8/25/24

Ba mươi lăm năm (III)

BTC dặn buổi chiều đúng năm giờ có mặt tại nhà hàng Ngọc Sương nha. Không được đi trễ nha. Giờ Việt Nam mình giây thun cỡ nào rồi. Trong lúc chờ đợi pà con trang điểm son phấn, mình kể chuyện hai cái bánh thiệt to nằm sẳn chờ khách cho mà nghe nha.



Chị hiệu trưởng kêu. Các em tới chụp với hai cái bánh đi nha. Bánh bên trái là bánh rau câu. Hàng chữ xanh dương LQD và hai con số 35 màu đỏ của một gái LQD làm. Thiệt là dễ thương. Bánh rau câu ngon lắm nha. Lúc sau mình ăn cái bánh này nhiều nhất luôn á. Mình ăn it́ dành bụng ăn bánh thôi đó. 

Bánh thứ hai được làm thành hình quyển sách học trò mở. Bên trong nhẹ nhàng trang trí bằng hai chùm hoa phượng tươi mà hiệu trưởng chia sẻ là chị nhờ các bạn ở hái rồi giữ trong tủ lạnh thiệt tươi cho ngày đoàn tụ hôm nay.

Những cánh phượng ép khô trang trí xung quanh cái bánh này do các bạn từ Huế, Đà nẵng, Florida hay những nơi nào có hoa phượng gởi về cho chị. Vậy là mai mốt thấy hoa phượng chắc chắn mình sẽ nhớ chị hiệu trưởng LQD nha.

Trai A2 giọng chùn xuống. Mình cũng rươm nước mắt vì xúc động. Chi T. ơi. Chị làm vậy làm sao tụi em dám ăn cái bánh này đây. Chứ mà ăn nha. Bánh ngon. Chút ăn hết bánh luôn nha. 

Bà con bắt đầu lục tục kéo vào. Anh MC thấy mình không hỏi thăm mình. Mà.

 Xin Đì đâu. Mình kêu chút xí Xin Đì vô. MC có vẻ lo lắng.

Xin Đì đăng ký hát đầu tiên. Giờ này chưa thấy đâu.

Hahaha ủa có vụ này nữa à. MC khẳng định. Xin Đì đăng ký hai bài luôn đó nha. Hahaha Mình khâm phục gái nhà mình quá.

Chút xí Xin Đì dẫn hai trai lạ vô. Mình hí hửng thông báo MC liền.

Xin Đì đây.

Mình nói chút xi khai mạc xong mày hát bài gì. Gái ngỡ ngàng. 

What.

Mày hát đầu tiên. Hahahha. Gái kêu làm gì có. Tao phải uống hết chai rượu đầu tiên mới hát được. MC đi kêu người khác hát đi nha. Hahaha rồi pó tay chấm cá cơm em Xin Đì.

BTC xếp bàn theo lớp nên hai gái A4 ngồi chung với mình. Dâu, rể trai lạ và Uber exclusive chuyên trị chở gái A4 cũng ngồi chung bàn luôn.

Gái ngồi bên trái mình học chung mình cấp I,II, III. Ngày xưa LQD ngồi chung bàn luôn mới ghê. Qua Mỹ mần sao hai đứa lại học chung một trường UC Davis, lần này chỉ khác nhau 10 năm thôi. Mình biết gái vậy là hơn 40 năm rồi. Vậy mà bữa nay mới biết gái này có cái nghề chùi ly cho thiệt sạch thiệt sáng bóng. Chùi hết một đống giấy của nhà hàng. Xong dòm lên. Đưa ra bóng đèn coi còn tì còn vết chi chi không. Kiểm tra xong duyệt mới đưa ly cho mình. Hahaha cái nghề chùi ly này nó lây. Nha. Lan qua hai gái ngồi kế bên cũng bắt đầu tỉ tê vừa tâm sự vừa chùi. Nhìn thấy mà thương luôn. Chùi ly cũng có thể là một môn trị liệu. Mình nghỉ trong đầu.

 MC của buổi họp mặt này vui.

Mấy gái thì thầm. Sao tụi nó nhìn trẻ vậy ta. À, tụi nó cười như thế này mười năm với nhau rồi . Mần sao cũng không già được.

MC đọc câu thơ khai mac thế này. Tuổi trẻ cứ việc ăn chơi cho đã. Tuổi già lặng lẽ ăn queo phe. Hahaha.

Mình si nghỉ một đám LQD sau này về già một đám vô dưỡng lão chung một tụ chắc chắn là vui. Đứa này đẩy wheelchair cho đứa kia. Gái này chùi cho gái kia. Vụ chơi U hay đạp bong bóng chắc không duyệt chứ vụ nhắm mắt đút chuối cho nhau ăn chắc chắn còn được. 

Nếu được là LQD reunion every day thì coi như tụi mình dưỡng già thành công.

BTC mời mọi người hát chung với nhau ba bài. Không khí lúc hát chung với nhau thiệt là cảm động. Nhất là bài Bụi Phấn. Mình nhớ bài này là bài rất phổ biến vào thời điểm khóa mình bên LQD. Ngày xưa chưa bao giờ hát chung với nhau trong trường. Coi như hôm nay mình quây quần lại hát với nhau một bữa như vậy cho ngày xưa . Cho hôm nay và cho cả cái khúc dưỡng lão mai sau nữa nha các bạn mình.

Anh Uber ban sáng ảnh quay clip bài Bụi Phấn lại cho mình. Ảnh khen hay. Mình kêu. Ủa anh cũng biết bài này ? Anh kêu không. Hay là tại hát chung đồng thanh. Vừa phải. Giọng nhẹ nhàng. Hahaha không có điếc tai ảnh. Hahah Á đù !

Bà con thay phiên nhau lên hát suốt một đêm. MC lâu lâu quay lại Xin Đì. Hát được chưa. Xin Đì cứ coi như là làm ngơ đi. Dạ em chưa uống đủ rượu.

Mình thì thào. Mày phải lên hát cho đã chứ. Hát lấy lại vốn. Mày hát mà tụi nó điếc tai coi như mày có lời. Hahahha nói vậy là nhớ lại trai gái LQD sau này gặp nhau đi hát karaoke.  Tụi con trai cứ ôm lỗ tai. Kêu là chúng mày xin đừng hiếp dâm lỗ tai tụi tao. Là mình nhe răng há họng gào thiệt lớn. Hahaha. Cho chúng mày chít.

Xin Đì chưa hát thì mình ngúng quẩy chạy qua bàn MC hỏi chương trình có dư thời gian bố thí cho mình hát một bài. Mà mình không dám hát một mình đâu. Mình xin MC kiếm dùm một trai nào hát chung. Hhahah MC dễ thương. Duyệt ngay. Hỏi trai ngồi kế bên. Hát nha. Trai này là Lữ Bố . Mình không là Điêu Thuyền. Nhưng trai này nhiệt tình. Đã kêu là bố thí. Thì trai hỉ xả. Làm công quả. Chơi luôn. Hahhaha.

Gái A4 kêu. Từ nay trở về sau tao cấm mày mét trai A4 đem gả bán mày nha. Tao thấy mày bữa nay mày đem thân mà đem bán cho trai A khác rồi nha. Hahaha Gái nói đúng luôn. Không sai. Đời dek có phe. Một con được hát tới hai bài mà nhõng nhẽo chưa lên. Con kia phải múi mặt giả dạng Thúy Kiều qua sông xin Từ Hải cho hát. Là sao. Hahahha

Mình lên. Khúc này sẽ đổ thừa tại rượu mà khai.

Mình nói ngày xưa mình thích nhiều trai LQD lắm và mình biết là nhiều trai cũng thích mình. Mà cuối cùng mạnh ai nấy đi không đâu vào đâu hết. 35 năm bữa nay bao nhiêu tìmh cảm yêu đương thời học trò đã thành một phần cuộc đời và hành trang mang theo cho hết cuộc đời mình. Nên mình sẽ yêu hết trai LQD nha. Yêu hết. Nha.

Em ơi 60 năm cuộc đời. Còn bao lâu nữa đâu. Yêu nhau đi thôi. Yêu nhau dài lâu nha các bạn mình. Mình, MC và Lữ Bố hát chung với nhau bài Lời Cuối Cho Em. Vừa hát vừa nhớ . Nhớ nhiều lắm nha. Mình hát phải có người hát chung. Hahaha hát chung không sợ chịu trách nhiệm nha. Và nếu có lỡ đứt hơi giữa chừng hên xui có người phụ vô cho hết bài. Hahaha.

Khúc sau là pà con kéo nhau ra sàn. Cây nhà lá vườn. Toàn ca sĩ hát cho thiệt đã thiệt sướng. Ca sỉ nào cũng móc họng moi tim nặn óc ra hát. Nghe sướng tâm hồn chứ không điếc tai. Có ca sỉ hát xong đám dưới nó không cho về bàn. Hát tiếp. Mình nhảy quá trời. Xong tới xì lô mùi. Mình kêu gái mình ra nhảy cho nhớ ngày xưa. Mình kêu hết gái LQD ôm các gái thiệt chặt lại với nhau. Cứ thế mà phiêu cho đã. Cho quá khứ. Cho Bụi Phấn. Cho Đồng Xanh. Cho Chân Thành. Cho giây phút hiện tại có nhau.

Nhảy xong ôm nhau cho đã. Cái. Rảnh đi làm chuyện ruồi bu. Nè.

Anh già kia ảnh nói. Ảnh muốn mấy gái ra hỏi dùm tên cái em kia. Mình nghiêm mặt. Không được. Em đó trẻ nhất đám này. Không được. Anh hỏi trẻ bao nhiêu. Trẻ hơn tụi này tới hai tuổi. Hahaha anh già ngồi làm tính trừ. Băn khoăn. Vậy tính ra gái em cũng 51 rồi. Trẻ chi nữa. Hahahha Mình ngớ ra. Chít mia. Mình già dữ vậy rồi à. Ngày xưa bài kiểm tra toán toàn copy .Hahahah

Thôi mấy gái ráng giúp. Nhảy thêm mấy bản xì lô tập thể rồi bi bớp rồi cha cha cha rồi bá vai vòng tròn há há hú hú xong. Mission imppossible accompleted. Gái về thì thầm. Gái kia tên này tên này. Hai trai lạ. Lại băn khoăn. Rồi có hỏi gái có chồng chưa. Hahahha

Á đù. Hồi nảy giao hẹn hỏi tên thôi mà. Hahaha không nha. Mệt ròi. Anh già thì mình cũng già. No more. Hahahaha Xong cái mình lại xì lô kỳ này vừa trai vừa gái luôn. Lại cha cha cha rồi tango.

Thì hai trai kia thông báo. Xong hết rồi. Gái đã có chồng. Hahahah. Trai già khuôn mặt giãn ra bình thường và con tim đã yêu trở lại. Tự nhiên . Hahahah Trai già ra nhảy và hát khí thế cho tới khi tiệc tàn. Hahah mình nghĩ già cỡ nào cái không khí đáng yêu nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò nó làm cả một bầy trẻ lại tưng tưng một cách vô tư vậy á.

Không khí LQD lan toả ra dâu rể LQD mới là cái thương yêu nhất. Không có Uber , trai trẻ trai già gái ngoan con cháu chắt của LQD cũng khó có một buổi họp mặt dài thòng lòng viết hoài không hết này.

Hahahha hẹn gặp các người yêu lần sau.

Dài quá rồi. Ráng viết khi tình cảm xúc động còn dồi dào.

 Để lâu cứ sợ gió mưa Seattle cuốn đi mà quên hết. 

8/24/24

Ba mươi lăm năm (II)

Viết xong phần một đã rất dài mà chỉ mới tới khúc trai A2 mời ăn thit mình đi mình bonus cho trái ớt hiểm thì cũng tới phần ban tổ chức trải chiếu cho ăn trưa bánh mì và bánh bao.

Anh Uber toan tính ba lần ăn phở mà cuối cùng mệt lả với A4 thôi đành quay lại LQD mà ăn bánh mì.

Chiếu xanh hàng dài chia thành hai xóm trên xóm dưới. Vừa gặm bánh mì vừa tám thì có lòi ra cái vụ động trời mây này. A11 ngày xưa đánh lộn với A2 xong bị giải tán. Mèn đét ơi. Sao vụ tày trời vậy mà A4 không biết là sao. Ham quá. Mình hỏi tới tới. Trai gái các A khác biết chuyện mét. Đánh dữ lắm nha. Có chém lộn nữa nha. Trước cửa trường luôn mà. Gái kia thì. Không có chém đâu. Nhưng mà có đánh ghê lắm. Qua lại vụ chém hay không chém cuối cùng giải thể nguyên một lớp. Hahahha. Bây giờ ngồi đây cũng chém mà là chém gió.

Cái mình hỏi gái A4 nhà mình. Tụi mình ngày xưa quậy cũng không vừa. Mà sao không bi giải thể ta ơi.

Ngày xưa Trinh Giang Mai Châu Vân. Ngồi hai bàn cuối lớp. Hí hí há há lén lút cười lén lút chửi thề hay bận rộn đi sưu tầm tên tuổi phụ huynh hay chuyên trị copy bài và ...đánh bài dưới gầm bàn.

Qua hết học kỳ một lớp 11, lớp trưởng đề nghị giải thể đám này. Trinh Giang Mai phải chuyển lên bàn đầu để cô theo dõi. Châu Vân ngổi im tại chổ. Hahaha. Gái A4 đánh bài ghê lắm. Mình chơi toàn là thua. Lúc mình thua mình hết tiền thì mình đứng lên. Thì gái Mai thiếu tay đánh tiến lên. Gái năng nỉ mình. Ngồi xuống. Tao cho tiền lại mà chơi tiếp nè con đ. Hahahah. Mỗi lần đi ra khỏi lớp xuống tập thể dục giữa giờ, các gái này không từ tốn khoan thai lịch sự như người ta. Gái A4 dàn một hàng vừa đi vừa xô. Hahhaa hễ thấy trai lớp khác là cứ thế là xô là đẩy. Vậy là coi như đã khởi động tập thể dục. Gái nào ngại vụ xô đẩy cứ trốn trong lớp không thể dục. Hên xui. Bữa có thầy giám thi lên lầu rượt cái đám trốn thể dục. Xui sao kiếm được một  gái núp trong kẹt cửa. Gái hên có cầm một miếng giấy vò vò trong tay. Dạ em đang lụm rác làm vệ sinh. Hahahha.

Bữa reunion, các gái A khác chắc lịch sự khen gái A4 toàn cung tần mỹ nữ toàn người đẹp. Chỉ có trai A4 duy nhất bữa đó kêu mình là Hà Bá hahahha. Bởi ta nói. Bụt nhà không  thiêng. Mình mét với trai A khác là trai A4 một là cống hiến gái nhà cho trai A khác hai là đem con bỏ chợ. 

Xóm nhà dưới lộn xộn. Xóm trên cũng không kém. Nghe đồn dâu LQD tố cáo chồng ngủ ngáy mà còn dám chối. Anh ngủ như em bé ngáy là ngáy làm sao. Dâu LQD thuộc loại gái ngoan. Nàng chơi luôn cái mai cờ rô dí sát vô người đang ngáy. Mình đoán dân hát karaoke toàn xài hàng thiệt xịn. Chơi cái Microphone hàng thiệt hiệu bót xì Boss. Hahaha nên to quá echo một cái thiệt hoàng tráng làm trai giật mình mà tỉnh giấc nồng. Bởi ta nói. 

Làm trai cho đáng nên trai

Mình tự ru ngủ ngáy vang cả làng.

Nàng kia nàng bắt quả tang

Micro nàng dí vang vang giựt mình.

Bữa nay hân hạnh gặp dâu A4. Mình hỏi. Ngày xưa H. lùn mà đen. Sao vợ H. nuôi sao mà bữa nay trắng bóc mà cao lên là sao. Dâu này hiền đẹp dễ thương lắm nha. Nói chi cũng toàn là cười không hà.

Một hồi. Hiệu trưởng thông báo giao lưu hai xóm. Các em giới thiệu tên và lớp nhé. Một vòng xong mới nghe được tiểu sử nàng hiệu trưởng LQD reunion. Chị nói học xong tới lớp bảy là đi Mỹ nên không học LQD. Một trai xóm dưới này vọng lên. Wow sao chị hay vậy. Mới học tới lớp bảy mà bây giờ làm tới chức hiệu trưởng của tụi em. Hahah

Hiệu trưởng chốt lại nè. Một năm gặp nhau một lần nha. Mình hàng năm hàng sáu tới nơi rồi. Hàng sáu là nói cho mấy trai A15 vA16.

Em ơi sáu mươi năm cuộc đời. Biết còn bao lâu. Gặp nhau quay lại dĩ vãng học trò cho vui nha.

Xong chị cảm ơn ban tổ chức có ba chàng ngự lâm pháo thủ bỏ công sức ra làm một cái reunion thiệt vui cho LQD. Cả đám cũng có đồng thanh , “dạ chúng em đội ơn chị T.” 

Giờ mình mới nhớ ra. Lúc ra ngoài park, ai đã kẻ phấn trên cỏ cái sân chơi U thiệt thẳng sẳn cho các bạn mình rồi. Cám ơn BTC. Ngày xưa một viên phấn trắng kẻ vội trên nền xi măng hên thì bằng phẳng không hên thì gập ghềng nước mưa mà chơi.

Giờ có được cái sân chơi U sáng thứ bảy là biết bao công sức nổ lực của một tập thể dù xa cở nào xưa cở nào già cở nào. Cũng ráng mua một vé xập xình về mái trường năm xưa. Toàn vé thượng hạng. Tại bi  giờ mới thiệt là học trò. Còn hơn học trò của ngày xưa. Học trò của 35 năm nhung nhớ. 

Nha các bạn mình. 

Một gái A4 tâm sự. Tuổi học trò ngày xưa vui quá. Mình vì hoàn cảnh không có những kỷ niệm học trò như vầy.

Mình âu yếm. Gái yêu ơi. Ngày xưa mình không có. Ngày nay mình tạo dựng lại cuộc đời học trò bằng những ngày hội ngộ như ri. Buổi trưa hè trên park làm mình nhớ những buổi trưa hè nhẹ nhàng đạp xe đạp cót két lên trường LQD. Mùa hè lao xao. Cây phượng đỏ rợp trời Sài Gòn. Lá me bay bay tiếng cười giòn tan. Mọi thứ chợt về như in trong trí nhớ. 

Mình yêu ngày xưa đó. Mình yêu luôn ngày hôm nay.

Ngày xưa một trai A4 có làm hai câu thơ tặng lén gái A4 như sau:

Bên em tôi thấy bầu trời,

Bên em tôi sống cuộc đời của tôi (1986 )

Trai này dấu kín hai câu này cho tới 2023 mới thổ lộ ra.

Hôm nay mình làm lại hai câu đối lại nhé:

Bên nhau ta thấy trưa hè

Bên nhau ta thấy bạn bè Lê Quí Đôn (2024).

8/23/24

Ba mươi lăm năm (I)

Tưởng tình đã cũ.

Mây trôi bao năm tưởng tình đã quên.

Mà thiệt không cũ cũng không quên.

Mọi sứ vẫn mới tinh nguyên như ngày xưa nha.

Năm ngoái các bạn trung học năm xưa rủ reunion (lại reunion).

Ta nói. Năm nay được mùa reunion.

Lần này là lần đầu tiên mình đi họp lớp Lê Quý Đôn. Không hiểu mần sao , bà con chọn ngày thiệt tốt mà làm reunion. Trùng ngày reunion với bên đai hoc sư phạm. Phải gần gần mình chạy sô nha. Cái này bên DHSP làm bên Việt Nam. Vậy mần sao mà chạy sô. Thôi, thêm một lần nữa lỗi hẹn bên SP. Tự an ủi. Dù gì mình có tốt nghiệp LQD đàng hoàng chứ không nghỉ ngang hông như bên SP. Mà nhân gian cũng an bình khi mình không đi dạy học hahhaha.

Nên mình ưu tiên mình đi reunion LQD trước nha.

LQD hải ngoại truyền thống làm reunion được một thập kỷ. Ta nói. Bữa nay quyết định đi tại có vài bạn học cùng trong lớp đã đi lần trước kêu vui lắm. Mình và hai cô bạn A4 đăng ký.

Buổi hop mặt được tổ chức tại Santa Ana, thủ phủ của người Viêt Nam hải ngoại ăn chơi nguyên ngày thứ bảy.

Tối thứ sáu ba nàng A4 xuống tới Cali, hẹn nhau phải áo dài sáng hôm sau ra cái công viên tên Một Dặm Vuông gặp nhau.

Kêu làm ngày thứ bảy chứ chiều thứ sáu pà con LQD đã E Bi èn Bi khai mạc ì xèo và nhá hình clips lên FB rồi. Chu cha ơi. Càng coi càng run. Chời chời chời. Sao mình không nhận ra ai quen hết vậy chời.

Nhưng. Cứ. Trước lạ sau quen. Cứ bận áo dài. Con xanh con trắng. Mà tung tăng đi ra park.

Ra park cũng không thấy ai. Anh Uber kêu là đúng chổ này rồi. Mình kêu. Cứ ngồi trong xe. Ló đầu ra chờ thấy áo dài xong mới dám xuống. Không có ai quen. Áo dài cà phơ cà phất thất thểu. Bơ vơ lạc lõng. Nhục à.

Xong đúng là thấy một áo dài hoa lon ton đi bộ. Xanh trắng bên đây mừng quá. Nhảy xuống. Nhào tới. LQD phải không. Áo dài hoa kia thỏ thẻ gật đầu. Vậy là xanh và trắng bên đây thở phào một cái.

Mà lều trại ở đâu. Sao e thẹn có ba đứa mình ên. Vẫn còn chưa dứt ra được anh Uber.

Anh kêu. Vậy được chưa. Cho tui đi ăn phở. Khoan. Làm ơn đi kiếm dùm thêm LQD. Coi tụi nó ở đâu.

Cái ba nàng xúm lại làm quen. Tên và lớp. Nàng áo dài hoa trấn an áo trắng và xanh. Không sao. Tên xong lớp xong chút tui cũng không nhớ. Miễn LQD là được. Không LQD mà dính dáng LQD cũng ok luôn.

Anh Uber thám thính xong ảnh quay lại. Leo qua cái đồi này là LQD. Hahaah.

Mình kêu. Đâu. Tội nghiệp Uber ghê. Lại làu bàu. Ok let go.

Ba nàng áo dài tung tăng leo đồi. Thấy vài áo dài trắng và một bác phó nhòm.

Hahhaa Từ từ tiến tới. Ối chao là mừng. Bác phó nhòm là H. Trai A4  đằng mình. Hahahah . Vậy là tự nhiên hết sợ hết run và hết nhục. Hahah Vậy là mình đã về nhà rồi.  

Uber thở ra. Vậy đươc chưa. Tui đi ăn phở. Hahaha được rồi . Trước khi ăn phở mua dùm ly cafe. Hahha Uber hỏi có ai uống nữa không. Uber kêu. Thôi mua hai ly cho nha.

H. giới thiệu chị hiệu trưởng. T. Chị mặc nguyên bộ áo dài đồng phuc màu  trắng, tóc thắt bím. Mắt kính học trò.  Tay cắp cặp đen. Y chang ngày xưa. Chị mở cặp ra. Bên trong có chữ lưu bút ngày xanh, nét chữ học trò kế bên một bông hoa phượng ép khô.

Mình hỏi chị học khóa trên tụi em hả. Chi hiệu trưởng cười giải thích. Chi không học LQD nhưng đi theo đám LQD này từ hồi lớp một. Chị đi reunion này bẩy lần rồi. Chị mê áo dài lắm. Ngày xưa đâu có được mặc áo dài như bây giờ. Lần sao các em cứ một cái áo dài trắng và tím là LQD reunion được rồi.

Bây giờ áo dài trai gái quần xanh áo trắng đã nhiều lên thì mình đã thật sự thoải mái và tự nhiên y chang hí hí hố hố như ngày xưa.

Tiếng cười ha ha hi hi đã vang lừng cái park rồi. Thì là lúc hai bác phó nhòm bận rộn. Bác nào cũng hai ba máy cái lense dài đeo oằng cả người H. Hên chi cái park này tên là một dặm. Không sai. Cái lense cũng dài cỡ đó.

Chi hiệu trưởng kêu các em gái LQD mỗi người hai ba tấm một mình nha. Xuống kế bờ hồ hay qua bên cái cầu hay trèo lên đồi. Nha.

H. nói. Lùn thấp cỡ nào mình chụp cho cao lên hết nha. Mà thiệt. Gái lùn và gái cao của A4 chụp làm sao mà gái lùn lại cao hơn gái cao mới ghê.

Ngày xưa khóa mình tốt nghiệp xong rồi nhà nước mới cho nữ sinh bận áo dài. Mình cứ nhìn các em bận áo dài đi học, tiếc ngẫn ngơ. Bữa nay dòm bạn bè mình hàng năm hết rồi, vui tươi xinh xắn trong chiếc áo dài Việt Nam.

Xúc động lắm.

Riêng một góc trời là đây. Mình tạo lại cho nhau không khí học trò. Quay về dĩ vãng. Sến cỡ nào cũng đáng yêu. Màu mè cỡ nào cũng trinh nguyên một vùng trời LQD ngày đó. Thích thì tự chơi tự sướng nhỉ.

Hai anh phó nhòm H và Đ thiệt là dễ thương. Leo lên đồi rồi xuống hồ rồi qua cầu bắt vịt rượt sóc. Cầm dù đứng rồi cầm dù ngồi. Áo dài bay qua áo dài bay lại gốc cây dừa hay chuối chi chi cũng chiều hết mình. Ngồi chụp tập thể hàng trên hàng dưới sau cho thiệt đều nha.

Các bạn lớp A nhiều, lớp P và N sáng đó vài người. Nhỏ bạn A4 bữa nay phát hiện ra còn lớp E Rờ nữa mới ghê. Mình hỏi E Rờ là chi. Nàng kêu là Rusian hahahah.

Tới gần trưa trưa thì hiệu trưởng kêu tụ lại chơi U. Hahaha lâu lắm gòi có chơi trò này đâu ta. Chia ra hai phe mỗi bên sáu mạng ba trai ba gái. Gái áo dài phải cột tà áo dài diễn sao cho đúng sự tích ngày xưa. Diễn thì đúng là cái bụng mỡ nhiều quá. Hahahah lần sau cho mình diễn lại khúc này lúc chụp hình phải hóp bụng lại chút nha.

Mình già mà cười nhiều quá u không có hơi bị bắt mà còn bi mắng vốn là mê trai già nữa chứ hahhaha. Cười lăn lộn vụ bắt người. Ôm nhau cho sướng chứ bắt cái chi nữa mà bắt. Hahah.

Xong cái vụ chơi U là vụ thổi bong bóng thay đồ phục áo thun màu xanh Navy đậm. Mình nhìn cái design là mình mê rồi.

Hiệu trưởng giải thích bận màu xanh cho không thấy mập. Hahaha. Sweet.

Lúc này anh Uber đã lái xe đi kiếm phở. Gái A4 kêu anh đang ở đâu quay lại cho lấy cái quần jean trên xe. Hahhaha Uber lại quay lại. OK. Quay xe lại cho gái A4 thay áo dài ra bận đồng phục. Mạnh ai nấy lo. Che chắn sau hay trước gốc cây mần sao thì mần. Cái cây đó không trốc rễ mà bay mịa nó lên trời cũng là đại hoan hỉ rồi nhỉ.

Vụ thổi bong bóng mình chơi mà vụ đạp là không tham gia nha. Lần trước đạp làm sao mà xém gẫy giò. Hhhaha già rồi bị sida là không xông pha đi hiến máu nhé.

Ngồi với mấy bạn khác tám chuyện ngày xưa và bi giờ. Hơn ba chục năm biết bao nhiêu thứ nè.

Ngồi tám qua tám lại lòi ra mấy vụ ni.

Một bạn hỏi gái A4 tên gì. À tên này vậy có biết Đ A6 không. Chời chời. Anh ni thì thân với A4 lắm đó. Gái A6 mét tiếp. Đ này mê một cô A4. Nhờ mình đi mua một chai xà  bông có khuyến mãi cây lược làm quà tặng hahaha. Gái A4 chỉ lấy xà bông chứ không nhận lược. Vì nhận lược là chia tay mãi mãi nên không ngu. Chắc để sau này còn được tặng xà bông tiếp . Hahhaa tới đó là mình hả họng cười rồi nên quên mất hỏi phỏng vấn là giờ lược đó ở đâu. Lược thường hay lược chải chí hahaha.

Xong cái qua gái chuyên văn. Hỏi qua hỏi lại gái này sau này học trường mỹ thuật ở Phan Đăng Lưu. Cô giáo dạy vẽ của gái này là học trò cũ Má mình. Dòm qua dòm lại toàn người quen người nhà. Gái này chia sẻ là gái ăn chay. Mình dần lân hỏi ăn chay có ăn thịt người không. Gái A4 thấy mình ăn nói mất dạy quá nó bóp cổ mình kêu shut up. Con này chuyên trị kêu mình shut up mặc dầu mình chưa nói nó chặn họng mình trước. Làm vậy mà lê lết với mình cũng gần 40 năm. Hahaha .

Gái ăn chay không vừa. Thỏ thẻ. Mình không ăn thịt heo gà nhưng thịt người thì có. Hahaha Trai A2  ngồi phía sau tranh thủ liền. Thịt của mình nè. Ăn dùm mình bonus cho một trái ớt hiểm hahahahha.

Phần một xin lắng đọng tại đây. Sức người có hạn. Chuyện còn rất là dài.

Dưỡng thương vài ngày sẽ tiếp phần hai buổi trưa và phần ba tại nhà hàng Ngọc Sương nha.

Ta nói:

Lúc đi chưa biết thì run

Biết rồi thì quậy nổ tung mái nhà

Lê Quí Đôn là của chúng ta

Yêu nhau mãi mãi tuổi già sang xuân.