Showing posts with label hahaha. Show all posts
Showing posts with label hahaha. Show all posts

9/3/20

Đám cưới thời COVID: chuyện tưởng đùa mà cứ như là giỡn

 Đầu năm thằng em chồng của con em gái lấy vợ. Trước mùa COVID vài ngày. Nó mần luôn ba cái đám cưới. Một cái quê nhà gái, quê nhà chồng rồi dớt thêm một cái cuối finale hoàng cháng trong Sài gòn. Pà con nắm tay khách mời từ trong hậu trường ra y như lãnh thưởng trong giải Oscar. Mình hỏi mần chi lắm thí. Em rể mình phán. Thì lâu lâu mới đám cưới mà chị.

Thằng bạn mình cũng tính làm đám cưới lần thứ hai hai ba phần rưỡi chi đó năm nay. Năm ngoái đã hú đám bên Mỹ là nhớ về nha nha nha. Em trai nghe nói. Bảo. Đám cưới tui bà không về, mắc chi đám cưới lần hai ba của ổng bà về làm chi. 

Mình biểu. Lúc đó không rảnh. Giờ rảnh. Mày làm đám cưới lần hai lần hai rưỡi hay lần ba chi chi đi. Tao về. 

Mình tính sao cũng không bằng COVID tính. Nhể. Đùng cái. Bao nhiêu kế hoạch, ̣đám cưới đám ma chi chi cũng hoãn hết. 

Em chồng mình dự tính lấy  vợ tháng tám ni. Hai đứa tính làm hoàng cháng Oscar long chọng y chang như cái thằng kia. Cái đùng COVID. Hoãn lại. 

Chỉ mần trong nhà với nhao thôi. 

Mùa COVID. Đi đâu cũng ngán. Mình ngán nhất mấy cái news là cả gia đình vì tụ tập nhớ nhung party mà bịnh hết cả đám. Nên ko ưng vụ ni. Nhưng mần sao mà dám say no. Quyền làm đám cưới là human right mà. Gia đình hai đàng gom gom lại cũng hai chục mạng.

Cả hai thằng mà sao cùng tên Tân. Mà. Thằng kia làm được ba cái đám cưới. Thằng này trong mùa dich cancel luôn ba lần. Hahaha Ta biểu. Đời dek có fair mà. 

Lần đầu tháng tư/ mới chớm dịch. CA và WA đóng cửa. Nội bất nhập xuất xuất chi chi đó. Mình bắt đầu làm việc tại nhà. Hai đứa con về spring break xong cái ở nhà ăn vạ cha mẹ luôn bốn tháng. Mình mệt nó mà tụi nó cũng mệt mình. Hỉ ái nộ khóc lóc vì cái vụ social distancing cũng mệt mỏi cả cha lẫn mẹ và hai đứa kia. Nên kêu xuống đám cưới cũng mệt. Hên vụ CA đóng cửa cancel đám cưới giả bộ "oh no, I am so sorry." chứ trong lòng mừng lắm. Ở nhà cho lành. 

Thằng kia không bỏ cuộc. Lại hẹn qua tháng sáu nhé. Hahaha, ừa. Lại book vé máy bai. Cái xong cái tuần đó LA và Seattle biểu tình, bạo động, giới nghiêm. Cell phone réo réo cấm bà con ra khỏi nhà từ năm giở chiều tới sáu giờ sáng ngày hôm sau. Xong. Không ̣đi nữa. Ông chồng mình kể LA mà có bạo loạn thì gớm lắm. Ngày xưa pà con cứ trên mái nhà bắn tỉa xuống bùm bùm chát từng phát vô mí đám vô cửa hàng ăn cướp, looting. Seattle trên đây cũng phá tung trời. Building chổ mình board ván đóng thuyền lợi cũng hai ba tuần. Bữa nay ba bốn tháng down town business vẫn boearded up. Tan nát hết gòi. 

Thằng em chồng này thuộc giống lỳ có lai sần. Lại. Hẹn qua tháng bảy July Fourth nha. Hai  đứa con mình trước tuần đó đi chơi với bạn hai đứa không mask miết con mịa chi hết. Mình điên lên. Cancel đi. Lỡ tụi nó dính COVID rồi đem xuống lây cho cả nhà à. Mà còn hai tuần là phải vào lại trường. Trường bắt cách ly hai tuần nên rồi xong thêm lần nữa cancel. 

Thằng này không chiu bỏ cuộc. Ta nói. Lâu lâu mới có đám cưới một lần thôi mà. Nó nghiến răng nó làm thêm lần nữa. Là tháng tám đây.

Lần ni thì thành công đại thành công. Từ bữa đó tới nay cũng mười ngày mà mình còn ngồi đây gõ lóc cóc như ri mà chưa ho chưa sốt thì chắc cũng chưa sao. Hahhaa. Tính đợi thêm năm ngày nữa cho chẵn hai tuần mà  ngồi viết bài ni. Mà. Nghỉ. Lỡ lúc đó ....Hahhaa gòi mần sao mà viết.  

 Chuyện cứ như là giỡn đám cưới thời COVID.

Đi máy bay. Nè.

Trên news thường chiếu dạo này COVID đi máy bay giãn cách xã hội ngồi một băng cách một băng hay cách một ghế nha. Nam mô tuỳ hỉ nha. Ra phi trường không ai kiểm tra nhiệt độ của ai . Nhiệt độ mày thì mày tự kiểm nha nha nha. Xong cái tới gate á. Chồng kêu. Wow vắng tanh tanh thế lày. Bữa nay sướng nha. Máy bay trống. Hahha. Cái kêu boarding. Mình ngồi sau. Boarding trước. Xong cái ngồi xuống thấy bà con ở đâu chun ra quá chừng chừng. Boarding xong dòm qua dòm lại chật mẹ nó cái máy bay. Lúc đó mới hỡi ơi. Máy bay full. Hahhaa weekend chiều thứ sáu. Không full mới lạ. Pà con chắc ai cũng đám cưới dưới Cali như mình quá.


 Chuyến bay một tiếng rưỡi Sea SFO phải đeo khẩu trang, cô tiếp viên thông báo, trừ lúc ăn và uống. Hahhaa nếu như cứ ăn và uống liên tục thì không phải đeo khẩu trang, mình nghỉ. Dòm qua dòm lại. Mình thấy nhiều người len lén kéo khẩu trang lòi mũi ra. Chắc là để thở. Mình đoán thế. Thấy tiếp viên đi qua đi lại, thì thong thả kéo lên. 

Chợt nhớ nhiều vụ trong TV/news đưa tin người này không khẩu trang người kia không khẩu trang/thậm chí một đoàn mười thằng ngu đồng thanh lên máy bay bỏ hết khẩu trang ra cho máy bay delay kêu cảnh sát kick xuống. Cấm bay trong mùa COVID. Làm cương cứng lên chi cho ngu vậy không biết. Sướng không thì chưa biết chứ thiệt hại nhiều quá. Cứ. Thong thả len lén mang vô lúc kéo lên kéo xuống thì một công hai ba chuyện. Vừa được thở và được ngồi máy bay. Mà không bi kick out mà không bị public shame trên social media. 

 Ông chồng mình shock khi thấy đông người nên ông ngộp quá. Nhức đầu quá. Mình thì thào. Chắc anh cũng làm bộ kéo khẩu trang xuống qua khỏi mũi mà thở đi nha. COVID thì COVID. Chứ giờ quan trọng là phải ráng mà thở. Chứ kiểu này là không ke COVID mà ke anh phải sống, thoi thóp cũng được, cho tới SFO gòi tính tiếp nha.  Nặng nhẹ ngon ngọt dụ dỗ baby step vậy mà le lói hết chuyến bai từ Seattle tới San Francisco. 

Xuống SFO, lúc máy bay taxi in, cô tiếp viên thông báo nhiệt độ SF là chín chín độ. Chời chời. SF trước giờ có bao giờ nóng vậy không ta. Xong cái nghe cô thông báo tiếp nè. Lúc xuống sân bay, xin quí vị vui lòng " practice social distancing." WTF. Mình xém la to lên. Trong máy bay dek có. Giờ làm bộ thúc đẫy practice social distancing. Là sao. Là sao.

Mà ông chồng mình sắp xỉu rồi nên mình ko lo lắng vụ tay đôi với hàng không. Mắc công mai một nó kêu mày ngon thì mày social distancing đi bộ từ LA về Seattle nha con. Không ngu không cương không cứng với hàng không. Lỗ. Len lén bưng về đây chửi nho nhỏ thôi. 

Ông ra khỏi máy bay. Từ  thành đô tráng lệ Seattle đang mát tưng tưng qua SFO phi trường không máy lạnh. Chưa chít là hay lắm nha. Chàng lết lết ra  được cái ghế là nằm luôn. Phanh thây tứ mã ăn vạ không cần che đậy. Mình nói. Book vé máy bay quay về Seattle nha. Hiệu nghiệm. Y như gáo nước tạt vào mặt. Nghe thế mà tỉnh ra. Không. Call of duty. Phải ráng. Ráng lết xuống tới LA mà làm cho xong cái đám cưới. Gian nan quá.

Mà nói qua thì phải nói lại. Social distancing trên máy bay là nam mô tùy hỉ nha. Bữa nào full thì suck it up. Chứ mình về sáng thứ ba không ai đi máy bay vắng tanh tanh thì tiếp viên cứ theo luật tà tà  practice social distancing. Hàng ghế thứ nhất đứng lên. Xong cái hàng thứ hai. Mỗi người một băng. Hên xui. Hên xui.

Đeo khẩu trang. Nè.

Xuống LA. Em chồng ra đón. Mình cẩn thẩn khẩu trang. Mà nó thì không. Mà chồng cũng không. Nên lúc về nhà ông nội. Mình kêu. Ba nha. Con băng qua ba cái phi trường hôm qua. Nên bây giờ sẽ đeo khẩu trang nha. Còn mấy người kia không đeo thì mai mốt ba có bị sao không được đổi thừa con nha. Hahhaha tội nghiệp ông nội. Hễ thấy mình là ông né qua một bên. Ông lấy N95 chu mõ ông quất vô. 

Chàng chồng xay xỉn từ SFO bước vô nhà là ho. Hahahha. Ông em lườm cho một cái. Mai không được ho. Hahaha. Thế mà nín luôn không dám ho luôn hai ngày.

Dưới LA pà con tòn lái xe nên mình không thấy ai khẩu trang là mấy. Seattle 80 độ mà mát mát khẩu trang ok chứ dưới LA bữa mình xuống 106 rồi 107. Nhiệt độ nóng như trong lò nướng nhào ra tát một cái vô mặt dúi mũi mà không biết là tội gì. Không đeo chi chi mà còn không thở được chứ đeo khẩu trang coi như nín thở luôn.

Đám cưới mần dưới Santa Babara, thành phố biển cách LA chừng hai tiếng lái xe. Chồng vừa lái vừa kể chuyện ngày xưa dưới LA, khúc này làm sao khúc kia làm sao. Kẹt xe quá mạng thì than. Ai cũng kêu không ưa LA/CA bỏ qua tiểu bang khác. Mà sao đông vẫn là đông vậy trời. Xe kẹt cứng nóng dòn Ventura nên hơn ba tiếng mới xuống tới khách sạn. Ngay tại biển. Không khí mát hơn LA. Nên. Tất nhiên. Là. Người không là người. Nhìn cái choáng thêm chập nữa.

Em chồng quảng cáo là SB rất là ok, không ̣đông vì luật lệ COVID dước SB rất strict. Nên chắc không sao. Cả thành phố hiện nay chắc chừng ngàn cases. Hahahha. Pà con đi biển đông ngộp trời. Mịa. Ai cũng tưởng y chang như nó nên đồng thanh kéo nhao ra hết SB. Không ai khẩu trang chi chi hết. Nếu có thì phải lòi cái lỗ mũi ra. Ngoài người đi tắm biển còn rất nhiều homeless nha. Seattle, LA và giờ SB, ở đâu cũng đầy homeless hết rồi. Homeless thì không thể thao thao bất tuyệt là nếu mày bịnh thì phải ở nhà cách ly. Nha. Nhà ngay tại biển. Bịnh hay không. Nhà tao ngay đây. 

Ra nhà hàng sang chọng ăn gòi mần sao khẩu trang ? Có cái này nghiêm trang cách ly không cho ông nội đi ra nhà hàng hahahah vì ko ai khẩu trang nên ông phải khách sạn kêu room service. Túm lợi. 

Coi như xuống SB, không thấy COVID chi chi hết nha. 

Xong cái đưa dâu, phải bận áo dài. Tội nghiệp tụi nó kiếm đâu ra một bầy mâm quả khăn đỏ chỉnh chu lắm. Mà mình. Cũng. Chu cha mẹ ơi. Lôi ra được cái áo dài may hồi lúc sanh Beo xong trong nóc tủ. 

Nhớ là hai chi em đi chợ hoa xuân gòi lựa vải Thái Tuấn giống nhau gòi may mỗi đứa một cái. Má ở nhà coi cháu làm sao mà chàng Beo lẫn bà khóc quá trời ngày hôm đó. Giờ Beo 22. Hên là thun và lúc mới sanh còn to lắm nên vẫn còn bận vừa. Màu tím lavender. Mình cẩn thận âu yếm may một cái khẩu trang cùng màu. Cho lịch sự COVID tông xuyệt tông. 

Gòi cái ông chỉ đạo vụ bưng dâu, ổng thân với gia đình chồng lắm. Ổng khều ra ổng nói nhỏ. Tháo khẩu trang ra luôn chị ơi. Hôm qua tới giờ có COVID là COVID. Không COVID là không. Hahhaha Để chụp hình quay film cho nó chuyền thống. Công trình từ Seattle bai xuống. Gòi xong. Good bye khẩu trang luôn cho tới hết màn bưng quả. Đám cưới truyền thống phải làm đúng. Trong lịch sử 4000 năm văn hiến chưa ai nói vụ mang khẩu trang bưng mâm quả bao giờ.

Em gái mình coi hình xong phán. Lúc bưng quả phải lựa gái còn chinh gái đẹp chứ gái đầu chọc gái già như bà mà phải bưng quả à. Chời. Thời COVID mà sang chảnh đòi cống hiến gái chinh kiếm đâu ra.  Gái self- declared còn chinh là tao là thong thả bưng quả được gòi nha. Hên nhờ cancel mấy lần tóc tao mới có đủ thời gian nhoi ra vài cọng đó nha. Mí hôm nay COVID ở nhà là chồng mình cạo đầu hàng tháng cho mình đó nha. Trong lịch sử bà Cơ ông Quân chưa ai nói vụ không cho phép người cạo trọc vì tránh COVID đi bưng quả bao giờ. 

Xong cái thứ hai ra City Hall mần cái tờ giấy chung thân. Nhiễu vụ social distancing khúc này lắm nha pà con. 

Cô dâu chú rể làm giấy tờ ngoài ra cái park trước City Hall, đẹp lộng lẫy. Lều bạt dựng rồi một tấm kiếng trong veo chia ra hai bên. Ông toà áo thụng một bên, hai đứa kia một bên. Chỉ một người làm chứng là cái bà chụp hình á. Pà con gia đình phải đứng thiệt xa xa không ai lãng vãng gần gần. Nếu muốn đứng gần thì phải làm bộ khách vãng lai hay homeless chi chi đó. Vẫy tay hú hí ngụ ý người nhà dâu rể không giãn cách xã hội là sẽ bị kicked out ngay lập tức. Quá sợ luôn. Nghĩ tới lúc này mà cancel dời ngày nữa là thiệt muốn ói luôn. Nên mọi người giãn ra hết bên kia đường. 

Xong cái ông toà chìa một cái cây dài thòng lòng có gắn một xấp thiệt dày mấy cái đơn kết hôn chi chi qua bên cô dâu chú rể. Làm mình tưởng ra cái thời Hàn Mặc Tử trong trại cách ly có người yêu chìa cây bưng cơm nước. Yêu thế thì thôi.

Ký xong, bưng lại gòi lật qua trang khác. Kéo qua kéo lại mất biết bao thời gian thì ông toà phát hiện ra nãy giờ đúng người đúng mặt gòi chữ ký cũng không dám sai. Mà. Một đống giấy kéo qua kéo lại nãy giờ hahah. Thì sai. Fck. Xong cái ổng phải chạy lên in lợi một đống giấy tờ khác. Here we go again. Kéo qua kéo lại chập nữa. Báo hại cả cái City Hall trồng toàn chuối cảnh không có trái chờ mòn mỏi cho tới trưa mới xong. Social distancing my ass.

Nói chung gòi cũng xong cái Call of duty. End game một cái là ông chồng mình thư giãn cái cổ họng nên ổng ho lại. Mình hoan hỉ chúc mừng. Congratulation. Welcome back.

Ngày thường ho sao cũng được. COVID mà đám cưới. Cấm. Nha. 

Hậu COVID đám cưới. Nè.

Ngày qua ngày. Lúc qua lợi Seattle. Cứ gọi xuống LA cho ba chồng. Ba khoẻ không ba. Có bị ho bị sốt chi không ba. Hahhaha. Chưa. Chưa. Chưa thấy chi. Bữa hỗm giờ đếm cũng sắp được 15 cái "chưa" gòi. 

Đám cưới thời COVID: chuyện tưởng đùa mà cứ như là giỡn. 

Vậy chứ. Hết sợ COVID gòi nha.  Là chuyện thiệ̣t.

2/6/11

Đọc cho cười cái coi



Không tham lam không phải Tham biện .
Không nhiều chuyện không phải …Vietnamese.

Nhớ quá khứ buồn rơi nước mắt .
Nhìn tương lai lạnh toát mồ hôi .

Ai mua tui bán cây si ,
Si tui tốt giống cành chi chít cành .
Hễ si mà gặp đất lành ,
Là si phát triển trở thành ... siđa.

Bánh mì phải có patê ,
Làm trai phải có máu dê trong người .

Biết chồng muốn cưới vợ hai ,
Em về mua sẵn quan tài chờ anh .


Bước chân vào quán đèn mờ ,
Ngồi gần con gái không sờ là ngu .
Thà rằng cắt tóc đi tu ,
Ngồi gần con gái , sao … ngu không sờ ?


Cam sành lột vỏ còn chua ,
Thương em còn nhỏ anh cua để dành .

Chọn xoài đừng để xoài chua ,
Chọn bạn đừng để bạn cua bồ mình .


Có chồng mà bỏ theo trai ,
Chết xuống âm phủ được hai cây vàng .


Chớ chê em xấu , em già ,
Em đi sửa lại , đẹp ra bây giờ .


Còn thời lên ngựa bắn cung ,
Hết thời xuống ngựa lấy thun bắn ruồi .


Đêm nằm ở dưới bóng trăng ,
Thương cha nhớ mẹ không bằng nhớ em .


Đường về đêm tối canh thâu ,
Nhìn anh tôi tưởng con trâu đang cười .


Gió đưa bụi chuối sau hè ,
Giỡn chơi một chút , ai dè có con .

Gió đưa bắp cải về trời ,
Tiền đô đưa tiễn em rời cố hương .


Học mà không chơi : đánh rơi tuổi trẻ .
Chơi mà không học : bán rẻ tương lai .
Thôi thì ta chọn cả hai ,
Vừa chơi vừa học , tương lai huy hoàng .


Kén canh chọn cá lung tung ,
Mai kia ở giá chiếu mùng lạnh tanh


Khi xưa vác bút theo thầy ,
Bây giờ em lại vác cày theo trâu .


Khôn ba năm dại một giờ .
Biết vậy dại sớm , khỏi chờ ba năm .


Lời hứa không mất tiền mua ,
Tội gì không hứa khi lừa đảo ai .


Mấy đời bánh đúc có xương ,
Mấy đời chơi Net không vương tơ tình .


Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời gái chảnh mà thương trai nghèo .

Một chồng không đủ tiền tiêu ,
Mười chồng góp lại , sáng chiều shopping .


Nắng mưa là chuyện của trời ,
Cúp cua là chuyện của đời học sinh .
Cúp cua đừng cúp một mình ,
Rủ thêm vài đứa tâm tình cho vui .

Nhờ trời mưa thuận gió hòa ,
Mày không nghỉ ốm , để tao chép bài .
Ngó lên mình chẳng bằng ai ,
Ngó xuống thì cũng chẳng ai hơn mình .


Người đi một nửa hồn tôi mất .
Một nửa hồn kia đứng chửi thề .


Nhận được thư em lúc nhá nhem ,
Mừng mừng tủi tủi mở ra xem ,
Trong thư em viết dăm ba chữ :
" Anh ơi ngày mai nó lấy em . "


Tình chỉ đẹp khi còn dang dở ,
Cưới nhau về tắt thở càng nhanh .


Tóc thề em xoã ngang vai ,
Anh mà đụng tới , bạt tai bây giờ !

Trách người quân tử vô tình ,
Chơi hoa xong lại ... hái cành kế bên .

Trên đời gì rẻ bằng xôi ,
Anh đây chẳng tiếc mời em ăn cùng .
Giờ đây em đã ăn rồi ,
Hai ngàn em nhớ trả giùm cho anh .


Uớc gì em hoá thành trâu ,
Để anh là đỉa anh bâu lấy đùi .

7/31/10

Hân hạnh giới thiệu

cho pà con cái trang You tube này.
Bolsa Phố TV.
Coi đi cho đời bớt khổ nha.
Coi xong cho cười rách miệng luôn nha.
Coi cho biết cái Bolsa có nhiều người....điên điên khùng khùng dở dở ương ương đẳng cấp cở....Lún Ghẻ trở lên không à nha.
Coi xong mà vẫn cứ cười cười một mình thì biết là.

Sắp.
rồi nha.

Chúc pà con cuối tuần vui vẻ. Lún Ghẻ phải dẫn con đi bơi đây.

P.s:Cám ơn anh Vũ Hoàng Lân đã gởi link báu vật này cho Lún Ghẻ nha.

5/21/10

Nhà xa

Tặng mấy cái mệm Kymđan, gường, ván ép, mùng, chiếu sư phạm gì đó... ngày xưa, và bây giờ


Bài này viết lâu rồi, giờ lấy ra chỉnh sửa bỏ dấu chính tả ( theo xì ten đà của Lún Ghẻ, không đua the xì ten đà của Cap nha Cap) tự đua đòi theo cái entry mới bên nhà Lan nè.

Entry for June 13, 2008

Nhà xa thì ...nói nhà xa chứ biết sao.
Bữa bạn Lan nhà mình bản về việt nam, quậy tưng với mấy bản khác bên Sư phạm. Mừa bản nhắn nhe mình vầy nè. Bà con nhắc lại dòng chữ Lún viết trên cái bánh kem cho Châu Giang nhân ngày tân gia.
Lún ngớ người. Á, sao mình không nhớ chi hết à. Thì tại mình hay làm chuyện ruồi bu, giờ nhiều ruồi quá, con nào cũng như con nào. Không nhớ. Hên có người tâm kỷ nhớ dùm.
Bạn Lan nhắc. Là Lún viết dòng chữ này vô cái bánh tân gia.

Nhà gì mà xa quá trời xa


Bạn Lan thòng thêm câu này. Có ai đi tâm gia nhà người ta bằng câu nói quái đảng vậy không.
Hahaha. Á, nhớ rồi. Quái đảng là nghề của nàng mừa.

Thế này.

Bữa đó Lún mới chân ướt chân ráo từ "bễn" về.

Con Rau Muống nó rủ đi tân gia nhà Châu Giang. Sẳn găp người này người kia luôn thể.

Đường phố Sài Gòn sau này mở rộng toang toang, dân Sài Gòn đi còn lạc, huống chi Lún. Mỗi lần hẹn bạn, cứ phải hồ Con Rùa gặp nhau trước rồi tính tiếp.
Không thì phải kêu con em đi với mình.

Thế là với Rau Muống là hồ Con Rùa nhá. Rồi nó sẽ dẫn tới nhà mới của Châu Giang.
Đi hoài mừa không thấy tới. Hỏi tới. Thì Rau Muống cứ bình tỉnh trả lời. Sắp tới rồi, năm phút nữa.

Mười phút trôi qua. Lại hỏi. Lại năm phút. Cả gần thêm tiếng lòng vòng mấy cái đại lộ rộng thêng, lạ hoắc, mà chưa thấy mùi thơm của Châu Giang đâu.

Sau mấy chục lần cái năm phút thế của Rau Muống, Lún thấymột cửa hàng bán bánh kem. Lún kêu stop lại chút, mua cái bánh kem cho bạn Châu Giang chứ.

Cảm xúc đầu tiên dành cho bạn cũ có nhà mới là nhà chi mà xa quá trời. Hoàn toàn chân thật nhá.Đi hoài vẫn chưa tới được nhà bạn để khen là nhà đẹp, hay sang, hay rộng, hay gì gì nữa chứ. Khen bừa, bạn kiu mình nói sạo thì sao? Còn chúc mừng. Có nhà mới thì ai mà không mừng, cần chi phải chúc cho thừa?

Đem cái bánh mới cáu dòng chữ phát biểu cảm nghỉ, con Rau Muống khúc khích cười. Có thấy quái đãng chi đâu nà.

Bày vẽ chi mấy câu sao sáo, nói cho có lệ thì ai thèm nhớ ...tới đâu.
Vậy giờ có người nhắc tới hoài dòng chữ của mình. Hân hạnh ghê lắm nha.


Hồi xưa, Lủ, bạn thân của Lún có mời tân gia. Lún hỏi. Mầy muốn tao tặng cái chi. Nó mỉm cười e lệ. Tặng gì cũng được.
Mua cái bình chữa cháy nha.
Lủ thương yêu của Lún giụt mình, quên cả cái e lệ một phút trước đó. Mụn mẹ mụn con thi nhau nổi lên nhóc nhách.
Thôi, mày ở nhà luôn đi nha.
Hahaha. Trước giờ có ai dám kiu mình tân gia đâu nà. Tại con Rau Muống nó mời lén đó chứ.
Nghĩ tới nghỉ lui, cũng trăm sự tại nó mà ra cái vụ nhà xa này nha.



5/4/10

Thơ người ta, thơ Lún, thơ Bánh Xèo nà

Trăng nghẹn


của

Hoài Tường Phong

Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,

Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.

Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,

Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,

Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.

Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,

Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,

Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.

Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê còn đó,

Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,

Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.

Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,

Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,

Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.

Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,

Đôi mắt ướt một thời bẻn lẻn ngó bàn chân.

Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,

Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.

Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,

Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:

Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,

Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,

Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,

Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.

Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,

Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.


Thằng em mới gởi cho cái tin xung quanh việc trao giải nhất cho bài thơ này.

Tức mình, Lún xuất khẩu văng ra mấy câu vầy.


Trăng nghẹn.

Mặt trời gầm gừ. Sùi bọp mép

Gió sủa gâu gâu.Gầu gầu gầu

Trời mưa khạtt nhổ nước miếng văng tứ phía.

Trăng vẫn.

Nghẹn.

Càng ngày càng nghẹn thêm.

Sáng sao nỗi. Hở trời!


Thằng em kêu. Thô tục quá. Ừa, cái việc trao giải thô tục như vậy. Thì mày biểu tao làm thơ đối lại sao cho xứng?

Hê ,thơ của Lún làm gớm thì thôi. Coi thơ Bánh Xèo đi nè, thương thì thôi

2/25/10

Laugh

Laugh. Laugh. Laugh. My people.
From Huffington Post.
This one. The 14 funniest Composite Sketches.
And this one. The dumbest things that Beauty Queen Have Ever Said.
Check it out. my people. Laugh. Laugh. Laugh.

1/13/10

Ha ha Ha

Thường thì Lún hay ignore hay delete liền mấy cái email pà con forward đủ thứ hầm bà lằng. Cứ thấy hí hí họ họ hay hay một cái là bấm cái rẹt, spam tùm lum. Nhưng cái này mắc cười. Cười sặc tương đen, tàu hủ tùm lum hết á. Copy y chang trong ya hú. Nên có mấy cái mũi tên chĩa chĩa về bên trái. Huých cùi chõ về phía bên phải cho pà con cười nè.

Dịch lại theo kiểu Lún Ghẻ nha .


Marriage Humour

> Wife: 'What are you doing?'
> Husband: Nothing.
> Wife: 'Nothing...? You've been reading our marriage certificate for an hour.'
> Husband: 'I was looking for the expiration date.'
>

Anh làm cái chi đó?

Đâu có chi đâu?

Không có chi là sao? Anh cứ dòm cái giấy đăng ký hôn thú nảy giờ cả tiếng là sao?

Trời, kiếm đi kiếm lại coi ngày nào cái miếng giấy lộn này hết hạn thôi mà.


> -------------------------------
>
> Wife : 'Do you want dinner?'
> Husband: 'Sure! What are my choices?'
> Wife: 'Yes or no.'

Anh! muốn ăn cơm chiều không thì bảo?

Ăn chớ. Nhưng ăn cái gì cơ?

Muốn . Ăn. Hay. Là. Không?

> -------------------------------
> Wife: 'You always carry my photo in your wallet... Why?'
> Hubby: 'When there is a problem, no matter how great, I look at your picture and the problem disappears.'
> Wife: 'You see how miraculous and powerful I am for you?'
> Hubby: 'Yes! I see your picture and ask myself what other problem can there be greater than this one?'
>

Anh cứ e ấp cái hình chân dung em trong cái bóp của anh? Sao thế anh?

Chừng nào có chuyện gì bực mình, hay rủi ro cở nào đi nữa, anh cứ nhìn tấm hình của em, mọi thứ bưc mình đều tan biến tất tần tật.

Trời, thấy chưa. Em gây ảnh hưởng to lớn và wàn cháng với anh vậy hả.

Ừa, anh ngắm cái hình của em rồi tự nhủ là có cái gì làm cho mình bực mình và xui hơn cái tấm hình này nữa đâu chứ.

--------------------------------------------------------

> Stress Reliever
>
> Girl: 'When we get married, I want to share all your worries, troubles and lighten your burden.'
> Boy: 'It's very kind of you, darling, but I don't have any worries or troubles.'
> Girl: 'Well that's because we aren't married yet.'

Chừng nào mình cưới, em muốn chia sẽ moi thứ lo lắng, khó chịu và làm nhẹ bớt những gánh nặng của anh.

Em cưng ơi, em thiệt dễ thương, nhưng anh chẳng có gì phải bận tâm hay lo lắng hết á.

Mừa, vậy là tại tự mình chưa cưới mừa.

> ------------------------------

>------------------------------------------------------------
>
> Girl to her boyfriend: One kiss and I'll be yours forever.
> The guy replies: 'Thanks for the early warning.'


Bồ gái nói với bồ trai.

Hun em một cái thôi cưng, em sẽ là của anh suốt đời.

Á, hên thiệt là hên.Không thì hun em rồi, hú hồn.



> -------------------------------
> A wife asked her husband: 'What do you like most in me, my pretty face or my sexy body?'
> He looked at her from head to toe and replied: 'I like your sense of humor!'


Vợ hỏi chồng.

Anh thích em nhứt điều chi. Tự em đep hay em hấp dẫn?

Chồng liếc vợ từ đầu tới chân.

Anh thích em vì em nói chuyện zui quá xá hà.Hà hà hà.

>________________________________
>
> Husbands are husbands
> A man was sitting reading his papers when his wife hit him on the head with a frying pan.
> 'What was that for?' the man asked.
> The wife replied 'That was for the piece of paper with the name Jenny on it that I found in your pants pocket'.
> The man then said 'When I was at the races last week Jenny was the name of the horse I bet on'
> The wife apologized and went on with the housework.
> Three days later the man is watching TV when his wife bashes him on the head with an even bigger frying pan, knocking him unconscious.
> Upon re-gaining consciousness the man asked why she had hit again.
> Wife replied. 'Your horse phoned'


Vợ đánh vô đầu chồng bằng cái chảo đang chiên cá.

Ui da, sao lại đánh tui vậy hả?

Vì tui thấy một cái miếng giấy biên chữ Dạ Loan trong túi quần tây á.

Trời, Dạ Loan là tên của con ngựa anh cá độ hôm qua ở trường đua đó cưng.

Zậy hả, Ai biết, Thôi, xin lỗi nha cưng. Ai biết đó là ngựa đâu nè.

Ba hôm sau, con vợ dùng cái chảo cũ, đập một cái mạnh gấp 3 lần cú trước vô đầu chồng. Chồng bất tĩnh.

Lúc tỉnh dậy, chồng thều thào.

Zụ gì nữa?

Con ngựa tên Dạ Loan mới gọi điên thoại tới kìa.


P.s" đờn ông.Coi chừng. Đờn bà, đi mua chảo chiên cá đi. Là vừa!

8/3/09

Làm sao để qua cơn thất tình

Thất tình mệt lắm nha. Mình bị một lần hồi lúc 18 tuổi nha. 8 tháng luôn nha. Mà thất tình ngay cái thằng Trường Heo nha.

Vừa mập vừa xấu vừa học ngu.

Hahah.

Vụ này không nằm dài ra cho Má đánh đòn , rõ là oan cho cây roi mây.

Nhưng có người phỏng vấn mình là tự làm sao mà mình thoát ra được giai đoạn thất tình.

Giờ nhớ lại. Còn nổi hết da heo lên nè.

Mấy thằng nó biết mình yêu nó, mà nó không yêu mình. Nhưng nó cứ chờn vờn vậy đó. Lâu lâu nó quăng cho cục xương, hẹn đi chơi. Nó giữ mình như một món đồ chơi. Chơi vài bữa chán thì lại vức vô thùng. Nhưng hể đứa khác lấy ra chơi thì nó hung hăng giựt phứt lại . Của tao. Rồi mó mó rờ rờ một chút, lại vức vô thùng tiếp.

Nhưng mình dại. Mình không thấy thế. Cứ nhắm mắt tịt mũi tiếp tục yêu. Dù biết là nó không đáng một xu cho mình yêu. Thoát một cái, nó biến mất. Rồi vài bữa, không hẹn được con khác đi chơi, thoát một cái, nó lại kiếm mình.

À, thất tình khủng kiếp lắm. Thà chết đói, chứ đừng để bi thất tình. Vì tâm trí mình cứ lảng vảng, cù bơ cù bất, yêu thì không được yêu. Dứt thì cũng không xong. Biết mình ngu, là hèn, mà cứ ôm ấp hy vọng.

Cứ yêu đê.

Rồi nó sẽ quay về.

Con bà nó.

Xưa rồi diễm.

Mình chỉ cho cách dứt tình một lần luôn nè. Bảo đảm không bị tái đi tái lại nè.

Chưởi thề tri liệu.

Cứ kiếm cái thằng làm mình thất tình mà xa xả vô măt nó mà chưởi. Chưởi tứ lên chứ. Sợ nó à. Mình mà cứ hiền, hay lich sự với nó thì mình càng khổ. Chưởi hùng hồn vào. Chưởi một mình chưa đã, thì đi chưởi với bạn. Chưởi nó, chưởi bạn của nó luôn. Chưởi trong phone chưa đã, quất nó lên Face book hay blog mà chưởi tiếp nhá. Vụ này hơi nguy hiểm. Nhưng nặc danh cũng được. Tri bịnh mà, đừng feel guilty nha. Chưởi làm sao mà nó thề nói không bao giờ dám kiếm mình nữa là mình đạt yêu cầu rồi.

Thời gian trị liệu

Lúc trước, mình lấp đầy thời gian biểu bằng cách đi học, đi dạy kèm 5 đứa con nít kín mít từ 7 giờ sáng tới 10 giờ tối để có cớ từ chối gặp Trường Heo . Cái căn bản là lấp thời khóa biểu với cái thứ mà mình không thể bỏ được: công việc và trách nhiệm. Về nhà, mệt quá thì lăn ra ngủ chứ nhứt đinh không để cái đầu quấn quít với mấy cái hằm bà lằng đó nữa.

Thể thao trị liệu.

Lúc mình thất tình, thì hay ngồi ôm nhật ký, khóc, nghe nhạc tình, nhìn mưa rơi. Ngu thật. Làm vậy thì mình càng nhão tè le ra . Nhỉ. Mình cứ nghĩ cái thằng nó làm mình thất tình là alient đi nhỉ. Nó sắp phá hủy cả thành phố của mình rồi. Nó sắp đập nát cái toillet nhà mình rồi. Mình phải làm hero, to save the day. Đi ra gym. Chạy nè. Cử tạ nè. Chơi Racket Ball nè. Cái racket ball hiệu nghiệm nha. Vì nếu cứ tưởng tượng cái racket ball là cái thằng đó đó, aim nó thiệt mạnh vào, dội nó thẳng vô tường, cho nó bật ra săc hết tàu hủ nước tương ra ngoài. Xong một set, không thấy hỉ hả cả thân lẫn thần thì đừng vô coi blog Lún Ghẻ nữa. Mà racket ball thì nhớ đeo kiếng an toàn. Chứ không thằng đó dội vô tường rồi dội ngược vô mắt mình thì mình sặc máu trước chứ không phải là nó à nha. Kinh nghiệm bản thân đó.

Nên tránh ba cái tri liệu dưới đây trong lúc thất tình.

Tình mới tri liệu.

Cái này không nên. Đừng xài thằng này để quên thằng kia. Không có hiệu nghiệm. Mình thử rồi. Tội nghiệp cho cái thằng mà mình dùng tri liệu lắm. Hehehe. Đọc ở đây nè. Hối hận nha.

Shopping tri liệu.

Tốn tiền mình chứ chẳng lơi ích gì.Trừ khi biết đươc credit card # của thằng kia. Thì nên shopping trả thù. Nhưng trả thù bằng shopping thì chỉ vui chốc lát thôi. Phù du lắm nha. Lại phải shop để trả thù thì toàn lựa nhằm đồ xấu không hà.Cẩn thận.

Food tri liệu.

Tuyệt đối nói không với food tri liệu. Càng ăn càng thất tình thim đó. Thất tình nó, ăn vô, đâm ra chán mình luôn. Không nha.

Cái này có cũng được, không cũng được. Hơi sến.

Đi chùa tri liệu.

Mình có làm rồi nha. Mô Phật. Thương con thì khiến cho nó quay về với con. Mô Phật, thương cho thì phụ con một tay cho con quên nó luôn đi. Hay gì gì đó. Nhưng lúc thất tình, vô chùa hít nhang khói tang bồng, cũng liêu trai lắm nha. Biết đâu lại lên blog sủa ra vài entry để đời. Lần đó vô chùa tri liệu, ra khỏi cửa bị xử mất đôi dép kẹp . Điên cả người. Chạy vô mượn thầy đôi dép mang về. Trúng ngay thầy trẻ mà đẹp trai nha. Cả tuần cứ hồi hộp không chịu mang trả thầy đôi dép. Má nhắc mãi mới ghé lại chùa. Thầy không chờ mình nha. Thầy đi mua đôi dép mới. Vậy chứ mà cũng vấn vương xiêu xiêu hết cả tháng luôn. Bớt thất tình được vài phần nha.

Entry này áp dụng cho tất cả. Ai thất tình, cần crisis phone call để khỏi nhảy lầu gãy chân thì kiếm Lún Ghẻ nha.

Toll free
800- NOI-KHONG-VOI- THAT- TINH.

7/15/09

Phim ma Hồng Kông

Thương tặng những ai hồi xưa bò ra coi phim Hồng Kông suốt đêm,



Hồi lâu rồi nha. Cái thời đi mướn đầu máy video về coi fin tới sáng.
Mấy chi em đi mướn phim ma coi. Coi phim ma mà không có sợ. Vì là ma Hồng Kông. Thêm có hàng xóm kéo qua coi. Đông vui. Ma sợ mình chứ mình không sợ ma.

Nhớ mấy cái này nè.

Tập #1

Hai anh em nhà kia, có tài đánh, bắt và diệt ma. Ở đâu có ma, là người ta mời hai anh em tới trừ ma dùm. Có lần , đánh hoài mà con ma già không chịu chết cho rồi. Quá tội nghiệp, đã làm ma mà còn bi đánh cho chết nữa, khốn nạn cái thân làm ma trong fin Hồng Kông quá.

Đánh đấm phát nhức cả đầu. Mà con ma nó cứ nhe răng tấn công không mệt mõi.Trong tình huống nguy kich nhứt, ông anh quay sang hỏi em.

Em còn trinh không? Cô em tư ái. Nhăn mặt. Chù ụ nhìn anh.Con ma vẫn đập ầm ầm ngoài kia. Nó phá cánh cửa sắp sập rồi mà cô em còn chưởi ông anh. Anh hỏi gì kỳ vậy. Giờ này đang nguy hiểm thế kia. Sắp chết tơi bời rồi.

Ông anh thở hổn hển. Vì anh có kế sách cuối cùng. Nếu em còn trinh, trích máu em vẽ bùa, quăng vô măt nó, là nó chết. Ma kị máu đồng trinh lắm.


Vậy thì còn chờ gì nữa chứ. Ngón tay em nè. Nhanh lên đi anh. Hai anh em hối hả trích máu cô em, viết lăng quăng trên tấm bùa màu vàng. Đúng ngay lúc con ma xông vô được trong nhà, thì hai anh em cùng một lượt quăng tấm bùa vô mặt nó.

Mà con ma không chịu chết cho yên, để người ta còn đi ngủ. Nó đú đởn cào cào cái bàn tay xương xẩu, giựt phăng tấm bùa còn trinh trên măt, vức cái bẹp xuống đất, tiến tới hai anh em đang sợ chết kiếp, cười nhăn nhở khoe hai hàm răng xanh lè xanh lét.

Khà. Khà.Khà.

Máu này mà tụi bay dám kêu là máu còn trinh hả.

Coi tới đó, buồn ngủ quá. Lăn vật ra mà ngủ nên không biết hồi sau như thế nào.

Tập #2

Cảnh trong sòng bài. Thằng nhỏ khoảng 17 hay 18 gì đó. Đánh hoài không thắng.

Nó điên lên. Ra chợ. Mua một đống giấy tiền vàng mã. Nhiều ghê lắm nhá. Cả nhà cửa, người ngợm nữa.

Nó đốt giấy vàng mã.

Rì rầm khuấn vái. Ông nội.Kính thưa ông. Con đốt tặng ông một cái nhà bự nè, đồ dùng trong nhà toàn đồ tốt. Có thêm ba con nữ tì nữa. Ông ráng làm sao cho con thắng kỳ này đi.Con thua quá trời. Về nhà, chắc Má con đánh chết quá ông ơi. Hu, hu.

Rồi nó khóc thêm một tràng nữa. Hu. hu hu.

À ,ông ơi. Ba con nữ tì con mua ngoài chợ là gái đồng trinh hết đó.Ông, enjoy!( hay đại loại như vậy).

Chuyển cảnh.

Zoom xuống đia ngục. Chắc là phải là cảnh đia ngục, không có thể là cảnh thiện đàng được.

Hình ảnh ông nội. Nhìn mặt rất là pertver, vuốt vuốt hàm râu dê, nhe nanh cười sung sướng.Kha, kha, kha. Thằng này khá.

Cũng như lần trước. Lăn ra ngủ khò nên không biết kể tiếp khúc sau.

7/6/09

Entry gởi bạn ta

Hì. Bắt chước cái ông kia giựt tít giống ổng chút coi.

Hôm qua, bạn gọi điện. Mừ đang lu bu với con cái, nên nói chút gọi lại. Mừ về thì lai lu bu chuyện cơm nước. Rồi lu bu chuyện ngủ nghê, thế là đứt toi thêm một ngày. Đâu biết ban đang lên cơn chán như con gián đang học chữ hán đâu. Rõ khổ. Tội bạn lắm chưa.

Vụ than chán kiểu như vậy lâu lâu, tôi có đọc trong blog của moi người. Lần nào tôi cũng chỉ cách làm sao cho hết chán. Mà hình như không ai thực hành hết á. Lần này chỉ lại một lần nữa. Cẩm nang luôn đó nha.

Vụ này có người chỉ tôi từ rất lâu rồi. Cũng không tốn kém gì. Người đó tưng tửng nói. Chán thì đợi lúc trong nhà không có ai, len lén cởi đồ ra rồi chạy vòng vòng trong nhà. Là hết chán. Thấy chưa. Nếu lỡ dại đọc tới đây, đã mắc cười rồi. Tưởng tưởng cái cảnh mình không bận đồ, không đi, mà chạy vòng vòng trong nhà, chạy qua trước cái kiếng, nghía cái boddy của mình một chút, thì đã thấy hết chán rồi còn gì.

Nhưng chắc ít ai thực hành. Một ông bạn già của tôi nói. Ông chỉ có thói quen cởi quần áo cho bồ ông coi thôi. Chứ không có cởi quần áo cho mình ngắm. Kỳ lắm.Tôi chăc lưỡi. Phí. Thân thể mình. Mình không ngắm. Để đứa khác nó săm xoi. Thế là phí. Vì đứa khác nghía. Thì tụi nó chỉ ngắm những chổ cần phải nghía. Chứ không toàn thể, tổng quát như mình nghía mình được.Phí. Phí lắm.

Còn những đứa bạn tôi. Nghe lời tôi khuyên.Thì cười há. Rồi kêu là tôi khùng.

Nhưng thử đi. Hiệu nghiêm vô cùng. Áp dụng hữu hiệu cho mọi lứa tuổi, giới tính, càng già càng hiệu nghiệm. mà phải làm một mình ên mới được à nha.

6/25/09

Thằng Danh

Má Danh sanh nó khi chi Hai đã lập gia đình và có thằng con trai hơn 10 tuổi.Dù lớn hơn cả một thập niên,nhưng thằng con chi Hai nó vẫn phải kêu nó bằng cậu,xưng cháu.

Lúc Danh 18 tuổi,thì cháu của Danh 28 tuổi.Thằng cậu đi học lớp 12,thằng cháu đi làm.Vì cha Danh mất lúc nó được vài tuổi, nên ở nhà, cháu Danh là người "chuyên nghề" chăm lo chuyện học hành và đi họp phụ huynh cho cậu mình.

Một hôm, thằng Danh lên nhà kiếm tôi.Măt mày buồn xo.Khác hẳn với thằng Danh mặt mụn,đẹp trai hay cười thường ngày.

Tôi hỏi tại sao. Nó kêu là nó....mới bị thằng cháu nó mắng té tát một trận ở nhà.Bực mình quá nên phải xách xe đi chơi cho khuây khỏa đây.

Tôi hỏi là thằng cháu nào mà mất dạy vậy? Là mắng làm sao? mà sao Danh để "nó" mắng vậy? Danh nói la hồi sáng nay cháu nó đi họp phụ huynh cho nó,nhìn cái"danh hiệu" học sinh yếu kém cô chủ nhiệm phê trong sổ liên lạc( đã yếu mà còn kém nữa),cháu của nó nổi quạu.

Danh nói tiếp,giọng buồn xo:"cháu Danh la Danh quá trời.Nó doa mét bà Ngoại (là Má Danh)nữa chứ.Nó biểu" qua học kỳ hai,cậu hứa là phải ráng học hành đành hoàng đi.Lạng quạng là mai mốt ra trường,cháu không kiếm việc cho cậu làm đâu".

Cần nói thêm là nhóm tụi tôi đứa nào cũng đươc phê yếu kém chứ có mình Danh chót bảng cô đơn một mình đâu mà buồn.Má tôi cũng họp phu huynh buổi sáng đó.Tội của tôi còn tày trời hơn nó ở cái điểm Hóa giỏi nhứt lớp.1,4.Mà tôi cứ phây phây,nhởn nhơ hứa với Má là qua học kỳ hai con sẽ học lại đàng hoàng. Có sao đâu.

Nhưng nghĩ lại.Tôi sướng hơn nó. Vì Má tôi chưởi tôi. Chứ tôi không bi cháu tôi chưởi xa xả vào mặt như Danh.

Tôi cười muốn bể bụng. Tội nghiệp thằng bạn mặt mụn của tôi. Cứ ngẩn ngơ hỏi tại sao tôi cười. Nó đang buồn hẩm buồn hiu mà.

6/24/09

Trả bài miệng

Entry for April 03, 2008

Lớp 12, giờ Sử. Bà cô lừ đừ đi vào lớp. Tiết đầu , nhưng buổi trưa. Thấy bà lết lết vô lớp là chán rồi. Lai môn Sử nữa chứ.
Bà dòm sổ. Từ trên xuống dưới. Kêu một đứa.
Xong.
Bà lừ đừ trong miệng, lẩm bẩm:
" người khác".
Bà đang dò dò, nhịp nhịp cây viết thì cái thằng ngồi bàn cuối, cắp tập từ từ lên bảng, cuối đầu thú tội: "thưa cô, hôm nay em không có học bài ".
Bà cô và cả lớp sửng sốt.
Bà kêu: " O điểm, về chổ."
Xong bữa trả bài hôm đó.
Ra chơi, tui nó hỏi: " sau mày khùng vậy, bà đâu kêu mày đâu mà lên tự thú cho bi 0 điểm zậy?"
thằng này ngớ người ra:" ủa, không phải bà kêu tên tao à?"
Thì ra lúc bà cô lẩm bẩm trong miệng:" người khác", thì thằng kia lai tưởng bà kêu tên nó " Kiều Phát".

Lớp 12, giờ Hóa. Ông Phúc. Mặt đầy mụn, nên không thấy lúc nào ông cười. Khó đăm đăm. Chả trách môn Hóa của tôi đươc 1.4.
Lần đó ông kêu Thủy. Con Thủy lúc nào cũng để tóc xỏa dài, khoan thai cầm tập , từ từ lên bảng. Nó không " quẹo" lên bàn ông Phúc, mà queo ra ngoài cửa sổ.
Cả trò lẫn thầy há hốc mồm, chưa kip ngâm lai thi chi Thủy nhà ta nhoài người ra cửa sổ, nhổ một bãi nước miếng đánh "bét" môt cái rồi mới quay sang bàn thầy. Tỉnh bơ như không.
Không đưá nào dám hú hí cười. Nên cả hơn 20 năm nay, mỗi lần nghĩ lai, không hiểu tai sao nó làm vậy. Nhưng cứ há họng ra cười cho đã trước đã.

6/7/09

Lại chuyện vàng và đỏ

Entry for March 16, 2008

Chỉ thị mới củaỦy Ban chống nghi quyết 36 của Đảng CSVN . Mới đi họp hôm qua nè.

Rút rút tỉa tỉa đuơc mấy điều cần lưu ý.

Phàm là hiện nay Việt cộng, Viêt gian nằm vùng đầy dẫy ở bên Mỹ. Phàm là cái gì nhìu màu đỏ, ít màu vàng, hoặc là chỉ tòn màu đỏ không là cộng sản.

Nên. Hôm qua.

Ủy ban đã ra chỉ thi mới.

À, mới tinh lun đó nhá.

Ngoài việc không giao du với Vn, không đi về Vn , không lấy vợ ở Việt Nam, không xài từ ngữ của Việt Công, không hoà giải , không dính dáng gì gì đến Việt Nam. Thì , bi giờ không đươc mua đồ gì ở Việt Nam " xúc khẩu " qua đây nữa.

Không được ăn nước mắm Diệt Nam. Không cá kèo, ốc len gì ráo. Không có mua khoai mỡ lun.

Không ăn mắm ruốc Diệt Nam . Hồi trước thì ăn đươc loai mắm ruốc Tàu làm. Bi giờ đang chống Tàu, thì chiu khó nhịn ăn mắm ruốc nhá . Có cái lợi là khỏi bi ung thu gan .

Không ăn nước tương Diệt Nam, lọai $3, chuyển sang ăn loai nước tương của Pháp, loai $39 một chai . Thà làm giàu cho nước Pháp, chứ nhứt đinh không tiếp tay cho Cộng sản.

Hôm qua, hăng tiết vit, tôi còn đề ra thim một cái không nữa. Đươc cả ủy ban nhịt lịt tán thưởng .

Không đươc ăn xôi gấc. Xôi gấc màu đỏ, lại có cái hạt gấc y chang hình ngôi sao(ừa, hạt gấc không màu vàng, nhưng cũng có quá trời cánh chỉa chỉa tùm lum).

Đươc thể, tôi la thêm."Không ăn ớt hiểm màu đỏ". Nhưng một ông lườm tôi:" zụ này mấy quán phở đã mần rồi. Người ta tòn ăn ớt xanh, không hiểm, bộ không để ý ha . Zụ này mần lâu rồi."

Cụt hứng, nhưng tôi vẫn cố an uỉ:" dù gì thì mình vẫn còn lâp công với ủy ban cái zụ xôi gấc".

Tối về , ngủ. nhứt trí với UB 100%. Nhưng cũng hơi băn khoăng. Lỡ mình đứt tay, chảy toàn máu đỏ , không phải máu vàng. Thì người ta có đả đảo mình là " chảy máu đỏ, tiếp tay cho CS không nhỉ". Nhứt quyết là không đươc để đứt tay. Mà có thì chảy máu lén thôi.

5/24/09

thơ vịnh

Không phải tranh của ai cũng đươc người ta làm thơ vịnh đâu nhá. Mà những hai bài, chưa kể những bài dài thòng lòng khác. Mấy cái bài này lần đầu mới vinh hanh đươc đoc.Vu này là bi " ép" nổi tiếng trở lai đó nhá.

RE: Hinh Tac pham Huynh Thuy Chau



2/1/08 8:53 PM as a reply to Anonymous.
tức cảnh,

Nghệ thuật đó mà có sao đâu
Màu vàng ba sọc chẳng rửa đầu
Thì hãy mang ra ,dùng chân rửa,
Cớ chi các bạn phải phát rầu ?
Tết nhất quê người chẳng có chi
Chỉ thấy xuống đường như mọi khi
Đấu tố gì nhau quanh chậu rửa ?
Để tụi Mỹ kia nó khinh khi !
Kiểu này có khi cả ngựa vằn
Các bác đấu tố sẽ hỏi thăm
Sao mày vằn vện như hồn tớ ,
Phải chúng ông đây cứ ngỡ lầm !



Duy đức Lê:
Vịnh tấm hình nghệ thuật của cô
Huỳnh Thủy Châu ,

Chậu rửa chân, một màu vàng chói
Đỏ ba sọc, đã nói lên lời
Hình cờ? hay bể rửa thôi?
Phục vụ dân Mỹ lấy lời nuôi thân!


Mạch điện đỏ, cắm vào ổ điện
Coi chừng nha, đi viện vì đau
Chỉ vì mạch chập theo sau
Mấy chự nổi đóa, hóa đau thế này!
Nghệ thuật mới, sao mà điệu nghệ
Ý tưởng hay, chẳng tệ chi mô
Chắc rằng hai cụ họ Ngô
Hài lòng ở dưới đáy mồ ngợi ca?

Muốn đoc thêm thì click vô đây mà giải trí
thêm nhá. Báo trước, dài, đoc cả ngày vẫn chưa hết nghe chưởi thề đâu nhá.

Adam và Eva

Một người Pháp, một người Mỹ và một người Viêt Nam tranh luận xem Adam và Eva là người nước nào. Người Pháp: “Trần truồng và trụy lạc ngay trước mặt Thượng đế như thế, chỉ có thể là dân Pháp”. Người Mỹ: “Yêu tự do đến mức lẽ ra có thể sống hạnh phúc, chỉ cần đừng đụng đến trái táo, vậy mà họ vẫn không chịu sự cấm đoán đó, thì chỉ có thể là dân Mỹ”. Cuối cùng, người Viêt Nam: “Quần áo chẳng có, nhà cửa chẳng có, thậm chí đến ăn một trái táo cũng bị cấm, thế mà vẫn bảo là sống trên Thiên đường, thì chỉ có thể là dân Việt Nam.

Anh đội viên

Anh đội viên thức dậy,
thấy ba lô mất rồi ,
mà sao bác vẫn ngồi ,
anh nghi ngờ bác lấy ,
bác ơi bác có thấy,
balô của cháu ko ?
Chú làm mất của công,
phải trình lên đảng ủy,
nhưng nể tình đồng chí
Bac bày cho cách này,
nội trong ngay đêm nay,
chôm pa lô thằng khác :))

thỏ

con thỏ đang chạy trong rừng thì gặp chó sói đang hít heroin , thỏ liền nói : anh sói ơi, hãy bỏ những thứ độc hại chết người đó đi và hãy theo tôi đi khắp khu rừng sẽ có nhiều cảnh đẹp và đáng yêu lắm, sói nghe lời và chạy theo thỏ. Đang chạy thì cả 2 gặp cáo đang hút thuốc fiện, thỏ cũng thuyết phục cáo và cáo chạy theo thỏ và sói. Đang đi gặp cọp đang hút cocain, thỏ liền nói " anh cọp ơi, hãy bỏ những thứ chết người đó đi......Bỗng cọp tức giận gầm lên : CON BÀ MÀY, LẦN NÀO MÀY SAY THUỐC LẮC CỦNG RỦ TAO CHẠY KHẮP RỪNG

Phim

Không biết võ công + té núi + học võ công + trả thù = phim kiếm hiệp hồng kông .
Tình cờ gặp mặt + yêu nhau + chàng hoặc nàng chết = phim hàn quốc .
Nhiều cảnh đánh nhau + nhiều cảnh hôn nhau + trả thù = phim hành động mỹ.
Tình tiết chậm chạp + hút thuốc + hôn nhau + tắt đèn + hông biết = phim việt nam .
Oan gia + cãi nhau + khóc sướt mướt + thành đôi = phim tình cảm đài loan.
Cảnh phim hoành tráng + diễn viên đẹp + hông hiểu gì hết = phim đạt giải Oscar