11/27/12

Bún mắm cá cơm

Không biết trong nhà có chai mắm cá cơm để từ hồi nào. Bữa nay mần một bữa bún, ăn tơi bời hoa lá luôn nha.

Nhỏ bạn hồi xưa bày món này. Rất ưa hấp dẫn. Nè. Mắm cá cơm thêm tỏi, củ riềng ( bữa nay phát hiện ra củ riềng tiếng Anh kêu là blue ginger , nghe muốn yêu quá ) chút đường chanh ớt vô. Lần trước cô nàng còn luộc thịt ba rọi cắt mỏng mỏng bỏ vô nữa. Bữa nay ăn tịnh cá cho chay chứ ko có thịt nha.

Rau bốn mùa có gì ăn nấy. Bữa nay nhà còn bắp cải trắng với 1/2 bắp cải tím. Bào bằng cái dao bào bữa đi mua với Mưa ngoài chợ Bình Tây á. Bào mỏng mỏng cũng mệt à nha. Nếu có cà rốt hay giá quất vô thim cho tưng bừng rực rở cũng hay.

Nhà còn nữa nắm rau ngò. Xắt mỏng mỏng quăng vô.

Tỏi băm thiệt nhỏ phi dầu ăn với chút muối. Trộn gỏi chung với hai ba trái chanh. Mêm chút nước mắm với đường. Lạt lạt thôi cho thắm tháp chứ còn tô mắm cá cơm nữa chi.

Vậy thôi. Rồi bún. Bún, cá cơm nguyên con cả đầu lẫn xương , dĩa gỏi nhớ vắt thim chanh vô cho thơm.

Hai vợ chồng làm tú hụ hai ba tô. Ăn mệt nghỉ luôn. Ăn xong rất no nhưng không óc ách vì không có ăn thịt, chỉ no rau.

Nhớ mọi lần ăn thịt vô ngon nhưng ăn xong là mệt chứ không cảm hứng quất được cái bài này  nha.

Bà ngoại Nguyên ngày xưa làm mắm cá cơm với mắm cà. Bán cho đám linh gần nhà.

Bà ngoại mình ngày xưa làm nước mắm cá cơm.

Má kể. Bà ủ cá cơm trong lu với thính ( not sure ). Để lâu con cá cơm tự giọt nước mắm ra trong veo, nhiểu tỏng tỏng vô cái lu. Nước mắm nhỉ. Loại ngon nhất không có màu nâu như loại ngoài chợ. Mà có màu vàng mật ong, trong vắt, đằng đặc và thơm lừng lên kìa. Mình chưa bao giờ được nhìn thấy nước mắm cá cơm của bà ngoại thơm ngon và trong veo như thế nào. Nên ký ức về bà ngoại lúc nào cũng bừng lên bằng những lời Má kể vậy á.

Mình cứ ngồi ước mong. Mai mốt già, về Việt Nam học làm nước mắm cá cơm của bà ngoại mình nhá.

Cá cơm !


11/22/12

Lâu nay

không viết được cái entry nào ra hồn bóng vía. Hôm nay uống gần hết chai. Với cái tranh to đùng đùng. Ngồi một mình. Uống. Nghe nhạc. Rồi ngồi mần cái tranh. Rồi uống. Rồi ngồi nhớ Má. Cảm ơn đời cho những giây phút khóc thổn thức tuyệt vời như thế này. Nhớ Má.

Có vài người bạn thân. Mỗi lần tâm sự. Hằn học với mẹ ruột ghê lắm.Nói với mình. Tao ghen tị với mày. Mỗi lần nhắc tới Má mày. Là mày khóc. Tao không có làm như vậy được. Mẹ tao có chết. Một cái khăn tang là xong rồi. Nhang thắp chơi vậy chứ không có thơm !

Bữa nay Thanks Giving. Mình như thường lệ. Cám ơn đời không cho mình mang kiếp con gà tây.

Cám ơn đời run rủi xui chồng mình tới với mình. Bữa nay mới biết tầm quan trọng của chồng trong cuộc đời mình. Không có chồng. Đời dek có vui. Tuần trước xuống Berkeley reception cái show ở ERC. Không chồng, rượi đầy ra đó. Dek dám uống. Mỗi lần rượi vô. Là xỉn. Lần nào chồng cũng kè về. Bữa đó, nhảy chay không rượu rồi nhót hết bốn tiếng rồi lết bộ đau nhức cặp giò đi về dưới mưa chứ ai mà đưa mà đón mà kè về. Khốn !

Mỗi lần ai nhắc tới Má là nước mắt mình ứa ra tung toé. Nên mình biết bạn bè thân cận đek ai dám. Hay đụng đậy gì tới. Vô tình mà nhắc tới. Mình mà khóc thì tế nhị mà tránh ra cho mình khóc đã một tuần thì thôi chứ không dám hó hé. Bạn bè mình dễ thương vậy đó. Cho mình cám ơn .

Mà sao mà không nhớ tới Má. Mình cứ thoai thoải nhớ Má hàng ngày. Vì mình vẽ. Mỗi lần vẽ. Tiếng Má vang vọng trong đầu. Vang vang. Mần sao mà không nhớ. Hay tự mình cứ nhớ Má sẽ nói thế này. Má sẽ nhắc thế kia. Má sẽ nói cái này đẹp . Cái này cần sửa lại. Cái này gớm. Cái này chưa được.....

Bữa một cô bạn hỏi chuyện về mấy cuốn sách mình đang show dưới Santa. Mình nói là mình làm đám ma cho sách. Cô lạnh hết cả người. Vì cô biết mình đang nhớ Má. Cô nói. Tao ghen với mày. Tao không có tình cảm với mẹ tao giống như mày với Má mày được. Chỉ một tiếng thôi mày đã oà lên rồi.

Cuộc đời không có Má thiệt là khốn nạn. Khóc tơi bời làm những người xung quanh rất khó xử. Mà biết sao đây.
Nhưng mình biết Má mình tuyệt vời như thế nào. Cám ơn đời xui Má tới với mình. Không phải ai cũng có một Má như mình.

Khóc nhớ Má cũng là một món hàng xa xỉ mà không phải ai cũng được hưởng. Phải không Má !


Cái này đang làm bi giờ. Cái hiện tại khác cái này nhiều lắm. Để mai hết xỉn thì chụp lại update nhá.


Cái chổ này bữa nay mất tiêu rồi nha.


Thích cái hình này ghê. Bữa chụp được cá hình có cái wheelchair ngay dưới cái installation. Sunny nói. Cái xe lăn nó đang coi tranh của mày.


Quen được nhân vật này. Thú vị lắm nha. Bạn nhảy của mình luôn bốn tiếng nonstop. Một cuộc trò chuyện thú vi trong suốt buổi tối hôm đó. Ngộ. Mình người Việt. Chuyên làm tranh đề tài Việt. Mà treo tranh chung với Mỹ, cho Mỹ coi. Thấy safe hơn là treo tranh cho Việt coi. Nghĩ tới làm người Việt hơi bị nhục nha. Mà nhục trong xương nhục ra. Nên bữa gặp cô này, cô 1/4 người Chăm. Mình mừng như bắt được vàng. Cô lại thích nhảy y như mình. Coi như bữa đó gặp được kim cương. Ngó qua ngó lại bạn bè của mình. Những người hợp chuyện với mình. Gập gù qua lại không nhe nanh. Tòn thứ dữ. Cô này cũng không ngoại lệ. Rất happy khi biết và bạn bè với cô. Nói qua nói lại một hồi. Té ra hai đứa có làm  chung một cái show dưới Santa mà không hay ta ơi. Đời/ hay Má tòn xúi họa sĩ tới với mình là thế đấy.


Nhảy như vậy cho suốt bốn tiếng. Giò cẳng thế nào mà không nhức mỏi. Mà sướng. Đời sướng thế. Khóc lóc chi !


P.s: hôm qua hứa update cái hình tranh. Chụp một phần thôi nhé. Mà cái màu cũng không hẳn như vầy đâu. Nhưng thiệt nha. Uống xỉn xỉn vô á. Thiệt là upside down cái tranh luôn nha. Đang rất happy với cái hướng collage này nha.




Một phần tại rượu mới nhộn nhip như thế này. Mà chắc chắn một điều là không khí Seattle đã góp phần thay đổi xì tai đen trắng của Lún Ghẻ rồi nha.

11/14/12

Yelling Clinic 's show in Berkeley coming up !!!!!!!!!!!


this 17th of November at Ed Roberts Campus @ 3075 Adeline Street, Berkeley, CA.
Please join Yelling Clinic for reception from 6 to 8 pm and dancing party from 8 to 10 pm.




Love,
Yelling Clinic.


The Yelling Clinic Artists On Exhibit At The ERC:

Chau Thuy Huynh
Katherine Sherwood
Sunaura Taylor
Ehren Tool
About The Yelling Clinic
A ceramic mug with the "disabled" signage of a stick figure wheelchair user throwing a bomb.
In the spring of 2008, Yelling Clinic, a disability art collective, was founded. It consists of a group of five visual artists: Chau Thuy Huynh, Katherine Sherwood, Sunaura Taylor, Ehren Tool, David Wallace and a writer, Susan Schweik, who each have an interest in the intersections between war and disability. Their goal is to raise awareness about the human costs of war and war pollution around the globe, while at the same time facilitating positive and empowered discourses through which war disabilities can be viewed. Yelling Clinic was born out of a desire to mix artistic practice with community outreach, art instruction, and activism. They are interested in looking beyond the prevailing methods of researching disability, which often involve a predilection to cure, diagnose, and treat with charity.
This event is free! If you can contribute $5.00 at the door to defray costs, we won’t discourage you. Hope to see you there. And did we mention it’s a dance, too?

11/11/12

VAALA and Kieu Linh's book talk


This is a beautiful and one of the most important pictures in my art career. I could recall so many connections and important people from this picture.  My quilt, Jame Du, Vu Hoang Lan ( the person  who took the picture) , Caroline Kieu Linh, VAALA people, Hao Nhien, Ngoc Lan, my mom, my mother in -law, my family and more.....

Again,  I am really appreciated anh Lan so much for this picture.

And go get Kieu Linh's new book  "Transnationalizing Vietnam" .

Transnationalizing Viet Nam: Community, Culture, and Politics in the Diaspora (Asian American History & Cultu)


This is one of the most important books in Vietnamese contemporary history !

11/6/12

Ngày bầu cử, bàn chuyện

vẽ.

Hà hà hà.
Ngồi chat với Etcetera về nghiệp vẽ. Thiệt lâu lắm rồi mới ngồi bàn lựn chuyện vẽ với một người cũng máu vẽ như mình. Sướng thì thôi nha. Phố Bolsa có lần nói. Anh Etcetera vẽ không biết mệt.

 Etccetera.jpg
(một trong rất nhiều bức tranh mới nhất của Etccetera vẽ tại Việtnam)

Ảnh vẽ nhiều khủng khiếp luôn. Ưà, nhìn cái cách anh vẽ say sưa , vẽ hàng ngày , hàng giờ. Là biết nhá.

Chat qua chát lại những băn khoăn. Thế nào là họa sỉ thực thụ, thế nào là chân thành trong lúc vẽ, chân thành với bản thân họa sỉ hay chân thành với sự thật phản ánh. Thế nào là nghiệp vs nghề vẽ. Tại sao tranh van Gogh đẹp thế, miêu tả cuộc đời bằng những bản màu sắc lộng lẩy và nhiệt thành rùn rợn tới như vậy mà ông lại đi tự tử. Tại sao họa sĩ cứ muốn được vẽ hoài không hề chán, mua canvas và màu vẽ  tốn biết bao nhiêu tiền.... vẽ cho ai...

Mới hỏi thôi là đã có hứng suy nghỉ giải thích rồi. Huống chi còn phải đi kiếm câu trả lời nữa.

Nhiều thứ để tìm hiểu, tìm rồi mất, tìm rồi lạc rồi lại phải tìm. Cho chính người họa sĩ.

Cái nghề cô đơn nhất trong mọi thứ nghề. Cái nghề vẽ để đi tìm lại chính mình. Má có lần nói vậy á. Mà lúc đó không có thèm nghe. Giờ đau đáu nhớ nhung, lời nói của Má như tạc vô tim. Văng vẳng trong đầu. Má ơi. Giờ con mới cảm được cái nỗi niềm của Má yêu thương.

Hồi nảy có mời anh Etcetera đọc một bài cũ mèm từ 2010 nhưng có vài câu hỏi liên quan tới cuộc chat chiều nay.

Dòm lại lời hứa sẽ viết tiếp chuyện hoạ sĩ vs thợ vẽ. Rồi bỏ luôn tới bữa nay .

Bữa nay nhớ lại. Chỉ tổ nhớ Má.

Tự vụ "hoạ sĩ và thợ vẽ" là một câu chuyện ( trong vạn câu chuyện khác) với Má về nghề và nghiệp vẽ.

Một ngày về với Má. Nhớ bữa đó chiều Sài Gòn mưa. Má nằm vắt võng. Bưng ra những cuốn ký hoạ cũ. Bảo con mang về hết đi. Rồi sau này có dịp, phóng to cho Má.

Rồi không hiểu chuyện gì. Hai mẹ con bàn tới chuyện chép tranh. Mình nói. Bên Việt Nam đây nhiều người chép tranh quá. Chép thiệt giống. Rồi chép riết vậy. Thành thói quen. Mần sao mà vẽ.

Má nhìn mình. Trầm giọng xuống, khẽ đong đưa theo nhịp võng. Chép tranh kiếm sống chứ con. Học trò Má tụi nó toàn làm vậy không đó. Kiếm tiền trước đã. Rồi vẽ sau. Con may mắn hơn tụi nó. Ráng đi con. Nhớ hoài cặp mắt của Má. Nhìn xa xăm. Ngày mưa làm ánh mắt màu nâu nhạt của Má buồn ướt rười rượi hơn ngày thường.

 img213.jpg

( Má vẽ Châu lần cuối cùng đây, một ngày cuối năm 2010 )

Sau này, mình coi một vài cuốn film tài liệu về những người chuyên hành nghề giả mạo tranh những người nổi tiếng, kiếm bạc triệu, giàu ngất ngây. Những bức tranh đó được giả mạo từ khâu làm khung, làm màu, giả làm cho cũ, bạc phếch màu đi, đem hâm cho nóng phồng dộp rồi làm tình làm tội bức tranh bằng đủ mọi thứ khác. Mọi thứ đều được đem ra phân tích rất là khoa học để giả mần sao cho thiệt. Hàng giả y như hàng thiệt và hàng thiệt giống y như hàng giả, miễn sao "believable" và có người đấu giá mua là được rồi

Nên mình nghiệm ra, thợ vẽ và hoạ sĩ là hai phạm trù rất khác nhau. Một cái là nghề còn cái kia là nghiệp. Thợ vẽ mần sao vẽ cho giống, càng giống càng tốt, mần sao bắt được cái hồn của hoạ sĩ. Thợ vẽ  Việt Nam chủ yếu vẽ qua ảnh. Nên chủ yếu đón bắt cái màu và cố hình dung ra nét cọ rồi cố vẽ cho giống. Bán tranh ra giá cả phải chăng. Người thưởng ngoạn có thể treo tranh của hoạ sĩ nổi tiếng trong nhà.

Thợ vẽ chuyên nghiệp quốc tế mần những chuyện lừa đảo và phi vụ lớn. Xài tới những công nghệ tối tân nhất để lừa những người experts....Đó là cái nghề của người ta, cũng như bao nhiêu cái nghề khác. Làm kiếm tiền . Có một người hoạ sĩ quen lâu năm của Má. Bà vừa vẽ, vừa nhận bán tranh cho các họa sĩ khác. Phòng tranh ngay Nguyễn Huệ. Người trong hội Mỹ thuật xì xào là có ai tới mua tranh của những người gởi bán, bà hẹn người ta một tuần lại lấy để bà làm khung cho đẹp. Rồi sao chép lại bức tranh đó bán bỏ túi chứ không đưa cho họa sỉ. Má kêu. Má làm mấy cái đó không được.

Thiệt nha.

 Mấy cái đó, hoạ sĩ thực thụ hay thuần họa sỉ không có đầu óc kinh doanh hay hiếm có ai làm được. Hoạ sỉ đi vào trong lòng mình trước rồi đi ngược lên tranh. Hoạ sĩ vẽ hồn mình lên tranh rồi mới tính chuyện kiếm tiền, coi có bán được không. Không ai mua thì đem về treo chứ hay ai thích thì đem cho tặng chứ cũng không biết mần chi khác. Hay gesso trắng lại rồi vẽ chồng lên cái tấm tranh cũ. Vụ này van Gogh hay làm lắm nha. Lúc không có tiền mua canvas, ông thường vẽ chồng lên canvas cũ.

Thợ vẽ uyển chuyển trong chuyện nắm bắt thị trường. Tranh ai đang hot thì bắt chước vẽ theo. Kiểu nào vẽ cũng xong. Nên cái kiến thức hội hoạ của những người chép tranh chắc chắc nhiều hơn gấp mấy lần người hoạ sỉ thực thụ .

Họa sĩ thường hay có phong cách riêng . Hiếm có ai bắt chước được ai. Hên lúc gặp thời, cái kiểu của mình lên hương thì mình có giá. Còn không thì coi như. Cứ để dành đó. Đợi lúc chết xong, tranh của họa sỉ đó bắt đầu có giá.

Tại sao vậy.

Vụ này hồi nảy có bàn. Anh Etcetera có nói. Muốn nhận xét, học hỏi tranh của ai đó, phải xem xét xuyên suốt sự nghiệp sáng tác tranh của người đó. Vài cái tranh dù có nổi tiếng cũng không ăn thua gì. Tranh cũng như người. Lúc up lúc down. Lúc này lúc khác. Anh nói hoạ sĩ thực thụ là người trăn trở và sáng tác vẽ cho tới lúc chết luôn.

 15956_1122033785872_1677905380_246437_2145865_n.jpg
( tranh Bùi Xuân Phái tự họa vài ngày trước khi ông chết. Ông ghi kế bên, Nguy Đến Nơi)

Mình đế vô. Nên sau khi chết, tranh mới bắt đầu có giá trị. Anh nói. Nghe ghê quá. Mà thiệt chứ bộ ! Ai hưởng chứ nghiệp họa sĩ không phải nghiệp hưởng.

Họa sỉ có cái nghiệp. Cái nghiệp chọn người. Không muốn cũng không được. Thợ vẽ có hoa tay, có khiếu, có đầu óc kinh doanh, chọn nghề.

Anyway, Obama !


 002-2.jpg

and this .

 collage003.jpg

Cho cái show sắp tới ở UC Davis đây. Rất là happy với cái này nha. Mờ mờ ảo ảo như vậy là có cái story đằng sau hấp dẫn lắm nha.