12/21/15

Cái note cho năm 215

Mới phóng hai cái note bên Fb qua đây. Để dành đó. Mà ngó lại thấy cái bài cũ từ hồi tháng 8. Lâu lắm gòi không viết mặc dù có khá nhiều chuyện để khai.
Giờ chưng hững tới cuối năm rồi. Cuộc đời lững lơ một cơn mưa rả rít Seattle rất cuối năm. Lấy phép cho hết tuần này. Xả hơi. Mệt quá gòi.
Nói chung là năm này làm được khá nhiều việc. Nhất là về chuyện liên quan tới art.
Nè.
1. Làm được cái show cho 12 người họa sỉ trong lớp vẽ của mình. 43 bức tranh ra phòng triễn lãm. Lần đầu tiên luôn nha. Làm việc tổ chức cho một cuộc triễn lãm không dễ dàng chi. Quá nhiều chuyện lo lắng.
Phải lựa chọn tranh. Rồi khung. Mịa. Đi mua khung cũng mệt. Mua gần 50 cái khung. Đem về lúc frame khung bể hết 10 cái. Rồi design thiệp mời. Publicity. Rồi khai mạc. Bán được cũng nhiều. Phải mang tiền về, cash ra cho họa sĩ.....Nhưng vui nha.



Cái thiệp nè. Đẹp không. Họa sỉ chủ yếu là người có bịnh liên quan tới tâm thần và không hoăc ít nói tiếng anh. Cô giáo trong lớp hay khích lệ họa sỉ bằng chữ " beautiful". Nghe chữ đó, thì ai cũng hiểu. Nên hai cô giáo dùng làm tựa cho cuộc triễn lãm luôn.

Bữa khai mạc, nhìn họa sĩ xem tranh của mình trang trọng lồng kiếng trong phòng triễn lãm. Thiệt. Nhìn muốn khóc luôn á. Một phần thưởng xứng đáng cho mình gòi nha.

















 
     


2. Vẫn còn làm mí cái này nha. Càng ngày càng cute nha. Mà cho bạn bè cũng gần hết gòi.







3. Beo !



4. Bánh Xèo




5. Lần đầu chụp hình sau khi cưới 1997. Hahaha . Nhìn chàng rất e thẹn hahaha. sau 18 năm !



6. Tranh mới










Đang ưng. Coi thêm bên Huynhthuychau art nha. Phóng qua bễn nhiều hơn. Cho cái show 2016.

7. Ăn nhậu coi bộ hơi nhiều



Qua loa vậy đi. Nghỉ lễ xong gòi hẳn viết tiếp. Bà con ăn lễ vui vẻ nha.

Chuyện gossip ngoài hồ bơi

Cộng động bơi trên tiểu bang này không nhiều. Mỗi lần có mấy cái meet lớn như tuần trước và tuần này, cha mẹ có dịp gặp nhau. Tụi con nít mỗi năm tụ lại 3 lần như thế. Một lần 3-4 ngày dầm dề ngoài hồ bơi. Từ 7 giờ sáng tới 8 giờ tối. Không nhiều chuyện gossip mới là lạ.
Còn vụ này tuần trước tuần này đang nóng nè. Đi bơi cũng có celebrity nghen. Có nghĩa là tự nhiên trong mùa bơi có một đứa nổi bật lên. Cái tên nghe lạ hoắc mà cứ liên tục vô chung kết rồi cứ giựt giải tùm lum vậy á. Thì người ta sẽ để ý rồi tò mò thét mét. Bao nhiêu tuổi. Bơi lò nào. Ba mẹ đứa đó ngồi chổ nào. Vậy vậy á. Năm nay có một chàng 12 tuổi, bé như cục kẹo tên là Tyler Lu. Chàng mới 12 tuổi mà tuần trước phóng cái đứng top 10 nation luôn nha. Bà con cứ trố mắt nhìn. Cái tuần này tất nhiên là chàng qualified cái giải 15 yo and above ( giải người lớn dành cho tuổi 15 trở lên. Lên tới cái giải này không so đo tuổi nữa nhé. Em Xèo ẻm ghét đi giải này lắm. hahaha vì ẻm biết ẻm không có thắng nhất). Tối qua chàng Tyler vô luôn top 8 giải người lớn và về thứ 5. Bà con cứ nháo nhào. Mình trầm trồ với mí cha mẹ kia. Nó bé tí như cây kẹo thế kia. Con bé mới bơi xong 13 tuổi con bà bạn ngồi nghịch cái phone mòi thêm. Yep. Bé tí và có girl friend đẹp lắm. His girl friend is taller than him. Hahhaa. Mình trố mắt. Confirm với con bé. Hey, who ? Tyler Lu the guy just finihed the race. Yep. Con bé cứ tỉnh bơ. Yep. That him. Tyler Lu who just turned 12 . Yep. Him.
Cái. Con Bánh Xèo bơi xong. Lên. Con mẹ Xèo gossip back. Con biết Tyler Lu có girl friend không. Yep. Nó móc cái phone ra vuốt một hơi dài. Nè. here is the picture if you want to see. She is very pretty and she is taller than him and she is 13 and she swims fast too. Xong một hơi. Cái. Nó đế thêm. Hai người đi “zone” chung với nhau. (Zone cái cái meet lớn 10 tiểu bang ở Hawaii mà Bánh Xèo cũng có tham dự lúc mùa hè). They are looked cute together. Oh trời ơi. 12 tuổi và 13 tuổi đã có career together gòi. Hahaha không nén được. Tối vể kể cho chồng. Ông lắc đầu. 12 tuổi. Are you kidding me. Chắc không phải đâu. Kỳ này lẫn Beo và Xèo cùng xác nhận. Yep ! Ngày mai daddy can come down to swim deck to check it out. Hahaha. Ba của Beo và Xèo làm trọng tài nên có thể xuống tận swim deck. Ông chồng nhìn mình lo ngại. Chắc ổng lo cho hai đứa con của ổng gòi đó.
Nè. Đừng hỏi tui là hai đứa con tui dưới hồ bơi có girl hay boy friend chi không. Nha. Thề là chưa biết. Tụi nó biết con mẹ nó nhiều chiện thí lày. Có cũng không dám nói đâu nha. Chỉ mập mờ biết rằng hai ngày trước anh Beo đi shop quà Noel với mẹ có len lén mua một món gì đó rất ưa là girly. Mẹ hỏi con mua cho em Bánh Xèo à. Chàng ngập ngừng ngất ngứ. Nope !

Cạo gió

Bữa hôm qua em Xèo đi bơi vòng loại ẻm bơi chậm lại hết 9 giây. Trong vụ bơi mà như thế là chậm rất nhiều. Em vẫn vô chung kết nhưng tất nhiên là không ưa. Buổi trưa lúc nghỉ chờ chung kết mẹ đè ra cạo gió xoa bóp hết gần một tiếng. Buổi chiều á. Không những em đứng nhất cái môn mà em bơi chậm hồi sáng mà chiếm luôn thêm một cái hạng nhất cho môn 200 bốn môn hổn hợp. Cha mẹ xung quanh Mỹ trắng Vàng Việt nam chi chi cũng quay qua chúc mừng. Con mẹ được dịp hớn hở khoe. Tư tao cạo gió cho nó đó nhá. Thế là cha mẹ nào biết vụ cạo gió xoa bóp giác hơi thì gật gù. Ừ. Có lý. Cha mẹ nào chưa biết thì con mẹ Xèo bưng nguyên cao dầu gió Cúp vàng dì Mưa mua ngoài chợ lớn ra khoe tranh thủ giáo dục bà con về môn cao gió thần kíp của dân Việt và Đông Nam Á. Lâu lắm gòi ngoài phở và giỏ cuốn, thì thiệt tình con mẹ Xèo dek biết khoe cái gì nữa đâu nà.
Thí có một cha mẹ mới góp vô. Tuần trước Michel Phelps đi thi, bả đi coi, nhìn chàng Pheo giác hơi ngơp hết cái lưng. Bả nhìn hết hồn. Chời anh Pheo ảnh cũng xài mí cái trò này để thư giản cơ bắp trước khi bơi đó. Bả nói mất cái vòng tròn tròn giác hơi nhìn anh Pheo rất là có khí thế. Hừng hực khỏe !
Cái mình nhớ cái vụ này tiện kể ra luôn. Không tự hào gì mấy nhưng có liên quan. Bạn mình làm nghề bác sỉ nắn xương. Nó tiếc lộ là giờ có máy giác hơi và máy... cạo gió. Mình nói. Là sao. Máy giác hơi thì có nghe qua chứ máy... cạo gió là dek biết. Mà giờ cũng chưa thấy máy cạo gió ra làm sao. Nhưng ! nó phải lấy ...bằng để cạo gió. Tốn hít $1000. Mình la lớn. Wtf. Ai dạy mày lấy bằng để cạo gió. Sao không nói tao dạy cho miễn phí. Bà dạy miễn phí thì ok gòi mà ai cấp bằng cho đi hành nghề. Chưng hửng. Hahah. Ai dạy. Mỹ trắng dạy chứ ai. What the heck ! Mỹ trắng dạy Việt Nam học cạo gió để về cạo chủ yếu cho người Việt? Có nhiều cái dek có make sense nhưng cứ chiếu xuống vụ tiền thì quá là có lý. Cái gì kiếm được tiền bên Mỹ là phải có ...bằng ...cấp bởi dân da trắng. Nhé. Thì có nghĩa cạo gió cũng bắt đầu lên hương như châm cứu gòi đó.
Beo ghiền mẹ cạo gió từ mấy năm trước. Nó dài người. Mỗi lần cạo tốn dầu khủng khiếp. Mà mệt mẹ nó nữa. Cậu Nam bên nhà cứ hỏi bộ nhà này ăn dầu thay cơm sao mà mau hết. Nó thấy mẹ cạo cả tiếng thì cũng tội nghiệp mẹ nên chỉ . Mẹ cạo dùm hai cái chân. Rồi. Chút nữa. Mắt nhắm lại. Sẳn cạo luôn hai cánh tay. Rồi. Lưng. Vai....... Cuối cùng cũng hết 1/3 chai dầu cúp vàng. Trước khi xông trận nếu mõi mệt Beo thích mẹ cạo cho đỏ lưng. Nó nói trổng trổng. Cho đám kia nó sợ. I want to intimidate other kids. Hahah.
Bánh Xèo không nghiền nhưng biết là lúc nó mỏi mệt nằm dài ra cho mẹ cạo gió là liều thuốc hiệu nghiệm. Nàng đau nhưng để cho mẹ cạo. Và Bánh Xèo đã biết cạo gió cho mẹ từ cả nữa năm nay. Nàng cạo chậm trãi , nét nào chắc chắn nét đó và biết những điểm yếu để biết xuống mạnh hay nhẹ tay cạo. Con mẹ Xèo ghiền cạo gió, lúc mỏi mệt nhờ chồng con cạo cho vài nhát lên bả vai là không cần uống thuốc. Nhức đầu cạo cần cổ rồi chùm chăn ngủ một phát là im. Hồi xưa hay đau lưng khó thở nhờ cạo gió mà nhẹ hết cả lồng ngực.
Cạo gió không chỉ là làm cho bớt mệt bớt bịnh. Cái tình trong chuyện cạo gió nó thâm thúy lắm. Nhớ ngày xưa cạo gió cho Má và Mẹ chồng. Người cạo và người được cạo thong thả thủ thỉ kể cho nhau nghe biềt bao nhiêu là chuyện. Cái tình người truyền hơi ấm cho nhau qua từng nét cạo. Phải là người thich được cạo gió thì mới có thể cạo gió một cách hiệu quả cho người khác được. Người không thích cạo gió mà cạo cho người khác thì ghét lắm. Một là khều khều sợ đau. Hai là cạo mạnh lên xuống cho rồi cái sự nhờ vả. Lúc cạo mà thấy da càng đỏ thì càng ham. Càng cạo đỏ thì càng cảm thấy nhẹ người cho cả người cạo và người được cạo nhé. Chuyện cạo gió còn nhiều biết sao mà kể cho hết. Từ từ sẽ khai thác về tính nhân văn của chuyện cạo gió để nâng tầm quốc tế của món nghề này nhé. Giờ. Thì. Chỉ nhớ có một lần việc cạo gió được lãng mạn hóa lên phim Ba mùa. Chàng xích lô và cô gái điếm. Tình gì đâu ta ơi.
Tình là hình thì mình có cái quốc hồn quốc túy là môn cạo gió cứ thí mà phát huy. Chứ không để tụi Mỹ trắng nó cướp không gòi nó mở cái trường đại học cạo gió là coi nhưng mình mất hàng. Cái máy ...cạo gió “xịn” do Mỹ trắng thiết kế cũng cả $100 trở lên. Hahah.
Lần trước về Việt Nam có nghe một anh chẻ chẻ trong bịnh viện phán một câu thế lày. Cạo gió là chuyện hũ lậu mê tín cần phải dẹp bỏ. Nghe cái thiệt muốn đá vô bản mặt ảnh ghê.
Đừng có bỏ cạo gió nhé. Việt Nam ơi.

8/29/15

Cuối tháng 8

Lâu lắm gòi không tưng tửng một mình ên. Hôm nay gió lạnh tràn về Seattle, thoáng cái giựt mình. Lại qua hết 1/2 năm 2015. Hôm nay gió to, thổi tung cái nóng mùa hè Seattle đi, để lại đây một cảm giá rất dể chịu. Rất là dễ chịu. Năng nắng chứ cũng không nắng lắm. Nghe chồng nói. Cơn mưa hôm qua to lắm. Mà ngủ một trận quá đã nên cũng không phiền hà chi. Già rồi, ăn được thải được  ngủ được là tiên. Sức khỏe là vàng.

1. Dạo này mình thấy mình già hẳn đi ta ơi. Hai ba tháng trước còn hồi hở với Yoga, sáng trải chiếu sáng tập ráng sao cho dẽo người. Tập được hai tháng. Cái níu kéo sao bong mịa nó gân vai. Phải đi BS. Ông bảo. Phải nghỉ tập hai ba tháng. Không nên kéo giản co giựt chi hết. Hic. Có người bạn Fb mách cho môn thở thiền yoga. Thế là chỉ dám tập Dịch chân kinh và thở thôi. Xong cái hai tháng hết đau lại mò mò tập yoga lại, lần này tập thật chậm. Nhưng mới vài tuần thật chậm, lại có triệu chứng đau bong gân như lúc trước. Thôi thế là bỏ luôn mộng yoga nhé. Chỉ ngồi mà ...thở yoga thôi.
Làm hai cuốn sách yoga. Mà giờ bỏ mứa... mộng yoga... hic !








Té ra lúc mình xuống cấp như thế, mình lại cởi mở hơn. Ngày xưa ngồi thở như thế không được. Tự minh rất là hyper. Lúc lắc luôn chân luôn tay. Giờ ngồi xếp bằng thở . Hai ba tháng nay. Ngộ ra một điều. Thở đúng cách. Sướng thật nhé. Đầu óc lâng lâng. Nhẹ hết cả màn óc. Mình đã có lúc ngồi im được 15 phút thở rồi. Rất là tập trung.

2. Liên tiếp hai tuần liền, trong lúc dọn dẹp tranh của khách hàng, khiêng nặng sắp sụp cái sống lưng. Thấy mình lụm khụm quá. Lê lết về được tới nhà. Leo lên gường nằm thẳng ra cũng đau. Nhờ Dịch cân Kinh thì bữa nay hết đau. Nhưng.

Từ giờ trở đi mình phải rất là thận trọng cho cái sống lưng của mình. Không làm nặng nữa. Cái chi cũng phải từ từ. Cuối lên ngồi xuống phải rất từ từ. Bữa bạn già dưới CA lên chơi. Năm sáu năm không gặp. Giờ nhìn đứa nào cũng già. Bạn già mà có hai đứa con còn quá nhỏ. Chồng bạn già còn nhiều hơn bạn. Thấy hai vợ chồng bạn lần quần với hai đứa nhỏ, lúc nặng lúc nhẹ, cứ 5 phút lại phải time out.... Đi ra đường chơi mà hết đứa này đứa kia thay phiên nằm vạ ngoài đường. Mình phải giúp bạn đe nẹt tụi nó. Hey, you guys cry but must cry quietly. Hahah. Lâu gòi không la con nít. Bữa nay. Làm xong. Mình  thấy mình già luôn theo bạn.

Ai muốn có con nên có con lúc còn trẻ trẻ, đừng vì sự nghiệp vì này vì kia mà có con muộn tội con mà tội cha mẹ nữa. Còn lúc đã già, muốn take care con nít thì kiếm con chó chơi cho khỏe.

3. Hai đứa nhỏ hè này đi travel nhiểu. Thời gian ba tháng travel out of state đi bơi và xuống LA chơi với ông nội. Hai đứa nhỏ đi một mình ên. Giờ rành chuyện đi máy bay chắc còn hơn con mẹ nó gòi. Mình con lớn lên, muốn tách ra khỏi cha mẹ. Tất nhiên là tự nhiên mình thấy mình già đi.

4. Chuyện ăn chuyện uống cũng thấy mình già đi nhé. Dạo này. Mình tập tành ít ăn cơm. Nếu có thì cũng ăn gạo lức chứ không ăn gạo trắng nữa. Lâu gòi không thèm ăn cơm. Vô nói chuyện với khách hàng. Khuyên người ta nếu có bịnh tiểu đường thì không nên ăn cơm trắng. Nhiều người nói. Tui ăn gạo lức gạo vàng không có vô. Nuốt không trôi. Khổ. Người ta kể. Mà mình cũng biết. Ngày xưa giải phóng vô, toàn ăn bo bo cơm độn khoai và sắn. Làm chó chi có gạo trắng mà ăn. Hồi xưa đi tù cộng sàn nó bắt ăn gạo đen gạo nâu gạo lức gạo thúi gạo hẩm trệu trạo nuốt không nổi. Giờ tui nhìn tới gạo đen gạo lức tui lại rùn mình. Lại khóc. Lại muốn ói. Thêm nữa. Có người nói. Đồ ăn Việt là phải ăn cho đúng. Gạo nâu gạo đỏ ăn với đồ kho hay canh gì đó. Nuốt không được. Trèo trẹo cái miệng.

Mình nghe thì cũng biết thở dài. Thông cảm. Đâu phải cứ biểu ăn là phải ăn. Còn nhiều yếu tố khác. Một dân tộc ăn cơm hơn 4000 năm nay, một dân tộc rùn mình đau đớn vì vết thương chiến tranh và Hậu chiến tranh còn quá sâu, thì chuyện ăn cơm nào, gạo nào không đơn giản chỉ vì lý do sức khỏe.

5. Mình uống nước gạo lức được hơn 8 tháng nay. Hiệu quả nhé. Uống như uống nước. Bữa nay hết nhức cái đầu gối trật khớp từ hồi còn chạy bộ năm xưa. Giờ hết đau như không dám chạy nữa. Không dám nhảy Zumba tưng tưng như mấy năm trước. Đi bộ cũng đi rất là chậm. Rất là cẩn thận. Bạn già thấy mình đi chậm quá, chậm hẳn đi so với ngày xưa. Nhăn mặt hỏi. Mày mệt à. Tao không mệt. Nhưng tại tao biết tao đi nhanh như xưa, sẽ mau bị mệt. Đi chậm vậy. Cho không bị mệt.

6. Chuyện thay đổi cách ăn uống đi đứng mình kể ở trên cũng là từ Má mà ra. Trước lúc mất, Má có triệu chứng hôn mê lần nữa. Má nói với Mưa, con hứa đừng chở Má vô bịnh viện nữa. Má biết con ngưởi Má mà. Tới lúc phải đi là phải đi thôi. Đừng níu đừng kéo. Tới lúc cơ thể bảo đi là phải đi. Lý trí có muốn ở lại cũng không được. Thế rồi thôi. Má nằm vậy cho tới 7-9 tiếng sau là Má đi. Nhẹ nhàng và thanh thản.
Nếu lúc đó Nam đưa Má vào bịnh viện, người ta lọc máu, Má có thể hồi tỉnh và sống thêm một thời gian nữa. Nhưng tôi biết tính Má. Hồi trẻ Má nói. Lúc tao mà nằm xuống. Để cho tao đi. Sống mà dây nhợ từ miệng tới hậu môn, trói hết tay và chân lòng thòng, sống dở chết dở.... thì tao không sống.

7. Mình đi làm với khách hàng. Thấy họ uống thuốc nhiều quá. Có rất nhiều người một ngày uống một  "bụm" thuốc ( mấy người Việt hay nói vậy) khoảng 20 tới gần 30 viên, đủ loại. Tiểu đường cao máu loãng xương bao tử nhức đầu thuốc dị ứng trị phong thấp nhiểm trùng đường tiểu thuốc trị giựt kinh phong thuốc tâm thần thuốc chống trầm cảm thuốc chống ác mộng rồi thuốc chống táo bón. Thuốc uống thì có phản ứng phụ. Lờ đờ hay ngứa hay buồn ngủ. Thầy thuốc lại cho uống thêm thuốc chống phải ứng phụ. Dân mình lúc uống thuốc tây lại thêm thuốc bắc và thuốc nam vì người này bảo người kia chỉ..... Cứ lộn xộn hẳn lên. Trong chổ mình làm còn có vụ thầy thuốc cho bịnh nhân uống thuốc "sample" của mấy công ty dược mang lại quảng cáo. Người đại diện hảng thuốc ngồi kiên nhẩn chờ thầy thuốc có khi nữa buổi chào hàng thuốc mới. Thầy thuốc cho toa. Bịnh nhân cứ việc uống vì sample thì free.... cứ uống cho tới khi nghiền thì .... bắt đầu mua. Có loại thuốc tâm thần mà bịnh nhân phải uống suốt đời. Uống hơn chục năm thì đau gan đau thận tanh bành nội tạng. Chưa kể đi chạy thận tuần hai ba lần, lần 3 - 4 tiếng. Giải phẩu cột xuống xong biến chứng xuống tê gân tê chân. Lại đi giải phẩu chân....Bịnh nhân nội đi khám bịnh không thôi cũng giống như bác sỉ làm việc fulltime. Bận từ sáng tới chiều ngồi chờ bác sỉ. Bận từ sáng tới chiều lên lịch mấy giờ mấy giờ uống và chích thuốc. What a life !

Càng nói càng muốn ói. Ai nói xài ma túy là nghiện. Thì thuốc tâm thần, đâu đó cũng có dược chất như ma túy vậy đó. Mình thấy vậy. Dị ứng với thuốc. Sau này có làm sao. Chết thì chết. Không uống thuốc nhé. Uống thuốc nhiều như vậy. Đi khám bịnh nhiều như vậy. Cũng như sống dỡ chết dở rồi. Thì mình sẽ giống Má. Thì mình sẽ không sống.

8. Thuốc tây phản ứng nhanh. Hết bịnh liền. Đó là điều mà bà con thích xài thuốc tây. Cho mau hết bịnh. Không còn đúng nữa. Cái gì mà nhanh quá, cũng có tại họa hậu quả sau này. Cái gì cũng phải từ từ, take time. Đó là một lý do mình làm cái show Wisdom of Time vào tháng sáu vừa rồi. Thời gian giải quyết mọi thứ. Đau thương hận thù oán ghét.... whatever, thời gian sẽ làm dịu đi tất cả. Có một cô khách than cả 10 năm nam cô ngủ không được. Bao nhiêu thuốc ngủ. Giấc ngủ cô chập chờn lắm. Mà cô không dám bỏ thuốc ngủ. Cô uống thuốc ngủ đã lâu rồi. Giờ không uống là thức trắng. Uống vô có thể ngủ vài tiếng. Còn hơn không. Mình khuyên cô thở thiền. Mới đầu cô không nghe. Nhưng cuối cùng cô làm theo. Cô nói là cô hết cách nên thử. Hai tuần sau cô vào khoe với bác sỉ và mình là giờ cô đã ngủ được 5-6 tiếng sau khi tập thở thiền theo cách mình chỉ. Cô nói. Không ngờ chỉ có tập trung thở 5 phút/ lần. Một ngày 2-3 lần mà cô có thể ngủ một giấc ngủ sâu và " đã" như vậy. Cô nói vẫn còn phải uống thuốc vì không uống thuốc thì cô sợ. Nhưng cô hy vọng về lâu về dài, nếu cô kiên trì tập thở như vậy, có thể sẽ bỏ bớt thuốc. Thời gian. Liều thuốc ngàn đời nay rồi.

9. Vụ này. Thiệt là hên Làm mình bớt già nè.






Một project không phải cho khách hàng mà cho staff. Vẽ chung với nhau rất là vui. Mình bày trò này thì cực vì tốn thời gian. Nhưng kết quả cho ra một tấm tranh to rất đẹp.

10. Vụ này. Cũng làm cho tuổi già cảm thấy tới chậm hơn một gang tay nè.






Tranh mới nè. Rất là happy với cái này. Màu sắc đẹp chứ không trắng đen tộc tấu như mấy cái cũ.

Vậy nhen !

8/9/15

Đơn giản ( III)

Em Xèo đi Hawaii đánh trận All Star, dành cho lứa tuổi 12-14. Chỉ có anh Beo ở nhà với mẹ thôi.
Đi chuyến này cả nhà nhớ em Xèo nhưng mẹ cũng rất vui spend time với anh Beo. Nhể.


























Vậy là sướng gòi nhé !