6/25/16

Bẫy.Gạo lức

Bữa có một cô bạn mới quen giới thiệu cho cách ăn dưỡng sinh. Thế là bắt chước nha. Thế là thích. Thế là dính bẫy ăn dưỡng sinh. Mình cũng có ăn gạo nâu gạo lức nhưng không thường xuyên. Nhưng sau khi học cách của cô này chỉ, rồi coi thêm sách. Thế là mê. Ăn được hơn hai tuần nay. Không có thèm ăn thịt chi hết. Cũng không mệt hay đuối sức chi hết. Hoạt động trong ngày rất bình thường. Đi làm đi bộ bình thường. Người thấy nhẹ nhõm. Cũng không có thèm ăn vặt. Nói chung là ngày trước chưa ăn kiểu này á. Cứ vô office là phải có đồ snack liên tục. Ngồi đánh máy thì cứ là nhai đủ thứ. Mình cũng biết điều mua snack healthy. Nhưng cái miệng không yên. Bây giờ hết gòi. Chỉ cần ly trà hai tí cafe nhít nhít ti thôi. Mê quá. Cái. Mình đi bẫy người khác ăn giống mình nè. Hahhhha. Cho nó khỏi cô đơn.
Trước tiên là ông chồng. Ổng bữa ăn bữa không. Mà chắc giờ ngán ngược gòi. Thứ hai là con nhỏ bạn làm chung. Nó run art group chung với mình. Nên bữa nào có lớp art mình nói để mình nấu cho hai đứa ăn lunch chung. Hahaha. Nó nói. Ăn một chén. No tới hai ngày cũng chưa ăn được gì. Không muốn ăn chi hết. Save nhiều tiền quá đê. Vậy thì không biết là good hay bad feedback. Nhưng cứ mời thì nó cứ ăn. Cũng coi như là healthy. Cũng bùi bùi. Không ngán. Không ngon mà cũng không dở.
Cái bữa có vợ chồng chị bạn làm chung ngoài sân bay năm xưa lên chơi với mình. Men. Cũng 10 năm gòi mới gặp lại. Cái ngồi xuống chân nắm mặt mừng xong. Mình mời uống trà gạo lức. Ông chồng chị bạn kêu. Anh cũng đang ăn gao lức nè. Dính chấu nha. Mình tí ta tí tửng. Mời ăn nha. Hahaha. Ổng cũng gật gù ăn được. Chị bạn mình cũng ăn chung tí tí. Sẳn đà làm tới. Tối ngâm gạo. Sáng nấu tiếp. Ăn sáng xong mới đi chơi. Rồi sáng hôm sau cũng vậy. Mà mình đang tập tành thí nghiệm nấu nhiều kiểu mần sao cho ngon. Tội nghiêp. Đem hai ông bà ra thí nghiệm lấy feedback . Hic. Mà. Hên. Quá. Mình phải đi làm nên giao hai ông bà cho chồng tiếp quản. Chồng nghiến răng. Tội nghiệp bạn em dễ sợ. Nên. Dẫn đi ăn phở bù. Hhahaha. Mà bữa nay có follow up trên Fb một cái nồi gạo lức đang ngâm chờ nấu đây. Thương thì thôi là thương. Hồi xưa ngồi lượm bông cỏ bo bo chít luôn. Giờ thì cứ trộn hết bông rồi tới cỏ vô gạo. Ái dà..... Thời thế thay đổi vù vù. Nhể !
Cái tới Bánh Xèo và Beo. Beo thì hay ăn chung gạo lức với mẹ. Nhưng dạo này thấy mẹ bẫy như vậy thì nó không ăn. Mẹ có cách nhé. Đứa nào ăn chung với mẹ thì mẹ sẽ serve đàng hoàng. Không thì tự serve. Beo làm biếng dọn cơm nên đành lòng gạo lức. Chứ con Xèo nhất định không theo. Nó tự bới tự múc thịt tự làm salad ăn chứ không thèm chạm vô đồ của mẹ. Hahha. Vậy mà bữa nay. Nó kêu. Mẹ cho Xèo ăn chung với mẹ đi. Mẹ ngạc nhiên quá. Ủa. Sao vậy. Nó rầu rầu nói. Tự bữa đi US swimming camp, người ta mời chuyên viên dinh dưỡng tới nói chuyện. Kêu “ brown rice better, healthier” . Rồi có bắt yoga nữa. Hahhhaha. Đúng là bụt nhà không thiên. Nha. Phải người ngoài đường nói. Phải lặn lội qua tới Colorado để cho người ta dạy. Nàng đã ăn chung được hai hôm nay rồi. Mẹ thấy nó ăn nhiệt tình quá. Cũng lo. Con không thích ăn thì đừng tự ép ăn nha con. Ăn không ngon mà tư ép mình thì cũng không tốt nha con. Não bộ nó không enjoy thì nó cũng tiết ra độc tố. Bánh Xèo cứ. Dà dà dà.......Whatever ! Hahhah. Con mẹ khá là phù thủy và nhiều chuyện. Nhể.
Người nào không muốn bị Lún Ghẻ bẫy thì nói trước nha. Mình hứa làm từ thiện sẽ không có bẫy đâu nha. Hahahhahah ! Share ra chơi chứ ăn sao mà mình enjoy happy là được gòi. Tự mình có “tiền” đái đường (prediabetic) nên phải cẩn thận vậy thôi !
Phần công thức nè. Mình viết cho một cô bạn .
Nếu ăn đúng thì cầu kỳ phức tạp. Chị mới ăn chừng hai tháng nên đang còn trong giai đoan nghiên cứu thử nghiệm. vn có sách dưỡng thưc. Phương pháp này có thể dùng cho nhiều thứ bịnh lắm. Nếu thích thì kiếm sách đọc thêm cũng rất hay.
Kiểu của chị đơn giản. 1 phần gạo lức ( có thể thì trộn 3 loại gạo nâu đỏ đen)) 1 phần ngũ cốc (kê, lúa mạch, bo bo, diêm mạch ( quinoa ) và những thứ khác). Quan trọng là tất cả gạo ngũ cốc phải lức ( whole grain), có nghĩa chưa qua gian đoạn chà xát chế biến ) trộn thêm 1 chút đậu ( chút xí thôi nha, nhiều thì sẽ bị đầy bụng... đậu xanh nành đỏ đen.... không thích trộn đậu cũng không sao) ngâm qua đêm up to 20hr ( quan trong nha).
Lúc nấu bỏ chút dẩu mè hay olive ( vụ này chị làm chứ trong sách ko có nói, hehehe, thấy ăn ngon và thơm hơn) và chút muối biển ( muối biển trộn vô có tác dụng điều chỉnh tiêu hóa.)
Chị không nấu nồi diên mà nấu bình thường như ngày xưa. Nước sấp sấp nhiều hơn nấu cơm. Lúc đầu chị nấu ít nước ăn vô khát nước dữ lắm. Nếu nấu nhiều lần sẽ có thể tự điều chỉnh vửa an của mình. Khoảng 20-30 phút là xong.
Ăn chung với muối mè hay ăn không cũng rất ngon. Một lần ăn một chén. Không ăn quá no. Ăn ngày khoảng ba - bốn chén. Lúc ăn phải nhai thiệt kỹ. Sách dạy nhai một muỗng khoảng 50-100 lần, nhai cho ra nước. Vụ này rất tốt cho vấn đề tiêu hóa. Mà nhai kỹ rất ngon miệng nha. Chị đu theo khoảng 50 lần thôi. Cũng có lúc quên không nhai kỷ. Đang cố.
Lúc ăn chỉ tập trung ăn thôi. Không coi TV laptop check phone chi chi hết. Một bữa nhai như vậy thì làm sao khoảng 20 -30 phút là ok. Không ăn vội vàng. Ăn càng đúng bữa càng tốt.
Ăn kèm với cơm: một chén rau ( nên chọn rau xanh, xào luộc chi cũng được ) và một chén canh ( canh có thể ăn 1 lần ngày). Thêm chao tương đậu hủ chi cũng được. Nhiều khi làm biếng làm một tô canh miso chung với nhiều loại rau cũng ok.
Canh thì nấu kiểu miso súp nấu đơn giản thôi, không bỏ mêm mếm chi cầu kỳ. Ăn từ từ thì sẽ thấy miso soup rất ngon. Người Nhật ăn miso hàng ngày đó. Giúp tiêu hóa dể dàng hơn.
Thiệt nấu kiểu này ko mất thời gian là mấy. Chỉ phải nhớ ngâm gạo qua đêm thôi. Rau hay canh súp chi cũng khoản thêm 10 phút là xong. Nấu buổi sáng ăn cả ngày.
Ăn kiểu vậy thì thiệt là đã đầy đủ dinh dưỡng cho cả ngày rồi. Nhưng muốn thèm ăn chi cứ việc ăn. Không nên kiêng cữ chi hết. Quan trọng là PHẢI ăn phần dưỡng thực trước khi ăn những thức khác.
Từ từ cơ thể sẽ thích ứng với chế độ ăn mới và sẽ ko thèm những món ko có lợi cho cơ thể. Tóm lợi, kiểu này giống giống như cách người việt mình ăn thời bao cấp, ăn độn bo bo, cơm nhiều rau nhiều thịt chỉ một vài miếng cho có lệ.
Dưỡng thực không phải ăn chay hay ăn kiêng để xuống ký nha. Mà nếu ăn hợp ăn đúng, cơ thể từ từ điều chỉnh lại. Thi chuyện xuống ký là điều tất yếu. Chỉ là người đu theo có kiêng trì hay không. Ăn 10 ngày sẽ có kết quả thanh lọc cơ thể , từ 6 tháng tới 2 năm thì bịnh tình sẽ thuyên giảm và có thể lành bịnh.
Chị chỉ bà kia mà bả chỉ trộn gạo nâu bo bo và lúa mạch thôi đó mà đã có kết quả tốt như vậy rổi đó.
Nếu người bình thường ăn thì không sao, những người đang bịnh thường có uống thuốc đông tây y hay đang theo một chương trình trị bịnh nào đó, thì nên tham khảo bs trước khi áp dụng dưỡng thực nhá. Lưu ý là nếu có bịnh nan y, phải tìm kiếm chữa trị kết hợp thuốc men đàng hoàng. Không bao giờ tin là ăn dưỡng thực mà có thể hết bịnh.
Dưỡng thực là một phương pháp ăn lành mạnh bỗ dưỡng chứ không phải thuốc tiên thần dược nha.

6/10/16

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thụ

Dạo này già rồi thì sao lại thích ngồi thiền. Ngồi riết rồi ghiền ta ơi. Tôi ngồi đã được khoảng 30 phút. ít thì một lần. Nếu có thời gian thì hai lần ngày. Và gần đây lúc hên có thể tập trung thở thiệt sâu trong lúc thiền. Lắm chuyện xảy ra trong những lúc tâm hồn mình đắm chìm trong tiềm thức nữa tỉnh nữa mơ như vậy. Từ từ tôi sẽ kể lại vài chuyện như vậy.

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thụ

Trong lúc thiền sâu sáng nay. Tự nhiên thấy hình ảnh của chị hiện ra. Làm lòng tôi mềm ra. Rồi. Thấy tinh thần thoạt bối rối một thoáng. Bởi. Tự tôi không bao giờ ngờ là mình sẽ thấy hình ảnh chị đột ngột như vậy.

Chị ngồi bán thuốc lá trước cửa nhà Cao thắng từ quá lâu rồi. Cứ nghỉ tới chuyện tôi ở Cao thắng 27 năm. Chị đã ngồi đó tự hồi nào. Rồi tôi đi lấy chồng. Lâu lâu về thăm nhà, thấy chị vẫn còn ngồi đó. chắc giờ đâu đó cũng hơn 40 năm.

Chị là chị hai lớn của hai đứa em nữa. Ba chi lái xe cho đài truyền hình. Ông hay uống rươu xay xỉn rồi đánh mẹ chị. Tôi nhớ Má kể. Ông đó ác lắm. Đánh bà vợ xụi một bên người luôn. Mẹ chị có tật đi xụi một bên tay, liệt một bên mặt, nói không ra hơi rất thều thào vì những trận đánh như vậy.

Mẹ chị mở một hộp thuốc lá trước cửa Cao thắng. Ngay cạnh gốc cây cổ thụ. Không biết cái cây đó còn không. Rồi tới phiên chị cũng thay mẹ ngồi sáng nắng chiều mưa bán thuốc lá. Nhưng đặt thêm một cái phểu cuốn bằng giấy báo cắm phập trong cục gạch thầm quảng cáo bán xăng. Tôi nhớ khi xe hết xăng tôi hay mua xăng của chị. Chị thấp khởi chạy vô trong nhà ra một lít xăng cho tôi. Lấy vài đồng tiền lời. Lúc trời mưa, chị chùm cái áo bông sô nón lá canh me người ngoài đường để bán áo mưa. Rồi buổi tối chị bán bia ốc ngêu cho dân nhậu trong và ngoài Cao thắng.

Ròng rả.

Chị lấy chồng. Lấy con trai bà bán ve chai đâu đó hay đi ngang qua lại Cao thắng. Nhìn mặt mày anh đó cũng hiền khô. Không nhớ đám cưới thế nào. Vì trong đầu tôi chỉ trọn vẹn hình ảnh một người đàn bà im lặng, ngồi cả ngày ngoài đường buôn bán nuôi mẹ nuôi em rồi giờ lấy chồng cũng vẫn ngồi đó buôn bán. Chồng chị đi lao động xuất khẩu rồi không về với chị nữa. Một bận tôi về. Chị cười. Thấy thương lắm kìa. Giọng nói của chị cũng trầm đục như mẹ của chị. Rồi không biết tôi và chị nói chi. Chị tâm sự. Rằng. Chồng chị đã bảo lảnh con gái đi rồi. Chị nói vậy cho con bé có tương lai. Chứ chị là xong rồi. Cũng chẳng phải nghỉ ngợi chi cho mệt. Chị nói. Chị hiểu. Anh về đây mà làm chi.
Những câu nói đó. Chắc đã hơn 10 năm rồi. Sáng nay trôi dạt về qua những hơi thở thiệt sâu. Làm nước mắt nhỏ giọt. Lòng tôi mềm lại. Nha.

Mấy thằng bạn trai ngày xưa của tôi nó. Tụi nó đi ngang qua rồi tạt qua mua thuốc lá của chị. Tranh thủ hỏi thăm tôi luôn. Châu đã có bồ mới chưa. Châu giờ sao rồi. Tôi nghỉ. Có lẽ chị chứng kiến  chuyện yêu đương của tôi nhiều hơn những người thân cận với tôi nhất. Như Má tôi chẳng hạn.
Nhớ. Có lần chị mét. Tao biết thằng đó nó đứng bên đường ngồi cả buổi là nó đang rình mày đó Châu.
Nhớ thêm. Một buổi tối. Có chàng sắp làm bồ của tôi ngồi uống bia rình ngóng để ghen ngược thì cũng là uống bia của chị. Rồi tôi nạt ngang nó.Cũng trước mặt chị đó thôi.

Tối khuya đi làm ca về, nghe tiếng chổi sọt xẹt quét dọn những lon bia dưới gầm bàn của chị, cũng thấy yên yên trong bụng. Có người thức thiệt khuya với mình. Có nhiều bữa chị có khách chơi khuya uống bia, chủ yếu mấy cặp tình nhân có chuyện gây lộn, không cần chổ kín yêu đương, chỉ một cái bàn nhậu chỏng chơ mấy cái ghế đẩu ngay bàn dân thiên hạ khuya vắng người để mà lịch sự chửi nhau. Hay làm nhục nhau. Chỉ có mỗi chị ngồi làm thinh mệt mỏi kiên nhẩn chứng kiến. Tôi dắt xe vào nhà. Tò mò nhìn khách và ái ngại dủm cho chị. Chị lén đụng ánh mắt của tôi. Khẽ lắc đầu.

Giờ tôi mới biết nghĩ. Dân gian vô tình vô duyên. Không biết hay không để ý chị sẽ phải dậy thiệt sớm để mở hàng thuốc lá. Dưới tán cây  cổ thụ thiệt to.

Sáng nắng chiều mưa.Ròng rả.

Chị hiện ra hôm nay đưa đón một cái ào tuổi thơ, tuổi yêu đương của tôi như một trận mưa ngọt ngào cay đắng chắp vá quá khứ hiện tại.

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thủ.
Im lặng chứng kiến mọi chuyện dân gian. Khuôn mặt cứ như không. Năm này tháng nọ.

Giờ lồng lộng hiện ra. Im phăng phắc cả một sáng. Bao dung cả một vòng trời xung quanh tôi. Một hình ảnh rất thiền.

Trong những phút ngộ sâu như vậy. Tôi thấy trong lòng mình bình yên nhẹ nhõm. Có thể rồi đây buông xuôi tha thứ những chuyện còn lấn cấn trong quá khứ. Để lòng bớt năng nề. Có thể thong thả mà đi tiếp. Vậy thôi.