Showing posts with label đàn bà việt nam. Show all posts
Showing posts with label đàn bà việt nam. Show all posts

3/3/25

Dì Hai

Là chị lớn của Má mình.



Mình không có nhiều kỷ niệm với dì Hai. Lúc mình còn nhỏ, dì Hai và cả gia đình dì ở Đồng Nai. Sau này khi dì chuyển vào Sài Gòn thì mình đã đi xa rồi.

Ngày xưa Má kể đi xuống dưới quê dì dẫn ra chợ ăn hàng thì mê lắm. Mình xin Má cho xuống nhà dì Hai chơi. Lúc hè năm mười bốn tuổi mình đi theo xe đò của dượng đi xuống nhà dì. Đó là lần đầu tiên xa nhà. Gặp dì. Ấn tượng đầu tiên là dì Hai và Má hai khuôn mặt y như nhau. Hai chi em như hai giọt nước. Mà dì Hai nhìn từ tốn thong thả khoan thai hơn Má. Tính dì hiền.  Mình chưa bao giờ nghe dì lớn tiếng. Hoặc có lớn tiếng thì tụi con nít cũng không ai sợ. Dì có bốn người con trai. Và chị Trinh là con gái. Anh lớn nhất lúc đó đi học xa nhà. Mấy thằng con trai ngang ngang tuổi mình thì phá khiếp luôn. Dì Hai cứ réo, “Tèo, tao mới giặt cái áo trắng tươi giờ sao ghê vậy Tèo” xong rồi lại réo, “ Hải” “ Hùng.”

Dì cực. Năm đứa con. Nhớ lúc dì bưng thau quần áo ra phía sau nhà giặt.  Dì dẫn mình đi chợ. Trời nắng chang chang. Hai dì cháu đi bộ. Dì làm bánh bò. Dì nấu xôi sầu riêng. Chiều chiều dưới quê không có điện tối thui là mình bắt đầu nhớ Má. Khóc lén quẹt nước mắt. Nhìn dì thấy bớt nhớ Má một chút.

Sau này mình cười nói với Má . Dì dượng đặt tên con vui quá. Hồng là anh Tí lớn nhất nhà. Chị Trinh là Hương. Tèo là Hạnh. Hai đứa nhỏ nhất không có tên ở nhà. Tên Hải và Hùng. Hồng Hương Hạnh Hãi Hùng. Mình kêu. Hai đứa út là “Hãi Hùng” là rất chân thật. Thời đó cực quá rồi.

Vậy chứ năm người con sau này ai cũng thành công. Chị Trinh lên nhà mình ở một thời gian. Chị thân với Má mình. Chị hiểu Má hơn mình nhiều. Trong những lúc cùng cực nhất của mấy mẹ con, mình lúc nào cũng nhớ có chị bên cạnh. Những chuyện riêng tư thằng này thằng kia, mình cũng hay kể cho chị nghe. Chị lớn đàng hoàng, không nhí nhố như mình. Má hay đi công tác xa nhà. Mình nhớ có chị trong nhà ba chị em cũng bớt hẩm hiu. 

Gia đình dì Hai từ từ dọn lại vào Sài Gòn thì mình cũng không ở Việt Nam. Má và dì hay gặp nhau. Má kể dì siêng tập thể dục lắm. Mỗi lần về nhà Má hay kể chuyện Hồng Hương Hạnh Hải Hùng cho mình nghe. Các anh chị hay lên thăm Má. Thân thiết với Má còn hơn mình. Ngày Má mất các anh chị giúp Nam Mưa phụ đám ma trong lúc mình chơi vơi không về được. Bữa bốn chín ngày mình về tức tưởi khóc nhưng ấm lòng vì các anh cũng về với chị em mình làm lễ trong Chùa.

Lần cuối mình gặp dì là vào tháng mười năm ngoái. Mình về hôm trước ngày hôm sau kêu Mưa dẫn qua thăm dì Hai.

Dì Hai 89 tuổi ngồi trên võng thấy mình là nhớ con nào liền. Mình xà xuống ôm dì thiệt chặt. Một cảm giác quen thuộc của ba mươi năm về trước .

Thấy Dì. Là thấy Má mình. Cảm giác được quay về ngôi nhà tuổi thơ có Má khi nhìn vào cặp mắt của dì. Hai chị em nhà này sở hữu một cặp mắt thiệt là nâu thiệt là ướt át nên thiệt là buồn. Nhìn vào cặp mắt là muốn đắm đuối lịm người đi rồi. Bù lại hai chị em có nụ cười nhếch mép rất tươi. Rất tình. Dì Hai đẹp lão. Nhanh nhẹn và tinh anh. Nụ cười cũng như Má. Ha hả và giòn giả hết mình. Lúc dì cười cặp mắt có đuôi. Sâu thẳm. Mình cười theo dì. Trong lòng nhớ Má khôn cùng. 

Mình xin phép dì cho mình thắp một nén nhang trên bàn thờ dượng Hai. Dì đong đưa trên võng. Khoát tay. Thôi khỏi thắp nhanh. Ngộp tao nha. Mày lạy chào dượng được rồi. Chị Trinh làm một bữa cơm gia ̣đình cho cả nhà. Vui quá trời. 

Mình cười ha hả. Chọc ghẹo dì.  Bữa đó không có Hải mà gặp hết gia đình Hùng. Anh vẫn còn lúm đồng tiền y chang ngày xưa. Giọng cười cũng bắt đầu rổn rảng rồi. Hùng lôi máy ̣điện thoại cho mình gặp Tèo. Kêu Hùng bằng anh chứ với Tèo là toàn mày tao không nhé. Hai đứa cười ha hả vô phone. Lôi cái mụt ruồi truyên thuyết của Tèo ra chọc. Dì kêu lâu lâu nó về quậy quá. 

Dì lôi hình trong tủ ra cho mình coi . Hình hồi con gái nè. Dì đẹp. Bàn tay búp măng ngày xưa nuôi con giờ thong thả rồi. Dì đi tập thể dục múa gậy với bạn bè. Con cháu ngoại nội đề huề. Vậy là sướng. Dì kể. Anh Tí thương dì lắm. Cứ hai ba bữa là qua thăm dì. Lúc nào cũng mua trái cây cho dì. Bữa dì cắt xoài cho mình. Khoe là của anh Tí đem sang bữa hôm qua. Xoài ngọt. Con ăn đi. 

Dì mất được ba ngày rồi. Dì đi nhẹ nhàng thong thả cũng như Má mình. Mình nhớ dì. Sẽ không thắp nhang. Dì sợ ngộp. Bài này coi như một nén nhang cho dì thương yêu.

Dì nói. Cốt của dì thiêu xong đem vô chùa để kế bên Má của mình.

Cuối cùng hai chị em sẽ thủ thỉ có nhau muôn đời.

Nha Dì.

6/4/24

Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt

 Trời không mưa em vẫn lạy trời mưa...

Viết cho Phượng và Quân

Mình biết hai người này từ lâu lắm rồi. Gặp Phượng trước lúc hai đứa lủi thủi đi học với nhau bên hàng không . Hai đứa nhà gần cách nhau một con đường XVNT.

Đi làm chung. Rồi Phượng không được làm trong hàng không. Cái ngày đó mình nhớ không Phượng. Phượng khóc nhiều. Châu buồn ngẩn ngơ. Vậy là hai đứa không đi chung một con đường nữa rồi. Cuộc đời lúc đó một màu đen thui.

Rồi cơn bão cũng qua. Trời lại sáng hén Phượng. Bữa hai đứa cafe. Phượng tâm sự gặp lại Quân. Chàng học chung với nàng thời trung học ngay gần nhà. Bùi Thi Xuân. Thời đó một đám chơi với nhau vui lắm. Phượng kể.

Chàng qua Nhật du học. Cái. Quân về gặp lại Phượng.

Rồi. 

"Dòm qua dòm lại ai cũng chồng chồng vợ vợ hết rồi còn hai đứa mình ên. Mình cưới nhau luôn đi nha.”

Chớp mắt cái mà cũng hơn hai chục năm rồi hén Phượng. Hai đứa mình không chung đường nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp nhau. Châu không có ở nhà. Phượng thành người thân của Má Châu, của hai đứa em Châu. Một lần Châu về, hai đứa làm một chuyến Huế Hà nội.

Khách sạn Hà nội đêm đó, nghe Phượng kể chuyện gia đình. Tự hào. Phượng là của Quân. Quân là của Phượng. Đứa con gái giống ba y đúc. Hai người đặt tên con là Như Quân. Tên chi mà dễ thương. Phượng cười. Chắc mình đẻ mướn. Y chang ba nó luôn.

Quân dễ thương. Làm cực. Chạy rần rần ngoài đường. Kiếm tiền chăm lo cho tổ ấm của mình. Nụ cười lúc nào cũng trên môi. 

Phượng giỏi. Chăm làm lắm. Cái gì cũng tỉ mỉ. Sau này không hàng không máy bay nữa thì qua ngành in ấn. Làm đủ thứ. Lần mình về bạn khoe hai người mới mua được cái nhà nhỏ nhỏ bên quận tám. Phượng chở qua chơi. Nhà xinh có cái gác xép nho nhỏ cho con gái. Cái bếp cũng nho nhỏ. Phượng nói. Tụi bạn của Phượng về là kéo nhau về đây hết. Phượng và Quân chân tình. Có bạn bè chi chi nhà chật cở nào cũng không lo. Có sao cũng ôm vào lòng. Yêu thương hết. Nên ai cũng thương. Bận rộn cỡ nào tới mùa là con cái vợ chồng chở nhau đi chơi. Có lần Quân đưa Phượng sang Nhật . Phượng kể. Ấn tượng nhất là cái toa lét của nó nhe. Mê nhất cái vòi xịt nước. Bấm một cái. Êm cái mông của mình. 

Bận rộn cở nào nhưng tết nhất phải cúng ông bà. Quân Phượng phải áo dài kính cẩn một mâm cúng ông bà tổ tiên. Phượng mặc áo dài tết xinh lắm. Lúc nào cũng xinh. 

Mình đi xa nhà. Bao nhiêu phong tục gia giảm bớt nên trong những lúc như vậy, mình sẽ text Phượng hỏi thăm. Nhìn gia đình nhỏ của Phượng qua những tấm hình sinh nhật của nhau. Mình ấm lòng.

Ngày Má mất, không có tiền về đám tang. Phượng là người đưa Má mình đi. Lúc 49 ngày, mình về, khóc. Vừa thương vừa hối tiếc vừa tội lỗi. Bao nhiêu tình cảm ấm ức trong lòng. Phượng dang tay ôm lấy mình. Khóc với mình. 

Bao nhiêu năm làm cực, ki cóp được chút tiền, Phượng Quân dọn vô một căn hộ mới. Mình cũng chưa đến nhưng Phượng có cho đi thăm nhà qua Face book. Cũng như căn nhà cũ, nhà nhỏ gọn xinh xinh xì tai đúng là của bạn mình. Bạn chỉ cho một góc bạn chưng hai bức tranh và con ngựa may bằng vải bé xí mình làm tặng bạn mấy năm trước. "Chả treo tranh ai. Chỉ treo tranh của Châu thôi". Xì tai phong cách của hai đứa bụi bụi jean jean rất hợp nhau. Từ xưa đã vậy.

Làm mình nhớ bạn quá. Mình thương Phượng, thương Quân, thương căn nhà nhỏ nhỏ của bạn mình. Ai sao mình vậy. Nghèo không nghèo. Đủ ăn. Hạnh phúc. Tàng tàng thương nhau. Tự do độc lập. Vậy là sướng. Mình nghĩ.

Mấy năm trước, nghe tin Quân ốm. Mình  có chat với Phượng qua mn hnh Fb. Gặp Quân. Chng cười toe toét. To gan lớn mật quá. Vợ  bắt cắt đi bớt.

Nghe Quân cười ha hả. Tiếng Phượng cười giòn tan. Mình và Nguyên cũng vui lây.

Phượng nói. Quân tỉnh như sáo. Làm như không có chuyện gì. Vẫn đi làm dẫn vợ con đi chơi bình thường. Trong khi đó con vợ cứ stress. Phượng nói bạn mà stress bạn hay bi đau bao tử lắm. Mấy lần sau Phượng nói. Phượng phải khoẻ để " take care of him." 

Phượng ơi.

Hôm nay Quân đi thật rồi. Làm mọi người bàng hoàng quá. Biết sinh tử bịnh lão là chuyện của ông Trời. Cái ngày hôm nay Phượng nắm tay Quân lần cuối vĩnh biệt chia tay là cái chuyện đau lòng của Phượng.  Cô đơn lắm thay. Thương Phượng lắm mà không biết làm chi chi. 

Châu ghi nhận lại đây. Một cuộc tình dễ thương. Một tâm tình chồng vợ miệt mài tới phút cuối. Ước nguyện của người ra đi. Anh chỉ muốn sống bên nhau mãi mãi.

Phượng ơi. Biết rằng.

Sống thác là chuyện đi về

Hợp tan là trò dâu bể.

Nhưng Châu biết.

Phượng là của Quân. Quân là của Phượng. Con đường đi chung không quá dài nhưng cũng đủ nhớ nhau tới muôn đời. Hén Phượng. 

Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt

Trời không mưa em vẫn lạy trời mưa...

Một nén nhang thơm cho người khuất núi.

Tay Châu nắm tay Phượng thiệt chặt lúc này nha. Phượng ơi.

5/10/17

Hoang tưởng (II)

Không ai biết bà phát bịnh hồi nào. Cô con gái kể là khoảng lúc cô được 5 tuổi cậu và mợ đem con qua cho cô chơi với anh em họ. Được vài lần. Bà gằng. Rồi. Bà cấm. Bà gọi điện thoại nói vơ chồng anh trai đừng có đem con sang nữa. Anh hỏi có chuyện chi không. Bà lặng thinh. Nói chồng bà không ưa. Nhưng sau này giải thích cho con gái bà biết là bà biết mợ có tình ý với ba mày. Tao thấy cặp mắt hai người nhìn nhau là tao biết.
Ba mày thích đi chơi gái điếm. Có thằng đàn ông nào đi tối mịt mới về nhà không. Hễ thấy đàn bà là cặp mắt sáng lên. Về nhà đem cái hơi hôi hám tội lỗi trong nhà thổ về nên em trai mày mới khóc điên dại như vậy.
Vậy rồi gia đình của bà càng ngày càng xa lánh vì không muốn đụng chạm với bà. Vì bà cứ nói với họ. Chồng em dạo này khó tánh. Đi làm về mệt thì chỉ muốn yên tĩnh không giao lưu chi hết.
Bà bắt đầu gây chuyện với chồng. Bà bắt đầu tin là chồng mình đi chơi gái điếm và cho tiền gái điếm chứ không đem tiền về nuôi con. Ông chồng ngỡ ngàng cố gắng giải thích thế nào bà cũng không nghe. Lúc ông điên lên quát vào mặt bà thì bà làm thinh. Vô phòng đóng cửa ngồi lì trong đó cả ngày.
Một hôm khuya thiệt khuya khoảng 1 am sáng. Bà ngồi  chờ mà chồng chưa về. Bà kéo cái bàn ăn cơm bằng gổ nặng thiệt nặng tấn cái cửa ra vào có ý không cho ông vô nhà.
Ông về dùng hết sức đẫy cái cửa vô. Ông kiệt cũng không có sức mà la hét. Chỉ nằm lăn ra ngủ. Được vài tiếng. Sáng hôm sau khoảng 6 giờ sáng bà dựng ông dậy bắt đầu chữi ông mất bính tỉnh xô bà té đập đầu vào cạnh bàn. Máu tung tóe. Con gái lớn 1 tuổi lúc đó gọi 911 chở bà đi cấp cứu. Cảnh sát tới. Điều tra rồi bắt ông đi vì tội đánh vợ.


2/12/17

Hoang tưởng ( I)

Bà sinh ra trong một đại gia đình người Việt gốc Hoa tại Sài Gòn. Bà là con út và cũng là con gái duy nhất trong gia đình có 7 anh chị em. Mẹ bà đẻ liên tiếp ba cặp sinh đôi toàn con trai trước khi sanh bà. Lúc bà ba tuổi. Mẹ bà có bầu lần thứ năm. Cũng một cặp trai sinh đôi. Nhưng hai đứa con chết ngay lúc sau khi sanh. Mẹ bà mất máu nhiều quá nên cũng mất sau một đó một tuần. Lúc đó bà mới tầm tầm 3 tuổi. Bữa đó bà trốn ngay góc kẹt trước cửa phòng mẹ.Thấy bà mụ đi vô đi ra. Nghe lao xao người này người kia. Nghe mẹ mình gào thảm thiết. Thấy người ta gói em đứa em song sinh vô trong tấm mềm đem ra ngoài. Hình ảnh đó trong tâm trí một đứa con nít mới ba tuổi. Bà nói bà không bao giờ quên. Sau này bà nằm mơ rất nhiều. Bà thấy hai đứa em song sinh hiện về trong mơ. Càng lớn tuổi hình ảnh hai đứa em càng rõ ràng. Tuy bà không có biết mặt. Nhưng bà biết. Chúng cười với bà. Chơi với bà. Nói chuyện với bà. Bà lớn lên trong một niềm tin bất diệt là hai đứa em bà chết đi nhưng linh hồn lẫn quẩn đâu đó lúc đó rồi nhập thẳng vô bà. Nên bà sống không phải cho mình bà mà cho ba người.

Bà lớn lên dưới sự nuôi dưỡng của bà nội. Bà nói bà nội không có thương nhưng cũng không ghét. Chỉ chăm sóc ăn uống tắm rữa chu đáo. Nhưng bà nội ít nói chuyện với bà. Vì bà là con gái cũng không được đi đâu ra khỏi nhà. Không giao lưu bè bạn chi hết. Tối ngày ru rú trong góc kẹt.

Bà lớn lên như một cây dại èo uột trong nhà đủ nước đủ đất nhưng thiếu ánh sáng mặt trời. Bà nhỏ con. Tóc lưa thưa. Sắc da trắng xanh. Còn nhỏ mà đã thấy nét tiều tụy của một vóc dáng khô cằn. Chỉ có đôi mắt. To. Trao tráo. Người nhìn vào thấy tròng trắng nhiều. Hể nhìn ai thì nhìn không chớp. Vô cảm.

Gia đình bà thuộc loại đủ ăn đủ mặt. Ông nội ngày xưa có tiệm thuốc bắc giờ giao cho ba của bà trông coi. Ba bà thông thạo nghề thuốc bắc và châm cứu. Nhưng ông chuộng Tây. Cho sáu đứa con trai đi học tiếng Tây. Chỉ truyền nghê thuốc bắc cho hai đứa con trai đầu thôi. Lúc anh trai bà con nhỏ. Ba vời thầy về nhà dạy chữ. Bà âm thầm ngồi thu lu một góc nghe lén.Vậy mà biết đọc biết viết. Ba bà lúc đó mới thấy là bà thông minh. Cho đi học chung với mấy anh trai. Lúc ở Việt Nam bà đã nói được tiếng Pháp một chút tiếng anh ,tiếng hoa ( Quảng và tiều châu) và tiếng Việt.

1979 cả gia đình gom vàng đi theo diện bán hơp pháp. Lúc đó bà 15 tuổi. Sang Mỹ bà tiếp tục học trung học một hai năm nữa rồi đi làm chứ không học tiếp Đại học. Các anh lần lượt có gia đình ra riêng tự lập. Chỉ có  bà là gần như không có bạn bè giao lưu cũng không có bạn trai. Suốt 20 năm đầu ở Mỹ, cứ đi làm rồi về nhà với ba và bà nội. Bà làm lao công trong trường đại học. Lặng thinh như cái bóng. Người duy nhất bà tiếp xúc là bà supervisor. Cũng không ai nói với ai điều chi. Ngoại trừ công việc.

Đi làm xong thì về nhà. Cũng lại như cái bóng. Đi ra đi vô. Ai làm chi thì làm. Bà không nói chi.  Những lần tụ họp gia đình các anh cũng làm mai người này người kia. Mà bà cứ làm thinh. Đồng ý hay phản đối đi cũng không ai biết. Chỉ biết. Người được làm mai hễ nhìn thấy cặp mắt vô hồn vô cảm của bà thì. Người ta cảm thấy bất an. Rồi cũng lặng lẽ rút lui.

Tới khi bà 35 tuổi bạn của bà nội giới thiệu cho ba bà ( hay cho bà) một người đàn ông ở Hồng Kông. Kêu cứ làm giấy tờ bảo lãnh người đó qua. Chứ giờ bà cũng khá lớn tuổi rồi. Bà cũng gật đầu. Hai người chưa bao giờ biết mặt. Cũng chẳng ai nhìn thẳng vào mặt nhau để mà từ chối rút lui hay đồng ý. Hai ba năm sau người đàn ông đó qua.

Lễ cưới cũng nhỏ gọn nhẹ. Người chồng của bà không nói tiếng Anh. Hai người nói chuyện với nhau bằng tiếng Quảng. Mà cũng không nói năng chi nhiều. Bà kể lại. Có gì quan trọng mới nói. Không thì bà cũng không biết nói chi. Chồng bà cũng làm thinh.

Ông siêng. Đi làm hai ba việc. Bà cũng đi làm. Chẳng ai dính dáng tài chánh của nhau. Cũng ít ăn chung. Họa may phải những dịp tụ tập trong gia đình thì hai người mới hành xử như vợ chồng. Chừng hai năm thì. Bà có bầu. Sanh con gái. Lúc sanh. Bà bị hoại thư máu ra rất nhiều. Nhớ cảnh của mẹ mình. Bà hoảng hồn. Bà sợ. Bà sợ con gái mình chết. Cả nữa năm bà cứ nằm ôm con. Tối mất ngủ vì sợ con chết. Bà bỏ việc. Chỉ ngồi ở nhà cả ngày nhìn con. Thấy nó ngủ thì ngồi nhìn trân trân theo dõi hơi thở của nó cho tới khi kiệt sức thì thôi.

Trước giờ chưa thương ai vô cảm vô hồn có chồng cũng không  tình cảm chi. Hạnh phúc duy nhất của bà là được ngủ hàng đêm. Để được nói chuyện với hai đứa em song sinh. Trong giấc mơ. Giờ có con. Bà mất ngủ. Bà thấy nỗi lo phập phồng cả năm nay choáng váng quá mà không biết tại sao. Chỉ biết nỗi sợ hãi ngày càng to. Choáng hết tâm tư của bà. Choáng hết sức lực sống cũa bà.

Bà nghĩ tại chồng bà làm bà có con nên mới khổ sở như thế này. Bà quyết định không gần ông nữa. Lòng vô hồn vô cảm tự dung biết thành nỗi sợ hãi rồi trở nên căm giận hồi nào không biết. Trong đời bà chần dần có một ông chồng là người ở với bà mấy năm nay. Nên rất tự nhiên bao nhiêu thứ thịnh nộ căm giận bà nén trong lòng đổ dồn ra cho ông chồng. Tâm tính khác trước nên cách sử sự cách nhìn cách nói chuyện cách đi đứng vô hình cũng thay đổi.

Ba bà tinh ý. Tuy bà không nói ra nhưng ông thấy con gái có gì khang khác sau khi đẻ con gái. Con gái ông chưa bao giờ vui vẽ hay hạnh phúc sau khi vợ ông mất nhưng ông cũng chưa bao giờ thấy ánh mắt long lên sòng sọc thất thường một cách thường xuyên như vậy.

Ba năm sau ba bà dè dặt khuyên nên đẻ đứa nữa kiếm thằng con trai. Ông nói tử vi . Nếu không con trai thì đời con sẽ khổ hoài. Có con trai nó sẽ cải tạo cái số của con. Bà ừa. Rồi bà đẻ con trai. Bà đã 45 tuổi. Binh viện không cho đẻ thường mà mổ. Lần này mọi sự bình an. Bà bớt lo lắng hơn. Thằng con khỏe mạnh có cái khóc ngằng ngặt suốt đêm tới khi một tuổi. Nhất là khi có ông chồng ở nhà. Bà tin là vía ông xấu nên con trai bà không được bình yên.

Ông chồng đi làm từ sáng tới tối khuya mới về nuôi cho bốn miệng ăn. Chưa bao giờ mở miệng than phiền một câu. Bà ở nhà cũng như bà nội năm xưa nuôi hai đứa con. Mà không có âu yếm nói chuyện đi. Nuôi mà không có dưỡng. Nhưng trong nhà cũng tầm tầm bình bình vậy năm này tháng nọ. 

Ông về lăn ra ngủ mai đi làm tiếp. Đưa tiền cho bà nuôi con. 
Gia đình lớn của bà. Tưởng cô em gái của họ. 
Thế là ổn.

Ai dè !!!!

6/10/16

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thụ

Dạo này già rồi thì sao lại thích ngồi thiền. Ngồi riết rồi ghiền ta ơi. Tôi ngồi đã được khoảng 30 phút. ít thì một lần. Nếu có thời gian thì hai lần ngày. Và gần đây lúc hên có thể tập trung thở thiệt sâu trong lúc thiền. Lắm chuyện xảy ra trong những lúc tâm hồn mình đắm chìm trong tiềm thức nữa tỉnh nữa mơ như vậy. Từ từ tôi sẽ kể lại vài chuyện như vậy.

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thụ

Trong lúc thiền sâu sáng nay. Tự nhiên thấy hình ảnh của chị hiện ra. Làm lòng tôi mềm ra. Rồi. Thấy tinh thần thoạt bối rối một thoáng. Bởi. Tự tôi không bao giờ ngờ là mình sẽ thấy hình ảnh chị đột ngột như vậy.

Chị ngồi bán thuốc lá trước cửa nhà Cao thắng từ quá lâu rồi. Cứ nghỉ tới chuyện tôi ở Cao thắng 27 năm. Chị đã ngồi đó tự hồi nào. Rồi tôi đi lấy chồng. Lâu lâu về thăm nhà, thấy chị vẫn còn ngồi đó. chắc giờ đâu đó cũng hơn 40 năm.

Chị là chị hai lớn của hai đứa em nữa. Ba chi lái xe cho đài truyền hình. Ông hay uống rươu xay xỉn rồi đánh mẹ chị. Tôi nhớ Má kể. Ông đó ác lắm. Đánh bà vợ xụi một bên người luôn. Mẹ chị có tật đi xụi một bên tay, liệt một bên mặt, nói không ra hơi rất thều thào vì những trận đánh như vậy.

Mẹ chị mở một hộp thuốc lá trước cửa Cao thắng. Ngay cạnh gốc cây cổ thụ. Không biết cái cây đó còn không. Rồi tới phiên chị cũng thay mẹ ngồi sáng nắng chiều mưa bán thuốc lá. Nhưng đặt thêm một cái phểu cuốn bằng giấy báo cắm phập trong cục gạch thầm quảng cáo bán xăng. Tôi nhớ khi xe hết xăng tôi hay mua xăng của chị. Chị thấp khởi chạy vô trong nhà ra một lít xăng cho tôi. Lấy vài đồng tiền lời. Lúc trời mưa, chị chùm cái áo bông sô nón lá canh me người ngoài đường để bán áo mưa. Rồi buổi tối chị bán bia ốc ngêu cho dân nhậu trong và ngoài Cao thắng.

Ròng rả.

Chị lấy chồng. Lấy con trai bà bán ve chai đâu đó hay đi ngang qua lại Cao thắng. Nhìn mặt mày anh đó cũng hiền khô. Không nhớ đám cưới thế nào. Vì trong đầu tôi chỉ trọn vẹn hình ảnh một người đàn bà im lặng, ngồi cả ngày ngoài đường buôn bán nuôi mẹ nuôi em rồi giờ lấy chồng cũng vẫn ngồi đó buôn bán. Chồng chị đi lao động xuất khẩu rồi không về với chị nữa. Một bận tôi về. Chị cười. Thấy thương lắm kìa. Giọng nói của chị cũng trầm đục như mẹ của chị. Rồi không biết tôi và chị nói chi. Chị tâm sự. Rằng. Chồng chị đã bảo lảnh con gái đi rồi. Chị nói vậy cho con bé có tương lai. Chứ chị là xong rồi. Cũng chẳng phải nghỉ ngợi chi cho mệt. Chị nói. Chị hiểu. Anh về đây mà làm chi.
Những câu nói đó. Chắc đã hơn 10 năm rồi. Sáng nay trôi dạt về qua những hơi thở thiệt sâu. Làm nước mắt nhỏ giọt. Lòng tôi mềm lại. Nha.

Mấy thằng bạn trai ngày xưa của tôi nó. Tụi nó đi ngang qua rồi tạt qua mua thuốc lá của chị. Tranh thủ hỏi thăm tôi luôn. Châu đã có bồ mới chưa. Châu giờ sao rồi. Tôi nghỉ. Có lẽ chị chứng kiến  chuyện yêu đương của tôi nhiều hơn những người thân cận với tôi nhất. Như Má tôi chẳng hạn.
Nhớ. Có lần chị mét. Tao biết thằng đó nó đứng bên đường ngồi cả buổi là nó đang rình mày đó Châu.
Nhớ thêm. Một buổi tối. Có chàng sắp làm bồ của tôi ngồi uống bia rình ngóng để ghen ngược thì cũng là uống bia của chị. Rồi tôi nạt ngang nó.Cũng trước mặt chị đó thôi.

Tối khuya đi làm ca về, nghe tiếng chổi sọt xẹt quét dọn những lon bia dưới gầm bàn của chị, cũng thấy yên yên trong bụng. Có người thức thiệt khuya với mình. Có nhiều bữa chị có khách chơi khuya uống bia, chủ yếu mấy cặp tình nhân có chuyện gây lộn, không cần chổ kín yêu đương, chỉ một cái bàn nhậu chỏng chơ mấy cái ghế đẩu ngay bàn dân thiên hạ khuya vắng người để mà lịch sự chửi nhau. Hay làm nhục nhau. Chỉ có mỗi chị ngồi làm thinh mệt mỏi kiên nhẩn chứng kiến. Tôi dắt xe vào nhà. Tò mò nhìn khách và ái ngại dủm cho chị. Chị lén đụng ánh mắt của tôi. Khẽ lắc đầu.

Giờ tôi mới biết nghĩ. Dân gian vô tình vô duyên. Không biết hay không để ý chị sẽ phải dậy thiệt sớm để mở hàng thuốc lá. Dưới tán cây  cổ thụ thiệt to.

Sáng nắng chiều mưa.Ròng rả.

Chị hiện ra hôm nay đưa đón một cái ào tuổi thơ, tuổi yêu đương của tôi như một trận mưa ngọt ngào cay đắng chắp vá quá khứ hiện tại.

Người đàn bà ngồi bên gốc cây cổ thủ.
Im lặng chứng kiến mọi chuyện dân gian. Khuôn mặt cứ như không. Năm này tháng nọ.

Giờ lồng lộng hiện ra. Im phăng phắc cả một sáng. Bao dung cả một vòng trời xung quanh tôi. Một hình ảnh rất thiền.

Trong những phút ngộ sâu như vậy. Tôi thấy trong lòng mình bình yên nhẹ nhõm. Có thể rồi đây buông xuôi tha thứ những chuyện còn lấn cấn trong quá khứ. Để lòng bớt năng nề. Có thể thong thả mà đi tiếp. Vậy thôi.

6/21/14

Chuyện cuối tuần

Hồi khoảng gần 19 tuổi, anh mắc cái chứng bịnh tâm thần phân liệt, đầu óc lộn xộn, nói năng lung tung, hay ngồi cười và nói chuyện một mình. Một lần anh lảm nhảm bỏ nhà đi không biết đi đâu. Cảnh sát lượm về bỏ vô nhà thương hết một tuần. Lúc đó gia đình mới biết đem lãnh anh về sau một tuần uống thuốc nhà thương. Từ đó về sau, thuốc uống lúc có lúc không vì cả gia đình và bản thân anh không tin là anh bị tâm thần. Mẹ anh nghỉ là anh chỉ khù khờ vì hồi nhỏ bị bố anh đánh, điếc mất một bên tai. Bố anh nghỉ anh nói năng lộn xộn vì đã lớn mà không gái gú. Tình cảnh trai tráng như anh mà không có đàn bà thì ức chế làm gì mà không điên không khùng.

Nên cả 10 năm nay, mỗi lần anh lên cơn ( tiếng anh gọi là psychotic or catatonic ), thì lại nhà thương chích thuốc và.... bố mẹ anh mua cho cái vé về Việt nam ..."chơi gái". Chơi gái thế nào không biết nhưng bịnh tình không hết mà có phần trầm trọng hơn.

Hai năm nay, bố anh thất nghiệp, ở nhà nằm khểng đọc báo coi TV. Trong nhà có mỗi mẹ anh là còn đi làm nails gồng gánh. Số mẹ anh cực. Đi làm tối mặt tối mũi về nhà còn phải hầu ông chồng gia trưởng từ miếng ăn giấc ngủ và đồ nhậu cho chồng. Và lại còn phải cho anh uống thuốc và đọc báo Việt Nam kiếm việc làm cho anh.

Anh dễ thương lắm. Biểu làm gì cũng làm. Anh làm khuân vác, thâu tiền ngoài cashier, thợ hồ, chạy nhà hàng. Hể ở đâu trên báo có việc làm là mẹ anh gởi anh tới. Mà cứ khoảng một tuần, người ta trả lại cho mẹ anh. Với lý do như thế này. " thằng bé/ ảnh/ con trai cô dễ thương lắm, chăm làm lắm. Nhưng có cái tội cứ cười mỉm mỉm một mình và lâu lâu lại khanh khách lên. Người ta sợ."

Lúc có việc thì không sao. Lúc ở nhà, anh cứ bị ông bố đi ra đi vào càu nhàu, cằn nhằn. Mày là cái thằng con cả. Mà chẳng được tích sự gì hết. Hai mươi mấy gần ba chục tuổi rồi. Mà vô tích sự. Tao là cái thằng vô phước mới phải đẻ ra cái giống như mày.

Anh cứ im lặng. Không biết có thấu đáu hết lời lẽ mất dạy của bố không. Thấy mẹ về là lại hỏi. Ngày mai có việc làm cho con không mẹ ơi.

Bà mẹ khổ quá, cuối cùng mới đâm đầu vào một trung tâm huấn luyện việc làm cho những người có vấn đề tâm thần như anh. Trung tâm có bác sỉ khám và có người tư vấn việc làm cho anh.

Người ta bố trí đào tạo anh học làm một chân pha cafe. Công việc đang trong thời gian học tập nên không có lương. Anh học được một ngày. Về nhà báo với mẹ. Con không làm đâu. Không có lương thì làm làm gì. Anh không hiểu là với chương trình này, ngoài chuyện học pha cafe là chuyện phụ, cái chính là anh sẽ được học cách đối xã giao đối xử với khách hàng. Chuyện học pha cafe có thể chỉ học một hai tuần là có thể làm được. Còn chuyện học cách xã giao thì phải có thời gian lâu dài mới tiến bộ được.

Thế là anh bỏ trung tâm. Ngây thơ nói với người tư vấn là mẹ tôi sẽ kiếm việc khác cho tôi vài ngày nữa thôi. Anh về nhà. Bố anh thấy anh ở nhà. Lại mắng té nước vô mặt anh. Mày là thằng vô dụng. Bây giờ có chổ cho hoc việc mà bỏ là sao. Ông mắng xong rồi ông uống bia rồi ông lăn ra ngủ.

Anh túng quá. Không biết làm sao. Bỏ ra khỏi nhà đi lang thang vô cái công viên bên cạnh nhà. Đi vòng vòng cả một buổi sáng. Nước mắt vòng quanh mà không biết tại sao. Tới trưa. Anh vòng về nhà. Lay thằng em 15 tuổi đang ngủ trên sofa. Xúi thế này. Tao với mày lấy con dao vào cắt tiết cái thằng đang nằm ngủ trong kia đi. Nó vô dụng. Không làm được chi giúp mẹ.

Em trai sợ quá. Biết là anh mình đang lên cơn. Len lén đi vào trong bếp. Cất hết dao kéo vật nhọn đi. Em trai len lén gọi mẹ đang đi làm nails về. Tới chiều, nghe con út kể, mẹ anh hỏi sự tình. Anh thật thà ngơ ngác chối. Con có nói gì đâu. Con không có biết.

Bà mẹ sốt ruột, lay qua vật vã ông chồng. Ông liệu hồn. Con nó đang bịnh. Ông không đối xử tử tế với nó. Có ngày nó cắt tiết ông thật đó.

Ông chồng cáu. Bịnh gì. Bịnh làm biếng với bịnh thiếu đàn bà chứ bịnh gì. Gần 30 tuổi không gái gú thì nó khùng lên đấy. Bà liệu mua vé cho nó về Việt Nam thêm chuyến nữa. Bà mẹ mệt mõi quá. Con bịnh. Chồng chẳng giúp chi mà còn ăn với nói như thế. Ông chồng chưa bao giờ tin là con ông mắc bịnh nên ông không có quan tâm.

Bà lặng lẽ mua cái vé, gói ghém thuốc tâm thần, dấu bác sĩ điều trị, cho con về Việt Nam tá túc nhà bà con ở Hải Dương. Anh về. Nhớ mẹ lắm. Đi chơi đâu cũng làm thinh. Không nói chuyện. Bà con bên Việt Nam lúc đầu cũng săn đón chăm sóc. Riết rồi người ta chán. Kêu mẹ anh book vé cho anh về lại.

Ba tháng anh ở Việt Nam, bà mẹ bên đây bỏ nghề nails, mở một tiệm phở nho nhỏ. Bà tính là lúc anh về lại Mỹ, bà sẽ mướn anh làm cho bà. Từ nay trở về sau, đố thằng nào con nào đuổi được con của bà nhá.
Mở tiệm phở quá cưc. Một mình bà lo hết từ đầu tới cuối. Ông bố cũng ra phụ cho có nhưng cứ hay cằn nhằn là cực quá.  Bà cắn răng làm. Là vì con.

Anh về. Có sẳn công việc cho anh làm. Mẹ anh phát lương hàng ngày. Anh vui lắm. Đi tái khám bác sỉ. Anh nói là anh rất thích công việc. Là anh làm rất tốt. Bác sĩ hỏi. Sao anh biết là anh làm tốt. Anh vô tư, mà thiệt ra cũng có tình có lý, trả lời. Nếu anh làm không tốt, thì anh đã bị đuổi từ lâu rồi. Mẹ anh ngồi bên cạnh lắc đầu. Nói riêng với bác sỉ. Nó hay quên. Lại không bao giờ chào khách hay cám ơn khách. Khách nói chi cũng nhìn trừng trừng vô mặt khách. Bà nói 6 tháng nay, bà mất khách nhiều không phải tại đồ ăn không ngon, mà tại vì anh không biết cư xử. Nhưng tôi vì con tôi nên ráng lê lết thế này. Mong cho con tôi vui mà hết bịnh.

Bịnh tình cũng thuyên giảm , anh bớt cười và nói lảm nhảm một mình vì dạo này anh uống thuốc đều đặn. Anh vẫn đi làm ở tiệm. Nhưng mẹ anh không cho anh bưng bê nữa vì khách sợ. Mẹ kêu anh rửa chén và lau bàn, đi chợ với bà. Anh lẵng lặng làm hết. Chuyện bưng bê thì giờ ông bố phải làm. Ông lại cằn nhằn còn nhiều hơn trước. Nhưng ông cũng biết điều. Vì không có việc làm, bây giờ không làm thì tiền đâu mà xài. Tiệm mở từ 10 giờ sáng tới 9 giờ tối. Về nhà ai cũng mệt phờ. Vợ ông đem phở về ăn trừ cơm chứ không có sức hầu hạ ông như trước. Ông bực dọc. Bao nhiêu cái tức cái ngu xuẩn chửi mắng dồn hết vào cái thằng con cả. Ông thường xuyên la mắng anh hơn.

Rồi chuyện gì tới cũng phải tới. Một buổi khuya thứ bảy , cả nhà đi về sau một ngày phờ phạt ngoài tiệm. Bà mẹ đi hâm phở cho cả nhà dùng cơm tối. Bà kêu ông lên lầu kêu anh xuống ăn. Ông càu nhàu như thường lệ gọi với lên. Ông kêu tên anh giựt ngược như thế này," cái thằng kia, có xuống ăn cơm không thì bảo. Mua nhiều tốn cơm tới chừng này cũng không kiếm được việc làm cho ra hồn. Đi đâu đi quách ra khỏi nhà cho rồi."

Không thấy anh xuống. Bà mẹ leo lên lầu. Bà thấy anh nằm trân tráo nhìn lên trần nhà. Người như mất hồn. Tay chân không động đậy. Bà hoảng hồn. Lay mấy anh cũng không trả lời. Bà kêu 911. Họ tới rồi khuyên bà đưa anh đi cấp cứu. Tới bịnh viện, người ta đo đạc thử máu thử tim. Thì báo là chẳng có gì cả. Khuyên bà sáng thứ hai đem cho vào gặp bác sỉ tâm thần điều chỉnh lại thuốc chứ tình trạng của anh cũng không có nguy kịch gì mà phải ở trong phòng cấp cứu.

Từ thứ bảy tới thứ hai, anh ở trong tình trạng bất động như vậy. Không ăn không uống bất cứ một cái gì.
Bà mẹ cứ sợ con chết. bóp mồm con mà tống hết sữa lại nước vào mồm. Anh không phản ứng chi hết. Cũng không nuốt trôi bất cứ cái chi vào mồm.

Sáng thứ hai, bác sĩ tăng liều thuốc lên từ 3mg tới 4mg uống trong hai ngày nữa. Không ăn thua. Anh vận không tỉnh ra được. Bà mẹ run rẩy nói với bác sỉ. Mấy lần trước nó lung tung lang tang nhưng vẫn ăn uống bình thường. Lần này thì quá tệ. Bác sỉ cứu dùm con tôi. Mà sao 4 -5 ngày không ăn không uống mà nó không đói à.

Đúng là tình trạng như vậy, bác sỉ phòng khám cũng không làm gì được. Thế là đi vào bịnh viện tâm thần. Người ta vô nước biển và tống hai liều thuốc an thần rất mạnh vô cho anh.

Tới tối, anh bắt đầu tỉnh người ra. có cảm giác khát nước và đói bụng. đôi mắt bắt đầu biểu hiện có hồn. và mẹ anh hỏi thì biết nhận ra mẹ và biết lắc đầu hay giật đầu.

Hai mẹ con  ở trong bịnh viện rất khuya để làm thủ tục. Nhập viện cho người bị tâm thần là một thủ tục rất nhiểu, rườm ra đủ thứ thể lệ chứ không đơn giản như những người bịnh bình thường.

Anh ở lại bịnh viện qua ngày hôm sau thì tỉnh nhiều lắm rồi. Mẹ anh lên thăm anh sau khi bà đóng tiệm phở. Hỏi ông bố có đi không. Ông ngài ngại lắc đầu, "Thôi, lên thăm chi cho đông. Để cho nó nghỉ. Tôi về hâm phở cho thằng út nó ăn."

1030 mới lên tới bịnh viện. Ai mà cho vào thăm nữa. Bà mẹ tiếng anh tiếng u không biết. Chỉ biết khóc vì mệt và xót con. Bà tính quay ra đi về thì hên gặp ông lao công cũng người Việt Nam. Ông nói để ông xin thử coi. Ông chạy vào với bác sỉ trực. Xì xồ chi đó. Bác sỉ trực và y tá người Trung Quốc đồng ý mở cửa cho bà vô. 10 phút thôi nhá.

Anh gặp mẹ. Mừng lắm. Sao mẹ vô trể vậy. Bà mẹ khóc," Chắc mẹ đóng tiệm phở mẹ ở nhà chăm sóc cho con. Con như vậy. Mẹ không lòng dạ nào mà buôn với bán."

Anh nhìn mẹ. Nói một câu ứa nước mắt như vầy nè, "Mẹ đừng đóng tiệm phở. Mẹ đóng rồi con không có việc làm. Bố đuổi con ra khỏi nhà."

Bà mẹ nghe con nói như vậy. Mừng. Vậy là con bà tỉnh ra rồi. Con bà đã qua khỏi cơn nguy khốn rồi.

Bà mừng lắm. Nhẹ nhàng hỏi con, " vậy con muốn về nhà đi làm lại với mẹ không." "Con muốn. Nhưng con muốn ở lại đâu chữa BỊNH vài ngày. "

Lần đầu tiên sau gần 10 năm bị bịnh, anh tỉnh người ngộ một điều rất quan trọng. Là anh có bịnh. Cần phải chữa.

Cuộc đời của anh sẽ sang trang từ giây phút này đây.

Lời bàn: đàn ông làm cha kiểu "asshole " như vậy nhan nhản trên trái đất này như dòi như bọ. Đàn bà thương yêu con kiểu lăn xả một cách sáng tạo như vậy thì hiếm lắm. Người viết đây chỉ mới thấy có một.

Những người bịnh như anh, điều quan trọng ra là anh phải hiểu thấu đáo mình là người có bịnh mà tự nguyện đi chữa. Y khọc chưa biết cách chữa dứt bịnh này, chỉ có thuốc men làm giảm bịnh tình mà thôi. Chữa bịnh này thành công hay không thì ngoài việc uống thuốc đều đặn , ngoài một cuộc sống ổn định, người bịnh cần rất nhiều tình yêu, rất nhiều sự quan tâm chăm sóc của gia đình và cộng đồng để có thể sống một đời sống bình thường có ý nghĩa cũng như những thành viên khác trong XH.

6/27/12

Here we go again hay lại chuyện miệt thị phụ nữ ở Việt Nam

1. Tuần trước có một anh trên FB giới thiệu một bộ ảnh nghệ thuật tựa để Sen .

Bộ ảnh Sen có một người mu tắm tiên với cảnh mưa sa trên đầm. Chuyện đàn bà con gái tắm sen là một hình ảnh rất bình thường và phổ biến trong tranh ảnh Việt Nam.Chưa biết đẹp xấu thế nào. Thì. 

 Lập tức có lời bình ói ra thế này.

Hồ sen đẹp, sợ mấy cô làm vấy bẩn.

Có đứa ngu nào mà lại xuống tắm thế không.

Những lời miệt thị vung vãi như thế, mình ngạc nhiên là ói ra từ mồm của những tay nhìn cũng có vẻ hơi bị trí thức mới ghê chứ. 

2. Bữa trên báo và mạng có post cái clip giảng bài của cái ông tiến sĩ Lê Thẩm Dương. Báo chí ầm ầm phê bình ổng là nói tục trên giảng đường. Pà con dân gian thì thíck, khen ổng bình dân học vụ, ăn nói nhăn nhở dể hiểu, đi vào lòng người. Vấn đề kinh tế tiền bạc ngân hàng giá trị mơ màng khúc mắc như thế mà giảng như vậy thì dễ hiểu quá xá. Mình có coi. Chuyện ông ấy chưỉ thề om xòm trong giảng đường và học trò há miệng ra cười không có gì là đáng phê phán. Nhưng mình dị ứng cái vụ ông cứ 2 tiếng đồng hồ ra đem chuyện con gái ế chồng ra làm ví dụ trợ giảng và làm vật gây cười một cách rất ngu ngơ vô ý thức. Chuyện con gái "ế", không chồng hay li dị là một áp lực khó chịu mà người đàn bà Việt Nam phải chịu đựng hàng ngày huống chi là bị đem ra biu riếu làm trò cười ngay trong giảng đường.Mà ông tiến sĩ đó lại là trưởng khoa của một trường đại học đùng đùng hơi bị lớn mới ghê. 


Mình la toáng lên. Bạn mình dân Hà thành, đàn ông. Kêu. Biết rồi khổ lắm nói mãi. Chuyện bình thường ở huyện. Mấy ông nhà mình. Quen vậy rồi. Muốn bình đẳng như Châu nói. Bứng mấy ổng  ra khỏi Việt Nam, vứt vô mấy nước tiên tiến. May ra. Mấy ổng không thay đổi nhưng hy vọng shut up. 

3. Bữa mấy cô người mđi bán dâm bị công an bắt. Pà con có thấy cái trớ trêu tủi phận của đàn bà mình không. Đi bán dâm kiếm tiền thì bị bắt, bị làm nhục. Không đi bán dâm, không chồng hay bỏ chồng thì bị mang tiếng là ế, hết thời. Ở nhà đ con nuôi con thì bị ( hay tự ) coi là ăn bám. Còn đi làm người mẫu chụp hình thì ...số 1 đó. Đàng nào cũng bị dồn vào một cái thế rất là kẹt. Mần sao cũng không vừa lòng cái xã hội trọng- nam- khinh- nữ- mà- còn -muốn- lẩy- bẩy- hội -nhập- thế- giới này.

Vụ vừa người mẩu vửa bán dâm bị báo dập double tơi bời,báo chí đồng loạt đưa hình đưa ảnh đưa giá cả trơ trẻn làm nhục các cô một cách không thương tiếcÔng nào chỉ thị mí báo mần chuyện này hèn hết cả bodyĐánh người bán dâm nhưng dek dám đụng tới cọng lông chân của đám người đi mua dâm. Đại gia có tiền thì mới trả giá cao ngất như vậy. Sao không thấy anh đại gia nào lên báo. Kể cả một cái tên viết tắt cũng dek dám có. Mí ông họ Hèn có thẩm quyền trong  chuyện đánh đấm này hèn hạ tự hào thanh minh. Không đánh người mua dâm vì vấn đề nhân đạo. Mình ngồi cười văng hết nước miếng vào laptop. Thúi hoắc luôn nha. Nhân đạo my ass ! 


4. Nhân đạo. Chỉ là cái cớ. Mà hơi bị ngu. Ngày xửa ngày xưa các anh cũng đi bắt nhà họ Cù đi "mua dâm", dán hình dán ảnh lên mt báo rầm rầm rộ rộ đấy thôi. Tại sao lúc đó không giở cái trò nhân đạo ra. Nhân với chả đạo. Chỉ là cái cớ để tống người ta vào tù. Nếu Việt Nam cứ đưa hết hình ảnh tên tuổi giá cả người đi bán dâm lên mặt báo ấy. Từ hạng sang tới hạng gầm cầu. Thì hàng tháng phải cứ gọi là Yellow Page một năm 12 cuốn chứ chả chơi. Còn đưa người mua dâm lên báo ấy. Từ điển Wikimuadampedia chứ giởn chơi à. Túm lại. Bà con chỉ kiếm excuse để đánh người cần phải đánh thôi. 

5. Vậy sau khi mí ông ở cái số 1 tuông những lời bình tởm lợm như thế. Lâu lâu xui có kẻ sủa lại (như Lún Ghẻ ruồi bu đây). Thì nhột nha. Á, thế kỷ 21 sắp hết rồi. Mà mang tiếng backward khinh thường phụ nữ là không tuông ra biển Hồ Campuchia được nha. 

Nên cứ phải bào rồi chữa cho mí cái lời vô tội vạ kia. Rằng thì là chuyện phê bình nghệ thuật và chuyện bình đẳng nam nữ dek có dính dáng tới nhau. Như thế này nè. 

Suy diễn là tối kỵ trong nghệ thuật. Ở đây mình lại suy diễn. Thực ra mình lo cho cô gái đó thôi. Đầm sen là bùn lầy nước bẩn lắm. Rất nhiều sâu bọ, rắn rết... Không mặc gì mà xuống tắm thì nguy hiểm thế nào chắc các bạn biết hơn tôi.


Là sao? Không suy diễn mà nhìn cái hồ Sen đẹp vời vợi lộng lẩy như vậy thì không thấy gì là đẹp mà chỉ thấy bùn lầy nước bẩn sâu b rắn rết? Ông chụp hình ổng đâu có zoom in chụp mấy con sâu bọ đâu. Sen không là sen. Không suy diễn mần sao phải sợ dùm cô kia? Suy diễn là điều tối kỵ. Chàng iêu quí không phải của Lún Ghẻ ơi, chàng nói một đàng rồi chàng suy ra một nẻo mần chi vậy chàng?  Có phải là một cái cớ không ? 

Rồi  một bài khác giảng "morron" về nghệ thuật nhiếp ảnh trong lẫn ngoài nước nè , khâm phục cách viết văn chương rất là trí thức hiểu biết không sai chính tả .

Bạn đừng đưa ra phép nội suy như vậy. Mỗi ngành nghệ thuật đều có các quy luật sáng tạo riêng và có riêng các bộ tiêu chí để đánh giá. 

Trong nghệ thuật nhiếp ảnh, "Đời sống thật" được phản ánh qua lăng kính nghệ thuật là tiêu chí đầu tiên mà mọi tay máy đều phải tuân thủ 

. Bạn có thể nhìn thấy 2 bức hình khỏa thân mang lại 2 cảm xúc khác nhau là điều rất bình thường: Một bức chỉ là phép cộng số học của 2 thực thể chẳng ăn nhập gì với nhau, nhưng một bức lại phản ánh được khát vọng trở về với tự nhiên, tan hòa vào tự nhiên, tôn vinh cơ thể phụ nữ như một sản phẩm tuyệt vời của tạo hóa và không khiến người xem liên tưởng đến sự dung tục. 

Cái đó rất khó. Đòi hỏi người cầm máy không chỉ làm chủ được kỹ thuật, mà còn biết chọn đúng góc máy và khoảnh khắc bấm máy. Chính vì vậy mà trên thế giới cũng như ở VN, không có nhiều người thành công trong mảng đề tài này.

Mình chỉ muốn la lên. Hey dude, do you know what are you talking about? 

Tiêu chí duy nhất của nghệ thuật là dek có cái tiêu chí nào hết nha. Đời sống thật là sống mần sao hở trời. Trên thế giới tới ngày hôm qua đã là 7 tỉ sinh linh. Mỗi người có một đời sống thật của riêng người đó. Anh là ai mà anh nói là cuộc sống của người khác là " thật" hay chỉ là dàn dựng ? Cái mà anh nghỉ là thiệt nhiều khi chỉ là set up. Cái đẹp quá nhiều khi tưởng là dàn dựng hoá ra là thiệt. Thời buổi hoa giả nhìn y chang hoa thiệt mà hoa thiệt có mùi y chang hoa giả. Tới gần lấy tay rờ rờ mà cũng chưa dám chắc cái nào giả cái nào thiêt. 

Há há há.  Dòm một bức tranh hay ảnh. Thấy đẹp là đẹp. Không là không. Không cần tiêu đường muối hay chí hay bọ chét chi chi hết.

Nói chung là cái c biện minh cho việc mình KHÔNG mạt sát phụ nữ đàn bà con gái mà là chỉ phê bình nghệ thuật nhiều khi nhiểu lắm nha. 

Cở cái cnhân đạo my ass trên số 4 í. 

Heheh, mí anh này văn hay chữ tốt là lá la biện minh với với Lún Ghẻ thì thể nào cũng đem cái tiếng Việt, tiếng mẹ đẻ và từ đin ra dọa Lún Ghẻ nha. Là lá la. 

Người như Lún Ghẻ đây nhá. Không chấp. Người viết sai chính tả không bao giờ đi chấp người viết đúng chính tả chi cho bị đưa đi bình dân học vụ nha. Là lá la. 

6. Nghe tiếp nè. Chuyện bình đẳng nam nữ liên quan tới tất cả mọi thứ trong đời. Trong đời sống hàng ngày, trên mặt báo truyền hình, trong chuyện mua và bán dâm hàng đêm, trong giảng đường đaị học , và kể cả chuyện làm, phê bình và thưởng thức nghệ thuật. Mọi lúc mọi nơi, đàn bà con gái phải chịu thiệt thòi, bất công, hay bị khó chịu, lời ra tiếng vào, hay bị phơi ra làm trò cười rẻ tiền để một ông thầy nhăn nhăn nhở nhở giảng cho xong một bài học kinh tế

Xã hội Việt Nam coi chuyện đó bình thường như hơi thở. Nên có khó thở thì cũng ráng bịt mũi bỏ qua rồi thở tiếp. 

8. Mình đã có vài bài về chuyện này. Đây. Và Đây. Bài này chỉ là. Here we go again. Nước đổ đầu vịt thôi. Không có hy vọng.

9. Nhưng mình có hứa hẹn là kiếp sau mình sẽ cống hiến đời mình làm công an đàn bà đi bắt  những kẻ mua dâm, những kẻ quen miệng miệt thị đàn bà ( một cách tự nhiên như không có chuyện gì) rồi mình tống hết lũ chúng nó vô tù hay thả cho sấu con ăn hết cho mát và sạch cuộc đời này nhá. Đã có hai người có ước hẹn sẽ cùng đi làm công an đàn bà với mình kiếp sau rồi đó. 

10.Nothing I do will change the world, but that doesn’t release me from the obligation to try.” (Erhen Tool ). Anh bạn họa sĩ Erhen của mình nói vậy á. 

Mấy thứ tao làm sẽ không có thay đổi được cái chi chi trên cõi đời này. Nhưng không vì thế mà tao không có trách nhiệm làm thử coi như thế nào. 

Nghe cũng có lý hén. Cứ làm thôi. Biết đâu !