12/28/16

Yêu là khổ trong lòng rất nhiều

Em rất thân với mình. Công việc ổn định. Em làm lương lớn. Cả nhà em tự hào về em. Cái gì cũng nhất. Chỉ cái. Sáu năm nay vướng vào một cuộc tình không vui. Em chẳng bao giờ nói gì về mối quan hệ này cho tôi nghe. Khi gặp nhau, chuyện chi thì chuyện chứ chuyện tình cảm chỉ hấp hé qua một cái thở dài qua điện thoại. Linh cảm báo cho tôi là em không hạnh phúc. Người kia cũng không hanh phúc. Quen nhau 4 năm người kia quyết định dọn đi khỏi tiểu bang mà em với người kia đang sống. Lên Seattle. Khi nghe thế. Lòng tôi chùng lại. Nhưng giọng em lạc quan. Em từ từ cũng sẽ thu xếp lên sau. Chị em mình có dịp gần nhau hơn là qua điện thoại. Rồi người này bay lên người kia bay xuống. Lùng chùn cả năm mà em chẳng lên đây được. Sáu tháng trước em gọi cho tôi. Báo. Em đã Seattle rồi. Em muốn gặp tôi. Gặp riêng ngoài quán cafe. Nhìn thấy em. Tôi giât bắn. Em hồi xưa đẹp khỏe mạnh . Mới có mấy năm tàn phai phờ phạc tận cùng thế kia. Em khóc. Em ngồi khóc gần ba tiếng trong cái góc vắng tôi và em chọn trong quán. Em khóc như chưa từng khóc trong đời. Tôi ngồi. Chẳng biết làm sao. Vì tôi có biết chuyện gì đâu. Chỉ ngồi giúp em chứng kiến những dòng nước mắt lã chả rơi trĩu hết ly cafe. Khóc một trận thiệt đã. Em nói. Em lấy vacation và nói gia đình lên đây chơi 4 ngày với người kia. Sinh nhật em. Giờ thế này. Em xin tá túc vài ngày . Chứ em không muốn về nhà trong lúc tâm trạng khốn nạn thế này. Em cũng không muốn ở ks một mình. Em sợ em làm bậy. Em nói nếu em ở nhà tôi có mấy đứa con nít và con chó. Em sẽ lấy lại bình tĩnh. Em sợ ngồi một mình bây giờ. Vì những ý nghĩa đen tối cứ ám ảnh em.
Xong cơn bão táp nữa năm trước. Chúng tôi vẫn liên lạc điện thoại. Giọng nói của em vẫn còn buồn nhưng uđã có chút tự tin. Nhưng có lẽ em đã sắp tự ‘ snap herself out of it”. Vì. Em nói. Em còn cha còn mẹ. Còn một tương lai ngời ngời phía trước. Yêu đến khi thân tàn ma dại như vậy không phải là một điều khôn ngoan. Tôi biết em đã đi đúng hướng.
Bên nhà Huyền nói chuyện con gà trống bị chết lãng vì cào xướt mí con gà mái. Huyền dạy con phải tự từ bỏ những mối quan hệ ko lành mạnh. Tự nhiên làm tôi nhớ tới em. Tôi cũng bắt đầu khuyên hai đứa con tuổi dậy thì. Nếu quan hệ tình cảm không có chiều hướng tích cực thì đừng bao giờ nghe lời con tim. Vì trong những mối quan hệ như vậy con tim thường rất ngu xuẩn và mềm yếu. Con phải nghe lời lý trí mà “ snap out of it’. Trái tim nhất định sẽ đau đớn nhưng rồi nhất định sẽ lành. Đừng để những mối quan hệ tình yêu làm khổ nhau năm này tháng nọ như thế. Lâu dài nó sẽ gặm nát và lần mòn giết chết tình yêu linh hồn và thể xác của cả hai . Không đáng chi mà giữ một tình yêu chỉ để dằn vặt nhau. Chỉ vì. Nuôi một hy vọng giả tạo. I hope I will make it work eventually !
Và những lúc đau khổ nhất các con cần phải có một người tin tưởng để thổ lộ. Ai cũng được hết. Cha Mẹ luôn là người sẳn sàng nghe sẳn sàng ở bên con trong những lúc đó. Nếu con cần. Phải biết khóc. Con trai con gái chi cũng nên biết khóc. Khóc cho hết mọi đau đớn trong lòng. Sẽ cảm thấy nhẹ nhàng rồi vết thương lòng mới từ từ hồi phục được.
Tôi sắp là con mụ già 50 tuổi. Trong cuộc đời chứng kiến trái tim mình tan vỡ cũng vài ba lần. Hên là đã biết cách tự tát vô mặt mình mà “snap out of it”. Hên là có gia đình bạn bè rần rần kế bên. Nên cũng gom gom trái tim nát bét lại chắp vá xài đỡ tới giờ. Trong cuộc đời đã chứng kiến nhiều cuộc tình tan vỡ hoặc níu kéo nhau làm khổ nhau tới tận cùng hèn hạ nhân danh tình yêu. Là cha mẹ , tôi muốn cho con tôi hiểu ra điều này trong chuyện tình cảm. Yêu là một chuyện cần phải có cho mỗi người. Tan vỡ cũng là một điều bình thường. Mà. Quan trọng là phải. Biết mần sao mà vươn lên đi tiếp. Nếu mình làm một mình không được, cha mẹ anh chị bạn bè xung quanh sẽ giúp mình. Đừng tạ họa mang đau khổ một mình. Nhé các con !

Chuyện đi tu và chuyện “get real”

Bữa nay ngày thương binh mà không liệt sĩ nè. Không đi làm. Mà. Cũng. Không nói chuyện lão chum nữa nghe. Kể chuyện thầy đi tu cho nghe nè.
Bữa mới quen một ông giáo sư họa sỉ người Việt Nam. Tenure track đàng hoàng nha. Họa sỉ Việt đã hiếm. Còn giáo sư. Mà “associate” thì. Mịa. Hiếm quá chời luôn. Làm quen. Trong một bữa khai trương triễn lãm. Tay bắt mặt mừng. Ổng mời tới trường của ông. Mình hỏi. Làm sao mà có cái position hay vậy. Chi tui cái coi. Ổng khiêm tốn thật thà. Là ổng biết. Nếu ổng là người thường dễ chi mà được. Tại vì mình đi tu mà. Trường mình dạy là trường private của Catholic. Trường này cũng loại ngang ngữa UW chứ chẳng chơi nha.
Bữa dẫn một vài người họa sĩ khác đi tới thăm studio. Studio của ổng ngay tại trường. Trường trả tiền hết. Mịa. Nước miếng ghen tị mình nuốt muốn sặc luôn nghe pà con. Phong cách vẽ của ông này rất modern, đẹp nha. Cũng “art for healing” và “conceptual” y như mình nên nói chuyện hơi bị hợp. Studio ngay trong phòng dạy học luôn. Minh thấy có một cá ghế sofa bự rồi microwave rồi tủ lạnh. Mình hỏi ổng ở đây luôn hả. Ổng kêu không. Chút ổng dẫn qua chổ ổng ở. Gần đó chừng 5 phút thôi. “Tới đó cho mà ham” nguyên văn nha. Hahah.
Ổng mời đi qua bển ăn cơm trưa luôn. Coi cái studio mê ly gòi ổng dẫn qua cái khuôn viên trường. Vô cái nhà thờ của trường. Mình hàng ngày chở con đi bơi cái gym của trường này mà chưa bao giờ vô tới mí chổ này. Nhà thờ xây kiến trúc kiêu rất hiện đại. Nhìn ấm cúng sang trọng đơn giản chứ không như những nhà thờ kiểu xưa rườm rà. Có mấy cái tượng trừu tượng trong đó hình Đức mẹ Đồng trinh đẹp bất ngờ luôn nha. Mình nhìn cái mình hiểu liền. Cả cái nhà thờ là một tác phẩm hội họa kiểu trường phái trừu tượng. Cái cả đám ngồi nói chuyện art đã thì thôi nha. Ổng nói. Gặp họa sĩ ngoài dòng tu sướng quá. Nói ra cái là hiểu liền. Nói ra cái gật l iền. Chứ trong đây. Phải giải thích. Mệt mõi quá.
Xong cái đi về chổ mấy “ cha” ở nè. Ngay trong khuôn viên trường. Không phải trả tiền chi hết. Là. Cách cái lớp ổng dạy 5 phút đi bộ. Không lái xe chi hết. Cả đám ồ lên cái. Ngay trung tâm Seattle mà thế thì đời là thiên đàng. Cái nè. hahha. Ổng nói. Thấy đi tu sướng chưa. Hahha. Gòi vô trong chổ dãy nhà tu. Có cái bếp rất lộng lẫy. Trong đó có hai ba người đang nấu cơm cho 21 người đi tu trong đây. Có phòng nguyện. Trần bằng kiếng. Nhìn thấu suốt trời xanh. Một ngày chỉ vô cầu kinh 30 phút thôi. Thứ bảy chủ nhật nghỉ weekend không cần cầu kinh. Khu nhà ăn bày biện y khách sạn. Muỗng nĩa sáng choang. Dòm ra một cái vườn đẹp nhỏ tỉa tót hoa lá cành như thiên đàng luôn ta ơi. Mịa. Mình thấy một dẫy ly dành cho uống ruợu vang và ... Martini luôn nha. Sẳn sàng sạch sẽ. Cái gặp một vài cha trong đó. Ổng tự hào giới thiệu. Bạn tao. Cũng họa sĩ. Mấy cha kia nói chuyện. Hỏi mình. Mày có biết nó chạy marathon cấp cao không. Nope. Lúc nào nó không vẽ thì nó đi chạy. Chời. Đời chi mà sướng quá vậy. Thấy mọi người trầm trồ. Ổng nói. Tu sướng như vậy mà chúng nó không chịu đi tu mới là ngu chứ. Hahahha. Chúng nó chỉ toàn mê gái. Mình cũng mê gái nhưng đi tu thế này sướng hơn nhiều. I can do what I really want ! I do not loss but gain a lot. Thiệt ham quá. Cũng thiệt là muốn đi tu cho có freedom không lo tiền bạc chi mà sáng tạo. Mà mình đàn bà mần sao mà nhoi như dòi lên được như ông.
Về dụ chồng. Anh nên đi tu có người nấu ăn khỏe quá không phải phục vụ em. Tiện thể get rid of me luôn. Mình học lại y chang. Là ổng biểu. Đi tu sướng thế. Thằng nào không chịu đi tu là. Ngu. Hahaha.Chồng lừ đừ vừa coi football, vừa nghe. Nghe mình tả xong chuyến đi thăm thầy tu. Cái. Lão lừ đừ remote cái TV cho câm đi. Để. Lão. Phán. Nè. You want me đi tu 16 năm ( như ổng) gòi đi học master theology để lên chức cha gòi cái đi lấy thêm cái master in fine art gòi tự nhiên đi vẽ rồi có cái job đó rồi mới có cái studio rồi mới có người nấu cho ăn. Ha. Hết 20 năm nữa thì mới được vậy hả. Có studio đẹp chắc gì you không vô chiếm. Không lẽ I would say no. hahahha. “Get real”. Thà ngu cho khỏe ! hahahha. Xong cái bừng tỉnh “phắt” luôn cái mộng đi tu.
Sạo sạo chơi chút nha. Chút nữa đi coi em Xèo bơi tiểu bang nè. Cả tuần nay ẻm lên kê hoạch chuẩn bị rầm rộ lắm. Ăn uống điều độ. Là. Toàn gạo lức thịt không mỡ rau xanh với mẹ thôi. Tập sáng sớm rồi tập chiều tối. Hahahha. Để coi bữa nay và ngày mai ẻm mần ăn làm sao đây.
Cuối tuần vui vẽ nha pà con. Có ai muốn đi tu liên hệ mình mình giúp cho. Nha.

Gần cuối năm

Bữa nay bịnh. Cả năm bịnh một hai lần. Cũng là điều may mắn gòi. Mắt ngày càng kém. Độ lên cao. Nên dạo này viết lách cũng khó khăn. Nói chung là cái già nó kháu khỉnh dể thương nó như dịch hạnh nó tới không kềm chế. Nó tới tự nhiên bằng một đống tóc bạc phất phơ trên đầu. Cũng không nhổ nữa. Cứ tóc dài dài thì đi cắt trọc cho tiệt hết tóc bạc thôi chứ ai rảnh mà ngồi nhổ tóc bạc. Cũng không nhuộm nha. Để bạc bạc cho đứng đắng nghiêm chỉnh lại nha.
Bà con ngán ngẩm dạo này Châu hay than già quá. Không phải hay than. Tại đang ho. Mà ho khù khục khục trong cuống họng.
Sáng nay tính báo nghi. Nghỉ sao dọng thuốc vô rồi đi làm. Khách hẹn bác sỉ rồi cancel không thèm nói năn chi. Làm mình với bs ngồi chờ mất mịa hết thời gian. Rồi cái. Mình hứa ngồi interview một position để test tiếng việt dùm xếp. Người đi xin việc dek vô mà cũng không điện thoại chi hết. Làm ba xếp lớn ngồi chò ho. Ha. Đúng là mất mặt. Không thì xin nghỉ bịnh mịa nó gòi.
Cái job này hơi bị khó kiếm người làm nha. Phải biết hai thứ tiếng. Phải biết căn bản về bịnh tâm thần. Phải có chuyên môn. Mịa. Lương bèo thí thì ai mà làm.
Người hỏi. Thí thì Châu làm đó. Ừa. Vì nó có perk. Ha. Không tiền nhưng office kế bên nhà. Đi làm lê lết từ từ qua tốn đúng 7 phút đi bộ. Một tháng đỡ gần 300 đồng tiền đổ xăng và thời gian lái xe  và quan trọng là cái stress bị kẹt xe. Có bữa lê lết nữa đường có co worker stop lại... cho quá giang. Hhaha nên chỉ tốn 2 phút là tới office. Than chi.
Thời gian thoải mái muốn đi lúc nào ở lúc nào tùy hỉ. Miễn sao làm xong chuyện không bị kêu réo là xong. Mình duy nhất là họa sĩ. Muốn làm cái art program kiểu nào cũng xong. Không ai hò kéo chi hết. Mình tự làm chủ. Không ai micro manage mình hết.
Ngoài ra. Thời gian thoải mái chứ muốn làm hết việc cũng mệt nha. Vì. Job này ko bao giờ hết việc. Ha. Lương bèo nhèo. Nói chung đủ xài chứ không dư nên sẽ chẳng bao giờ nghỉ tới chuyện dư ra mà trả student loan nha.Hahaha.
Cô nhỏ kia nghỉ. Có anh nhỏ kia làm chung ảnh muốn thế. Mà nẹo. Bắt interview hết người này tới người kia. Có nhiều người Việt Nam mới qua 1 năm cũng đi xin job. Mần sao mà được. Cái job này rất xa lạ với việt nam. Nếu ko trường lớp thì rất trừu tượng. Anh nhỏ kia ở đây được 1 năm nay. Có biết sơ qua system. Mà cứ nấn ná không muốn mướn anh. Vì ảnh ko có thẻ xanh. Mịa. Mí cái nghề này. Kiếm đươc người đã cực. Mà còn sợ phải bảo lãnh cho người ta cái green card. Mình muốn ói quá đê.
Nhỏ bạn viết trên Fb là bạn của nó qua đây lựa đúng mùa Noel để coi có vui không. Cổ thất vọng. Noel dek thấy cái mịa gì vui. Làm mình nhớ lúc trước cũng háo hức chờ tết là đi liền. Sang coi có vui không. Vui dek chi. Ai ở nhà nấy. Loe hoe vài cành đào cành mai Phước Lộc Thọ. Tết nhất chi ai cũng đi làm hết. Thất vọng rộn ràng như cô đó. Lễ tết chi bà con không kéo ra đường rần rần như việt nam. Ở nhà ăn nhậu với gia đình bạn bè thôi. muốn thấy không khí tết thì đi ra chợ hay chùa việt... weekend. Vậy á.

Christmas mình off bốn ngày. Sleep in quá chời. Mà cũng tham. Làm nhiều thứ quá cuối cùng ko có ngủ mất hai đêm nên mới bịnh khù khụ hôm nay. Hỏi bà bạn. Bả cũng nói bả nghỉ Noel ở nhà ngủ bù coi film chứ không mần chi hết.
Bữa Christmas eve dẫn con Downtown đi ăn gòi coi film. Lạnh thấu mông. Đi kiếm đồ ăn cũng mệt vì ít tiệm mở. nên chổ nào cũng ngìn nghịt người. Cuối cùng ba mẹ con lê lết vô cái quá Hamburger kế bên chổ chiếu phim. Đói và lạnh nên cháp hambuger ngon hờn căm phát xít luôn.
Ha. Coi film gì cũng ko nhớ tựa nữa nha. Vì mệt quá. Mà film hay nha.
Thằng con về nhà nghỉ Noel được 3 tuần. Cũng ko phức tạp chi. Hai anh em lại tíu tít bên nhau... đi bơi thôi chứ không mần đi hết.
Dạo này hứa viết nhiều . Đúng. có nhiều chuyện quá. Mà ngợp quá. Hết muốn viết. Nhân gian khổ quá. Mình là người ngồi chứng kiến. Thấy tắt mạch viết mất hứng viết quá đê.
Sẽ viết tiếp lúc có hứng.
Bữa nay hứng sảng nên viết rất là chàng hẵng nha.

Choáng tập 1

Bài này viết hồi nào trong sổ nháp giờ lấy ra mới thấy. Năm con gà mình sẽ tự nguyện sống thiêt chậm như vậy coi mần sao. 2017 không tệ. Làm xong cái show của mình. Cái xong cái show của hoạ sỉ trong lớp vẽ. Rồi art sale. Năm nay được mùa. Tranh bán được quá chời. Cầm gần $2000 tranh bán của khách trong tay mà run hết cả người. Mới xong cái bên University của Seattle mời qua làm cái presentation cho một cái show 2018. Mừng lắm. Chứ. Mà. Giờ mệt hú hồn. Nghỉ tới làm cái slide show 15 phút chóng mặt quá. Sống nhanh cuồn cuộn cứ thi thoảng nhìn trong gương thấy con mụ già phù thủy nhăn nhở. Đã quyết định không thèm già thêm nữa gòi mà. Hôm nay đang ho khù khụ như con gà sắp bị cắt hết tiết đây. Nguyên mùa Giáng sinh ham hố có bốn ngày off mà mần nhiều art/nhiều projects quá sinh đổ bệnh. Già mà ham ghê. Hic.

Bữa nay nghỉ buổi sáng đi làm chiều. Hiếm mà có dịp thảnh thơi như thế này. Nên quyết định cống hiến hết buổi sáng cho bản thân. Tính ngủ nướng cho đã mà tất nhiên là không được. Ông con rụt rich 5 giờ sáng đã mò dậy ăn sáng và đi bơi. Nên giấc ngủ chập chờn. Ráng nướng bảnh mắt tới 730 thì dậy hẳn. Rồi công tác vệ sinh. Nhất quyết ko phone không internet và Fb nhé. Chỉ bắt đầu văn nhạc thiền ngồi thiền cho đã thì thôi. Mình bắt đầu tập thiền từ ba năm nay. Lúc đầu cũng ko ham hố chi vì mình thuộc loại hyper không ngồi yên được. Nhưng dạo này ko yoga được thì cũng điều chỉnh ngồi yên được cả gần năm nay. Rồi cái mê và ghiền luôn gòi. Tập thiền xong cũng hơn 40 phút nha. Mình ngồi tập 3 loại thiền. Đã đời xong cái đi làm café. Nấu nước từ tù chờ nước sôi châm vô café đợi một hai phút cho café giãn nỡ. Rồi châm tiếp cho đầy cái fin nhỏ em gái gởi qua hai tháng trước. Trong lúc chờ café chầm chậm rơi. Mình tập tiếp Dich cân kinh. Vì ngồi thiền lâu nên dạo này cắt Dich cân kinh từ 40 phút xuống 20 phút thôi. Xong thằng kia đi bơi vô ngủ thì tới con bé dậy đi bơi. Tuị nó lớn thuộc loại bây giờ tự lo mình không phải quan tâm. Mà sáng nay nhất định cũng không thèm quan tâm chỉ để ý một mình ên mà thôi. Xong cái ra uống café. Cố gắng. Nhắc nhớ. Là. Chỉ. Nhâm nhi thôi chứ không làm ực cái vội vàng. Xong cái ly café xong thì nâú dưỡng thực ăn sáng. Sách dạy không bỏ ăn sáng nhé. Mà ăn sáng cũng phải kèm rau tươi và canh soup. Nhiểu tàn. Rồi cũng xong nồi canh. Cơm dưỡng thực nấu từ hôm qua giờ chỉ hăm lại thôi. Cái ăn. Sách chỉ ăn phải nhai thiệt lâu. Ăn ít nhất là 20 phút một bữa ăn.
Loay hoay ăn uống tập tành ỉa đái xong dòm đồng hồ gần tớì 12 giờ. Hahahhaha. Choáng váng hết cả đầu. Bao nhiêu thiền thiết sáng nay văng mịa hết ra khỏi đầu. Chời chời chời. Nếu mần kiểu này đu theo vậy chắn chắn không có thời gian làm bất cứ chuyện chi khác hết. Chăm sóc bản thân mình một cách hết mực hết long như vậy. Nhiểu ghê ta ơi. Thời gian đâu mà mần chuyện khác. Nói thí thôi. Chứ. Mà lâu lâu cũng nên làm vậy. Cho thời gian trôi chậm lại. Cho relax bớt cái nhiễu nhương ngoài đường trong office. Nhẹ hẳn cái đầu.

12/10/16

Đã rất gần cuối năm

Trời hừng hực lạnh. Thêm một năm nữa sắp hết. Ngoảnh lại. Thấy năm nay cũng sắp xong. Không đến nổi tệ. Cũng tàng tàng trôi qua. Đời người có là bao. Hưởng được bao nhiêu thì hưởng. Không than phiền.

1. Cả hai ba tháng nay có người trên đám quản lý xuống than phiền là lớp vẽ ....dơ quá. Học trò vẽ dính màu đầy trên bàn. Sink rửa dơ quá. Cái tường cũng dơ. Mình phản ứng tức thì. Có lớp vẽ nào... sạch đâu. Lớp vẽ chứ không bịnh viện. Nói qua nói về. Cái tụi nó nói sẽ mua bàn mới cho sạch sẽ. Lúc vẽ trãi khăn ra cho sạch. Bữa quyết như thế. Mình nổi điên thiệt tình. Đùng đùng lên phòng bà director khóc cho một trận. Nhầy nhụa khóc cho đã. Bả dỗ dành. Nói mày làm chi thì làm. Đừng có lo. Khóc đã. Buồn đã rồi thôi chứ làm được chi. Trên đã quyết. Care chi tới nhân viên. Mặc dầu chổ này ko bịnh viện nhưng cũng không trường vẽ chuyên nghiệp. Lại người Châu Á. Thì đầu óc cũng chưa sẳn sàng mở ra cho art bằng đám Mỹ trắng.

2. Mình nghỉ mình làm chổ này dân da vàng 99% tránh được 99% cái nạn kỳ thị người da màu ở những chổ khác là một điều phước gòi. Mình lại là họa sĩ có hai bằng masters cũng là loại hàng tuy không quí mấy vì có student loan rất là bự những thuộc hàng hiếm. Nên mình làm lớp art này là mình tự làm ko ai quản lý không ai dính dáng chỉ huy chi hết cũng là cái phước thứ hai gòi. Nếu đòi thêm. Là phải được dơ thêm vài năm nữa chắc cũng từ từ cho  có thời gian. Nhể.

3. Bữa họa sĩ vẽ nude mình treo lên có kể complain. Sorry. Nó agaisnt my religion. Lại phải âm thầm tháo tranh xuống. Cứ lừng mặt lên mà nói. Thì đừng có nhìn. Là không xong. Trong cuộc đời làm art mình kỵ nhất ba thứ nếu có thể gọi là anti art. Một là complain vẽ... dơ quá hai là vẽ nude là không được. ba là không được đóng đinh lên tường treo tranh vì hư bức tường. Mịa. Gặp được cả ba gòi đó.

4. Mà đòi hỏi nhiều dek có được. Nhể. Đời ko như ý. Nhìn lại bốn năm nay những gì mình làm được cho lớp vẽ là một thành tích mình rất tự hào. Show năm nay treo tranh dưới Broadway Capitol Hill trong trường Seattle Central College bán được 16 bức tranh trong tổng số 40 bức. Đã có nhiều người bắt đầu thích tranh của họa sĩ trong lớp và có đặt commision gòi đó. Mình làm là mình sướng mình ên là được gòi. Đòi hỏi những người ko phải họa sĩ sướng mà theo mình chắc là không. Kệ. tới đâu thì tới. Còn làm được ngày nào thì làm. Không thì thôi. Đời phù du. Có cái gì tồn tại mãi mãi đâu.

5. Seattle lạnh tuyết xuống một đêm rồi xong không tuyết nhưng đủ lạnh run không muốn ra đường ngày thứ bảy. Ở nhà làm art vậy. Anh Beo đi học xa. Chị Xèo cũng đang đi bơi giải junior national tận TX. Nên weekend này mình ên hai ông bà già. Cuộc sống xoay xà mòng ăn uống ỉa đái sắp xếp công việc làm full time part time quyết định ở đâu làm đâu đi đâu ngủ mấy giờ thức mấy giờ quen ai biết ai cũng xung quanh chuyện ăn uống học hành và đi bơi của hai đứa nhỏ. Giờ thoát cái rảnh đột ngột ngồi thừ người ra dek biết mần cái chi.
Sáng thứ tư trời xuống gần âm độ đưa con ra sân bay đi TX. Cô nhỏ bận yoga pans và sweater. Mình cáu xung thiên lên luôn. Vì nói nó bận đồ ấm vô mà nói hỏi why. hahha. Cầm cự qua lợi cái cô nàng chịu bận thim đồ vô nha. Mà ta nói đi đường ra Sea Tac khóc thít thít. Làm mình còn điên thim. Pa con Fb kêu mình ác. Hahhaa I am not tiger mom enough. Cái ông chồng ngồi nhìn con mẹ xong nhìn con con xong cái ổng nói. Hai mẹ con giống nhau quá. Ý ổng nói nó sẽ lỳ y chang như em.
Xong cái nó text ba nói hỏi là tại sao mẹ không cho nó independent?

Hai ông bà già về biết làm gì không. Take care con chó. Lông nó dài quá gòi. Rụng đầy thảm mà không có thời gian cắt. Bà ôm chó cho ông cạo bớt lông gòi đi tắm cho nó. Thứ sáu vô đi làm nhận được một ca mới nghe bịnh nhân khai bịnh với bs mới thấy hỡi ơi luôn. Ca này nghiêm trọng. Mình có nghe qua những trường hợp như vậy nhưng chưa bao giờ làm việc trực tiếp. Con bs cũng còn rất trẻ mà đẹp nữa. Ngồi với mình 90 phút xong kêu bịnh nhân và ngưởi nhà bịnh nhân ra ngoài ngồi. Cái. Nó panic nha. Nó mới làm chổ này chắc một tuần. Nói hỏi ca này có phải cho nhập viện liền không. Nghe là mệt gòi. Why. Cái nó giải thích. Mình nghe lùng bùng hết lỗ tai. Chời. Giờ này đã trưa thứ sáu gòi nha mày. Mình nghỉ trong bụng.
Cái nó gọi Bs chưởng mở speaker phone cho mình nghe. Bà nghe kể xong nhẹ nhàng nói ko cần hospitalization. Chỉ cần social worker (là mình đó) tới nhà thăm chừng thôi. Mịa. Kiểu bả nói nghe chừng can you guys calm your f@#$ down. Hahaha. Giờ coi như trách nhiệm thuộc về mình hít à.
Chóng hết cả mặt. Whatever. Cái đi về chiều đi mua cái canvas thiệt bự một galon gesso và một galon glue. Nha. Làm art. Dek nghỉ tới nữa. Cho qua hết cái weekend gòi tính tiếp. Nha.
6. So ra ngồi viết báo cáo cái case này mà rùn hết cả mình. Sao đời khổ quá. Sao con người có nhiều chuyện dễ sợ đáng thương mà cũng đáng phục. Sức chịu đựng của con người tới một mức người ngoài nhìn vô tưởng là địa ngục. Mà người ta vẫn ráng sống. Bà Bs trưởng khoa chỉ ra. Người ta tới lúc khủng khiếp vậy mà còn chịu đi lên trạm xá gặp hai tụi bây cũng là một bước quan trọng trong đời người ta. Chưa tới nỗi phải bv.
7. Thì cái chuyện than phiền lớp học dơ dáy. Chỉ là một hạt bụi trong mắt. quẹt trúng qua một cái là xong. Nhể.



9/16/16

Tuần này

stress từ thứ hai tới thứ ba sang thứ tư rồi thứ năm mịa luôn thứ sáu. Tuần nay trước khi đi làm dek có coi bói !!!!

1. Sáng thứ hai có có khách gọi vô ầm ỉ. Mình hay mét là thứ hai là ngày tuần tuần thể nào cũng có chuyện. Thường là chuyện hay xảy ra vào những ngày cuối tuần. Sáng thứ hai khách gọi social worker ra giải quyết. Cái phải giải quyết qua tới thứ ba rồi thứ tư. Sáng thứ năm mình nói với supervisor và cả bà clinical director là tao không muốn ngồi nói chuyện với khách một mình trong phòng. Nên hai bà đứng trước cửa coi lỡ có chuyện chi. Trong phòng dưới bàn có nút bấm gọi security. Chổ này khách còn rất hiền chưa đến nỗi phải xây một cái bàn xi măng cưa ngang cái phòng làm đôi. Có hai cửa. Khách vô một bên social worker vô một bên để lỡ khách có khùng lên có chuyện chi thì an toàn cho social woker. Lâu lâu mình mới gặp một khách khùng tưng tưng bặm trợn như vậy. Nhưng rồi khi bả dịu cơn lại thì cũng không sao. Trong 30 người mình phụ trách thì có khoảng hai ba người như vậy. Cũng không đến nỗi nào.

2. Là đó xong bữa thứ năm. Bữa nay thứ sáu tưởng xong cái 11 giờ trưa thêm một chuyện khóc lóc ầm ĩ phải nán lại làm cho xong.
Cái xong cũng hết mịa nó giờ gòi. Mình mệt thần kinh lẫn thần hồn. Dek ngồi lại viết báo cáo nữa. Đi về. Thứ hai viết vậy. Cứ ngồi nán nán lại biết chừng nào mới xong việc.
Hồi xưa chọn cái nghề này nói là để học đọc học viết tiếng anh cho đã cho giỏi. Mịa giờ ngồi chép bài cả ngày cả tuần cả năm. Ngán ngược gòi đó.

3. Mà có chuyện này vui nè. Một ông khách homeless làm việc với mình cả gần 3 năm nay. Ổng không nhà cửa nhưng mà chưa bao giờ kêu ca phàn nàn như nhiều ngưởi khách khác nghe. Lúc nào cũng nhỏ nhẹ cam chiu lắm. Bỏ waiting list hơn 3 năm thì tháng trước được một cái studio  nhỏ nhỏ. Giá có hơn $200 tháng. Ổng dọn vô mừng viết cho mình một cái email dễ thương lắm. Bữa nay gặp lại mình hỏi thăm. Thiệt tình kể là đi mua tv bỏ vô. Sắm chén dĩa nồi cơm điện và hai cặp loa nghe nhạc. Gòi ông anh của ổng cho một cái ghế sofa. Cô biết không. Cái sofa bỏ vô cái chật luôn cái studio giờ tui phải nằm bằng mệm thông hơi. Sáng xếp lại. Mình e ngại. Vậy bác lớn tuổi nằm vậy có đau lưng không. Trời ơi cô ơi. Tui không nhà cửa lâu rồi. Giờ có chổ chun ra chun vô. Là tiên. Mấy cái khác không quan trọng nữa. Mình nói vài tuần nữa khi bác ổn định thì mình sẽ tới thăm ( là trong một phần viêc của mình). Ổng tự hào nói. Cô tới đi tui làm cà phê Việt Nam cho cô uống. Mình cười. Lòng nghẹn lại. Vui lây rồi tự hào lây với ổng.
4. Vụ này mình cười ha ha sáng nay lúc gần về. Một ông khách khác gọi điện thoại lên khoe. Em ơi, anh mới đươc nhổ hết răng gòi. Hahahha. Vụ này là ổng đau răng cả hàm hơn một năm nay. Tự hút thuốc đó. Mà còn tiểu đường nặng nữa. Nha sỉ thường dek ai dám nhổ vì sợ máu chảy gòi cầm không được. Mà phải chuyễn bịnh viện. Chờ rất lâu. Nên răng cứ thay nhau đau rồi ổng tự ...bẻ luôn. Chứ hai ba tháng gặp mình là thấy mất một cái hai cái. Rồi nhăn mặt than đau ăn cháo hút thuốc thôi chứ không ăn được chi hết. Ông này mần chi thì mần bịnh cở chi thì binh chứ thuốc ngày 10 điếu không bỏ nha.
Cái bữa nay mình hỏi bịnh viện nhổ mấy cái. Ổng kêu nhiều lắm ổng đếm không hết. Hahhha. Mình hỏi chứ giờ trong miệng anh còn mấy cái răng. Ba cái hàm trên và hai cái rưỡi hàm dưới. Còn phía trong là sạch hết rồi. Mình hỏi rưỡi là sao. Là một cái còn chân mà mẻ đó em. Hahhaha.
Ổng kể tiếp. Bác sỉ nhổ xong dặn anh ráng đừng hút thuốc 1 tuần cho nứu mau lành. Anh nghe lời không hút thuốc được 1 tuần đó em. Giờ lợi nó lành chỉ bác sỉ khâu tự nó tự bung hết. Giờ miệng anh y như ... em bé vậy á. Không còn đau. Không có răng nữa. Anh không cần đánh răng nữa. Hahahha. Mình nói. Anh giống em bé mà giờ có còn hút không. Mần chi mà hết em. 1 tuần là giỏi lắm gòi đó.
Ổng mừng ơi là mừng. Mình và khách cười ha ha trong phone.
Ổng cứ hăng hái kể thêm cái này cho rùng rợn nè. Bữa con em nó nấu cho nồi cháo gà. Anh cắn trúng cục xương gà cắm phặp cái vô nứu răng. Máu phọt ra quá chời !!!! Thành ra coi như cháo gà thành cháo huyết luôn em ơi!!!!!. Thôi. Nghe tới đây mình chuyển qua đề tài khác cho lẹ. Không dám cười quá trớn nữa. Gớm quá.

5. Dạo này mình hay làm bánh. Bữa làm mango rồi banana bread rồi mới làm banana pear bread. Lúc trộn bột và mấy thứ khác trong đầu nhớ lời một ông giáo sư già trong trường social work kể vậy nè. Tao làm social worker trong binh viện hơn 30 năm. Mập to tròn như vậy nè. Ổng lấy tay đập phình phình lên cái bụng trống của ổng. Tự tao ăn cake nhiều quá. Social workers trong binh viện làm bánh ngon không thể từ chối. Tao cứ có một câu hỏi vớ vẩn trong đầu là tại sao social worker làm bánh ngon như vậy. Về lâu về dài. Tao nghỉ vậy nè. Làm bánh là cách xả stress. Làm bánh khó mà dể. Vì làm bánh có công thức hết gòi. Cái gì cũng sẳn nhiệt độ lò bao nhiêu bột bao nhiêu đường bao nhiêu trứng bao nhiêu bơ.... chưa làm ra đã nhìn thấy cái hình cái bánh rồi. I mean predictable. Có thể đoán và lên kế hoạch trước. Ổng kết một câu xanh dờn. Social workers làm bánh ngon " because that is only thing they can predict and control.' Mịa ơi, sau bốn năm đi làm social worker, giờ tự nhiên cả hai tuần nay ngồi làm bánh, mình mới hiểu được cái triết lý thấm thía đàng sau câu nói. Công việc stressful, always something unexpected will happen and you have control over it and you still have to deal with this. This is a nature of this job. Hồi trước lúc còn làm dưới Yolo county  làm clerk có một bà social worker già nua nói là bả thích ủi đồ. Bả tả cách bả ủi đồ y như một môn nghệ thuât. Bả nói. Tao mà bi stressed hả. cứ đem quần áo ra giặt gòi ủi lại. Hồi xưa mí bà trong đó kêu bà này hơi man mát. Giờ mình hiểu nha.

6. Cái mình nói với chồng. Mình không muốn làm bánh nữa. Hahah làm chưa có ra đâu vào đâu cái mịa chi hết mà đã không muốn làm bánh ngon. Đắm mình trong những chuyên làm bánh để xả stress rồi mai mốt sẽ to ra như ổng giáo sư già . À. Không. không nha. Sẽ viết thường hơn để xả bớt ra để khỏi đọng ám khí nha. Sẽ tập trung làm art. Sẽ. sẽ. Để vức bớt những gì không cần thiết. Thêm giờ ngồi thiền cũng còn hay hơn là... làm bánh. Nhể. nhưng mà. Để làm thêm cái red velvet beet chocolate cake nữa gòi giải nghệ nha.

7. Tối hôm qua fb với mấy đứa hồi highschool. Ngồi cười như điên.   Được như sống lại chuỗi ngày trung học ham hố chửi thề và cười sằng sặc cả ngày. Chẳng bận tâm tới bất cứ chuyện chi trong tương lai và quá khứ. Pha như quỉ và sủa như chó. Đời vui thế có mịa chi mà than. Nhể.
sẽ kể tiếp.

9/15/16

Danh ( II)

Lúc đang học văn thơ yêu nước của các cụ nhà ta, cô giáo dạy văn ở trường Lê Quí Đôn hồi trước khuyên học trò nên hoc thơ ...nguyên bản bằn tiếng Hán Nôm gì đó, vì mấy bản dịch bằng tiếng việt không có xúc tích bằng.

Ừa, hoc thì học. Loai phiên âm của Hán Nôm. Mình hoc thơ của hai cụ Phan, Nhật Ký trong Xà Lim, thơ bảy câu tám chữ gì đó của Nguyễn Trãi, ,Nguyễn Khuyến.... tòn bằng chữ Hán Nôm. Đứa nào mà không có từ điển Hán Nôm mà tra thì coi như không biết gì hết luôn nha.

Mình hồi đó tham. Học văn thơ Hán Nôm rồi dịch sang Việt ngữ cứ như là loạn xì ngầu lên. Nhưng cứ học, vì lúc đi thi, sẽ có phần...dịch ngược sang tiếng quốc ngữ, bài làm se... sẽ dài ra thim chừng đươc trang nữa.

Thi nha. Đề thi rất chung chung về tinh thần yêu nước trong văn thơ từ .... đến.... Có nghĩa là không biết bài nào hết thì coi như không có dẫn chứng và coi như là toi luôn câu đó.

Ngồi trước mình vẫn là đồng chí Danh măt mụn yêu dấu. Nó cao, nên lưng còng còng. Nó cứ thò dầu xuống ăn xin một bài thơ dẫn chứng.Giám thị cứ lượn qua lượn lại. Mà nó lì lắm. Léo nhéo điếc cả tai.

Mình phát khùng lên gòi nha. Nhưng nghĩ tình yêu đâu là không nhắc nó chút nữa nó ra ngoài sân nó chửi mình hèn phản bạn. Nên nặng nót một câu. Dm, chép đi nè. .

Đã sắp chết mà còn bị dm, Danh sần sùi cả măt. Nhưng nó im. Có gì thì chép cái đã, chút nữa rồi tính.

Mình thì thì thào thào cho nó bài thơ Nhật Ký trong Xà Lim bằng hán nôm. Khó khăn lắm Danh mới chép xuống hết. Nó đọc đi đọc lại, không hiểu chi hết. Không hiểu làm sao mà bình với luận.

Tức nước vỡ bờ. Danh quay xuống, nạt rõ to. Dm, mày đoc cho tao chép cái gì vậy hả. Tiếng gì vậy?

Không biết bài đó nó được bai nhiu điểm nữa.

9/14/16

Hình xăm

1. Bữa em nhỏ nhỏ làm chung với mình ẻm đi xăm một hàng chữ thiệt là chân phương trên vai. Nữa kín nữa hở. Mình kêu xăm cái chi cho coi. Không được. Ẻm nhăn. Còn đau lắm. Cái mình không thèm hỏi nữa. Tới gần gần mấy bữa nay mới thấy. Where you are  is not who you are. Và một con bướm lộng lẫy đập cánh nhấp nháy bay phía sau vai. À. hiểu rồi. Ẻm có ý đinh nghỉ làm đi chổ khác. Hình con bướm muốn bay đi. Một cái hình xăm như thể đóng cho em một con dấu một quyết định dứt khoát. Em nói ẻm nấn ná chốn này hơi lâu. Bao nhiêu năng lượng bỏ ra kiệt sức rồi. Em không còn happy nữa. Giấy tờ hành chánh nhiều quá. Deadend job. Ẻm bỏ đi làm waiter còn có tiền hơn mà không bị căng thẳng thần kinh. Ửa. Mình hiểu chứ. Ẻm nhỏ hơn mình tới mười mấy tuổi. Mà. Ẻm thân với mình lắm. Hai đứa hầu như lúc nào cũng kè kè bên nhau. Ăn nhậu chi cũng có nhau. Phụ mình trong lớp art gần hai năm nay. Khoảng 6 tháng rục rịch muốn nghỉ. Nên xuống part time rồi mần cái hình xăm rôi tuần trước kêu mình là ẻm sẽ nghỉ trong vòng một hai tháng. Sau khi ẻm phụ mình cái art show cuối năm nay. Mình ko có buồn có shock chi hết. Vì mình đoan đoán trước gòi. Ẻm nói là thông báo với chị là một điều khó khăn nhất. Minh hỏi tại sao. Vì em với chị đã plan phát triển lớp vẽ từ 1 thành 2. Rồi làm những kế hoạch art khác cho lớp. Mình nói. Chị đã có cảm giác là em sẽ nghỉ. Nên chi đã chuẩn bị tinh thần rồi cưng ơi.

2. Mình kể cho ẻm nghe 20 năm trước mình nghỉ làm ở hàng không việt nam, ngày mình thông báo cho một em thân nhất trong sân bay em khóc cho một đêm sáng ra hai mắt sưng vù không cần che dấu. Ngày mình bỏ đi Mỹ có ít nhất 4 người khóc. Rồi mình nói thêm. Trời đất này bao la rất công bằng. Lúc trước mình ra đi tìm hạnh phúc cho mình bỏ lại sau lưng rất nhiều người. Giờ em có đi thì chị cũng không kêu ca phàn nàn hay buồn đau chi. Sẽ rất rất nhớ em. Nhưng sẽ sẽ rất happy cho em. Em không cảm thấy happy với công việc này. Thì cứ kiếm một công viêc khác. Chị cũng vậy thôi. Đã bỏ rất nhiều chỗ làm rồi em ơi. Em nên đi tìm một chổ nào mà sau này em có thể sửa hàng chữ em xăm trên người. Where I am defines who I am.

3. Một em nhỏ nhỏ khác cũng rất thân với mình. Hỏi ý kiến là ẻm muốn xăm mà mẹ ẻm không đồng ý. Typical Asian mother. Mẹ dọa. Mày mà có hình xăm là tao từ mày đó. Mình hỏi. Rồi em nghĩ mần sao. Em vẫn muốn có hình xăm. Em lớn rồi. Em đi làm có tiền em có quyền quyết định con người em. Nhưng em không muốn làm mẹ em giân. Em sẽ có hình xăm. Nên em sẽ lựa những hình xăm thiệt nhỏ để mẹ em không để ý mấy. Ái dà.

4. Một em nữa trong khi nhậu hỏi ý kiến mình về hình xăm. Vì chị là họa sĩ. Cái mình hỏi em muốn xăm hình chi. Em đưa ra hình của bảy cái vòng luân xa ( 7 chakra: bảy vùng năng lượng trên thân thể con người, theo thuật yoga của người Hindu). Thế em muốn xăm ở đâu. Nho nhỏ trên một bên vai thôi. Á. Mình nói. 7 cái chakra trên một bên vai là không đươc. chakra nằm trên vùng chính giữa từ hậu môn lên cột sống lên thẳng trên đầu. Chakra là vùng năng lượng tỏa ra giúp cho con người ta lấy thăng bằng trong cuộc sống. Nếu cho nằm  một bên vai là lệch. Hết thăng bằng. Dù là trong ý niệm cũng. Không nên. Em nói. Thế thì làm ở vị trí cột sống à. Ừa. Maybe. Cả đám đang ngồi nhậu sặc mùi Scot nữa đồng tình nữa bâng khuân. Mà. Nên mần thữ bằng sticker, loại hình xăm tạm. Nếu thấy hợp thì mới xăm thiệt. Nếu đã tưởng là mình xỉn mà còn quyết định nên làm hình xăm giả mạo trial thì chắc chưa xỉn hẳn đâu nhỉ.

5. Quyết định có một hình xăm trên người là một điều rất hệ trọng. Mấy người chẻ chẻ bốc đồng một sớm một chiều đi xăm mình là một điều dại đột. Không nên làm bừa bãi. Vì nó quan trọng đến năng lượng con chính thân thể mình. Theo ý kiến của mình hình xăm cũng như là cái chứng minh nhân dân và cái lời tuyên thệ với bản thân mình. Không làm thì thôi. Đã làm thì phải làm cho đúng cho hợp cho trung thành với bản thân. Mình kị nhất là làm hình xăm hình con chuồn chuồn hay bướm mà dấu dưới đít dưới mông hay tệ nhất là quăng dưới mắc cá. Bướm chuồn chuồn là biểu tượng bay bổng tâm linh thoát ra hướng thượng lên trời, tự do, đôc lập, hóa kiếp thả hồn lãng mạn. Đem xăm dưới đít bận quần ngồi tạ xuống mần sao mà bay. Năng lương bay nhảy của mấy con đó bị kiềm hãm không thoát được lâu ngày tích tụ thành ám khí nha. Rồng xăm lồng lộng trên ngực cũng mệt nếu ở trần suốt ngày thì ok. Cứ sợ bịnh sợ lạnh mà bận áo hở áo kín rồng cũng khó vùng vẫy.

6. Hay trên vai xăm một bức tranh thiệt to. Mình thấy nó đẹp công phu tốn biết bao nhiều tiền nhưng mà sao thấy người vác lên vai một cái núi cái sông cái cây hay hình một cô gái trên người. Sau ...nặng nề trách nhiệm quá đê. Trên vai nên để  hình gi mang cảm giác nhẹ nhàng chút á. Chuồn chuồn bươm bướm hoa lá cánh diều chi nên bỏ trên vai. Một bài thơ hay một dòng chữ tốt nên mang trên vai. Cảnh sông núi hùng vĩ lên đem xuống dưới ngay thắt lưng bắp chuối mắc cá nhìn nó vững chắc.

Không nên xăm tên người yêu hay chồng nhé. Mịa. Tới lúc có chuyện không ưa nhau đi cà đi cạo đi tẩy đi rửa ra mệt mà đau mà cú mà cáu mà thấy mình ngu thêm cái mà còn tốn tiền nữa. Cón bạn trong Fb quăng cái hình một cái mông to đùng của một cô gái ( đoán là cô gái) hình xăm một chữ Andy rồi chéo phắc cái phía dưới ghi chữ "screw you" Hahaha kiểu đi chít đi mày. Một người khác xăm thêm phía sau chữ Mike thành Mikey Mouse. Ý là còn sửa lại xài tạm tạm. Mà nói chung là không không nên.

 Xăm hình chúa hình god hình phật ông phật bà thì ok thì mấy người đó lúc nào cũng ở trong tim mình. Trong những lúc cô đơn khốn nạn nhất mấy người đó không bao giờ bỏ mình. Hận đời hận nhà tù quăng cái hình xăm rùn rợn lên người để hù thiên hạ cũng là một cách tự vệ. Mà coi chừng tới lúc già lưng còng xuống da nhăn vú xệ thì nhìn chán lắm nha. Muốn lấy hinh xăm mà hù người ta thì đang còng lưng hay da nhăn phải kéo thẳng lưng kéo giản da ra à ? Nhiểu lắm nha.

7. Bà bạn thân bả đi xăm lông mày. Hai cái $200. Mình hỏi sao không đưa cho mình làm free. Mình vừa có kim vừa có mực muốn màu nào cũng có. Bả cười há há. Mày làm không đều thì sao. Mình vừa cười vừa không dám nhìn. Không dám nói thiệt là hai hàng lông mày của bà cái trên cái dưới. Bà bị ripped off gòi. Vì. Sợ bả nổi điên lúc đó. Hai cái lông mày của bả mới làm dek có đều  đi hết. Xăm cái gi mà đỏi hỏi cho đều hai bên thì phải cẩn thận. Không đều nhìn đểu lắm nha. À không nên xăm chân dung của mình nha. Hahhaha again, cứ tưởng tương lúc minh già da nhăn nheo là thấy nản gòi. Double nhăn ! Mình vừa nhăn mà cái hình của hình cũng nhăn. Mần sao mà ủi lợi. Dán băng keo kéo thẳng ra 5 phút cũng thấy mỏi tay gòi nha. Hahahha

8. Em Bánh Xèo bữa ngồi dòm mẹ nữa thách thức nữa dò hỏi. Em tưng tưng tuyên bố. Mai mốt em lớn em muốn làm hình xăm. Mẹ tưng tưng trả lời. Ừa. Chừng nào muốn làm thì dẫn mẹ đi với. Why. Lúc đó con lớn gòi mà. Ừa thì cơ thể của con con muốn mần chi thì mần. Nhưng mẹ là họa sỉ. Mẹ là người trong nghề. Mẹ sẽ góp ý cho con có một cái hình đẹp có ý nghĩa. Con không muốn có một cái hình bậy bạ xấu xí trên người phải ko. Nhất là con là swimmer. Ẻm đăm chiêu. Gật gù đồng ý.

9. Thiệt là hú hồn. Hy vọng từ đây tới lớn ẻm còn thay đổi. Mà nến ẻm còn pursuit cái ý định hình xăm. Thì mình sẽ ngồi mà kể cho ẻm nghe hết từ mục 1 tới mục số 7 và ngồi xuống lựa hình xăm với ẻm thôi. Một em nhỏ nhỏ thân nhau từ bên VN quăng cái stt bên Fb là coi chừng lúc nó lớn cái nó không muốn hình xăm mà mẹ nó muốn thì nghiệt. Hahha Mình nghỉ. Coi chừng mình si nghỉ về vấn đề này nhiều quá sau này Trời có cho già thêm chút nữa mà sanh nạnh tánh tình đòi hình xăm. Hên lắm thì chỉ còn mỗi da đầu là còn chưa nhăn nhiều thì mình sẽ tà tu cái nón để ra đường lỡ có quên thì nón thì cũng còn cái tatoo không sợ nắng rọi nhức đầu. Ha !

10. Để ý chăm chút viết bài này cũng từ cái dò hỏi của em Xèo tháng trước. Viết trước đặng sau này ẻm có đòi thì con mẹ của có tư thế chuẩn bị mà phụ với ẻm. Mẹ của teen thiệt nhức hết đầu gối.

9/7/16

Bữa nay em đi học

 Hôm nay ngày đầu tiên em Xèo đi học. Lớp 10 nha. Mà em không có đi. Vì vô trường á. Phát tá hỏa ra là không có tên của em. Mình cứ ỷ y là em có tên vì em đã đi tập trung bơi cho trường từ hai tuần trước. Đã gặp coach rồi. Mịa. Ông chồng ổng la toang toang. Ai dè. Seattle unified district schools năm nay đổi hệ thống computer mới. Nên nó ngu không update địa chỉ nhà mới mà vẫn còn địa chỉ nhà cũ. Nên tên em vì không được update nên computer nó gạt tên em ra. Mịa. Sáng nay toàn chuyện muốn chửi thề. Được cái em tỉnh bơ nên mình cũng bớt áy náy. Xong vụ clear cái tên em thì phải dồn hơn 50 đứa như em ngồi chờ counselor xếp lớp. Trường phát snack và nước uống cho cái ẻm ngồi chờ. Mà tới giờ cũng chưa có lớp. Phải chờ tới ngày mai.   
2.  Sau hơn 10 ngày phép. Trong chổ làm cũng bị sự cố computer. Hai ba năm nay làm mí cái note đó không sao. Tự dung bữa nay trục trặc. Phải kêu IT. Kêu nó riết nó nhìn mặt mình nó muốn ói luôn gòi. Mà có cái này vui nè. Cope từ FB quăng qua cho nó lẹ nha. 
Nghỉ một lèo 10 ngày sáng nay đi làm sớm quải gì đâu. Có khách tư vấn sáng sớm mình ngồi muốn thiệt là ngáp ngáp. Cái nghe ảnh kể vụ này hết ngáp nè. em thiệt bực mình bạn của vơ em ghê. Vợ em có bầu không để nó nghỉ ngơi. Kéo mấy đứa tới nhà bày đặt ra vườn nhổ cỏ. Mình hỏi người ta có lòng thì người ta giúp có chi mà bực. Há. Cỏ nhà em để em nhổ mắc chi tới nhổ. Mình nghỉ. Có mấy cọng cỏ. Không phải nhà ai cũng có sẳn cỏ mà ngồi chồm hổm mà nhổ. Không phải ai cũng có nhà có vườn để chổ cho cỏ dại mọc...Nó bực là phải gòi. Hahahha. Vậy thôi mà tỉnh ngủ đó.Tự mình welcome mình back vậy á.
3.  Bữa nay ngồi nán lại đánh cho xong cái art therapy program statement. Only good news for today nha. Mình book cái show hồi đầu năm qua một họa sĩ/ co workers trong chổ làm. Art group sẽ có cái show cuối tháng 10 ở Seattle Center Community College dưới down town Seattle nha. Đó là cái chuyện lớn nha. Nên mình phải cố gắng mần thiệt là professional và hoành tráng nha.
4.  Mình đánh xong đưa cho nhỏ co- worker mần art group duyệt cái chuyển lên xếp cấp trên. Thiệt mình không nghỉ sẽ “get done” trong ngày. Ai dè bà director của mình coi xong gởi xuống lợi cho mình nha. Thế là click cái vèo cho ông curator, giám tuyển của phòng tranh.
5.  Bởi ta nói. Ai biểu computer nhanh hơn người ta. Trong ngày hôm nay, dek có phải nữa nha.
6.  DOL. Whatever. Chỉ mệt vì phải update. System update là cái thủ tục hành chánh rất mệt mỏi nha. Ghi ghi chép chép nhiều quá. Ai biểu chuyển từ giấy qua tới non giấy mà sướng đâu ta ! Nhiểu cũng y chang như ngày xưa.
Coi hình già nua của mình update đi nha. 



TTui artists trong art loft building muốn update cái website. Coi qua coi lợi mình không có chụp hình từ năm ngoái. Thế là tụi nó kéo bằng đươc mình xuống dưới nhà. Tụi nó set up một cái studio dã chiến chụp hình cho mọi người. Thiệt dễ thương. Đây là một cái nhìn không thấy già không thấy mập mà cũng không thấy dữ cô hồn nên post lên coi chơi nha. Hahahhah 

7.   

9/5/16

Chuyện học thêm hay nghe Lún Ghẻ xúi bậy. Nè

Bữa giờ nghe ồn ào vụ học thêm bên VN bà con bức xúc mình đọc cũng nhiều. Mình có vài người bạn thân trong nghề giáo cũng trên dưới 20 năm ở Việt Nam. Mình muốn viết vài dòng ủng hộ bạn bè mình.
Mấy bạn học bên SP ra có người đi dạy có người đi làm nghề khác. Mình cũng là một kẻ nữa đường gãy gánh SP nhập nhằng tùm lum thứ nghề tới 40 tuổi mới kiếm cho mình một cái
nghề mà thật sự muốn làm bằng tâm bằng huyết. Chứ không nói tới nghề làm kiếm tiền nhé.
Mấy bạn mình ra trường lứa tuổi hai mươi đi dạy với nhiệt tình tuổi trẻ. Mình nhìn lại. Phục sát. Và ngen tị nữa. Các bạn nhào vô cái đúng ngay nghề. Tới 40 tuổi đã tự hào có gần 20 năm trong nghề. Không phải tự là bạn thân mà mình bênh vực nhưng đó là sự thực. Học trò của các bạn nhiều. Ai nói chuyện hay tâm sự với mình về học trò cũng bằng một giọng trìu mến sôi nổi có tâm có hồn. Mình nhìn thì mình biết chứ. Mình đã bao lần bỏ việc vì không ưa nghề. Nhìn các bạn mình nói chuyện với ánh mắt giọng điệu thì mình biết các bạn đi dạy vì yêu nghề yêu trẻ. Vì không, một nữa các bạn bên SP đã bỏ đi làm chuyện khác rồi. Ngày đó với cái bằng đại học chút tiếng anh và vi tính các bạn đã có thể đi kiếm một công việc khác một cách dễ dàng…như một phân nữa các bạn khác. Lúc sau này có FB mình chứng kiến học trò của các bạn khắp nơi. Nếu người thầy không có tình có trình độ không ân cần thì mần sao học trò sau này dẫn con cái gia đình kéo về thăm. Có bạn đã qua Mỹ vì mưu sinh bỏ nghề dạy. Học trò năm xưa thỉng thoảng kéo nhau về đoàn tựu đầy trong FB. 
Chuyện học thêm và cấm học thêm. Dọa đuổi giáo viên. Chữ “đuổi” nghe nao nao. Nghỉ lại đau lòng nghe.  Đau lòng sau thì đã có rất nhiều bài cũng người trong nghề tâm sự. Mình nói thêm cũng vô ích. Giờ chỉ xúi thôi. Nghe.
Kể chuyện ngoài lề trước khi xúi bậy nè.
  Trong suốt ba năm qua, giáo viên Seatte cứ đầu năm là biểu tình đòi lên lương. Học trò cứ việc nghỉ chơi thêm 1 tuần. Trước nhà mình là trường trung học. Hai ba năm nay đầu tháng chin tựu trường là giáo viên kéo nhau ra đình công. Khua trống, bận đồng phục qui mô tổ chức đàng hoàng. Rầm rộ hết cả Seattle. Seattle cuối cùng phải thỏa thuận tăng 10% lương trong vòng 5 năm và thêm những điều đình khác nữa. 
Mình nghe bà con càm ràm là mấy nhà lãnh đạo bên VN hứa sẽ tăng lương cho giáo viên từ 2010 mà giờ gần cuối 2016 vẫn dek có cái chi mà giờ còn thêm việc cấm dạy thêm. Thì bà con càm ràm là mần chi mà sống đây.  Mình đọc vài bài bà con tâm sự. Nếu làm 20 năm mà lương 5t thì mình nghe rồi mình muốn ói quá đê.
Thì mình xúi bậy các bạn mình nghe chơi nhé. Giáo viên ở Sài Gòn tại sao không đình công. Đã có ai làm một cuộc tra cứu xem bao nhiêu giáo viên đi dạy thêm và sẽ bị mất thu nhập đáng kể qua cái lệnh này. Nếu tất cả giáo viên đình công phản đối. Chuyện chi sẽ xảy ra? Vì nếu mình chỉ than thở bức xúc trên FB hay Việt Nam Net không thì sẽ không đủ. Mình phải làm một cuộc cách mạnh. Người ta hứa thì hứa. Nhưng chỉ có mình thương mình thôi. Phải đoàn kết có tổ chức qui mô. Năm này tháng nọ. May ra. Quyền lợi của mình mà mình không tranh đấu, dek có thằng nào con nào đồng chí nào đem lại cho mình đâu. Tin cái vụ này nhé. À mà không tin thì cứ về ngay trường mình xem BGH trường đã có kế hoạch chi bảo vệ quyền lợi giáo viên chưa là biết ngay.
Nếu mình không dạy thêm mà mở một trung tâm “Hỗ trợ học sinh và phụ huynh sau giờ đi học chính quy” thì có bị cấm không ? Chỉ cần thay đổ tí mô hình cho hợp thức hóa cái lệnh ngu kia. Thì sẽ như thế nào. Hoặc giả tỉ phụ huynh đứng ra tổ chức gòi mời giáo viên về làm cố vấn. Cố vấn chứ không dạy thêm?
Nếu giáo viên thấy chuyện bất công vô lý như vậy mà không có công đoàn bảo vệ cho mình thì mình phải tự đứng ra mà bảo vệ cho mình chứ. Không lẽ chịu ngồi im mà chết đói à….
Vài hàng vô lý. Vả lại. Mình ngồi ngóng ở bên này. Nói không chứ cũng không biết phải làm sao. Cũng là tại mình sốt ruột cho các bạn mình ở VN đó thôi.  Hy vọng mọi chuyện sẽ ổn. Như là từ ngày xưa tới giờ. Mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Mình thương các bạn rất nhiều.
Hẹn một ngày áo dài khăn đóng hội tụ với nhau tại sài gòn.

Tháng chín

Thoáng cái tới tháng chín rồi. Nhiều chuyện quá. Rất nhiều chuyện. Mà mình lười quá nỗi.

1. Beo đi học xa là cái highlight của tháng tám và tháng chín. Bữa cả nhà drop chàng đi học mút bên Pennsylvania. Xa ngùt ngàn luôn. Mà hỏi mẹ có nhớ con không. Thưa là không nha. Vì mình không có muốn nhớ cái cảnh con mình ngồi chơi game túi bụi. Hahaha. thằng này cũng như rất nhiều rất nhiều người trên khắp thế gain này. Ghiền chơi game. Ngoài chuyện đi bơi 3 tiếng /ngày/ Đi tập gym 1 tiếng /ngày . Học bài chừng 30 phút/ ngày. Ăn ngủ ỉa đái làm công việc nhà. Thì bao nhiêu thời gian còn lại nó dành cho việc ngồi chơi game. Mùa hẻ này á. Nó tranh thủ chơi game tốc hành. Vì. Vô  trường sẽ không có cơ hội chơi game.

2. Chuyện drop Beo đi học như thế nào đã mét trên FB. Giờ cope and paste qua bên này phía dưới nha. Mùa hè trường cho ba cuốn sách đọc hè. Beo mắc chơi game ko có đọc. Con mẹ ra rả sa sả nói réo chửi dổ ngon ngọt nặng nhẹ.... đủ mọi thứ. Mẹ phải hứa. Chừng nào con vô trường thì I will leave you alone. I will not say a word. Đọc sách mà trả giá nhức cả đầu gối nha. Lúc đưa chàng đi mẹ hứa. Chừng nào muốn thì text hay gọi mẹ say hello chứ mẹ không có gọi đâu nha. Beo lớn gòi. 18 tuổi. Mẹ thả Beo đi thì mẹ xong trách nhiệm của mẹ nhé.


3. Nhưng anh í gọi về nhà cũng thường. Mới 10 ngày chứ mấy. Hôm qua anh í video chat về. Mẹ hỏi con dang làm gì. Học bài !!!! nghe cái hết hồn. Chưa có nhập học mà đã học bài là sao. I have to finish summer readings. OK. Có cái môi trường như thế thì tự nhiên nó phải học. Mẹ cũng yên tâm.

4. Bữa mới vô trường được đúng một ngày. Beo text về nói ở đây khó set up wifi. Hahahhah nó và thằng bạn chung phòng đã thữ gòi. OK. Trường nằm tuốt trong một khu khỉ ho cò gáy. Kỷ luật ngập mình. Đi ra đi vô có security. Có giờ đi ngủ và có giờ đi ăn. Tuần một lần phải bận đồ vest trịnh trọng tập ăn và tập uống. Sáng sáu giờ phải dậy đi bơi. Beo có học bổng bên Navy cho đi học chứ mẹ làm chó gì có $60.000 gởi con tới trường này. Ngẩm nghỉ những cha mẹ có tiền gởi con mình tới đây để mua một cái kỷ luật môt môi trường tốt một cái luật take away wifi của con để nó tập trung đi học.

5. Mình chỉ mong con mình học tốt trong 19 tháng này để đủ tiêu chuẩn vô college. Hy vọng. Và hường tới những điều tốt lành.

6. Chuyện đưa chàng đi học đã kể bên FB nè.
Nghe mẹ nói là cả nhà sẽ đưa con qua bên kia đi học. I will drop you off. Là chàng không ưa. Con muốn đi một mình. Những đứa bạn của chàng ai cũng đi một mình hết. Không bầu đoàn thê tử lùng thùng như nhà mình. Kệ. Đi xa mà. Từ Tây băng tuốt sang Đông chứ có phải chuyện nhỏ. Mà mẹ cũng chưa sang DC bao giờ. Đi luôn một lần cho biết.

Chàng tự góm gém hành lý. Hai cái vali to. Chủ yếu là một cái mền to. Vì chàng nói. Mùa đông. Sẽ rất lạnh. Quilt mẹ lảm thì để ở nhà. Nhé.

Bữa sang DC. Trời nóng kinh người. Dân tỉnh Seattle qua ngáp ngáp với cái nóng hơn 100 độ. Thì có dự trù trước. Nhưng. Người. Chời chời. Đông quá. Trung tâm du lịch mà. Phở không ngon mà mắc. Ông nội nói thế. Ông dẫn cháu nội đi ăn phỏ. Tô phở dưới China Town ...$14. Ông xì một cái nhé.

Nhưng chàng không có quan tâm và háo hức đi tham quan lội bộ như mẹ và em Xèo. Chàng nói với ba. Con chỉ muốn tới trường thôi. Từ DC tới trường thiệt không xa khoảng lái xe một tiếng hơn. Nhưng. Ta nói. Kẹt xe. Và chưa quen đường. Ta nói. Kéo tòng teng thành gần 3 tiếng. DC kẹt xe kinh khủng cũng như LA. Như Bay Area... và phần nhiều  những TP khác của Mỹ.... giờ đi đâu cũng kẹt hết gòi.

Đi hết free way quẹo vô tới đường hẽm thì google báo cứ lái thêm... 10 miles nữa là tới. Chắc chỉ có khúc này là không có kẹt xe nè. Đường heo hút. Nhà cách nhau rất xa. Y chang vùng kinh tế mới năm xưa. Lâu lâu có cái bảng bầu cử ủng hộ ông kia làm em Xèo ẻm sợ. Oh my Gosh. Hahahha.Mẹ trấn an Xèo. Đừng lo. Ai hỏi thì con đừng nói là con tới từ Seattle là yên chuyện. Mà vắng vẻ quá. Chẳng có người để mà hỏi.

Hẽo lánh. Phát ớn. Mình nghỉ. Vậy mà nó không cho cả nhà đi chung. Rồi nó đi mần sao mả tới chổ này đây.
Rồi cũng tới. Trường này tọa lạc “ in the middle of nowhere” không có cửa hàng bán đồ business vòng vòng chi hết. Mercersburg là trường nội trú tư nhân, thuộc loại trường dòng đạo Thiên Chúa. Trường rộng khoảng 300 ha mà chỉ dạy có 440 đứa từ lớp 9 tới 12 cộng thêm một đám vận động viên “ đi học thêm bổ túc chuyên tu “ như chàng từ bên quân đội chuyển sang. Trời hậm hưc nóng mà khuôn viên thiệt mát. Vì. Nhiều cây cổ thụ 100 tuổi tỏa  bóng mát đẹp tuyệt vời. Thiết kế y chang khuôn viên trường đại học.  Các building lớn xưa cũ hơn cả 100 năm xen kẽ với những buildings mới xây gần đây. Một tòa nhà chuyên dùng dạy vẽ đẹp hiện đại.... nói chung là trường giàu thỉ mọi thứ nó choáng ngợp vậy á.

Bữa drop chàng xuống ngay chổ làm thủ tục nhập học. Ba chàng kêu con tự đi vô làm hồ sơ đi. Ba đi đậu xe. Chàng nói liền giọng ngập ngừng.  Cả nhà đi với con luôn chứ ! hahahhaha câu này quan trọng nha. Mẹ nghỉ trong bụng. Xém cái mình để nó đi một mình có phải tạ họa không. Vô làm hồ sơ nhập học thì thấy học sinh và cha mẹ xếp hàng 2 lối. Một lối cho học trò quốc tịch mỹ và một hàng cho con nít international. Đông à nha. Con nít từ các nước khác tới trường này cũng khá đông.

Vô dorm ở chung với một chàng bên Westpoint người gốc người Thái. Bưng đồ lên lầu gặp giám thị rồi gặp người phụ trách riêng của chàng kêu bằng adviser ( hồi xưa Mỹ sang Ziệt Nam mình kêu là ngài cô vấn đó).  Rồi đi gặp giáo viên gặp coach của chàng.  Chàng đã bắt đầu có bạn mới. Trường nhỏ. Châu Á không nhiều. Nên người ta đã kêu chàng bằng tên gòi. Chóng váng vài tiếng là xong. Chia tay.

Hôm sau lúc mình đang ở sân bay nhận được cái text của chàng. Là trong dorm khó bắt wifi.... .Nơi khỉ ho cò gáy này kỷ luật gần bằng trong quân đội. Đi ngủ đúng giờ. Sáng phải dậy 5 giờ đi bơi. Chương trình học của chàng năm nay là 5 lớp sẽ phải học khi vào Navy. Coi như học trước. Không có cellphone chi hết. Đi ra đi vô có security coi chừng. Muốn ra ngoài weekend thì phải làm đơn đưa cho giám thị ký rồi hiệu trưởng sẽ duyệt lại. Hahahha.

Từ khi biết chàng sẽ vô trường này học DH dự bị 10 tháng, mẹ đã ra rả suốt ngày. Ráng mà học. Không biết thì hỏi. Lớp của chàng sẽ có 10 đứa. Trung bình 1 giáo viên coi 5 đứa thôi. Navy chỉ cho 1 suất này cho chàng. Cơ hội này sẽ không có lần thứ hai. Mùa hè còn được đi CoastaRica hai tuần vì bên Navy có phòng lab ở đó.... Chàng nghe mẹ nói chắc điếc hết lổ tai. Khoảng hai tháng trở lại đây bị ear infection phải uống anti biotic và nhỏ thuốc tai đo. Hahaha.

Cái text chàng viết cho mẹ rất người lớn. Mẹ đã bớt lo rất nhiều. Nhìn cuốn lịch của trường chụp hình mùa đông thì lo lo vì tuyết dày quá.  Nhưng ! vậy thôi. Con đã bước được thêm một bước nữa. Cũng xuôi xẻ. Đã tới lúc thả con đi thì mình phải tin ở con. Nhể.


6/25/16

Bẫy.Gạo lức

Bữa có một cô bạn mới quen giới thiệu cho cách ăn dưỡng sinh. Thế là bắt chước nha. Thế là thích. Thế là dính bẫy ăn dưỡng sinh. Mình cũng có ăn gạo nâu gạo lức nhưng không thường xuyên. Nhưng sau khi học cách của cô này chỉ, rồi coi thêm sách. Thế là mê. Ăn được hơn hai tuần nay. Không có thèm ăn thịt chi hết. Cũng không mệt hay đuối sức chi hết. Hoạt động trong ngày rất bình thường. Đi làm đi bộ bình thường. Người thấy nhẹ nhõm. Cũng không có thèm ăn vặt. Nói chung là ngày trước chưa ăn kiểu này á. Cứ vô office là phải có đồ snack liên tục. Ngồi đánh máy thì cứ là nhai đủ thứ. Mình cũng biết điều mua snack healthy. Nhưng cái miệng không yên. Bây giờ hết gòi. Chỉ cần ly trà hai tí cafe nhít nhít ti thôi. Mê quá. Cái. Mình đi bẫy người khác ăn giống mình nè. Hahhhha. Cho nó khỏi cô đơn.
Trước tiên là ông chồng. Ổng bữa ăn bữa không. Mà chắc giờ ngán ngược gòi. Thứ hai là con nhỏ bạn làm chung. Nó run art group chung với mình. Nên bữa nào có lớp art mình nói để mình nấu cho hai đứa ăn lunch chung. Hahaha. Nó nói. Ăn một chén. No tới hai ngày cũng chưa ăn được gì. Không muốn ăn chi hết. Save nhiều tiền quá đê. Vậy thì không biết là good hay bad feedback. Nhưng cứ mời thì nó cứ ăn. Cũng coi như là healthy. Cũng bùi bùi. Không ngán. Không ngon mà cũng không dở.
Cái bữa có vợ chồng chị bạn làm chung ngoài sân bay năm xưa lên chơi với mình. Men. Cũng 10 năm gòi mới gặp lại. Cái ngồi xuống chân nắm mặt mừng xong. Mình mời uống trà gạo lức. Ông chồng chị bạn kêu. Anh cũng đang ăn gao lức nè. Dính chấu nha. Mình tí ta tí tửng. Mời ăn nha. Hahaha. Ổng cũng gật gù ăn được. Chị bạn mình cũng ăn chung tí tí. Sẳn đà làm tới. Tối ngâm gạo. Sáng nấu tiếp. Ăn sáng xong mới đi chơi. Rồi sáng hôm sau cũng vậy. Mà mình đang tập tành thí nghiệm nấu nhiều kiểu mần sao cho ngon. Tội nghiêp. Đem hai ông bà ra thí nghiệm lấy feedback . Hic. Mà. Hên. Quá. Mình phải đi làm nên giao hai ông bà cho chồng tiếp quản. Chồng nghiến răng. Tội nghiệp bạn em dễ sợ. Nên. Dẫn đi ăn phở bù. Hhahaha. Mà bữa nay có follow up trên Fb một cái nồi gạo lức đang ngâm chờ nấu đây. Thương thì thôi là thương. Hồi xưa ngồi lượm bông cỏ bo bo chít luôn. Giờ thì cứ trộn hết bông rồi tới cỏ vô gạo. Ái dà..... Thời thế thay đổi vù vù. Nhể !
Cái tới Bánh Xèo và Beo. Beo thì hay ăn chung gạo lức với mẹ. Nhưng dạo này thấy mẹ bẫy như vậy thì nó không ăn. Mẹ có cách nhé. Đứa nào ăn chung với mẹ thì mẹ sẽ serve đàng hoàng. Không thì tự serve. Beo làm biếng dọn cơm nên đành lòng gạo lức. Chứ con Xèo nhất định không theo. Nó tự bới tự múc thịt tự làm salad ăn chứ không thèm chạm vô đồ của mẹ. Hahha. Vậy mà bữa nay. Nó kêu. Mẹ cho Xèo ăn chung với mẹ đi. Mẹ ngạc nhiên quá. Ủa. Sao vậy. Nó rầu rầu nói. Tự bữa đi US swimming camp, người ta mời chuyên viên dinh dưỡng tới nói chuyện. Kêu “ brown rice better, healthier” . Rồi có bắt yoga nữa. Hahhhaha. Đúng là bụt nhà không thiên. Nha. Phải người ngoài đường nói. Phải lặn lội qua tới Colorado để cho người ta dạy. Nàng đã ăn chung được hai hôm nay rồi. Mẹ thấy nó ăn nhiệt tình quá. Cũng lo. Con không thích ăn thì đừng tự ép ăn nha con. Ăn không ngon mà tư ép mình thì cũng không tốt nha con. Não bộ nó không enjoy thì nó cũng tiết ra độc tố. Bánh Xèo cứ. Dà dà dà.......Whatever ! Hahhah. Con mẹ khá là phù thủy và nhiều chuyện. Nhể.
Người nào không muốn bị Lún Ghẻ bẫy thì nói trước nha. Mình hứa làm từ thiện sẽ không có bẫy đâu nha. Hahahhahah ! Share ra chơi chứ ăn sao mà mình enjoy happy là được gòi. Tự mình có “tiền” đái đường (prediabetic) nên phải cẩn thận vậy thôi !
Phần công thức nè. Mình viết cho một cô bạn .
Nếu ăn đúng thì cầu kỳ phức tạp. Chị mới ăn chừng hai tháng nên đang còn trong giai đoan nghiên cứu thử nghiệm. vn có sách dưỡng thưc. Phương pháp này có thể dùng cho nhiều thứ bịnh lắm. Nếu thích thì kiếm sách đọc thêm cũng rất hay.
Kiểu của chị đơn giản. 1 phần gạo lức ( có thể thì trộn 3 loại gạo nâu đỏ đen)) 1 phần ngũ cốc (kê, lúa mạch, bo bo, diêm mạch ( quinoa ) và những thứ khác). Quan trọng là tất cả gạo ngũ cốc phải lức ( whole grain), có nghĩa chưa qua gian đoạn chà xát chế biến ) trộn thêm 1 chút đậu ( chút xí thôi nha, nhiều thì sẽ bị đầy bụng... đậu xanh nành đỏ đen.... không thích trộn đậu cũng không sao) ngâm qua đêm up to 20hr ( quan trong nha).
Lúc nấu bỏ chút dẩu mè hay olive ( vụ này chị làm chứ trong sách ko có nói, hehehe, thấy ăn ngon và thơm hơn) và chút muối biển ( muối biển trộn vô có tác dụng điều chỉnh tiêu hóa.)
Chị không nấu nồi diên mà nấu bình thường như ngày xưa. Nước sấp sấp nhiều hơn nấu cơm. Lúc đầu chị nấu ít nước ăn vô khát nước dữ lắm. Nếu nấu nhiều lần sẽ có thể tự điều chỉnh vửa an của mình. Khoảng 20-30 phút là xong.
Ăn chung với muối mè hay ăn không cũng rất ngon. Một lần ăn một chén. Không ăn quá no. Ăn ngày khoảng ba - bốn chén. Lúc ăn phải nhai thiệt kỹ. Sách dạy nhai một muỗng khoảng 50-100 lần, nhai cho ra nước. Vụ này rất tốt cho vấn đề tiêu hóa. Mà nhai kỹ rất ngon miệng nha. Chị đu theo khoảng 50 lần thôi. Cũng có lúc quên không nhai kỷ. Đang cố.
Lúc ăn chỉ tập trung ăn thôi. Không coi TV laptop check phone chi chi hết. Một bữa nhai như vậy thì làm sao khoảng 20 -30 phút là ok. Không ăn vội vàng. Ăn càng đúng bữa càng tốt.
Ăn kèm với cơm: một chén rau ( nên chọn rau xanh, xào luộc chi cũng được ) và một chén canh ( canh có thể ăn 1 lần ngày). Thêm chao tương đậu hủ chi cũng được. Nhiều khi làm biếng làm một tô canh miso chung với nhiều loại rau cũng ok.
Canh thì nấu kiểu miso súp nấu đơn giản thôi, không bỏ mêm mếm chi cầu kỳ. Ăn từ từ thì sẽ thấy miso soup rất ngon. Người Nhật ăn miso hàng ngày đó. Giúp tiêu hóa dể dàng hơn.
Thiệt nấu kiểu này ko mất thời gian là mấy. Chỉ phải nhớ ngâm gạo qua đêm thôi. Rau hay canh súp chi cũng khoản thêm 10 phút là xong. Nấu buổi sáng ăn cả ngày.
Ăn kiểu vậy thì thiệt là đã đầy đủ dinh dưỡng cho cả ngày rồi. Nhưng muốn thèm ăn chi cứ việc ăn. Không nên kiêng cữ chi hết. Quan trọng là PHẢI ăn phần dưỡng thực trước khi ăn những thức khác.
Từ từ cơ thể sẽ thích ứng với chế độ ăn mới và sẽ ko thèm những món ko có lợi cho cơ thể. Tóm lợi, kiểu này giống giống như cách người việt mình ăn thời bao cấp, ăn độn bo bo, cơm nhiều rau nhiều thịt chỉ một vài miếng cho có lệ.
Dưỡng thực không phải ăn chay hay ăn kiêng để xuống ký nha. Mà nếu ăn hợp ăn đúng, cơ thể từ từ điều chỉnh lại. Thi chuyện xuống ký là điều tất yếu. Chỉ là người đu theo có kiêng trì hay không. Ăn 10 ngày sẽ có kết quả thanh lọc cơ thể , từ 6 tháng tới 2 năm thì bịnh tình sẽ thuyên giảm và có thể lành bịnh.
Chị chỉ bà kia mà bả chỉ trộn gạo nâu bo bo và lúa mạch thôi đó mà đã có kết quả tốt như vậy rổi đó.
Nếu người bình thường ăn thì không sao, những người đang bịnh thường có uống thuốc đông tây y hay đang theo một chương trình trị bịnh nào đó, thì nên tham khảo bs trước khi áp dụng dưỡng thực nhá. Lưu ý là nếu có bịnh nan y, phải tìm kiếm chữa trị kết hợp thuốc men đàng hoàng. Không bao giờ tin là ăn dưỡng thực mà có thể hết bịnh.
Dưỡng thực là một phương pháp ăn lành mạnh bỗ dưỡng chứ không phải thuốc tiên thần dược nha.

6/10/16

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thụ

Dạo này già rồi thì sao lại thích ngồi thiền. Ngồi riết rồi ghiền ta ơi. Tôi ngồi đã được khoảng 30 phút. ít thì một lần. Nếu có thời gian thì hai lần ngày. Và gần đây lúc hên có thể tập trung thở thiệt sâu trong lúc thiền. Lắm chuyện xảy ra trong những lúc tâm hồn mình đắm chìm trong tiềm thức nữa tỉnh nữa mơ như vậy. Từ từ tôi sẽ kể lại vài chuyện như vậy.

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thụ

Trong lúc thiền sâu sáng nay. Tự nhiên thấy hình ảnh của chị hiện ra. Làm lòng tôi mềm ra. Rồi. Thấy tinh thần thoạt bối rối một thoáng. Bởi. Tự tôi không bao giờ ngờ là mình sẽ thấy hình ảnh chị đột ngột như vậy.

Chị ngồi bán thuốc lá trước cửa nhà Cao thắng từ quá lâu rồi. Cứ nghỉ tới chuyện tôi ở Cao thắng 27 năm. Chị đã ngồi đó tự hồi nào. Rồi tôi đi lấy chồng. Lâu lâu về thăm nhà, thấy chị vẫn còn ngồi đó. chắc giờ đâu đó cũng hơn 40 năm.

Chị là chị hai lớn của hai đứa em nữa. Ba chi lái xe cho đài truyền hình. Ông hay uống rươu xay xỉn rồi đánh mẹ chị. Tôi nhớ Má kể. Ông đó ác lắm. Đánh bà vợ xụi một bên người luôn. Mẹ chị có tật đi xụi một bên tay, liệt một bên mặt, nói không ra hơi rất thều thào vì những trận đánh như vậy.

Mẹ chị mở một hộp thuốc lá trước cửa Cao thắng. Ngay cạnh gốc cây cổ thụ. Không biết cái cây đó còn không. Rồi tới phiên chị cũng thay mẹ ngồi sáng nắng chiều mưa bán thuốc lá. Nhưng đặt thêm một cái phểu cuốn bằng giấy báo cắm phập trong cục gạch thầm quảng cáo bán xăng. Tôi nhớ khi xe hết xăng tôi hay mua xăng của chị. Chị thấp khởi chạy vô trong nhà ra một lít xăng cho tôi. Lấy vài đồng tiền lời. Lúc trời mưa, chị chùm cái áo bông sô nón lá canh me người ngoài đường để bán áo mưa. Rồi buổi tối chị bán bia ốc ngêu cho dân nhậu trong và ngoài Cao thắng.

Ròng rả.

Chị lấy chồng. Lấy con trai bà bán ve chai đâu đó hay đi ngang qua lại Cao thắng. Nhìn mặt mày anh đó cũng hiền khô. Không nhớ đám cưới thế nào. Vì trong đầu tôi chỉ trọn vẹn hình ảnh một người đàn bà im lặng, ngồi cả ngày ngoài đường buôn bán nuôi mẹ nuôi em rồi giờ lấy chồng cũng vẫn ngồi đó buôn bán. Chồng chị đi lao động xuất khẩu rồi không về với chị nữa. Một bận tôi về. Chị cười. Thấy thương lắm kìa. Giọng nói của chị cũng trầm đục như mẹ của chị. Rồi không biết tôi và chị nói chi. Chị tâm sự. Rằng. Chồng chị đã bảo lảnh con gái đi rồi. Chị nói vậy cho con bé có tương lai. Chứ chị là xong rồi. Cũng chẳng phải nghỉ ngợi chi cho mệt. Chị nói. Chị hiểu. Anh về đây mà làm chi.
Những câu nói đó. Chắc đã hơn 10 năm rồi. Sáng nay trôi dạt về qua những hơi thở thiệt sâu. Làm nước mắt nhỏ giọt. Lòng tôi mềm lại. Nha.

Mấy thằng bạn trai ngày xưa của tôi nó. Tụi nó đi ngang qua rồi tạt qua mua thuốc lá của chị. Tranh thủ hỏi thăm tôi luôn. Châu đã có bồ mới chưa. Châu giờ sao rồi. Tôi nghỉ. Có lẽ chị chứng kiến  chuyện yêu đương của tôi nhiều hơn những người thân cận với tôi nhất. Như Má tôi chẳng hạn.
Nhớ. Có lần chị mét. Tao biết thằng đó nó đứng bên đường ngồi cả buổi là nó đang rình mày đó Châu.
Nhớ thêm. Một buổi tối. Có chàng sắp làm bồ của tôi ngồi uống bia rình ngóng để ghen ngược thì cũng là uống bia của chị. Rồi tôi nạt ngang nó.Cũng trước mặt chị đó thôi.

Tối khuya đi làm ca về, nghe tiếng chổi sọt xẹt quét dọn những lon bia dưới gầm bàn của chị, cũng thấy yên yên trong bụng. Có người thức thiệt khuya với mình. Có nhiều bữa chị có khách chơi khuya uống bia, chủ yếu mấy cặp tình nhân có chuyện gây lộn, không cần chổ kín yêu đương, chỉ một cái bàn nhậu chỏng chơ mấy cái ghế đẩu ngay bàn dân thiên hạ khuya vắng người để mà lịch sự chửi nhau. Hay làm nhục nhau. Chỉ có mỗi chị ngồi làm thinh mệt mỏi kiên nhẩn chứng kiến. Tôi dắt xe vào nhà. Tò mò nhìn khách và ái ngại dủm cho chị. Chị lén đụng ánh mắt của tôi. Khẽ lắc đầu.

Giờ tôi mới biết nghĩ. Dân gian vô tình vô duyên. Không biết hay không để ý chị sẽ phải dậy thiệt sớm để mở hàng thuốc lá. Dưới tán cây  cổ thụ thiệt to.

Sáng nắng chiều mưa.Ròng rả.

Chị hiện ra hôm nay đưa đón một cái ào tuổi thơ, tuổi yêu đương của tôi như một trận mưa ngọt ngào cay đắng chắp vá quá khứ hiện tại.

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thủ.
Im lặng chứng kiến mọi chuyện dân gian. Khuôn mặt cứ như không. Năm này tháng nọ.

Giờ lồng lộng hiện ra. Im phăng phắc cả một sáng. Bao dung cả một vòng trời xung quanh tôi. Một hình ảnh rất thiền.

Trong những phút ngộ sâu như vậy. Tôi thấy trong lòng mình bình yên nhẹ nhõm. Có thể rồi đây buông xuôi tha thứ những chuyện còn lấn cấn trong quá khứ. Để lòng bớt năng nề. Có thể thong thả mà đi tiếp. Vậy thôi.