2/16/15

Viết cho ngày tình nhân (số 9): Ừa, cho ngày tình nhân

1. Ngày tình nhân năm nay nhằm ngày thứ bảy. Tháng trước đã cẩn thận quẹt cái ngày đó off. Nên tối thứ sáu, hứng lên rủ bạn chổ làm về nhà nhậu nhen. Hai đứa Việt Nam với mình là 3. Một đứa người Campuchia, một đứa người Nhật và một đứa người Miến điện. Mình tranh thủ về sớm. Mấy đứa kia cũng cancel khách hay mần thiệt nhanh cho xong rồi ùa lên nhà. Nhà cách chổ làm 5 phút đi bộ. Tiện gì đâu.

Bánh Xèo hỏi một đứa. Bữa nay tiệc gì vậy. Ai biết. Tự như thích thì mần thôi. Tụi nó tính đem phô mai lên như lần trước cho tiện nhưng mình quát. No more cheese. Thế là coi như mình tự hành mình đấy. Gỏi cuốn và cơm gà. Một con bé Việt phụ mần với mình. Mình mần sẳn bày ra cho bà con tự cuốn chứ không cuốn sẳn. Rồi bà Campuchia joined in. Thế là mở chai rượu chat đầu tiên. Uống 1/2 chai dòm qua dòm lại chưa thấy ai lên. Nghĩa là sắp hết chai đó mà không có chai nữa nên lấy điện thoại nhắn chồng. Chời chời, kêu chàng mua dùm thêm mấy chai nữa.

Rồi chàng về nha. Lo cho hai đứa nhỏ ăn xong rồi chở hai đứa đi bơi rồi đi ra chợ Nhật mua thêm hào và hến đang onsale về đế thêm vô cho mấy chai rượu. Chờ bà con lên đông đủ. Chàng dụ uống voka nữa. Chàng phục vụ người này phục vụ người kia. Cả đám chỉ ăn uống và cười ha hả thôi nha. Thằng người Miến nó nói," Châu, you do not have a husband, you have a slave." Hahaha. Mình nói nhỏ, "shut up". Con người Nhât kêu chồng mình," Can you marry me too". Hahha, còn con bé người Việt , đi với thằng partner cũng người Việt thì cứ chỉ vô chồng mình rồi nói, "watch and learn." Hahahha.

Rồi cái cả đám đã xỉn quá rồi thì quay sang nói chuyện Art của mình nhá.
Về mấy cái mình đang mần.
Xỉn ngồi nói chuyện art đã đã gì đâu nha.

2. Sáng hôm sau, là cái này tình nhân đó. Ngầy ngật. Nhớ Má quá chừng. Hồi xưa còn Má, bạn bè của con cũng kéo lên rần rần cả đêm. Chỉ có tội con không có uống xay xỉn như hôm qua. Vì có Má... canh chừng. Giờ con uống nhiều vì có chồng... canh chừng. Chổng lo cho hết. Hồi xưa Má nói. Thằng này được. Má khéo chọn. Họa sĩ có con mắt dòm xa. Quá là xa. Dùm con gái.

3. Nói chuyện  với em trai trong FB, à dạo này mở Fb ra lại. Nhưng rất hạn chế. Tháng hai là tháng sinh nhật của em. Em nhờ mua cái máy nhỏ nhỏ đóng gổ chi đó ( hahaha, bữa nay cũng chưa có coi là cái máy đó mần được cái gì).  Mình gởi qua sẳn chúc sinh nhật em luôn. Nhớ Má sẳn nhớ luôn em trai rồi nhớ em gái, nhớ chằn chịt qua mấy đứa cháu rồi nhớ lung tung chuyện ngày xưa.

4. Cả ba bốn tháng nay mình lôi cái áo của Má ra bận. Má may áo chỉ có một kiểu thôi. Rộng rộng, tròng đầu, thường mà may bằng vải từ những cái áo khác, vải vụn chắp vá. Hồi xưa lúc lớn mình chê không bận áo má may nữa. Sau này đem cái áo này về. Không dám nhìn tới vì sợ khóc. Hồi nay lấy ra bận thường xuyên hơn. Ai cũng khen hết. Áo độc quá. Áo này Má may từ vải quần tây nối chung với vải từ miếng khăn choàng Sapa Nguyên và mình đi chơi về cho Má. Mình tự hào nói. Má tao may cho tao đó. Mà không có khóc nhé. Người ta hỏi. Má mày có nhận đặt hàng không. À, Má tao  mất bốn năm nay rồi. Mà không có khóc khi thổ lộ như vậy nhé. Thời gian !  Có phải. Thời gian làm nguôi ngoai lòng người ta.

5. Chiều đi qua cái chợ kế bên nhà mua hoa cho Má. Và cho Mẹ Nguyên nữa. Hôm nay ngày Tình Yêu, hoa hồng ngập tràn trong chợ. Đủ sắc đủ màu. Nhìn mà không biết lựa sao cho vừa. Cái thấy hai nhánh lan gầy gầy nằm chơi vơi kế bên một rừng hồng lộng lẫy. Cái. Tim mình thắt lại một nút luôn nha. Cái loại lan đó là y chang cái bông mình mua cho Má nhân ngày sinh nhật. Một năm , lúc đó đi làm đã rũng rỉnh tiền, mình ra một tiệm trên đường Võ văn Tần, đặt cho Má một lẵng phong lan thiệt bự. Má nhìn rồi xoa ngực. Đã đã nha.

6. Bưng hai nhánh lan về, lòng cô đơn quá đổi. Cha con nhà nó đi thi bơi rồi. Anh Beo vô chung kết tiểu bang vào tuần sau, được Seattle Times tới phỏng vấn. Kêu chàng là " double winner" vì chàng đi hai môn thì tới nhất luôn cả hai. Vì cái vụ phỏng vấn nên hai cha con đi cả một buổi chiều. Mình ở nhà với em Xèo, chuẩn bị nấu vài món chay cúng Má và Mẹ Nguyên. Em Xèo hôm đó cũng hơn mệt mệt. Em đi bơi cả ngày rồi lăn ra ngủ. Ngủ chưa đã thì mẹ dựng đầu dậy rồi. Xèo đang tuổi lớn. Ẻm sủa nhiều hơn nói. Ẻm ngủ nhiều. Chân tay dài lòng thòng sắp như anh Beo rồi. Má ơi !

7. Không khóc. Dạo này con gái Má cười nhiều y như ngày xưa rồi. Cười ! và thời gian. Liều thuốc làm vơi đi mọi nỗi đau phải không Má. Tháng sáu này ( nếu không có gì thay đổi, có nghĩa là nếu ông chủ phòng tranh vẫn còn cầm cự được và trả tiền thuê phòng tranh cho tới tháng sáu) thỉ con cái Má sẽ có một cái triễn lãm cá nhân. Trong đầu đã hình dung ra cái tựa huy hoàng rồi.
Personalizing Vietnam: The Wisdom of Time ( dich nôm na ra tiếng Việt là : Cá nhân hóa Việt Nam (hay Huỳnh Thủy Châu hóa Việt Nam: Sự từng trãi của thời gian). Dạo này, mình trăn trở nhiều với cái khái niệm của thời gian. Sáng nay lại ngộ ra một chuyện.

8. Phật dạy đời phù du, cái gì cũng tạm. Tình con cái khóc than cho Má. Tới bữa nay cũng tàm tạm vơi. Nhưng thời gian không phù du nha. Thời gian là một khái niệm bền vững. Thời gian trong lòng từng người mới phù du. .. Bắt đầu nhiễu rồi nha. Nói tới Phật. Nhớ tới cái vụ này. Bữa có bà khách bả nói trong điện thoại với con gái. Nè, sắp tới tết rồi. Gởi cho Má $50 để Má cúng chùa. Mình nghe qua rồi không nói chi. Mấy ngày sau bả gặp mình bả complaint con gái bả bất hiếu. Biểu xin nó có $50 mà tới giờ nó cứ làm lơ chưa có gởi. Mình kêu. Nè, bác. Nếu Châu là con bác, cũng không gởi đâu nhé. Con bác nó còn đi học đi làm part time ăn lương của chồng, cũng chật vật lắm. Mà bác kêu gởi cho bác để cúng chùa.

9. Bà cười hơi quê quê. Rồi giải thích. Tui làm đám giổ ba má tui, đem lên chùa nhờ thầy tụng kinh. Không đưa tiền ( mổi ba má là $20, chi vị $40) thì thầy sẽ không đọc tên ba má tui, hay làm bộ đọc sót tên Ba Má tui thì làm sao. Chời chời ! Chuyện trong chùa vắt kiệt lòng từ bi của Phật tử thì chừng nào mới nói cho hết. Nên con gái Má tự vẽ hình Phật, tự thờ Phật trong nhà và trong lòng thôi nhen Má.

10. Mâm cúng năm nay nhìn nhẹ nhàng và chơi vơi. Chắc tại hai bình hoa lan đơn giản. Nhể.




Ngày tình nhân, ừa, cho ngày tình nhân của Má và của con gái. Má ơi! 

2/10/15

Art Tuesday (III): Báo cáo với cấp Chung Ương nè

Bữa nay bà boss biểu art group của mình lựa ra ba người khách hàng tiêu biểu rồi chưng hình ra để bả show off cho board members, kiểu như dân mình kêu là báo cáo với cấp trên điển hình tiên tiến nhể.

Mệt. Mà vui nha.

Lần trước mần cái art sale thành công quá nên giờ sẳn có trớn mần tới tới nha.
Mình và cô co- facilitator lựa tranh nè, lựa khách nè.

Họa sỉ trong nhóm mình tài ba, tranh được bà con mua nhiệt liệt luôn. Nhưng mà tới phiên nghe là phải đứng nói trước board members thì. Cứ lắc đầu. Nope. Hai cô giáo cứ phải động viên mãi.
Bà boss bà đưa sẳn cái list câu hỏi. Mình lựa ra ba bốn câu, gòi dịch ra tiếng Việt, hỏi khách ( trong ba khách có một chú Việt Nam), rồi chú trả lời... ổng dài dòng lắm nên phải cắt. Chú có 3 phút thôi nghe. Không được nói tùm lum tràng giang đại hải nha. Mình và ổng đồng ý cứ viết ra sẳn trong giấy. Ổng chỉ tập trung đọc thôi thì không phải trả lời lung tung.

Bà boss cứ hỏi, ông cứ nhìn giấy trả lời, gòi mình dịch ngược qua tiếng anh cho cấp lãnh đạo nghe. Ổng còn chuẩn bị sẳn một tập tranh cho bà con thường lãm. Ai nhìn tranh cũng trầm trồ. Chú xúc động lắm. Mạnh dạn chia sẻ thêm, từ lúc bịnh về thần kinh thì bất mãn, bi quan tưởng mình vô dụng, ai dè được học vẽ và được làm nguời có ích, chú hy vọng sẽ chữa dứt bịnh đau đầu và đi làm trở lại.

Còn một ông tre trẻ kia, có cái tật hay lo lắng. ổng mà căng thẳng lên cái là cau có. Ổng vẽ đẹp lắm. Mà lúc hòi ổng cái gì là nhíp mày nhăn nhó. This is impossible. I cannot do it. Mình cắt thành 3 câu hỏi khá đơn giản để hỏi ổng gòi ổng cầm note book trả lời. Gòi cái tập luyện với ổng hai bốn lần cho thiệt nhuyển.

Cái lúc ổng đứng lên nói á. Ổng thấy bà con coi tranh ổng gật gù khoái quá thì ổng có tự tin, không cần giấy nữa nha. Ổng mà nói về tranh của ổng thì tự tin đầy mình nha. Mình nhìn hết hồn và khâm phục học trò mình quá.

Còn người thứ ba là một cô người Cam pu chia, vẽ đẹp và có ý nghĩa lắm. Cô mạnh dạn chia sẽ nhiều ý nghĩa rất thâm thúy qua tranh của cô.

Tất nhiên là mình cũng phải chuẩn bị một bài giới thiệu về lớp art của mình. Sau khi nghe học trò mình phát biểu xong, mình phán là mình không biết nói gì hơn. Lợi dụng cơ hội ngàn vàng. Đề nghị xin mở thêm một lớp vẽ nữa. Boss phán ! You got it !

Đang rất sướng nhá. Thôi cho coi tranh của ba nguời đó nè.












Chú này trước khi bị bịnh có một cái ... nhà hàng. Chưa bao giờ vẽ tranh. Sau khi bịnh chú mới bắt đầu học vẽ được gần hai năm nay. Thiệt là đẹp chưa !


















Anh chàng này vẽ rất nhanh. Một bữa 3 1/2 tiếng anh có thể vẽ 6-7 bức màu sắc rực rỡ như vầy nè. Chàng thích vẽ mấy cô gái cute cute, vẽ đồ ăn và football. Nhớ hồi lúc mới nhận làm việc với anh chàng này, ảnh nói không được nha. Hay lo hay stress hay cáu giận điên. Mỗi lần gặp bác sỉ là ghét lắm vì Bs hỏi nhiều quá. Nên cứ mỗi lần gặp BS lả phải dụ chàng vừa vẽ vừa nói chuyện cho chàng bình tĩnh lại. Vậy là bây giờ tiến bộ vậy á. Cầm note đứng đọc trước mặt người lạ một cách tự tin !!! rất tự hào về anh chàng này.









Cô này hồi xưa cứ ngồi 10 phút là đứng bỏ ra ngoài ..hút thuốc. Giờ hết gòi nha. Cổ ngồi vẽ 3 tiếng không nghỉ. Một bức vẽ 3-4 tuần ngồi nắn nót từng nét. Cổ tâm sự với ban giám đốc vầy nè. Cuộc đời tôi thất vọng nhiều thứ quá. Giờ có lớp art này tôi mới thấy đời mình có hy vọng, có tương lai. Mình đứng nghe mà thiệt muốn khóc luôn á.

Năm nay có nhiều quà tết. Sẽ lần lượt kể để đốt phong long cái vụ Bảo Tàng Mỹ thuật quốc gia tai tiếng tởm lợm kia nha.

Tuesday Art là một món quà rất là đã đã nhen !