng. Thay đổi giờ giấc tùm lum hết. Nên có một hồ bơi không phải share với ai khác. Nghe ra cũng rất là elite.

Nhưng .

 Mà coaches thuộc loại boost camp military , dân dữ dằn. Mình thấy coaches của đội này la swimmers trai cũng như gái như cơm bữa, mà la rồi hét chứ không phải bình thường. Là mình không có ưa rồi. Lúc đi thi, tụi nó mà không về trước thì bị xỉ vả chứ không được an ủi như những đứa của đội khác.

Nói nào ngay mỗi lần có swim meet thì đội này luôn tới nhất vì số lượng đông. So sánh với đội của Beo và Xèo, mỗi lần vô PNS khoảng 25 đứa. Đội kia chắc 100. Còn đi regional meet hén , đội Beo Xèo có khoảng 5 đứa thì đám kia cũng phải 50 đứa. Nhưng nếu nhắc vì individual event thì đội này không có vận động viên nào nồi trội. Và trong đội đa số Mỹ trắng. Việt Nam vô không thấy fit in là đúng rồi.

Có lẽ vậy là ba mẹ của chàng Việt Nam kia move con qua với hy vọng cho con tiến bộ hơn. Đi bơi chung Mỹ trắng mới ganh đua. Bơi với một đám Việt Nam hay giỡn hớt và cà rởn lắm nha, cứ lo nói tiếng Việt Nam chọc người này người kia chứ không có bơi.

Chàng đi làm cái club YM của chàng buồn rủ rượi. Ông coach của chàng cứ nhìn chàng bơi cho đám kia mà thở dài. Qua bễn rồi mới biết, chàng người Việt không có thấy happy chi hết. Chàng cũng không có cảm thấy fit in. Chàng bơi thiệt là quải và rồi thay vì take off time, chàng add more seconds vô mấy cái môn bơi mà chàng được vô đich năm ngoái.

Ba chàng hoảng hồn. Gặp Ba Beo. Chời ơi. Tui thiệt tính lầm hết rồi ông ơi. Tưởng nó qua bển nó ok. Giờ thấy nó vậy tội nghiệp quá. Ba Beo nói. Thì bắt nó quay về. Đi được thì về được. Nói chuyện với coach đi. Trước khi đi, ông cha và coach có gây qua gổ về. Giờ xin quay lại. Hơi hơi bị nhục nhục hén.

Mà tất cả cho thằng con. Nó không happy thì bơi giỏi cở nào cũng ko ai happy.  Mà nó mới 12 tuổi. Tính chi xa vậy. Ép nó vậy mần sao mà nó lớn. Bữa hỏi chàng muốn qua đội Beo Xèo không. Dù gì coach bên đây rất là promote cho minority. Thiệt, mình nhìn vô một đội bơi là tòn là da trắng không thì mình cũng nổi da gà chứ huống chi một thằng bé mới 12 tuổi. Hỏi chàng muốn bơi chung với Beo Xèo không. Dời qua đây thì cũng ko phải chịu nhục quay về. Chàng thích bơi với Beo nhưng chàng muốn về đội cũ. Thôi, ông ba chàng quăng luôn cái cục nhục. Nói chuyện với coach của YM. Bravo ông ba !

Mới vừa rồi, chàng Việt quay lại YM, ai cũng mừng cho chàng. Coach ở bển dễ thương. Biết đội mình không có ai giỏi vừa với chàng để train nên . Nín nhịn kêu Beo nha. Thường ko ai làm vậy. Đội nào đội nấy. Coach nào train vận động viên đội ấy. Nước sông không trông nước giếng. Nhưng vì mấy đứa con nít. Người lớn bỏ mấy cái sỉ diện đi. Miễn sao con mình, vận động viên của mình happy là được rồi.

Rằng thì là. Hai đứa giỏi cở ngang nhau nên train thành một cặp. Thi đua với nhau. Mùa nghỉ lễ ở nhà không đi bơi thì sẽ out of shape. Coach và hai ông cha ba đồng ý cho hai đứa hẹn giờ đi bơi. Mình hy vọng hai đứa sẽ làm bạn bè với nhau trong tương lai. Chứ không phải chỉ là đối thủ trong những mùa bơi vừa rồi.

Qua vụ này mới thấy. Thà nghèo mà cực khổ còn hơn giàu mà sung sướng. Hahah cái câu nói thiệt là trớt quớt hén. Lò bơi không phải chỉ là nơi huấn luyện vận động viên, mà như là một gia đình thứ hai ngoài cái mái ấm với cha mẹ. Tụi nhỏ hàng ngày gặp nhau, thương và chơi với nhau , đứa lớn dìu đứa nhỏ cũng như anh em trong nhà. Coaches như một thứ phụ huynh thứ hai của mấy đứa nhỏ. Trong nhà có chuyện gì, gia đình lò bơi là nơi đỡ đần, dù tạm bợ nhưng còn hơn là ra ngoài đường vất vưởng gặp kẻ bậy bạ. Một lò tốt là một tổ ấm cho đứa con nít" grown out "of it. Một lò danh giá nhiều khi là một lò chỉ lo giữ danh và tăng giá, vắt kiệt cái sức lực và tài năng của con mình, để add more points cho đội, chưa chắc hoặc không phải là một chổ con mình cần. Bài học hơi bị quí giá nhá.

Ngẫm nghỉ nhíu mày nhíu trán. Cha mẹ cứ tưởng mình làm chuyện tốt cho con. Mà không phải vậy nha. Thà lèng phèn một chút mà con happy. Dí con vô một chổ tưỏng là ngon. Mà nó không happy. Đừng có ép ! Làm cha mẹ không dể chút tí nào hết . Viết ra dằn mặt mình luôn !

Cuối năm. Mình thấy ai cũng cở mở lòng ra. Làm chuyện dễ thương vậy đó.

Vui nha !

12/27/12

Cuối năm

1. hôm qua và sẽ hôm nay nữa nhá. Dọn dẹp. Bánh Xèo nói. Mommy. Dọn dẹp mần chi. Được năm phút là mẹ lại bày hàng ra nữa cho mà xem. Yep con yêu. I have to clean up before I make another mess.

Vậy chứ mà. Nhớ. Năm ngoái, mình đi vụ Yelling Clinic Việt Nam về, nàng tỉ mỉ dọn thật gọn gàng căn phòng và cái bàn studio của mình. Về thấy thương và mém khóc luôn.


Sáng hôm qua mới clean lại cái tủ. Hà hà hà. Dòm qua dòm lại, quần áo Lún Ghẻ đen thui luôn nha. Cái khúc sáng sáng cam cam tím tím tòn là đồ của Mưa  cho, cái len trắng sọc đen kim tuyến á. Một cái nâu nhạt nhạ chấm bi trắng rất cute của Bánh Xèo lựa cho mẹ, và cái cam nhất là của Caroline đưa lâu lắm rồi. Bữa bận xuống Berkeley mần cái reception , bà Kat khen. Cái này cute. Không phải của tao. Caroline đưa đó. Cái màu này không phải màu của tao. I know. Bả nói. Hồi xưa tao cũng vậy. Xài tòn hàng màu đen. Giờ dòm cái closet của bả. Rực rở ấm cúng thấy mê luôn. Mình vớ va vớn vẩn tày hoày ra vậy mà nhìn màu quần và áo, boring thấy sợ chưa !

2. Không giống như cái này mình đang làm. Tặc tặc. Không biết mần sao cho nó xong đây. Cũng hai tháng rồi nhá. Bi giờ bức này đã khác xa lắm với hồi mới start rồi. Happy nhá ! Ta nói là Seattle change my style, không sai.


Mấy cái cầu thang này vẽ bằng gesso, một loại vôi vẽ lên canvas before vẽ màu lên để sơn dầu không bị leak xuống vải rồi xỉn màu đi. Mình mê xài gesso lắm. Không dùng gesso như một loại nước sơn lót, mà là nước sơn chính. Vì cái chất liệu tường vôi của gesso rất giống như loại vôi tường ngày xưa ở Việt Nam. Ngày xưa có một bức tường trong nhà. Cứ thế mà vẽ viết chì lên cho sướng.  Tường vôi xi măng thường gồ ghề, không bằng phẳng. Vẽ viết chì lên lộc lệch chông chêng y như cái cầu thang của một cuộc đời. Hôm qua mần mấy cái bậc thang này. Đợi bữa nay gesso thật khô đi rồi sẽ tô lại với chì màu. chứ sẽ không để cầu thang trắng như thế. Nhìn trông rất sạch sẽ. Không hay ! Ngoài cờ , cầu thang là một thứ mình vẽ đi vẽ lại không biết chán. Có nói ở Sài Gòn Slum rồi nhá. Nhắc lại để cây view nhá !

Cứ add thêm từng lớp từng lớp màu, hình rồi giấy báo lên như vậy chắc cũng hơi bị lâu. Mỗi lần dán thêm một lớp giấy báo ( chủ yếu là báo Người Việt, Việt Weekly và Sài Gòn Giải Phóng) lên là phải làm sao cho cái lớp mới nó trông như belong to the whole piece. Nên lại sơn, lại quét, lại tô. Cái theme của mấy tranh gần đây là immigration and race.

Dân nhập cư tứ xứ khi tới một thành phố hay một đất nước nào đó, luôn đem những cái rất riêng từ nước mình tới. Rồi từ từ mới hoà nhập vào cái nước host . Hehehe, mình kêu loại tranh này là lost and found kinda process. Mình tới một nước lạ. Thấy mất mát nhiều hơn là được. Mất quê hương, gia đình, văn hoá, tiếng nói, mất cái tên cha sanh mẹ đẻ, mất cái phong tục ông bà...mất luôn mái tóc đen và cái mũi tẹt. Thậm chí tiếng khóc và tiếng chửi thề cũng không còn giống ngày xưa nữa.

  Rồi từ từ sau cái culture shock đó, trên cuộc hành trình đi tìm lại chính mình á. Sẽ phát hiện ra con người mình trên cái miền đất mà mình đang sống . Mà những điều phát hiện đó, ngày xưa ở quê hương mình, mình không có biết tới. Món ăn mới, những con người sắc tộc khác nhau, văn hoá tôn giáo khác, những kỳ thị chủng tộc, mình biết nhiều hơn, đầu óc mở ra hơn biết nhiều hơn để rồi sẽ buồn nhiều hơn. Ừa, sẽ buồn nhiều hơn. Càng già, lại càng thấy mình nhớ nhà, càng hội nhập, càng sẽ thấy mình xa lạ.

Rồi sẽ lại thấy nhớ nhà, cảm giác mất mát, nhất là trong những chuyến về thăm nhà. Lúc đó cảm giác nhớ "cái nhà của mình ngày xưa" và cảm giác mất mát do đó sẽ tới đỉnh luôn nha. Chơi vơi bồng bềng giữa cái mới và cái cũ. Lẫn lộn không biết mình đang ở đâu. Nạc mỡ thừa thải và lỡ làng hành tỏi ghê lắm nha.

Rồi sẽ "try to move on", an ủi mình, hoà nhập vào cuộc sống mới, try to find the place to belong.... so on (he he he, cái này mần nháp cho bài luận của cái project này nha ).

Cái hành trình này, trong tranh Lún Ghẻ, tự nhiên màu mè sinh động nhộn nhịp chí choé và nói chung là rất bề bộn. Nhớ về quá khứ á, rồi hướng tới những công việc bương chải hàng ngày. Cái buồn xa quê bị những hoạt động hàng ngày lấp liếm, nên cứ thế mà dội ngược vào lòng. Chỉ thoáng hiện đôi khi qua ánh mắt, một tiếng thở dài, một chút nước mắt chực trào ra mà nén mình ngưng ngay lại . Cái process của Lost and Found là một quá trình dài, thườn thượt hết cả một đời người chứ chả phải chơi. Nên hai ba tháng miệt mài dán rồi tô dán rồi tô, thấm tháp chi đâu.

Loạt tranh này mờ mờ ảo ảo. Xài nhiều băng keo bịnh viện, băng lại những vết thương trong lòng của  dân tứ xứ. Băng keo bịnh viện. Loại "micropore", co giãn mềm mại, có những lỗ chân lông cho không khí xuyên qua. Băng keo này đắp lên da thịt người, sẽ làm dịu lại những đớn đau  thể chất cũng như tinh thần. Xử dụng vô tranh đề tài này không có gì bằng. Micropore được mình xử dụng như một yếu tố kế dính rất là positive trong tranh, rất là social work nhá. (compared với một yếu tố kế dính rất negative khác: money ).

Immigration và Race hàm chỉ con người. Trong tranh mình không có vẽ người nha. Có nhiều hình ảnh collage về người nhưng đã bị đè chồng lên với băng dán , màu và glue. Nhìn xa xa chỉ thấy một thứ tổng hợp của một thành phố. Micorpore is translucent. Dán lên một mảng màu, nhìn hơn mờ đi chứ người xem still make out what is it underneath. Mà phải. Tới gần, và phải thật gần mới phát hiện ra something related to human, people and wound. À, invisible wound , invisible pain của immigrant ! that is it !tuyệt vời .

Xạo xạo vậy thôi. Mai mốt ziết qua tiếng Anh chắc mệt đây !


Bức này cao tới trần nhà. Chiếm hết một khoảng tường. Lúc đem tấm bìa to này về. Không có chổ mà đóng lên. Nhíu mày si nghỉ. Mịa mất cái studio, khốn nạn cái đời quạ sỉ quá. Nhưng không sao. Mình reconfigure lại cái furniture trong phòng ngủ nhá. Miễn sao lấy ra được mấy mảng tường trống là được rồi. Kê cái gường sát cái closet. Heheheh, mỗi lần chun vô closet thì phải cứ là trèo lên gường. Nên bữa nay khiêng mớ quẩn áo đen thui ra ngoài cho khỏi vất vả tuổi già đấy.

Ấy thế mà lôi ra được 2 1/2 mảng tường trống mời gọi. Mần luôn hai cái to đùng đùng trong nhà nhá. Dek có studio cũng ko việc gì. Xài hàng non- toxic vẽ lên cũng rất là happy rồi. Nhưng sẽ đi kiếm studio vì mình đang thèm vẽ oil. Nhớ cái mùi độc hại của sơn dầu. Thơm thì thôi nha. Lần trước về Việt Nam ngồi cả tuần trên studio của Má mần sơn dầu. Sướng thì thôi nha. Nhưng sơn dầu độc lắm. Phải có cái vent chứ không thì tội những người khác xung quanh mình. Cũng y như second hand smoke vậy á.

3. Zậy đi. Bi giờ đi dọn dẹp tiếp hén. Rồi đi nấu nồi bún riêu. Chút nữa có khách Portland lên. Tao chỉ nấu, mày lên mêm mếm nhá. Ngon dỡ là tại mày nhá. Bún riêu có riêu, off course. Sẽ mua thêm tôm tươi, không chơi tôm khô nhá, huyết, đậu hũ, rất nhiều cà chua rồi thim mắm ruốc ( để coi trong tủ còn ruốc không cái đã) . Hehehehe. Có nên chơi thim ốc bu không ta? Tính ra giấy trước đê. Không thì. Mắc công phải đi bộ qua chợ thim hai ba chuyến bonus nữa thì cũng mệt.

4. Seattle đang mưa và lạnh.

12/24/12

Ho Ho Ho


Merry Christmas and Happy New Year from Happy ! 

12/21/12

Cà ri Gà kiểu Lún Ghẻ

1. Nấu hôm qua. Ngon thì thôi nha. Lựa cánh và đùi gà thôi. Không chơi tới cái ức chi cho nó nhiều. Khoai tây, khoai lang với ba củ cà rốt. Tỏi đập vô cái chảo bự bự với dầu ăn cho thiệt thơm rồi quăng gà vô trước rồi chút mới khoai nha. Tự vì quăng hết hai thứ cùng lựợt. Khoai ra hơi bị nhão. Nhắc nhớ cho lần sau nha. Xào qua xào lại. Lật đật đi kiếm hủ cà ri. Mịa. Hết bột cà ri mới ghê. Trời. Nhờ đức ông. Mà thỏ thẻ. Anh muốn ăn cà ri gà không. Muốn. Hahahha, nhờ chạy qua chợ mua dùm miếng bột càri. Em làm xong gần hết , chỉ thiếu bột cari là ra cari cho anh. Dính đạn. Ngoài bột càri còn cái gì nữa không. Không. Chắc chưa. Chắc. Hên là cái chợ chỉ có hai phút gà chạy bộ kế nhà.

2. Trong khi chờ bột cà ri, quậy nước cốt dừa với nước lạnh chế vô nè. Quăng luôn bó xả đập dẹp lép vô luôn nha. Nhớ đậy nắp. Chồng bưng bột cari về. Chàng mua luôn hai bịch to bà nái. Mua dằn mặt. Ăn kiểu hai năm mới nấu cari một lần như thế này chắc tới thế kỷ sau cũng chưa hết một bịch. Lún .Hỏi. Anh nghe thơm mùi xả chưa. Ai biết. Hahaha. Mịa. Nói chưa mắc công nó sai đi mu thim bó xả nữa mắc công.

Bắt thêm cái nồi nhỏ kế bên, phi tỏi, hành tây bằm nhỏ nhỏ trộn vô với đám bột cà ri , chút xí muối. Rồi chờ cho xả xực mùi thơm lên là quăng cái đám cari mới xào ban này vô ( cái khúc này đáng lẽ phải làm ban đầu, khúc ướp gà đó , cho nó thắm tháp , nhưng mà tại phong thuỷ , nên mần gần sau chót vậy nhá ).

3. Cari vàng vàng óng trộn chung với màu đỏ của cà rốt và khoai lang nè, nước cốt dừa beo béo sệt sệt màu trắng ánh ánh vàng vàng với màu xanh thơm lừng của xả nè. Bữa nay mới phát một cái hiện là cari có hai màu đỏ và vàng. Khà khà khà. Mần sao đây ta. Ăn mần sao cho khỏi bị biểu tình đây ta.

4. Gà mềm rồi luôn nha. Chanh cắt ra sẳn đê. Ớt hột cũng bỏ sẳn ra cái dĩa nhỏ nhỏ đê. Mới đầu tính ăn với bún. Hahahha, nói với chồng. Anh thích ăn cari với bún hay với bánh mì. Chồng lườm một cái . Bún!  Lần này chàng không bị lừa nhưng vì yêu mình nên.

5. Chàng quất hết hai tô cari bún. No nên. Ngon thiệt nha. Chiều đi pick up hai đứa đi bơi về á. Cũng nhớ chạy ra chợ mua cho ổ bánh mì. Nướng lại cho dòn dòn á. Múc một tô cari nóng hổi , cứ thế mà chấm  mút thôi. À nhớ thim chút chanh nha. Vài giọt chanh vắt vô sẽ làm cho món cà ri Lún Ghẻ sang trọng và quí phái hẳn lên nha. Vả lại á. Mùi chanh thơm quyện với mùi xả . Vật vã và mê tơi cả một đêm trời đông tháng giá nhá. Lần sau sẽ nhớ chút lá chanh quăng vô chung với xả. À, Lún Ghẻ có một ly rượu vang ườn mình kế bên nữa nha.

6. Bonus nè. Làm thêm một chén hành tây phi với tỏi, một trái cà chua bầm dập xào sơ sơ. Quẹt vô chung với bánh mì và cari. Cái xực xực dòn dòn của  hành tây , cái chua chua của cà chua và mùi thơm của tỏi á.  Đỉnh nhá !

7. Dạo này không ăn muối được nhiều. Già rồi, thân thể rả rời. Ăn muối hay gia vị kiểu Việt Nam nhiều vô là khó chịu kinh luôn nha. Bớt muối lại cho nó tịnh người coi có bớt chưỉ thề được chút nào không.

8. Bữa qua hai đứa nhỏ quất hết thịt gà, chừa khoai lại mới ghê. Chút chiều chắc bỏ đậu hủ và cà tím vô ăn tiếp quá. Lần sau sẽ thim với rau sống và giá.

9. Hồi xưa cari là món chưng bàn thờ đám giổ trong nhà ông ngoại Lún Ghẻ. Con nít thèm thì thèm. Phải đợi thắp xong một hai ba tuần nhang, rồi mới được ăn. Mà ăn với bánh mì nên giờ ăn cari là phải ăn với bánh mì mới ngon nhá.

10. Cứ phải rặn ra cho đủ 10 mục như thế lày. Đèo bồng ghê ! Nên cho coi cái hình này đỡ nha . Làm chả giò với em Xèo bữa hổm. Giống kiểu Ziệt Nam hông? Đôi đũa tre đó đi mua với Mưa ở cái chợ gần nhà Má đó. Mưa mua cho hai ba đôi gì đó. Đũa bên đây trơn tuồn tuột như giun. Thấy mà ghét.


zới lại cái này nữa nè


12/17/12

Cây Noel ve chai

1. Ngày xưa , cái ngày xưa xa vời vời đó. Xem mấy cái tranh trong những cuốn truyện dịch Liên Xô. Ngồi ao ước một cây thông Noel. Điều ước thiệt là xa xỉ. Thôi, mình tự làm đồ chơi mình chơi vậy. Mình ngồi lấy giấy báo, giấy thủ công, rồi cắt cắt dán dán. Quấn giấy báo bên trong làm cột. Rồi tỉa lá tỉa cành. Xin má một nhúm bông gòn, giả làm tuyết. Cả mấy ngày rồi cũng ra một cái cây Noel bé ti ti. Cắt bông giấy li ti. À, còn nhớ cứ thấy ai hút thuốc thì xin cho được tờ giấy bạc long lanh bên trong. Cây thông bé tí ti. Rồi con chị với hai đứa em ngồi làm thêm mấy đứa búp bê bằng vỏ trứng. Cho tụi nó đứng múa vòng vòng xung quanh cái cây. Thầy Hoàng dẫn hai đứa con lên thăm Má. Thằng lớn thích cái cây quá. Má nói. Thôi cho em đi con. Ừa, cho thì cho. Anh ý giờ cũng đang làm họa sĩ và dạy vẽ đấy !

2. Sau này lớn lên, một thằng bạn thân thấy mình thích cây thông Noel. Mùa nào cũng mang cho một cây nhé. Có năm mình chảnh. Thích cây thông màu bạc cơ. Nó cũng chìu. Rồi hai ba đứa chở mình ra ngoài Sài Gòn mua đồ trang trí Nole đem về treo lủng lẳng. Tụi bạn mình chỉ thích hút thuốc rồi uống bia. Ba cái vớ vẩn thông thiết nó không ưa. Nhưng mua mí cái đồ vớ vẩn bậy bạ mà được nhìn Châu cười là.... hạnh phúc rồi. Mần sao mà quên được ta.

3. Hai mẹ con Noel năm nào cũng trang trí cây thông. Không mua đồ chơi. Tự làm cơ. Có năm Xèo hứng chí làm tòn búp bê. Có năm treo toàn kẹo dư lại của Halloween. Hai năm vừa rồi, mẹ không có ở nhà Noel. Bánh Xèo buồn ti tê. Mất cả vui. Ba lấy thông ra cho Xèo chơi. Ba mua quà cho Xèo. Mà Xèo treo đồ chơi một mình . Buồn ghê lắm. Mẹ nghe thắt cả ruột con ơi. Năm nay quyết định không đi đâu mùa này nữa.

4. Hôm qua mới chợt nhớ là cây thông cũ bữa dọn lên Seattle vứt đâu rồi. Hai mẹ con chạy ra chợ. What the f. Một cái cây thông giả plastic gớm giếc như cái chổi chà cầu gần $87 có tí nị bốn feet .  $87 ý là chưa có phụ tùng đèn đóm. Nó đợi rồi rình mình ra giờ này nó chém một cái gẫy gốc vậy hả. Đừng có hòng. Ngày bình thường. $12 một cây thôi. Bình thường $12 thì nó là cây thông. Giờ mắc thế thì tự nhiên mình nhìn ra cây chổi chà cầu ngay nhá. Một phút enlightenment ! Bừng sáng rồi thức tỉnh. Mẹ nhìn Xèo. Về. Mẹ làm cây thông cho Xèo chơi. Xèo nhìn mẹ nghi ngờ. Mẹ biết làm ornaments thì Xèo biết. Mà làm cây thông?  Yes. Làm cây thông. Học tới cái bằng MFA mần chi, hoạ sĩ mần chi , để cho phí $ 87 à.

5. Nè. Ba tiếng thôi nhá.


6. Xèo làm ngôi sao nhá.  Mình toàn xài giấy vụn và giấy thủ công. Cái cột bên trong là ống giấy cứng bên trong của cuộn giấy gói quà. Kiếm một cái thùng giấy, thùng carton sữa gì đó làm cái đế. Thế là xong cái khung. Thêm một cái quan trọng là hot glue và cái đổ bấm giấy đặng làm cho nhanh. Vậy thôi. Gú gồ 15 phút lấy idea. Hai mẹ con vừa làm vừa nghe Lady Gaga.  Xèo nói. Làm cái này vui hơn. Ừa. Con yêu !

7. Hai mẹ con làm xong cũng tới hơn 10 giờ đêm. Xèo không ngủ. Nàng ra ngoài ngắm miết luôn nhá. Ba tiếng yêu thương làm đồ chơi với con. Cây thông ve chai tuyệt vởi !

8. Cây thông vẫn còn trong tiến trình trang trí. Thiếu màu đỏ. Hahahha, tự vì chọn màu xanh dương nên ngôi sao tất nhiên phải màu vàng. Mà mần xong. Thấy đẹp. Nhưng thiếu đỏ là chưa có lộng lẫy . Thiếu đèn nên cũng chưa có lung linh. Cây thông ko plastic thì bỏ đèn vô thì... hahaha, coi chừng. Nên chắc một chút đèn long lanh phía sau cho đẹp thôi.

9. Viết tới đây. Chỉ tổ thêm nhớ Má. Năm nào mùa này cũng sắp tới sinh nhật của Má yêu thương. Trời se lạnh. Lạnh thấu tận trong lòng. Nhớ Má. Má nhìn cây thông này. Tất nhiên Má sẽ khen đẹp. Tất nhiên Má sẽ nhớ tới cây thông của ngày xưa. Tất nhiên Má sẽ nhớ một lúc ba đứa con yêu của Má.

10.  Mùa này không đèo bồng đi đâu hết. Nhất là ra những chổ đông người. Ngồi ở nhà xếp origami với con treo lên cây thông cho hết mùa Giáng sinh.  Mọi người vui vẻ nha !


mới bỏ đèn vô. Lung linh thiệt là tình luôn nha. Có cần thim màu đỏ không ta ?

12/15/12

Bạo lực và người tự kỷ : let’s leave disabled people out of it.


Một bài quá hay của Racheal Cohen- Rottenberg 
Coi trong cái link này nè 

Dịch thoáng theo kiểu của Lún Ghẻ lại cho mọi người đọc. 
Đối với mình, bài này là một lời tuyên bố RẤT quan trọng.

Sáng hôm qua ở Newton, Connecticut, một chàng thanh niên trẻ đã xả súng giết chết 20 học sinh tại trường Sandy Hook  Elementary cùng với sáu người lớn, sau khi giết chết  mẹ ruột của mình. Đọc xong hung tin, tôi òa khóc. Tôi chỉ có thể thốt lên, ai có thể nỡ giết trẻ con? Làm sao có thể làm một điều ác độc đến như vậy ?

Vâng, tôi dùng hai chữ hung ác. Tôi không thể nghĩ ra một chữ nào khác để diễn tả một hành động của một người vì quá giận dữ , quá khủng hoảng và trong lòng chứa đầy hiềm tị nh nhen mà đã quyết định giết chết 20 đứa trẻ khác trước khi tự tử. Và chúng ta cũng sẽ chẳng hiểu tại sao. Thỉnh thoảng, con người làm những điều hung ác vì chúng ta có cái khả năng đó, vì chúng ta quyết định từ bỏ con đường chính thiện, và tại vì chúng ta muốn [làm cho người khác ] đau đớn.

Dĩ nhiên,  chúng ta đang sống trong một xã hội đơn giản không chấp nhận có cái ác tồn tại. Chúng ta muốn có  câu trả lời, một liều thuốc chữa. Rồi chúng ta lý giải cái ác là do bịnh tật gây ra. Vì chúng ta muốn hy vọng là một ngày nào đó, bịnh tật/ cái ác sẽ có thuốc chữa.

Rồi chúng ta đi tìm cái cớ để đổi thừa. Khi một cuộc thảm sát khác xảy ra, chúng ta nghe mọi người nói tên sát thủ chắc chắc phải là một tên bịnh tâm thần, hay bịnh tự kỷ. Trong trường hợp này, những cơ quan truyền thông làm cái chuyện đổ thừa cho hai đối tượng: kẻ giết người là người bịnh tâm thần và tự kỷ. Giống như cách giải thích bịnh tâm thần và tự kỷ giết chết 26 mạng người. 

Chuyện như thế này cứ tái diễn và trở thành một sự việc có thể đoán trước. Trong 24 giờ qua, tôi đã tham gia những cuộc bàn luận xoáy sâu vào vấn đề khủng hoảng tinh thần của người mang bịnh tự kỷ và của một kẻ sát nhân. 

Cứ đi thẳng vào vấn đề như vầy. Người tự kỉ bị khủng hoảng tinh thần vì hệ thống cảm giác của họ bị  quá tải, gây đau đớn mà những người chưa từng trãi qua qua sẽ không hiểu được. Thỉnh thoảng, trong lúc khủng hoảng, họ bộc lộ bằng cách phản ứng . Thường, họ tự đánh đập chính họ bằng những hành động tự phát. Đó là một cách phản ứng của hệ thống thần kinh, không giống một chút nào cách phản ứng có tính toán chi tiết của một tên sát thủ. 

Một cá nhân trong lúc khủng hoảng không có thời gian và những tính toán lên kế hoạch vũ trang với áo chống đạn và một vài thứ vũ khí tối tân rồi kiếm đường chạy tới trường tiểu học và tỉnh táo nhắm vào hai lớp học để nhả đạn. Thật ra, những người trong lúc khủng hoảng tinh thần chỉ muốn được ở yên một mình, tránh xa mọi người và những yếu tố gây stress. 

Tôi nói rồi và bây giờ tôi nói lại một lần nữa. Tự kỷ không phải một yếu tố để dự đoán bạo lực. Những người tự k thường là nạn nhân của tội ác hơn là người gây ra tội ác. Những người có những loại bệnh tâm thần khác cũng vậy. Đa số họ không làm gì hại tới ai và rất dễ trở thành nạn nhân của những bạo hành khác. 

Bạn phải hỏi tại sao những tên sát thủ trong trường học toàn là những chàng trai trẻ. Dĩ nhiên không phải yếu tố " thanh niên trẻ tuổi " mà là "làm đàn ông tương ứng với quyền lực và gia trưởng"  là một điều dự đoán của bạo lực  và hung ác.

Có lẽ chúng ta phải định nghĩa lại thế nào là đàn ông, tách đàn ông ra khỏi hai chữ "bạo lực". Có l chúng tao phải coi xét lại cái cách chúng ta lúc nào cũng tôn vinh người đàn ông song song với bạo lực và cái ác. 

Xem xét k lại văn hoá của chúng ta, những gì chúng ta đang làm, người ta thích chọn bạo lực làm cách sống hơn. Đổ thừa những người con người vô tội như người có binh tự kỷ hay tâm thần là một việc làm vô trách nhiệm. Một việc làm có nguy cơ gây hại cho cuộc sống của những người đã và đang xoay xỏ chống lại với những định kiến và cô lập của xã hội. 

Trong những lúc đau thương như thế này, chúng ta nên ngồi lại với nhau, thẳng thắn xem xét lại cái văn hoá Mỹ, và coi lại những thông điệp cho những người trẻ tuổi, định nghĩa lại như thế nào là người đàn ông ! 

Trong lúc ngồi bàn luận những chuyện như thế, làm ơn đừng có đá động gì tới những người bị tâm thần cũng như tự kỷ. 

Nguyên văn ở đây 

Yesterday morning in Newtown, Connecticut, a young man murdered 20 children at the Sandy Hook Elementary School, along with six adults, having already killed his own mother. When I saw the news, I broke down and cried. All I could say, over and over, was Why would anyone kill little children? How could anyone do such evil?

Yes, I’m using the word evil. I can’t think of any word that even comes close to describing the actions of someone who is so angry, so desperate, and so full of self-pity that he decides to take 20 children with him. And really, there is no answer to the question of why. Sometimes, people do evil because they can, because they decide to discard their moral compass, because they decide to inflict pain.

But of course, we live in a society in which simply saying that evil is afoot doesn’t cut it anymore. We want answers. We want control. We want it fixed. So we make it a sickness, because we hope that someday sickness will have a cure.

And so we find scapegoats. When another atrocity happens, we hear people say that the shooter must have been mentally ill. We hear people say that the shooter must have had autism. In this case, the media is engaging in scapegoating both groups: more than one news outlet has reported that the shooter was both mentally ill and autistic, as though being mentally ill and autistic were an explanation for killing 26 people.

And so we find scapegoats. When another atrocity happens, we hear people say that the shooter must have been mentally ill. We hear people say that the shooter must have had autism. In this case, the media is engaging in scapegoating both groups: more than one news outlet has reported that the shooter was both mentally ill and autistic, as though being mentally ill and autistic were an explanation for killing 26 people.

Yes, it’s happening again. It’s becoming predictable. In the past 24 hours, I have been involved in discussions in which people have not only engaged in the usual He must have been mentally ill speculations, but have also said that because autistic people have meltdowns, it’s plausible that the shooter simply had a meltdown.

Let’s get something straight right now. Autistic people have meltdowns because their sensory systems get overloaded and it hurts more than anyone who has never experienced it could understand. And yes, sometimes, people strike out in the course of a meltdown. Not always, but sometimes. Often, they strike out at themselves. And when they do strike out, it’s a spontaneous act. It’s a neurological response that is not even remotely close to premeditating a murder.

People in the midst of a meltdown do not take the time and the forethought to arm themselves with a bullet-proof vest and several weapons, make their way to an elementary school, and consciously target two particular classrooms of children and the school office. In fact, most people in the midst of a meltdown just want to withdraw and get away from people and the stressors that cause overload.

I’ve said it before and I’ll say it again: Autism is not a predisposing factor to premeditated violence. Autistic people are far, far more likely to be the victims of crime than its perpetrators.
And the same goes for mental illness. Most mentally ill people do not harm anyone and are at much greater risk of being the victims of violence.

If you must ask the question of why, take a look at what all the school shooters have in common: they are young men. Of course, simply being a man does not predispose anyone to violence. But perhaps the fact that we equate manhood with power and domination in our society does. Maybe, just maybe, we need to separate violence from the definition of being a man. Maybe, just maybe, we need to start looking at the way that we glorify violence among men.

That’s not scapegoating. That’s taking a good look at we do, as a culture, to make it more likely that people choose evil.
Scapegoating innocent, vulnerable groups of disabled people — people with autism, people with mental illness — is irresponsible. It has the potential to wreak havoc in the lives of people who are already struggling against stigma and exclusion.
So let’s do some self-reflection as a culture. Let’s look at what we’re communicating to our young men about what it means to be a man.

And when we do, let’s leave disabled people out of it.




12/5/12

Quăng

cái hình này lên trước cho nhớ rồi mai mốt hẹn kể chuyện cho nghe nhá.


12/2/12

Ngao ngán


Coi cái bài này bên nhà Ngọc Lan. Chỉ thở dài rồi thốt lên một tiếng. Ngao ngán ! 

Đi xem chương trình ca nhạc kỷ niệm 50 năm Khánh Ly tại Nhà Thờ Kiếng hồi tối qua.
Có thể nói không gian Nhà Thờ Kiếng khiến người ta choáng ngợp bởi sự sang trọng quý phái của nó. Tôi đoan chắc trong số hơn 2,000 khán giả có  mặt tối hôm 30 tháng 11 không mấy người từng bước chân vào thánh đường lộng lẫy này.
Khánh Ly chọn nơi sang cả đó để tổ chức lần đầu tiên một chương trình đánh dấu nửa thế kỷ ca hát của cô là một lựa chọn xứng đáng.
Tuy nhiên, sự đời có những điều rất trái khoáy. Phàm cái gì “free” miễn phí thì nó lại không được người ta coi trọng, cho dù mình có cố gắng chăm chút chải chuốc cho nó bao nhiêu đi nữa. Tâm lý con người phức tạp và ngang trái vậy đó.
Toàn bộ 2,750 vé phát ra đều là vé mời. Có vé mời tận tay cho những người thực sự dõi theo giọng hát của cô qua từng thời gian. Nhưng tôi có cảm giác có quá nhiều vé được ấn vào tay của những người còn chưa biết được Trịnh Nam Sơn và Trịnh Công Sơn có phải là một hay là hai anh em chú bác không nữa là.
Thành ra, vấn đề là ở chỗ đó.
Người ta không hoàn toàn đến trong tâm thế để xem, để vinh danh, để chúc mừng một giọng hát vượt thời gian, dù 50 năm thì phải có khàn đi, có già đi, nhưng vẫn là chất giọng có ma lực, có thể níu chân nhiều người phải ngồi nghe cô hát.
Nhiều người đến, vì, có vé không đi thì uổng, vì, ít ra đến đó cũng biết bên trong nhà thờ kiếng có cây đại phong cầm vĩ đại như thế nào, vì, cơ  hội để xem một chương trình hội tụ nhiều giọng ca được ưa chuộng mà lại miễn phí thì không dễ lặp lại lần thứ hai.
Vậy, nên người ta đi, mang theo cả con khát sữa con ngáy ngủ, không cần lên đồ nghiêm túc, quần cụt dép lê cũng có thể nghênh ngang đi vào.
Vậy, thành ra mất toi đi cái không khí nhiều người trông đợi.
Người ta bị phân tâm, bị chi phối bởi đủ thứ hình dáng lổm nhổm nhấp nha nhấp nhỏm trong Thánh Đường.
Người ta bị phân tâm bởi tiếng con nít khóc, con nít la, con nít chạy và bố mẹ lon ton chạy theo, cho trò chơi rượt đuổi.
Người ta bị phân tâm bởi đang ngồi coi ca nhạc mà bị người mang đĩa đến hỏi “Mua không?”
Vậy, thành ra người ta không thả được hết hồn mình vào trong những gì diễn ra trên sân khấu.
Thế nên ngay khi Khánh Ly kết thúc chương trình bằng một liên khúc Trịnh Công Sơn từng làm nên tên tuổi Khánh Ly một cách tuyệt vời, thì hành động đứng lên để tán thưởng người nghệ sĩ chỉ có được ở những người ngồi ở hàng ghế đầu. Nó khác hẳn lần tôi xem cô trong chương trình Vết Lăn Trầm của Thắng Đào. Tôi không quên cái không khí cả rạp hát đứng dậy để vỗ tay khi chương trình kết thúc, cho những gì họ được chứng kiến, được thưởng thức, tuyệt vời.
Nhớ câu anh Nguyễn Tri Phương Đông viết trên một tấm hình tôi post trên Facebook : “hiếm người được xin chữ ký khi bàn tay nổi xương và trán ròng ròng mồ hôi thế này…” tôi cứ thầm tiếc, giá như ban tổ chức hãy cứ bán vé, bằng vé cái DVD, rồi trao cái DVD free ngay khi người ta ra về, thì người xem sẽ đến trong một tâm tình khác, có ý thức và trách nhiệm hơn với việc mình làm.
Như vậy, chương trình Khánh Ly 50 năm sẽ đọng lại nhiều hơn, trong lòng nhiều người thật sự muốn xem.

Ps: chôm chỉa chưa có giấy phép. Vì lúc coi xong bài này. Tính xỉa ra một bài. Mà nghỉ lại. Bản Lan bản nói hết rồi. Nên chôm. Là tại bản nói hết không chừa mình. Hahahah. Đã ăn cắp mà còn ráng hợp thức hoá. He.

Nghĩ lại. Thà mình có một hai người chú tâm hết lòng coi mình hát, còn hơn hơn 2000 người mà tạ hoạ ra như thế này. Sorry cho cô Khánh Ly ! 

11/27/12

Bún mắm cá cơm

Không biết trong nhà có chai mắm cá cơm để từ hồi nào. Bữa nay mần một bữa bún, ăn tơi bời hoa lá luôn nha.

Nhỏ bạn hồi xưa bày món này. Rất ưa hấp dẫn. Nè. Mắm cá cơm thêm tỏi, củ riềng ( bữa nay phát hiện ra củ riềng tiếng Anh kêu là blue ginger , nghe muốn yêu quá ) chút đường chanh ớt vô. Lần trước cô nàng còn luộc thịt ba rọi cắt mỏng mỏng bỏ vô nữa. Bữa nay ăn tịnh cá cho chay chứ ko có thịt nha.

Rau bốn mùa có gì ăn nấy. Bữa nay nhà còn bắp cải trắng với 1/2 bắp cải tím. Bào bằng cái dao bào bữa đi mua với Mưa ngoài chợ Bình Tây á. Bào mỏng mỏng cũng mệt à nha. Nếu có cà rốt hay giá quất vô thim cho tưng bừng rực rở cũng hay.

Nhà còn nữa nắm rau ngò. Xắt mỏng mỏng quăng vô.

Tỏi băm thiệt nhỏ phi dầu ăn với chút muối. Trộn gỏi chung với hai ba trái chanh. Mêm chút nước mắm với đường. Lạt lạt thôi cho thắm tháp chứ còn tô mắm cá cơm nữa chi.

Vậy thôi. Rồi bún. Bún, cá cơm nguyên con cả đầu lẫn xương , dĩa gỏi nhớ vắt thim chanh vô cho thơm.

Hai vợ chồng làm tú hụ hai ba tô. Ăn mệt nghỉ luôn. Ăn xong rất no nhưng không óc ách vì không có ăn thịt, chỉ no rau.

Nhớ mọi lần ăn thịt vô ngon nhưng ăn xong là mệt chứ không cảm hứng quất được cái bài này  nha.

Bà ngoại Nguyên ngày xưa làm mắm cá cơm với mắm cà. Bán cho đám linh gần nhà.

Bà ngoại mình ngày xưa làm nước mắm cá cơm.

Má kể. Bà ủ cá cơm trong lu với thính ( not sure ). Để lâu con cá cơm tự giọt nước mắm ra trong veo, nhiểu tỏng tỏng vô cái lu. Nước mắm nhỉ. Loại ngon nhất không có màu nâu như loại ngoài chợ. Mà có màu vàng mật ong, trong vắt, đằng đặc và thơm lừng lên kìa. Mình chưa bao giờ được nhìn thấy nước mắm cá cơm của bà ngoại thơm ngon và trong veo như thế nào. Nên ký ức về bà ngoại lúc nào cũng bừng lên bằng những lời Má kể vậy á.

Mình cứ ngồi ước mong. Mai mốt già, về Việt Nam học làm nước mắm cá cơm của bà ngoại mình nhá.

Cá cơm !


11/22/12

Lâu nay

không viết được cái entry nào ra hồn bóng vía. Hôm nay uống gần hết chai. Với cái tranh to đùng đùng. Ngồi một mình. Uống. Nghe nhạc. Rồi ngồi mần cái tranh. Rồi uống. Rồi ngồi nhớ Má. Cảm ơn đời cho những giây phút khóc thổn thức tuyệt vời như thế này. Nhớ Má.

Có vài người bạn thân. Mỗi lần tâm sự. Hằn học với mẹ ruột ghê lắm.Nói với mình. Tao ghen tị với mày. Mỗi lần nhắc tới Má mày. Là mày khóc. Tao không có làm như vậy được. Mẹ tao có chết. Một cái khăn tang là xong rồi. Nhang thắp chơi vậy chứ không có thơm !

Bữa nay Thanks Giving. Mình như thường lệ. Cám ơn đời không cho mình mang kiếp con gà tây.

Cám ơn đời run rủi xui chồng mình tới với mình. Bữa nay mới biết tầm quan trọng của chồng trong cuộc đời mình. Không có chồng. Đời dek có vui. Tuần trước xuống Berkeley reception cái show ở ERC. Không chồng, rượi đầy ra đó. Dek dám uống. Mỗi lần rượi vô. Là xỉn. Lần nào chồng cũng kè về. Bữa đó, nhảy chay không rượu rồi nhót hết bốn tiếng rồi lết bộ đau nhức cặp giò đi về dưới mưa chứ ai mà đưa mà đón mà kè về. Khốn !

Mỗi lần ai nhắc tới Má là nước mắt mình ứa ra tung toé. Nên mình biết bạn bè thân cận đek ai dám. Hay đụng đậy gì tới. Vô tình mà nhắc tới. Mình mà khóc thì tế nhị mà tránh ra cho mình khóc đã một tuần thì thôi chứ không dám hó hé. Bạn bè mình dễ thương vậy đó. Cho mình cám ơn .

Mà sao mà không nhớ tới Má. Mình cứ thoai thoải nhớ Má hàng ngày. Vì mình vẽ. Mỗi lần vẽ. Tiếng Má vang vọng trong đầu. Vang vang. Mần sao mà không nhớ. Hay tự mình cứ nhớ Má sẽ nói thế này. Má sẽ nhắc thế kia. Má sẽ nói cái này đẹp . Cái này cần sửa lại. Cái này gớm. Cái này chưa được.....

Bữa một cô bạn hỏi chuyện về mấy cuốn sách mình đang show dưới Santa. Mình nói là mình làm đám ma cho sách. Cô lạnh hết cả người. Vì cô biết mình đang nhớ Má. Cô nói. Tao ghen với mày. Tao không có tình cảm với mẹ tao giống như mày với Má mày được. Chỉ một tiếng thôi mày đã oà lên rồi.

Cuộc đời không có Má thiệt là khốn nạn. Khóc tơi bời làm những người xung quanh rất khó xử. Mà biết sao đây.
Nhưng mình biết Má mình tuyệt vời như thế nào. Cám ơn đời xui Má tới với mình. Không phải ai cũng có một Má như mình.

Khóc nhớ Má cũng là một món hàng xa xỉ mà không phải ai cũng được hưởng. Phải không Má !


Cái này đang làm bi giờ. Cái hiện tại khác cái này nhiều lắm. Để mai hết xỉn thì chụp lại update nhá.


Cái chổ này bữa nay mất tiêu rồi nha.


Thích cái hình này ghê. Bữa chụp được cá hình có cái wheelchair ngay dưới cái installation. Sunny nói. Cái xe lăn nó đang coi tranh của mày.


Quen được nhân vật này. Thú vị lắm nha. Bạn nhảy của mình luôn bốn tiếng nonstop. Một cuộc trò chuyện thú vi trong suốt buổi tối hôm đó. Ngộ. Mình người Việt. Chuyên làm tranh đề tài Việt. Mà treo tranh chung với Mỹ, cho Mỹ coi. Thấy safe hơn là treo tranh cho Việt coi. Nghĩ tới làm người Việt hơi bị nhục nha. Mà nhục trong xương nhục ra. Nên bữa gặp cô này, cô 1/4 người Chăm. Mình mừng như bắt được vàng. Cô lại thích nhảy y như mình. Coi như bữa đó gặp được kim cương. Ngó qua ngó lại bạn bè của mình. Những người hợp chuyện với mình. Gập gù qua lại không nhe nanh. Tòn thứ dữ. Cô này cũng không ngoại lệ. Rất happy khi biết và bạn bè với cô. Nói qua nói lại một hồi. Té ra hai đứa có làm  chung một cái show dưới Santa mà không hay ta ơi. Đời/ hay Má tòn xúi họa sĩ tới với mình là thế đấy.


Nhảy như vậy cho suốt bốn tiếng. Giò cẳng thế nào mà không nhức mỏi. Mà sướng. Đời sướng thế. Khóc lóc chi !


P.s: hôm qua hứa update cái hình tranh. Chụp một phần thôi nhé. Mà cái màu cũng không hẳn như vầy đâu. Nhưng thiệt nha. Uống xỉn xỉn vô á. Thiệt là upside down cái tranh luôn nha. Đang rất happy với cái hướng collage này nha.




Một phần tại rượu mới nhộn nhip như thế này. Mà chắc chắn một điều là không khí Seattle đã góp phần thay đổi xì tai đen trắng của Lún Ghẻ rồi nha.

11/14/12

Yelling Clinic 's show in Berkeley coming up !!!!!!!!!!!


this 17th of November at Ed Roberts Campus @ 3075 Adeline Street, Berkeley, CA.
Please join Yelling Clinic for reception from 6 to 8 pm and dancing party from 8 to 10 pm.




Love,
Yelling Clinic.


The Yelling Clinic Artists On Exhibit At The ERC:

Chau Thuy Huynh
Katherine Sherwood
Sunaura Taylor
Ehren Tool
About The Yelling Clinic
A ceramic mug with the "disabled" signage of a stick figure wheelchair user throwing a bomb.
In the spring of 2008, Yelling Clinic, a disability art collective, was founded. It consists of a group of five visual artists: Chau Thuy Huynh, Katherine Sherwood, Sunaura Taylor, Ehren Tool, David Wallace and a writer, Susan Schweik, who each have an interest in the intersections between war and disability. Their goal is to raise awareness about the human costs of war and war pollution around the globe, while at the same time facilitating positive and empowered discourses through which war disabilities can be viewed. Yelling Clinic was born out of a desire to mix artistic practice with community outreach, art instruction, and activism. They are interested in looking beyond the prevailing methods of researching disability, which often involve a predilection to cure, diagnose, and treat with charity.
This event is free! If you can contribute $5.00 at the door to defray costs, we won’t discourage you. Hope to see you there. And did we mention it’s a dance, too?

11/11/12

VAALA and Kieu Linh's book talk


This is a beautiful and one of the most important pictures in my art career. I could recall so many connections and important people from this picture.  My quilt, Jame Du, Vu Hoang Lan ( the person  who took the picture) , Caroline Kieu Linh, VAALA people, Hao Nhien, Ngoc Lan, my mom, my mother in -law, my family and more.....

Again,  I am really appreciated anh Lan so much for this picture.

And go get Kieu Linh's new book  "Transnationalizing Vietnam" .

Transnationalizing Viet Nam: Community, Culture, and Politics in the Diaspora (Asian American History & Cultu)


This is one of the most important books in Vietnamese contemporary history !

11/6/12

Ngày bầu cử, bàn chuyện

vẽ.

Hà hà hà.
Ngồi chat với Etcetera về nghiệp vẽ. Thiệt lâu lắm rồi mới ngồi bàn lựn chuyện vẽ với một người cũng máu vẽ như mình. Sướng thì thôi nha. Phố Bolsa có lần nói. Anh Etcetera vẽ không biết mệt.

 Etccetera.jpg
(một trong rất nhiều bức tranh mới nhất của Etccetera vẽ tại Việtnam)

Ảnh vẽ nhiều khủng khiếp luôn. Ưà, nhìn cái cách anh vẽ say sưa , vẽ hàng ngày , hàng giờ. Là biết nhá.

Chat qua chát lại những băn khoăn. Thế nào là họa sỉ thực thụ, thế nào là chân thành trong lúc vẽ, chân thành với bản thân họa sỉ hay chân thành với sự thật phản ánh. Thế nào là nghiệp vs nghề vẽ. Tại sao tranh van Gogh đẹp thế, miêu tả cuộc đời bằng những bản màu sắc lộng lẩy và nhiệt thành rùn rợn tới như vậy mà ông lại đi tự tử. Tại sao họa sĩ cứ muốn được vẽ hoài không hề chán, mua canvas và màu vẽ  tốn biết bao nhiêu tiền.... vẽ cho ai...

Mới hỏi thôi là đã có hứng suy nghỉ giải thích rồi. Huống chi còn phải đi kiếm câu trả lời nữa.

Nhiều thứ để tìm hiểu, tìm rồi mất, tìm rồi lạc rồi lại phải tìm. Cho chính người họa sĩ.

Cái nghề cô đơn nhất trong mọi thứ nghề. Cái nghề vẽ để đi tìm lại chính mình. Má có lần nói vậy á. Mà lúc đó không có thèm nghe. Giờ đau đáu nhớ nhung, lời nói của Má như tạc vô tim. Văng vẳng trong đầu. Má ơi. Giờ con mới cảm được cái nỗi niềm của Má yêu thương.

Hồi nảy có mời anh Etcetera đọc một bài cũ mèm từ 2010 nhưng có vài câu hỏi liên quan tới cuộc chat chiều nay.

Dòm lại lời hứa sẽ viết tiếp chuyện hoạ sĩ vs thợ vẽ. Rồi bỏ luôn tới bữa nay .

Bữa nay nhớ lại. Chỉ tổ nhớ Má.

Tự vụ "hoạ sĩ và thợ vẽ" là một câu chuyện ( trong vạn câu chuyện khác) với Má về nghề và nghiệp vẽ.

Một ngày về với Má. Nhớ bữa đó chiều Sài Gòn mưa. Má nằm vắt võng. Bưng ra những cuốn ký hoạ cũ. Bảo con mang về hết đi. Rồi sau này có dịp, phóng to cho Má.

Rồi không hiểu chuyện gì. Hai mẹ con bàn tới chuyện chép tranh. Mình nói. Bên Việt Nam đây nhiều người chép tranh quá. Chép thiệt giống. Rồi chép riết vậy. Thành thói quen. Mần sao mà vẽ.

Má nhìn mình. Trầm giọng xuống, khẽ đong đưa theo nhịp võng. Chép tranh kiếm sống chứ con. Học trò Má tụi nó toàn làm vậy không đó. Kiếm tiền trước đã. Rồi vẽ sau. Con may mắn hơn tụi nó. Ráng đi con. Nhớ hoài cặp mắt của Má. Nhìn xa xăm. Ngày mưa làm ánh mắt màu nâu nhạt của Má buồn ướt rười rượi hơn ngày thường.

 img213.jpg

( Má vẽ Châu lần cuối cùng đây, một ngày cuối năm 2010 )

Sau này, mình coi một vài cuốn film tài liệu về những người chuyên hành nghề giả mạo tranh những người nổi tiếng, kiếm bạc triệu, giàu ngất ngây. Những bức tranh đó được giả mạo từ khâu làm khung, làm màu, giả làm cho cũ, bạc phếch màu đi, đem hâm cho nóng phồng dộp rồi làm tình làm tội bức tranh bằng đủ mọi thứ khác. Mọi thứ đều được đem ra phân tích rất là khoa học để giả mần sao cho thiệt. Hàng giả y như hàng thiệt và hàng thiệt giống y như hàng giả, miễn sao "believable" và có người đấu giá mua là được rồi

Nên mình nghiệm ra, thợ vẽ và hoạ sĩ là hai phạm trù rất khác nhau. Một cái là nghề còn cái kia là nghiệp. Thợ vẽ mần sao vẽ cho giống, càng giống càng tốt, mần sao bắt được cái hồn của hoạ sĩ. Thợ vẽ  Việt Nam chủ yếu vẽ qua ảnh. Nên chủ yếu đón bắt cái màu và cố hình dung ra nét cọ rồi cố vẽ cho giống. Bán tranh ra giá cả phải chăng. Người thưởng ngoạn có thể treo tranh của hoạ sĩ nổi tiếng trong nhà.

Thợ vẽ chuyên nghiệp quốc tế mần những chuyện lừa đảo và phi vụ lớn. Xài tới những công nghệ tối tân nhất để lừa những người experts....Đó là cái nghề của người ta, cũng như bao nhiêu cái nghề khác. Làm kiếm tiền . Có một người hoạ sĩ quen lâu năm của Má. Bà vừa vẽ, vừa nhận bán tranh cho các họa sĩ khác. Phòng tranh ngay Nguyễn Huệ. Người trong hội Mỹ thuật xì xào là có ai tới mua tranh của những người gởi bán, bà hẹn người ta một tuần lại lấy để bà làm khung cho đẹp. Rồi sao chép lại bức tranh đó bán bỏ túi chứ không đưa cho họa sỉ. Má kêu. Má làm mấy cái đó không được.

Thiệt nha.

 Mấy cái đó, hoạ sĩ thực thụ hay thuần họa sỉ không có đầu óc kinh doanh hay hiếm có ai làm được. Hoạ sỉ đi vào trong lòng mình trước rồi đi ngược lên tranh. Hoạ sĩ vẽ hồn mình lên tranh rồi mới tính chuyện kiếm tiền, coi có bán được không. Không ai mua thì đem về treo chứ hay ai thích thì đem cho tặng chứ cũng không biết mần chi khác. Hay gesso trắng lại rồi vẽ chồng lên cái tấm tranh cũ. Vụ này van Gogh hay làm lắm nha. Lúc không có tiền mua canvas, ông thường vẽ chồng lên canvas cũ.

Thợ vẽ uyển chuyển trong chuyện nắm bắt thị trường. Tranh ai đang hot thì bắt chước vẽ theo. Kiểu nào vẽ cũng xong. Nên cái kiến thức hội hoạ của những người chép tranh chắc chắc nhiều hơn gấp mấy lần người hoạ sỉ thực thụ .

Họa sĩ thường hay có phong cách riêng . Hiếm có ai bắt chước được ai. Hên lúc gặp thời, cái kiểu của mình lên hương thì mình có giá. Còn không thì coi như. Cứ để dành đó. Đợi lúc chết xong, tranh của họa sỉ đó bắt đầu có giá.

Tại sao vậy.

Vụ này hồi nảy có bàn. Anh Etcetera có nói. Muốn nhận xét, học hỏi tranh của ai đó, phải xem xét xuyên suốt sự nghiệp sáng tác tranh của người đó. Vài cái tranh dù có nổi tiếng cũng không ăn thua gì. Tranh cũng như người. Lúc up lúc down. Lúc này lúc khác. Anh nói hoạ sĩ thực thụ là người trăn trở và sáng tác vẽ cho tới lúc chết luôn.

 15956_1122033785872_1677905380_246437_2145865_n.jpg
( tranh Bùi Xuân Phái tự họa vài ngày trước khi ông chết. Ông ghi kế bên, Nguy Đến Nơi)

Mình đế vô. Nên sau khi chết, tranh mới bắt đầu có giá trị. Anh nói. Nghe ghê quá. Mà thiệt chứ bộ ! Ai hưởng chứ nghiệp họa sĩ không phải nghiệp hưởng.

Họa sỉ có cái nghiệp. Cái nghiệp chọn người. Không muốn cũng không được. Thợ vẽ có hoa tay, có khiếu, có đầu óc kinh doanh, chọn nghề.

Anyway, Obama !


 002-2.jpg

and this .

 collage003.jpg

Cho cái show sắp tới ở UC Davis đây. Rất là happy với cái này nha. Mờ mờ ảo ảo như vậy là có cái story đằng sau hấp dẫn lắm nha.

10/30/12

Cuối tháng mười



người bạn thân gởi cho tấm hình đẹp như tiên này qua Fb.
Ngẩn phắt cả người. Mình đó à. Tự mãi 20 năm về trước. Chỉ còn mãi hình bóng mờ mờ. Chồng coi. Lầm. Bị lừa. Hahahah, vậy là 15 năm nâng khăn móc túi rồi. Chàng nói. Coi như an ủi. Tại hồi xưa thấy vậy nên mới cưới. Lầm. Hahahhah. Nhưng ai biết được mai sau nhỉ. Cưới thì cưới. Ai biết. 15 năm qua với hơn 100 lẽ 1 cái nếp nhăn trong đời thui thủi có nhau ! Ai biết được mình còn yêu nhau đến dường này. Nhỉ !

Happy 15 th anniversary !

 ChauHuynhspixlongtimeago.jpg

Trong cái entry 15 năm này còn có cả cái thanh kiều cái người giữ, scan, post cho mình tấm hình này. Yêu ! Rất là yêu !

10/26/12

VAALA 's TransformART

SANTA ANA - Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) sẽ mở một cuộc triển lãm mang chủ đề "transformART".  Cuộc triển lãm trưng bày những tác phẩm xoáy vào khái niệm như chăm sóc môi  trường/sự hủy hoại, cái đẹp/rác rưởi, sự tiêu thụ/văn hóa "phế thải" (disposable culture). Cuộc triển lãm transformART sẽ bắt đầu từ ngày 2 và kéo dài đến ngày 17 tháng 11, năm 2012 tại Trung Tâm Văn Hóa VAALA, số 1600 N. Broadway (góc đường Seventeenth), lầu 2, thành phố Santa Ana, CA 92706. Cuộc triển lãm mở cửa mỗi cuối tuần, thứ Bảy và Chủ Nhật, từ 11:00am-4:00pm hoặc theo hẹn.  Vào cửa tham dự miễn phí.
Các tác phẩm nghệ thuật từ vật liệu phế thải.
Buổi tiếp tân khai mạc với sự hiện diện của các họa sĩ sẽ được diễn ra vào tối thứ Sáu, ngày 2 tháng 11, từ 7pm-10pm.  Để biết thêm chi tiết, xin liên lạc email exhibit@vaala.org hoặc điện thoại (714) 893-6145. Trang nhà của VAALA:www.vaala.org.
Các tác phẩm nghệ thuật từ vật liệu phế thải.
Trong cuộc triển lãm transformART, mười  hai họa sĩ gốc Á Châu sẽ triển lãm những tác phẩm thực hiện từ chất liệu phế thải hoặc tái chế.  Những họa sĩ góp mặt trong cuộc triển lãm gồm có Ann Phong, Aragna Ker, Nguyễn Việt Hùng, Huỳnh Thủy Châu, Nguyên Khai, Nguyên Lý, Nuttaphol Ma, Olga Lah, Sayon Syprasoeuth, Trinh Ponce, Tuấn Phan, và Việt Lê.  Qua cuộc triển lãm, VAALA hy vọng những tác phẩm trải qua nhiều gia đoạn biến chế dưới bàn tay người nghệ sĩ có thể làm thay đổi những định kiến về chất liệu phế thải.
Các tác phẩm nghệ thuật từ vật liệu phế thải.
Với sự tăng vọt của những sản phẩm mang chất lượng kém mà hầu hết được sản xuất từ những nước thuộc thế giới thứ ba, Hoa Kỳ (và những nước tân tiến khác) đã tạo nên "văn hóa phế thải" ("disposable culture").Chúng ta dễ dàng vứt bỏ nhiều thứ vào sọt rác mà không cảm thấy tội lỗi.  "Một mục tiêu của cuộc triển lãm là đưa ra thực tế này, nhưng bằng một cách tích cực.Qua sự sáng tạo của người nghệ sĩ, chất liệu phế thải được biến chuyển như thế nào để trở thành hấp dẫn, cuốn hút người xem, buộc họ phải suy nghĩ, tìm tòi thêm về tác phẩm," James Đinh, giám tuyển của cuộc triển lãm, nói.  "Một số họa sĩ được mời tham dự cuộc triển lãm transformART vì họ thường đưa những vật liệu phế thải vào tác phẩm của họ; còn một số khác được chúng tôi mời tham gia vì họ chưa bao giờ sử dụng vật liệu phế thải nhưng lại rất hào hứng muốn thử nghiệm cho sáng tác mới."
Các tác phẩm nghệ thuật từ vật liệu phế thải.
James Đinh, giám tuyển của cuộc triển lãm, tốt nghiệp cao học ngành Landscape Architecture từ University of California,  Berkeley.  Ông hiện điều hành Studiodinh, một cơ sở chuyên về các thiết kế mỹ thuật, từ những dự án về graphic design cho đến những dự án lớn bao gồm những thiết kế nơi công cộng.
Các tác phẩm nghệ thuật từ vật liệu phế thải.
Thành lập vào năm 1991 bởi một số nhà báo, nghệ sĩ và thân hữu, Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) là một tổ chức văn hóa bất vụ lợi.Mục tiêu của hội là phong phú hóa và kết nối các cộng đồng qua nghệ thuật.VAALA đã tổ chức nhiều sinh hoạt văn hóa như triển lãm, ra mắt sách, trình diễn nhạc, kịch, Hội Luận Điện Ảnh, Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (ViFF), Cuộc Thi Vẽ Thiếu Nhi Trung Thu, các lớp học âm nhạc và nghệ thuật, và chương trình smART Program với workshop nghệ thuật miễn phí cho một số hội đoàn phục vụ thiếu niên và thiếu nhi tại vùng Orange County và Los Angeles.


Artists’ Bios
Ann Phong received her M.F.A. in painting from California State University, Fullerton in 1995. She currently teaches Fine Arts at California State Polytechnic University, Pomona. Her work has been widely exhibited in Los Angeles, Orange County, San Jose, Oakland, San Francisco, Houston, Vancouver, Paris, and Japan.
Aragna Ker is a native of Phnom Penh, Cambodia. Born in 1974, he immigrated to Southern California in 1981, at the age of six. After graduating high school, Ker relocated to attend San Francisco Art Institute
and graduated with a BFA in painting in 1999. In 2004, he received his MFA in sculpture from Claremont Graduate University. Essential experience serves as springboard for Aragna’s methodology. His playful works fuse cultural symbols and myth to explore the vast range of hybrid identities. His drawings and sculptures utilize the potency of motive to curiously attack simplistic materials. The United States Embassy in Cambodia, the Hammer Museum, the Torrance Art Museum, the Los Angeles Zoo, the Pacific Asia Art Museum, Happy Lion Gallery and Sabina Lee Gallery are some of the establishments at which he has exhibited. Aragna is currently employed as an Art Instructor at First Street Gallery Art Center in Claremont, providing artistic instruction to adults with disabilities.
Hung Viet Nguyen studied Biology at Science University in Saigon, Vietnam, before developing his artist’s skills independently. While Nguyen’s work suggest the influence of many traditional art forms including woodblock prints, oriental scroll paintings, ceramic art, mosaic, and stained glass, the ultimate expression asserts a contemporary pedigree.
Huynh Thuy Chau graduated from U.C. Berkeley, majoring in fine arts and social welfare, and received her M.F.A. from UC Davis. Her artwork is in a constant process of change as each project represents her intentions to understand and use past experiences. She often employs found and repurposed materials in her artwork.
Nguyen Khai was born in Hue, Vietnam in 1940. He graduated from the National School of Fine Art in 1963 and is a founder of the prestigious Association of Young Vietnamese Artists. After escaping by boat to Indonesia, he and his family chose California for resettlement. Nguyen Khai has exhibited internationally in Vietnam, Paris, Tokyo, Tunis, Sao Paolo, New Delhi, Houston, Virginia and Florida. His local exhibition credits include shows in Tustin, Garden Grove, Westminster, Irvine, Costa Mesa, Cypress, Torrance, Los Angeles, Burbank and San Diego.
Nguyen Ly is a multimedia artist and art educator with a focus on printmaking. He has exhibited throughout California and in locales as diverse as Springfield, Missouri, and Guadalajara, Mexico. Born in Vietnam, Nguyen is a member of the Latino printmakers’ network Consejo Gráfico and the printmaking collective Los de Abajo.
Nuttaphol Ma is a multi-media artist originally from Bangkok, Thailand. He received a B.A. in economics from the University of California, San Diego; an M.B.A. from Thunderbird School of Global Management; a M.Sc. in architectural conservation from the University of Hong Kong; and an M.F.A. in installation from Claremont Graduate University. He has received awards from the California Community Foundation Irvine Fellowship, Feitelson Arts Fellowship, Armory Center for the Arts Honorarium, Richter Watson Fellowship Fund, and the Walker / Parker Memorial Fellowship.
Olga Lah is a student of both art and theology. A Fuller Theological Seminary graduate, Lah was the 2010 recipient of the Getty Multicultural Intern Alumni Award as well as the American Association of Museum Conference Fellowship. Using humble materials in repetitious labor and craft, she seeks to question perception and the nature of reality, “after a kind of precarious monumentality.” Her sculpture and installations engage the viewer in a sensory experience said to remind us of our own physicality.
Sayon Syprasoeuth is a mixed-media installation artist living and working in Garden Grove, California. A survivor of the Khmer Rouge, he and his family escaped Cambodia under the protection of the night sky to Thailand, where they lived in multiple Thai refugee camps. His artwork is influenced by stories and folklores told by village and by stage theater. Sayon graduated from California State University Long Beach in 2003 and Claremont Graduate University in 2007 with an M.F.A. His works have been shown in Phnom Penh, Cambodia; China; Berlin; Los Angeles; and throughout the United States.  
Trinh Ponce uses natural materials such as plant fibers to create metaphorical shapes that force viewers to make their own interpretations, and in this process they form an emotional connection with the artwork. Born in Vietnam, Trinh and her family relocated to the United States in 1987. While studying graphic design at California State University, Long Beach, she developed an interest in fiber arts. In 2003 she graduated with a BFA degree in fiber arts and 3D design.
Tuan Phan is a Vietnamese-American artist who considers the human body to be a metaphorical map that physically charts the course of personal journeys. Phan associates his artwork with Buddhist teachings about life and death, reminding viewers that their physical existence on earth is impermanent. Tuan received a B.A. in art with an emphasis in drawing and sculpture from California State Polytechnic University, Pomona, and an M.F.A in Studio Arts with emphasis on painting from California State University, Los Angeles.
Viet Le is an artist, academic, creative writer, and curator. Viet received his M.F.A. from the University of California, Irvine, where he has also taught Studio Art and Visual Culture courses. He received his Ph.D. from the University of Southern California and is currently a postdoctoral fellow at Academia Sinica, Taipei. He has received fellowships from the Civitella Ranieri Foundation, Fulbright-Hays, William Joiner Center, Fine Arts Work Center, Center for Khmer Studies, and PEN Center USA.