Showing posts with label nang. Show all posts
Showing posts with label nang. Show all posts

9/21/10

Nàng ( II)

2007, entry cũ mèm.

Hôm qua chát chít với cô ban thân. Cô Hố. Không biết ai đăt cho nó cái tên dỡ người đó. Nhưng nàng và đám cà rỡn của nàng không goi Thy, mà chỉ ý ới Cô Hố ơi , Cô Hố à.

Cô Hố là một trong số những đứa ban thân nhất của nàng ở Viêt Nam bây giờ. Lâu lâu găp nhau, như cá găp nước sốt cà có ớt. Hai đứa tíu ta tíu tí chửi nhau tưng bừng. Thỉnh thoảng lai hí lên như ngưa. Chồng nàng nghe giong cười thì biết là nàng đang chat với ai. Mẹ Cô Hố đang ngồi lăt rau o nhà. Nghe giong con gái hí lên từng châp thì biết la con mình đang chát với con đười ươi nào rồi.

Nàng thông báo ngày về. Cô Hố hỏi ngay. Có đi Hà Nôi không, cho tao đi với. Đi.Nhưng vài ngày. Mà tao đi "công vụ" chứ không đi chơi. Dẫn mày đi cho phiền à. Nhưng Cô Hố nhất đinh đòi theo. Cho biết Hà Nôi. Sẵn đi thăm cái mả lớn nhất Việt Nam luôn. Ừa, vậy thì đi. Có thằng Nam đi nữa. Không sơ cô hồn bóp cổ. Cô Hố xúi. À rủ thêm con Mo đi nữa. Ra ngoài đó kiếm chồng cho nó. Tội nghiêp. Từng tuổi đầu mà vẫn con "chinh chắng"


Hai đứa lai cười hô hố. Lần nào nàng về Việt Nam, nàng cũng cắp nách con ban chưa chồng, la lết hết chổ này chổ khác kiếm chồng cho ban. Mà chẳng ra sao. Kỳ này, nàng bế nó ra Hà Nôi, xem có với đươc anh Hà Lội nào không?

Lăn lộn cười giỡn cái kế hoach đi Hà Nôi. Cô Hố nói. Kỳ này ba con gái già đi với thằng Nam, chắc Má mày không cấm. Ha?.

Nàng biết nó ngu ý cái gì rồi . Tâm trí nàng mờ đi một tẹo. Con khốn kiếp. Đang tí tởn. Nó vô tình hay cố ý nhắc lai thế là sao.

Nàng cười. Ừa. Đi với thằng Nam, Má tao cho đi liền. không như đi với ai kia. Khà. Cô Hố cười. Lão già khú của mày tên gì tao quên mất rồi. Tao cũng dek có nhớ tên đâu. Mày không nhớ thì tao đi đầu xuống đất.

Nàng hình dung ra khuôn măt Cô Hố khi nói câu nói quen thuôc của nó. Đi đầu xuống đất. Mắt nó hí lai, môi trề ra, rồi lấy tay dí vô đầu nàng một cái đau điếng. Nó nhỏ bằng hột thị tách đôi, nhưng đánh đau. Từ khuôn măt Cô Hố, tâm trí nàng lãng vãng tìm kiếm khuôn măt ông, rồi cái tên của ông.

Ừ, làm sao nàng quên tên ông đươc. Họ của ông dài lằng ngoằn thì nàng không nhớ. Nhưng tên thì nhớ chứ. Tư nhiên , nàng thắc mắc trong đầu là tên ông có một "L" hay hai ? Có chữ "I" đưng sau chữ " A" không. Không sao, nàng tư nhủ. Mai một về nhà, luc lai chồng thư cũ, khắc biết ngay mà.


Chồng thư cũ. Nhắc tới chồng thơ cũ của ông . Thì khuôn mắt ông và Cô Hố mờ dần. Nhường chổ cho những tờ giấy phơ- luy trắng mỏng tanh tràn về ngập hồn nàng. Ông viết thơ. Dày. Nét chữ đep, đều và hiền như con gái. Giấy thơm. Thấy nàng cầm một xấp giấy mỏng, đầy nhóc chữ, em nàng chỉ khen một câu. Giấy thơm. Má nàng thì phán. Đàn ông gì mà lắm chuyện. Già rồi mà viết gì lắm thế. Nét chữ như đàn bà. Gớm!

Nàng không thèm đoc thơ trước măt Má nữa. Mà đem ra quán cafe, đoc với đám ban. Tui con gái thì xì. Chữ nhiều quá. Đoc nhức mắt. Tui con trai vừa hút thuốc, vừa chữi thề. Dm. Tui đàn ông ngoai quốc, việt kiều về đây rinh hết con gái của Diêt Nam đi hết rồi . Nàng hú hí trả lời tui nó, mắt vẫn không rời bức thơ của ông. Không có ring đươc tao đâu. Tui bay đừng lo. Thơ từ này để tao hoc tiếng Anh thôi mà. Tui con trai càu nhàu.Con này nói láo. Có đứa còn choc. Đoc thơ cho lắm. Tắm cũng ở truồng. Dm mày. Nàng cười hắc hắc, chửi lai.

Nghĩ vậy chứ không phải vây. Thơ nhiều như mưa dầm, thấm lâu. Từ từ nàng cũng run rẩy nhung nhớ theo từng lá thơ cứ ngày một dày cộm lên.

Ông viết thơ nhiều . Tuần một cái. Ông đi làm. Thời gian còn lai, ông dành viết thơ cho nàng. Con gái yêu bằng tai. Nàng thì yêu bằng nét chữ của ông. Thơ của ông không có cánh. Nhưng có tình.
Còn nàng. Nàng biết nàng đang lao vào một cuôc chơi ngu . Vì nàng biết là chuyện sẽ chẳng tới đâu. Vì Má nàng sẽ không ưa. Má nàng có lý.Vì ông già hơn nàng hơn 20 tuổi. Vì ông là người ngoai quốc. Vì nàng còn nhỏ lắm. Chưa thể biết yêu là cái quái gì. Vì... rằng... mà... là... đủ thứ linh tinh khác.

Biết vậy, nhưng nàng vẫn lao vào trò chơi tình ái nguy hiểm này. Mà cuối cùng chẳng có ai thắng.
Người thua trước tiên lai là nàng và sư chua chát ám ảnh trong lòng mỗi khi nhớ về ông.

10/31/09

Chàng sến với nàng ra sao

Chàng lãng mạn. Lần đầu tiên chàng găp nàng. Chàng tặng hoa. Vậy nè.

Chàng dò hỏi đươc số điện thoại nhà nàng qua bà chị họ làm chung cơ quan với nàng.Rồi nhờ thằng anh họ chở đi kiếm nhà dùm.Nhà chung cư.Khó kiếm. Hai thằng chạy vòng vòng hơn hai ba tiếng. Chàng lên được tới lầu bốn, cũng nhiễu. Đầu tóc, quần áo nhễ nhại mồi hôi bê bết nhưng mặt mày cười tươi roi rói, chìa ra cho nàng một lẵng hoa mấy chuc bông hồng héo queo vì nắng.

Nói nào ngay trước giờ mỗi lần sinh nhật nàng thì Má nàng tặng bông cho nàng.
Còn thỉnh thoảng cũng có vài thằng tặng, nhưng là kiểu một bông hồng gầy, gói vôi vàng trong giấy bóng kiến, mua vơ vàng trước chợ Vườn chuối, tiện đường trước khi lên nhà nàng.

Lần này, nàng ngớ người. Xúc động. Vì chưa có ai tặng nàng một giỏ ú hụ nhiều bông hồng béo mà úa như vậy bao giờ.

Chàng tặng riết. Nên chàng nổi tiếng trong khu nhà nàng. Là thằng xấu trai hay đi tặng bông hồng đẹp. Mà không phải là bó, mà là lẵng thúng, là rổ hoa kìa. Nhà chung cư nhỏ, mỗi lần nàng đi làm về, hục hăc vì mệt , nhìn thấy trong góc nhà đầy bông hồng thì tủm tỉm biết của thằng nào rồi.Tất nhiên là hớn hở.


Không những tặng hoa lúc còn ở Việt nam, về tới Mỹ, chàng vẫn liên tục đặt tổng đài 108 đem hoa tới cho nàng.

Sau này, chàng hết tiền, nên không dám tổng đài nữa. Mà gởi tiền lại cho em gái nàng,bí mật mua bông cho nàng.


Chàng lãng mạn. Lần thứ hai găp nàng. Chàng viết thơ.

Lúc mới biết nàng, chàng nói tiếng anh. Tiếng cha sanh me đẻ bập bẹ thấy mà ghê. Huống chi là viết thơ bằng tiếng việt. Nên chàng có cái gan của người không biết rành tiếng việt mà dám cua đào bằng tiếng việt.

Chàng viết thì mình chàng đoc hiểu . Chứ làm chi mà cứ tình tứ đưa cho nàng. Báo hại nàng căng mắt ra cả tuần cũng không hiểu hết ý tứ của người ở bễn, hay ở trển chi chi đó.Thôi thế thì thôi. Nàng khuyên chàng cứ viết tiếng anh cho đỡ tốn thời gian người đọc và người viết.

Chàng viết nhiều, viết dài. Trung bình mỗi tuần nàng nhận 1,2 lá thơ và thiệp, rồi postcard.Nội dung túm gọn chỉ có bao nhiêu thôi nè. Chàng dụ nàng lấy chàng đi. Vì chàng muốn có bốn đứa con với nàng. Rồi chàng muốn nàng qua Mỹ, đi học tiếp cho hết đai học. Vì nàng bỏ ngang xương mừa.

Dụ đi hoc thì nghe êm tai. Chứ cái zụ bốn đứa con thì kiếp quá. Người ta mới 24-25 mà hù đẻ bốn đứa thì ma nào mà chịu.

Nàng chảnh. Làm lơ. Không viết thơ cho chàng đâu. Nhưng .

Lâu lâu đột ngột đi làm về không nhận được thư, không thấy hoa thì lo lắng cũng le lưỡi viết cái thơ tra hỏi xem chàng đang sống hay chết rồi.

Đoc thơ hoài.
Nhận hoa hoài.

Rồi cũng quen hơi. Nghĩ tới nghĩ lui, chẵng có thằng nào mà dại dột đem cái lãng mạn của nó ra mà tò tò theo mình cả hơn bốn năm trời như thế.

Thì cưới quách đi chứ để làm gì cho tốn tiền hoa và tiền tem.


Tới khúc này thì hết sến rồi nè.

Mai mãi sau này. Tiếng việt của chàng rõ và chữ nghĩa hơn. Chàng bắt đầu trả thù nè. Hơn bốn năm theo em, cực như con chó. Anh viết cho em 200 bức thơ ( à, chàng đếm hết đấy nhá), em viết lại cho anh bốn bức thơ. Kiếp sau. Làm vậy thì chơi với con chó khác nhá.

7/15/09

Nàng ( I)

Chuyến đi Mã Lai của hàng không Mã Lai. Máy bay đầy. 132 hành khách. Mà bữa đó máy bay lại trễ hơn 1 tiếng. Đúng là số nàng xui. Bữa đó nàng đã phải đi làm sớm cho chuyến ODP bay lúc 530am. Có nghĩa là nàng phải dậy lúc 3 giờ vì 3.30am là mở quầy . Nên chị xếp lịch xếp cho nàng làm xong chuyến Mã Lai 1130 am thì có thể tung tăng về. Thế mà chuyến cuối lại trễ!

Đưa hết khách lên lầu (" thuật ngữ" của bọn nàng là lùa hết khách lên chuồng), nàng lật đật chạy lên với anh Nga đại diện hàng không Ma Lai chuẩn bi phục vụ bữa ăn trưa. Hai đứa làm thủ tuc chung phải qua làm chuyến Thái, " còn mình mày, ráng gồng mình cho xong đi rồi về". Xếp Hùn Xùi bảo thế.

Phòng chờ ga Quốc tế buổi trưa đông nghẹt. Eva, Singapore Air, Cathay, Vietnam, Indonesia, Thai Air, China Airlines.... rủ nhau bay một lượt buổi trưa. Nhìn thấy khách đông quá. Nàng choáng. Đôi giày cao vời vời bảy phân bắt đầu làm nàng mỏi. Cái áo dài ôm sát người cũng làm nàng nghẹt thở. Nàng hối hận là đã vứt cái áo vest xanh đen dưới quầy của Uyên B rồi. Nếu không thì bây giờ mặc vô, len lén cởi vài cái nút áo dài , thì chắc là phải thoải mái hơn rồi.

Anh Nga bắt đầu soạn thức ăn , bày ra và cho thông báo về buổi ăn trưa bất đắc dĩ. Anh kêu nàng. Em đi mời khách Tây đi. Để anh "xử" khách Việt Nam cho. Nàng mến anh Nga. Nhưng cách phục vụ của anh đối với khách ODP quá sổ sàng. Nhưng thiệt ra khách người Việt không biết xếp hàng. Nhứt là lúc nhận phần ăn. Có lần, người ta chen nhau, xô nàng té xuống đất, bật cả khuy áo dài trước một đống người Tây Ta đủ loai. Chỉ vì muốn lấy trước một phần ăn. Vì "cô thông cảm nha, con tui đói từ nãy tới giờ" và "thấy có mình ên cô nói giọng Nam, nên mới dám xin cô cho lấy trước". Lần đó, nàng chạy vô nhà vệ sinh để gài lại nút áo, giận tím mặt. Walky Talky nói với xếp cho bên thủ tục nam qua hổ trơ. Từ đó, nàng ghét khách ODP luôn. Sau này, nghĩ lại, nàng không ghét họ nữa. Nhưng cái lần đó luôn ám ảnh trong đầu nàng và làm sợ tái cả mặt khi phải phục vụ khách Việt Nam.

Nàng đi mời khách Tây. 30 người, chỉ có đúng 5 người nhận phần ăn. Số còn lại, chỉ nhận phần uống. Chân nàng đau. Nên nàng lén cởi đôi giày đồng phuc hiệu Thiết Lâp, dùi vô gầm ghế. Rồi te te đi chân đất cho sướng.

Phần việc của nàng xong . Quay qua thấy anh Nga đang túi bui phát " chuẩn" bên kia cho khách OPD, nàng tới phụ anh. Anh la. Bác ơi. Chờ một chút. Ai cũng có phần hết . Em order đủ hết. Không việc gì phải dành nhau. Chị kia. Ra phía sau đứng dùm em đi. Chị không có em bé. Thì đợi một chút. Vừa la, vừa làm, anh vừa quay sang lầm thầm rủa." Lũ mọi".

Nàng kêu. Để em phụ anh cho nhanh nè.

Nghe nàng nói giọng Nam, y như rằng khách OPD có thêm dũng khí để nhào tới nàng. Cô ơi. Chia cho tui trước đi cô. Tui nè cô. Có một bà già. Run rẩy. Cho bác già này một phần trước đi cô. Nàng không kip thở. Không nói. Lẵng lặng làm cho xong. 90 khách ODP bữa đó. Nàng ghét cách nói chuyện của anh Nga. Nhưng cũng không trách anh. Nếu dân Việt mình có ý niệm xếp hàng trong đầu. Thì công việc sẽ nhanh hơn rất là nhiều. Nàng thở ra. Nhưng lần này, nàng không bi đứt nút áo. Thì cũng là may rồi.


Ông là một trong 30 người khách ngoai quốc trong chuyến đó. Nàng không để ý vụ nàng len lén cởi đôi giày ra rồi tòng ten chân đất. Ông nhắc lại chi tiết đó trong những cánh thơ sau này. Ông nói. Lúc thấy nàng lần đầu tiên. Ông giựt mình. Vì nàng cao. Lại áo tà dài, cổ cao nữa. Làm ông bị sốc. Lúc nàng chân đất, thì nàng vẫn cứ cao. Ông nói, giả sử nàng và ông. Nàng không cần mang giày cao gót, thì vẫn là cao hơn ông rồi. Ông thắc mắc. Là sao mang giày cao gót đau chân thế, dộp phồng cả chân, sau này dễ bi đau tim ...này và nọ. Mà đàn bà con gái vẫn cứ mang làm gì cho cực thế.

Nàng cười tủm. Không viết trả lời lại. Nhưng nghĩ bung. Thì mang giày cao để cho
" được" người khác để ý vậy đó.


Nàng không nhớ gì sau chuyến bay đó. Cứ bình thường như những chuyến khác thôi. Nhà ga. Là nơi người tới, rồi đi. Nhà ga. Là tạm bơ. Chẳng ai bận tâm làm gì . Mỗi người một chuyện. Có việc mới phải ra sân bay. Sau ngày đó. Nàng về nhà. Đánh một giấc nồng nàn tới tận chiều. Rồi quên luôn.