Hồi khoảng gần 19 tuổi, anh mắc cái chứng bịnh tâm thần phân liệt, đầu óc lộn xộn, nói năng lung tung, hay ngồi cười và nói chuyện một mình. Một lần anh lảm nhảm bỏ nhà đi không biết đi đâu. Cảnh sát lượm về bỏ vô nhà thương hết một tuần. Lúc đó gia đình mới biết đem lãnh anh về sau một tuần uống thuốc nhà thương. Từ đó về sau, thuốc uống lúc có lúc không vì cả gia đình và bản thân anh không tin là anh bị tâm thần. Mẹ anh nghỉ là anh chỉ khù khờ vì hồi nhỏ bị bố anh đánh, điếc mất một bên tai. Bố anh nghỉ anh nói năng lộn xộn vì đã lớn mà không gái gú. Tình cảnh trai tráng như anh mà không có đàn bà thì ức chế làm gì mà không điên không khùng.
Nên cả 10 năm nay, mỗi lần anh lên cơn ( tiếng anh gọi là psychotic or catatonic ), thì lại nhà thương chích thuốc và.... bố mẹ anh mua cho cái vé về Việt nam ..."chơi gái". Chơi gái thế nào không biết nhưng bịnh tình không hết mà có phần trầm trọng hơn.
Hai năm nay, bố anh thất nghiệp, ở nhà nằm khểng đọc báo coi TV. Trong nhà có mỗi mẹ anh là còn đi làm nails gồng gánh. Số mẹ anh cực. Đi làm tối mặt tối mũi về nhà còn phải hầu ông chồng gia trưởng từ miếng ăn giấc ngủ và đồ nhậu cho chồng. Và lại còn phải cho anh uống thuốc và đọc báo Việt Nam kiếm việc làm cho anh.
Anh dễ thương lắm. Biểu làm gì cũng làm. Anh làm khuân vác, thâu tiền ngoài cashier, thợ hồ, chạy nhà hàng. Hể ở đâu trên báo có việc làm là mẹ anh gởi anh tới. Mà cứ khoảng một tuần, người ta trả lại cho mẹ anh. Với lý do như thế này. " thằng bé/ ảnh/ con trai cô dễ thương lắm, chăm làm lắm. Nhưng có cái tội cứ cười mỉm mỉm một mình và lâu lâu lại khanh khách lên. Người ta sợ."
Lúc có việc thì không sao. Lúc ở nhà, anh cứ bị ông bố đi ra đi vào càu nhàu, cằn nhằn. Mày là cái thằng con cả. Mà chẳng được tích sự gì hết. Hai mươi mấy gần ba chục tuổi rồi. Mà vô tích sự. Tao là cái thằng vô phước mới phải đẻ ra cái giống như mày.
Anh cứ im lặng. Không biết có thấu đáu hết lời lẽ mất dạy của bố không. Thấy mẹ về là lại hỏi. Ngày mai có việc làm cho con không mẹ ơi.
Bà mẹ khổ quá, cuối cùng mới đâm đầu vào một trung tâm huấn luyện việc làm cho những người có vấn đề tâm thần như anh. Trung tâm có bác sỉ khám và có người tư vấn việc làm cho anh.
Người ta bố trí đào tạo anh học làm một chân pha cafe. Công việc đang trong thời gian học tập nên không có lương. Anh học được một ngày. Về nhà báo với mẹ. Con không làm đâu. Không có lương thì làm làm gì. Anh không hiểu là với chương trình này, ngoài chuyện học pha cafe là chuyện phụ, cái chính là anh sẽ được học cách đối xã giao đối xử với khách hàng. Chuyện học pha cafe có thể chỉ học một hai tuần là có thể làm được. Còn chuyện học cách xã giao thì phải có thời gian lâu dài mới tiến bộ được.
Thế là anh bỏ trung tâm. Ngây thơ nói với người tư vấn là mẹ tôi sẽ kiếm việc khác cho tôi vài ngày nữa thôi. Anh về nhà. Bố anh thấy anh ở nhà. Lại mắng té nước vô mặt anh. Mày là thằng vô dụng. Bây giờ có chổ cho hoc việc mà bỏ là sao. Ông mắng xong rồi ông uống bia rồi ông lăn ra ngủ.
Anh túng quá. Không biết làm sao. Bỏ ra khỏi nhà đi lang thang vô cái công viên bên cạnh nhà. Đi vòng vòng cả một buổi sáng. Nước mắt vòng quanh mà không biết tại sao. Tới trưa. Anh vòng về nhà. Lay thằng em 15 tuổi đang ngủ trên sofa. Xúi thế này. Tao với mày lấy con dao vào cắt tiết cái thằng đang nằm ngủ trong kia đi. Nó vô dụng. Không làm được chi giúp mẹ.
Em trai sợ quá. Biết là anh mình đang lên cơn. Len lén đi vào trong bếp. Cất hết dao kéo vật nhọn đi. Em trai len lén gọi mẹ đang đi làm nails về. Tới chiều, nghe con út kể, mẹ anh hỏi sự tình. Anh thật thà ngơ ngác chối. Con có nói gì đâu. Con không có biết.
Bà mẹ sốt ruột, lay qua vật vã ông chồng. Ông liệu hồn. Con nó đang bịnh. Ông không đối xử tử tế với nó. Có ngày nó cắt tiết ông thật đó.
Ông chồng cáu. Bịnh gì. Bịnh làm biếng với bịnh thiếu đàn bà chứ bịnh gì. Gần 30 tuổi không gái gú thì nó khùng lên đấy. Bà liệu mua vé cho nó về Việt Nam thêm chuyến nữa. Bà mẹ mệt mõi quá. Con bịnh. Chồng chẳng giúp chi mà còn ăn với nói như thế. Ông chồng chưa bao giờ tin là con ông mắc bịnh nên ông không có quan tâm.
Bà lặng lẽ mua cái vé, gói ghém thuốc tâm thần, dấu bác sĩ điều trị, cho con về Việt Nam tá túc nhà bà con ở Hải Dương. Anh về. Nhớ mẹ lắm. Đi chơi đâu cũng làm thinh. Không nói chuyện. Bà con bên Việt Nam lúc đầu cũng săn đón chăm sóc. Riết rồi người ta chán. Kêu mẹ anh book vé cho anh về lại.
Ba tháng anh ở Việt Nam, bà mẹ bên đây bỏ nghề nails, mở một tiệm phở nho nhỏ. Bà tính là lúc anh về lại Mỹ, bà sẽ mướn anh làm cho bà. Từ nay trở về sau, đố thằng nào con nào đuổi được con của bà nhá.
Mở tiệm phở quá cưc. Một mình bà lo hết từ đầu tới cuối. Ông bố cũng ra phụ cho có nhưng cứ hay cằn nhằn là cực quá. Bà cắn răng làm. Là vì con.
Anh về. Có sẳn công việc cho anh làm. Mẹ anh phát lương hàng ngày. Anh vui lắm. Đi tái khám bác sỉ. Anh nói là anh rất thích công việc. Là anh làm rất tốt. Bác sĩ hỏi. Sao anh biết là anh làm tốt. Anh vô tư, mà thiệt ra cũng có tình có lý, trả lời. Nếu anh làm không tốt, thì anh đã bị đuổi từ lâu rồi. Mẹ anh ngồi bên cạnh lắc đầu. Nói riêng với bác sỉ. Nó hay quên. Lại không bao giờ chào khách hay cám ơn khách. Khách nói chi cũng nhìn trừng trừng vô mặt khách. Bà nói 6 tháng nay, bà mất khách nhiều không phải tại đồ ăn không ngon, mà tại vì anh không biết cư xử. Nhưng tôi vì con tôi nên ráng lê lết thế này. Mong cho con tôi vui mà hết bịnh.
Bịnh tình cũng thuyên giảm , anh bớt cười và nói lảm nhảm một mình vì dạo này anh uống thuốc đều đặn. Anh vẫn đi làm ở tiệm. Nhưng mẹ anh không cho anh bưng bê nữa vì khách sợ. Mẹ kêu anh rửa chén và lau bàn, đi chợ với bà. Anh lẵng lặng làm hết. Chuyện bưng bê thì giờ ông bố phải làm. Ông lại cằn nhằn còn nhiều hơn trước. Nhưng ông cũng biết điều. Vì không có việc làm, bây giờ không làm thì tiền đâu mà xài. Tiệm mở từ 10 giờ sáng tới 9 giờ tối. Về nhà ai cũng mệt phờ. Vợ ông đem phở về ăn trừ cơm chứ không có sức hầu hạ ông như trước. Ông bực dọc. Bao nhiêu cái tức cái ngu xuẩn chửi mắng dồn hết vào cái thằng con cả. Ông thường xuyên la mắng anh hơn.
Rồi chuyện gì tới cũng phải tới. Một buổi khuya thứ bảy , cả nhà đi về sau một ngày phờ phạt ngoài tiệm. Bà mẹ đi hâm phở cho cả nhà dùng cơm tối. Bà kêu ông lên lầu kêu anh xuống ăn. Ông càu nhàu như thường lệ gọi với lên. Ông kêu tên anh giựt ngược như thế này," cái thằng kia, có xuống ăn cơm không thì bảo. Mua nhiều tốn cơm tới chừng này cũng không kiếm được việc làm cho ra hồn. Đi đâu đi quách ra khỏi nhà cho rồi."
Không thấy anh xuống. Bà mẹ leo lên lầu. Bà thấy anh nằm trân tráo nhìn lên trần nhà. Người như mất hồn. Tay chân không động đậy. Bà hoảng hồn. Lay mấy anh cũng không trả lời. Bà kêu 911. Họ tới rồi khuyên bà đưa anh đi cấp cứu. Tới bịnh viện, người ta đo đạc thử máu thử tim. Thì báo là chẳng có gì cả. Khuyên bà sáng thứ hai đem cho vào gặp bác sỉ tâm thần điều chỉnh lại thuốc chứ tình trạng của anh cũng không có nguy kịch gì mà phải ở trong phòng cấp cứu.
Từ thứ bảy tới thứ hai, anh ở trong tình trạng bất động như vậy. Không ăn không uống bất cứ một cái gì.
Bà mẹ cứ sợ con chết. bóp mồm con mà tống hết sữa lại nước vào mồm. Anh không phản ứng chi hết. Cũng không nuốt trôi bất cứ cái chi vào mồm.
Sáng thứ hai, bác sĩ tăng liều thuốc lên từ 3mg tới 4mg uống trong hai ngày nữa. Không ăn thua. Anh vận không tỉnh ra được. Bà mẹ run rẩy nói với bác sỉ. Mấy lần trước nó lung tung lang tang nhưng vẫn ăn uống bình thường. Lần này thì quá tệ. Bác sỉ cứu dùm con tôi. Mà sao 4 -5 ngày không ăn không uống mà nó không đói à.
Đúng là tình trạng như vậy, bác sỉ phòng khám cũng không làm gì được. Thế là đi vào bịnh viện tâm thần. Người ta vô nước biển và tống hai liều thuốc an thần rất mạnh vô cho anh.
Tới tối, anh bắt đầu tỉnh người ra. có cảm giác khát nước và đói bụng. đôi mắt bắt đầu biểu hiện có hồn. và mẹ anh hỏi thì biết nhận ra mẹ và biết lắc đầu hay giật đầu.
Hai mẹ con ở trong bịnh viện rất khuya để làm thủ tục. Nhập viện cho người bị tâm thần là một thủ tục rất nhiểu, rườm ra đủ thứ thể lệ chứ không đơn giản như những người bịnh bình thường.
Anh ở lại bịnh viện qua ngày hôm sau thì tỉnh nhiều lắm rồi. Mẹ anh lên thăm anh sau khi bà đóng tiệm phở. Hỏi ông bố có đi không. Ông ngài ngại lắc đầu, "Thôi, lên thăm chi cho đông. Để cho nó nghỉ. Tôi về hâm phở cho thằng út nó ăn."
1030 mới lên tới bịnh viện. Ai mà cho vào thăm nữa. Bà mẹ tiếng anh tiếng u không biết. Chỉ biết khóc vì mệt và xót con. Bà tính quay ra đi về thì hên gặp ông lao công cũng người Việt Nam. Ông nói để ông xin thử coi. Ông chạy vào với bác sỉ trực. Xì xồ chi đó. Bác sỉ trực và y tá người Trung Quốc đồng ý mở cửa cho bà vô. 10 phút thôi nhá.
Anh gặp mẹ. Mừng lắm. Sao mẹ vô trể vậy. Bà mẹ khóc," Chắc mẹ đóng tiệm phở mẹ ở nhà chăm sóc cho con. Con như vậy. Mẹ không lòng dạ nào mà buôn với bán."
Anh nhìn mẹ. Nói một câu ứa nước mắt như vầy nè, "Mẹ đừng đóng tiệm phở. Mẹ đóng rồi con không có việc làm. Bố đuổi con ra khỏi nhà."
Bà mẹ nghe con nói như vậy. Mừng. Vậy là con bà tỉnh ra rồi. Con bà đã qua khỏi cơn nguy khốn rồi.
Bà mừng lắm. Nhẹ nhàng hỏi con, " vậy con muốn về nhà đi làm lại với mẹ không." "Con muốn. Nhưng con muốn ở lại đâu chữa BỊNH vài ngày. "
Lần đầu tiên sau gần 10 năm bị bịnh, anh tỉnh người ngộ một điều rất quan trọng. Là anh có bịnh. Cần phải chữa.
Cuộc đời của anh sẽ sang trang từ giây phút này đây.
Lời bàn: đàn ông làm cha kiểu "asshole " như vậy nhan nhản trên trái đất này như dòi như bọ. Đàn bà thương yêu con kiểu lăn xả một cách sáng tạo như vậy thì hiếm lắm. Người viết đây chỉ mới thấy có một.
Những người bịnh như anh, điều quan trọng ra là anh phải hiểu thấu đáo mình là người có bịnh mà tự nguyện đi chữa. Y khọc chưa biết cách chữa dứt bịnh này, chỉ có thuốc men làm giảm bịnh tình mà thôi. Chữa bịnh này thành công hay không thì ngoài việc uống thuốc đều đặn , ngoài một cuộc sống ổn định, người bịnh cần rất nhiều tình yêu, rất nhiều sự quan tâm chăm sóc của gia đình và cộng đồng để có thể sống một đời sống bình thường có ý nghĩa cũng như những thành viên khác trong XH.
Showing posts with label bịnh. Show all posts
Showing posts with label bịnh. Show all posts
6/21/14
7/7/11
Thứ hai là ngày đầu tuần
E hèm. Mọi thứ phải trở về cho qui cũ để bác sĩ trưởng đi khám.
Mỗi lần nhớ tới. Lông lá trên người thẳng tắp dựng ngược lên rách hết cả đường chỉ cả aó lẫn quần nha.
Nè.
Phòng bịnh đó là phòng hồi sức tích cực. Nghiã là ai từ phòng cấp cứu hay phòng chăm sóc đặc biệt cách ly máy lạnh mà khoẻ lại tí thì bị lùa hết vô phòng này.
Đếm từ bắc sang nam và từ đông sang tây, cả phòng có chừng 30 gường bịnh san sát nhau, cách nhau một cái bàn nho nhỏ bằng cái bàn thờ ông điạ có kệ và hộc tủ dùng để chất và chứa đồ dùng của bịnh nhân. Mần sao mà cho đủ. Nên thiệt tình, mấy cái kệ đó chỉ để thuốc và nước biển của bịnh nhân thôi.
Ghế xếp, rồi quần áo, mùng mền, bình phích, đồ ăn hay bô vệ sinh của binh nhân được tọng hết xuống gầm gường.Nhà ai ở thành phố thì còn đỡ. Dưới quê thì thêm mấy bọc đồ dơ của bịnh nhân và người nhà cuộn trong hai ba cái chiếu đơn mua vội ngoài cửa bịnh viện, chất hàng xén ních hết luôn lối đi giữa hai cái gường.
30 người bịnh cộng thêm hơn 40 người nhà binh nhân thì trong phòng cũng trên dưới 70 mạng sấp ngữa. Hầu như 90% ai cũng có cellphones. Hơn chừg ấy cái cellphones thay phiên nhau réo đủ thứ loại nhạc từ cải lương, tiếng gà gáy, chó sủa, tiếng ma cười, nhạc giao hưởng, reng chuông đủ kiểu.
Réo thì phải nói chuyện.
Mà nhiều người nói quá thì ồn. Nên ai cũng ráng hét hay gào lên trong điện thoại. Bịnh nhân gào thì còn đỡ.Vì gào cách mấy cũng yếu sức hơn người khỏe. Người nhà bịnh nhân gào mới gớm. Thánh tướng bo bô lên chứ không ai nhích đít ra ngoài nha. Rồi khách của bịnh nhân vô thăm. Một lần kéo nhau đi một bầy năm sáu người.
Y tá , hộ lý và lao công thi thoảng dảo qua dảo lại, nạt to một cái, la rầy nhỏ một cái, thay cái dra kéo sật cả người bịnh nhân, chích một cái phẹt, đo mạch cặp nhiệt độ, rút máu một ống. Rồi biến !
Tất tần tật thay nhau làm náo loạn cái phòng vốn để dùng tích cực hồi sức cho bịnh nhân.
Rào rào vậy 24 tiếng nhưng chỉ trong sáu ngày rưởi thôi nha. Vì.
Trừ sáng ngày thứ hai. Thứ hai là ngày đầu tuần . Mọi thứ phải trở về nề nếp của bịnh viện. Một cái show cho bác sĩ trưởng đi khám bịnh.
Thứ hai.Mới bảy giờ sáng, một đoàn hộ lý và lao công dọn dẹp khẩu trang kín mặt đi ra. La lối. Nạt nộ. Người nhà bịnh nhân nghe nè. Dẹp dẹp hết. Tất cả mọi thứ đều phải cất gọn gàng lên trên bàn và trong tủ.
Không được để đồ dưới gầm gường. Nguy hiểm. Lở có cháy hay cấp cứu, làm sao y tá chạy cứu cho kịp.Chị kia. Đem cái ghế xếp ra ngoài. Ai cho chị đem vô. Nội qui của phòng kia kià. Chị biết đọc không vậy?
Chị kia ríu ríu năn nỉ cô hộ lý trẻ bằng cái móng tay mình. Cô thông cảm. Tui đem ra ngoài, không có ai coi. Chút thế nào cũng mất.
Ai biểu giàu quá đi mua ghế làm chi. Lần sau thì mướn đi cho khoẻ. Bữa nay bác sĩ trưởng đi khám. Không có để trong phòng được đâu. Ra ngoài kia kiếm ai gữi đi.
Chị kia dạ rồi xách ra ngoài. Năm phút xong len lén xách vô lại , tranh thủ cô hộ lý bận rộn nạt người khác, đem cái ghế nhét vô cái toillet độc nhứt trong phòng. Thở ra cái ào. Vậy một hồi bà y tá già có kinh nghiệm cũng lôi cái ghế ra, hét lên một chặp bay cái ghế ra khỏi phòng nha.
Hôm nay có bác sỉ trưởng mà. Đâu có giỡn mặt mà qua cái vèo được đâu.
Xong màn dọn dep. Thì tới màn đồng phục bịnh nhân. Một cô khác đi lật mền, lật người, khám xem tất cả bịnh nhân đã đồng phục chưa. Mấy ngày thường, lỡ bịnh nhân có ỉa đái dính dơ mà xin thay bộ khác thì miễn đi nha. Chỉ thứ hai là ngày đầu tuần mới vậy thôi nha.
Quần áo bịnh nhân ai mà dơ chút thì cô vứt ra một bộ mới. Thay cho bịnh nhân đi chị ( hay anh), sao người nhà để bịnh nhân bận đồ mất vệ sinh quá vậy.
Có bà bịnh kia mới vô tối qua. Mệt không ngồi dậy mà thay cái quần ba ba ra, để mà tròng cái quần dây lòng thòng màu xanh nồng nàn của bịnh viện vô được. Cô con gái cứ thế tròng luôn cái của bịnh viên vô cái của bà. Rồi lấy mền đắp lại. Một hồi, bà y tá đi ra xét lại một lượt, bả phát hiện ra. Bả gầm lên. Cởi cái quần kia ra. Nội qui chỉ bận đồ bịnh viện thôi. Đồ sát trùng sạch sẽ không muốn bận. Cứ thích bận đồ dơ . Hỏi sao không bịnh.
Xong màn thay quần áo cho bịnh nhân. Rồi tới cái này.
Người nhà bịnh nhân chỉ một người ở laị , giữ yên tỉnh cho binh nhân nha. Những người khác ra hết phiá ngoài. Ồn ào quá làm sao bịnh nhân dưỡng sức được. Đi ra. Đi ra hết bên ngoài nha.
Phái đoàn canh bịnh lục tục rút hết ra ngoài. Trời, cả phòng chợt im đi , y như cái không khí dưỡng bịnh phải có của bịnh viện. Năm phút hiếm hoi ơn huệ đó. Nhớ mãi không bao giờ quên. Một tuần có năm phút đó. Như cái cờ đỏ mà bé hứá cố gắng chăm ngoan suốt cả tuần mới có được đó nha.
Năm phút thôi. Thì y tá và hộ lý lại vào cùng một lượt. Quăng ra những xấp aó blue màu vàng. Người nhà bịnh nhân bận áo vô đi nè. Y như thể sai con vậy nha.
Bác sĩ đi giao ban sắp tới rồi. Lẹ lẹ dùm cái đi. Xỏ cái áo vô mà cũng rề rề nữa. Lúc đó gần mười một giờ trưa. Từ bảy giờ sáng tới mười một giờ trưa nha !
Rồi, người nằm trên gường áo xanh, người đứng kế bên áo vàng. Xong !
Bác sĩ blue trắng đường hoàng bước vô. Lịch sự. Văn minh. Nhỏ nhẹ thôi. Bà ơi, có khoẻ không. Ông ơi, ông thấy trong người hôm nay thế nào. Bắt mạch tay, nắn mạch chân, ghi ghi chép chép. Chỉ thị y tá thuốc men. Lương y như từ mẫu. Được. Đúng nữa tiếng. Xong !
Mọi thứ lại trở về cuộc sống cũ. Cho tới bảy giờ sáng thứ hai tuần sau !
11/8/09
Gút
Viết đặng hù bà con nhân mùa lễ lạt sắp tới đây,
Nhỏ em mới tám là nó đi ăn đám cưới bạn, găp hai vơ chồng thằng bạn thân.
Thằng bạn sàng sàng tuổi Lún. Đep trai , cao to, giàu có, dáng người mẫu. Lý tưởng cho bao cô nàng mơ ước. Ngày xưa.
Lúc nó bắt đầu đi làm, tiền rủng tiền rỉnh thì tất nhiên là nó bắt đầu nhậu. Tiền sử nhậu nhẹt của nó bấm độn qua lại cũng mới được hơn một thập niên thôi. Nó nhậu liên miên, tuần nào cũng nhậu. Nhậu có license, chứng chỉ loại ưu đàng hoàng.
Mà nhậu thì phải có mồi .Thằng này đi làm có tiền, thì nó không có ăn cóc ăn ổi, mấy cái đó nhiều chất xơ, ăn vô mắc cổ, nó không có ưa. Nó ăn hải sản, đồ ngon hay đồ bổ như máu rắn, tim hổ mang, mật gấu, cóc, nhái, chuột đồng, ba ba, tê tê gì gì đó.
Bữa nhỏ em găp, thì mới hay là nó đang bi binh. Binh Gút ( phát âm tiếng Việt nghe ra giống chữ good của tiếng Anh).
Lún dek biết binh gút là cái quái gì. Từ nhỏ tới lớn chưa từng nghe.
Nhỏ em giải thích một cách đơn giản là. Đai loại như là trong người dư chất đam, nên bi đau chân, đau lắm, đi không đươc, nhiều lúc phải chống gây. Hèn chi mình không biết. Nhỏ tới lớn có đủ đồ ăn đâu mà dư.
Heheh, tò mò. Lún kiếm thử cái bịnh quái quỉ " gút" này online. Té ra tiếng Anh của nó la Gout.
Người ta thường goi la "gout attack" . Giống như kiểu bị thấp khớp.Mà cái này là tai ăn nhiều đổ bổ quá mà bị .
Đại loai là cháp đồ ngon quá xá, chất protein vô máu , nhiều quá , máu bị ngợp, xài không hết. Tui protein không đươc máu hấp thu, quỡn, rách việc, nên nó kiếm chuyện, biến hóa thành acid chơi.
Rồi lâu ngày tich lũy thành cục, cứng như đá, mà lai có gai nhon hoắc, chĩa chĩa ra tứ phía. Mà đã cứng như đá thì phải đi phá chứ. Tui nó không phá ở đâu, cứ nhè mấy cái khớp chân, khớp tay mà làm ổ, làm động. Nên người binh mỗi lần cử đông hay di chuyển thì mấy cái cuc chỉa chỉa đó đâm vào nhượng , khớp. Rất đau đớn.
Tui nó cũng ác ra phết , không phải lúc nào cũng tấn công thân chủ. Không phá ban ngày, để người ta đi làm , đi nhậu . Gout attack chỉ xảy ra ban đêm thôi. Khoảng 3-4 giờ sáng.Thê thảm lắm. Lúc đó là lúc người ta ngủ, lúc cô đơn nhứt, lúc không có bạn nhậu kế bên. Thì tui nó mới hành sự. Binh gút mà thiệt ra không good chút nào hết á.
Khốn khổ cho thằng bạn của của Lún. Nhưng mà.
Tin mừng thứ nhứt.
Binh này chữa đươc.
Uống thuốc giảm đau, kiên nhẫn ăn kiêng, siêng năn tập thể duc . Ăn cóc, ổi lại thì cũng bớt.
Nhưng có tin buồn kèm theo nè.
Cái list ăn kiêng thì .Hơi bị phiền.
Cấm ăn đồ biển, uống rượu, bia. Cấm những loại như óc heo ( hic) hay gan, mật gấu rắn chi chi đó. Cấm ăn đồ ngọt. Len lén quấy li nước bỏ đường uống cũng không được nha. Hic.
Vậy thì chết quack đi cho rồi . Nên so ra, binh này dễ tái phát . Vì ai mà kiêng như vậy đươc chứ.
Nghe đồn là ban của Lún bi giờ phải hàng ngày kính thưa cái loại đồ chay, gạo lứt . Và vẫn chống gậy.
Sợ chưa?
Nhưng hên quá. Có.
Tin mừng thứ hai.
Gout rất hiếm attack đàn bà . Nếu có, thì chỉ mãi sau này, lúc mình già khụm bà chè cơ. Mà chỉ attack con nào chằn tin gấu ngưa thôi. Chứ hiền lành như Lún đây, bạn Gout cũng không nỡ.
Vậy, đờn bà nhà ta cứ viêc ăn nhâu thoải mái , đồ biển thoải mái . Bia thoải mái. Rươu thoải mái. đồ ngọt thoải mái. Sướng nhá. Cứ xồn xồn mà hưởng thụ nhá.
Mai một già run rẩy rồi tính.
Tiếp.
Nhỏ em mới tám là nó đi ăn đám cưới bạn, găp hai vơ chồng thằng bạn thân.
Thằng bạn sàng sàng tuổi Lún. Đep trai , cao to, giàu có, dáng người mẫu. Lý tưởng cho bao cô nàng mơ ước. Ngày xưa.
Lúc nó bắt đầu đi làm, tiền rủng tiền rỉnh thì tất nhiên là nó bắt đầu nhậu. Tiền sử nhậu nhẹt của nó bấm độn qua lại cũng mới được hơn một thập niên thôi. Nó nhậu liên miên, tuần nào cũng nhậu. Nhậu có license, chứng chỉ loại ưu đàng hoàng.
Mà nhậu thì phải có mồi .Thằng này đi làm có tiền, thì nó không có ăn cóc ăn ổi, mấy cái đó nhiều chất xơ, ăn vô mắc cổ, nó không có ưa. Nó ăn hải sản, đồ ngon hay đồ bổ như máu rắn, tim hổ mang, mật gấu, cóc, nhái, chuột đồng, ba ba, tê tê gì gì đó.
Bữa nhỏ em găp, thì mới hay là nó đang bi binh. Binh Gút ( phát âm tiếng Việt nghe ra giống chữ good của tiếng Anh).
Lún dek biết binh gút là cái quái gì. Từ nhỏ tới lớn chưa từng nghe.
Nhỏ em giải thích một cách đơn giản là. Đai loại như là trong người dư chất đam, nên bi đau chân, đau lắm, đi không đươc, nhiều lúc phải chống gây. Hèn chi mình không biết. Nhỏ tới lớn có đủ đồ ăn đâu mà dư.
Heheh, tò mò. Lún kiếm thử cái bịnh quái quỉ " gút" này online. Té ra tiếng Anh của nó la Gout.
Người ta thường goi la "gout attack" . Giống như kiểu bị thấp khớp.Mà cái này là tai ăn nhiều đổ bổ quá mà bị .
Đại loai là cháp đồ ngon quá xá, chất protein vô máu , nhiều quá , máu bị ngợp, xài không hết. Tui protein không đươc máu hấp thu, quỡn, rách việc, nên nó kiếm chuyện, biến hóa thành acid chơi.
Rồi lâu ngày tich lũy thành cục, cứng như đá, mà lai có gai nhon hoắc, chĩa chĩa ra tứ phía. Mà đã cứng như đá thì phải đi phá chứ. Tui nó không phá ở đâu, cứ nhè mấy cái khớp chân, khớp tay mà làm ổ, làm động. Nên người binh mỗi lần cử đông hay di chuyển thì mấy cái cuc chỉa chỉa đó đâm vào nhượng , khớp. Rất đau đớn.
Tui nó cũng ác ra phết , không phải lúc nào cũng tấn công thân chủ. Không phá ban ngày, để người ta đi làm , đi nhậu . Gout attack chỉ xảy ra ban đêm thôi. Khoảng 3-4 giờ sáng.Thê thảm lắm. Lúc đó là lúc người ta ngủ, lúc cô đơn nhứt, lúc không có bạn nhậu kế bên. Thì tui nó mới hành sự. Binh gút mà thiệt ra không good chút nào hết á.
Khốn khổ cho thằng bạn của của Lún. Nhưng mà.
Tin mừng thứ nhứt.
Binh này chữa đươc.
Uống thuốc giảm đau, kiên nhẫn ăn kiêng, siêng năn tập thể duc . Ăn cóc, ổi lại thì cũng bớt.
Nhưng có tin buồn kèm theo nè.
Cái list ăn kiêng thì .Hơi bị phiền.
Cấm ăn đồ biển, uống rượu, bia. Cấm những loại như óc heo ( hic) hay gan, mật gấu rắn chi chi đó. Cấm ăn đồ ngọt. Len lén quấy li nước bỏ đường uống cũng không được nha. Hic.
Vậy thì chết quack đi cho rồi . Nên so ra, binh này dễ tái phát . Vì ai mà kiêng như vậy đươc chứ.
Nghe đồn là ban của Lún bi giờ phải hàng ngày kính thưa cái loại đồ chay, gạo lứt . Và vẫn chống gậy.
Sợ chưa?
Nhưng hên quá. Có.
Tin mừng thứ hai.
Gout rất hiếm attack đàn bà . Nếu có, thì chỉ mãi sau này, lúc mình già khụm bà chè cơ. Mà chỉ attack con nào chằn tin gấu ngưa thôi. Chứ hiền lành như Lún đây, bạn Gout cũng không nỡ.
Vậy, đờn bà nhà ta cứ viêc ăn nhâu thoải mái , đồ biển thoải mái . Bia thoải mái. Rươu thoải mái. đồ ngọt thoải mái. Sướng nhá. Cứ xồn xồn mà hưởng thụ nhá.
Mai một già run rẩy rồi tính.
Tiếp.
10/6/09
Bịnh viện nhân dân
nên nhìn trước nhìn sau tòn là nhân dân. Đi chổ nào cũng thấy nhân dân. Nhân dân ngồi, đứng, nằm đầy.
Binh viện của nhân dân nên nhân dân ngày đêm lo xếp hàng đóng tiền vô cho bịnh viện phát triễn nhá. Mình chưa từng thấy nhân dân nào mà lại ham đóng tiền cho bịnh viện như nhân dân ở cái bịnh viện này . 24/24 bảy ngày các quầy thu tiền của bịnh viện chật người đứng kiên nhẫn đợi đóng tiền. Mà không phải đóng ít. Đóng toàn tiền triệu và tiền chục triệu trở lên.
Các cô thu ngân thu tiền, đếm tiền nhiều quá thì mỏi tay, nhức mắt, nên cứ quát tháo nhục mạ rầm rộ. Nhưng nhân dân cứ riêu riếu đứng ngoài kiên quyết thò tiền vô. Yêu thế thì thôi chứ. Có bà kia. Chắc không phải nhân dân thường trực của binh viện này, hay là nhân dân mới vào nghề xây dựng bịnh viện. Bà đứng chờ đóng tiền. Thút thít than van. Từ sáng giờ mới nhập viện mà tiêu hết mấy triệu rồi. Làm các nhân dân khác xung quanh quay lại nhìn bà như người hành tinh lạ mới tới. Khinh dễ ra măt luôn. Ý. Mới có nhiêu đó mà than. Đây cả trăm triệu cống hiến rồi mà vẫn còn dậm chân tại chổ này nè.Than chi.
Bịnh viện nhân dân là vì nhân dân. Nhân dân muốn gì được nấy nha. Muốn sống thì cứ việc đóng tiền. Muốn hút máu thử nghiệm thì cũng đóng tiền. Hết máu rồi mà muốn truyền máu lại thì móc tiếp tiền ra. Hút máu truyền dich hoài rủi mà không sống được hay hết tiền đóng thì cũng phải thanh toán hết viện phí thì mới lấy được xác về mà chết, mà chôn nhá. Tự nhân dân tư do quyết định hết thôi. Chẳng bác sỉ nào dám tự tiện quyết định cứu người nào mà không có sự đồng ý của nhân dân hết á. Thế thì thôi chú muốn gì nữa.
Thim nữa nè.
Muốn đi tiểu thì đóng 1000vn đồng. Muốn đi tiêu thì đóng 2000 đồng. Cấm ăn gian nhá. Nói đi nhè nhè mà dám đi nằng nặng thì bà ở ngoài khóa nước lại rồi hầm hố đi bắt quả tang thì xì ra thêm 1000 vn đồng nhá. Mà còn bị chưởi nữa nhá.
Có ông nhân dân kia. Ăn gian kiếp luôn. Ông kêu đi nhè nhè. Mừ ông dám tắm luôn. Nghĩa là ăn gian tới 3000 vn đồng. Bà ở ngoài canh cho ông xát hết xà bông vào đầu. Rồi bà mới tắt nước. Cho bỏ cái tật ăn gian. Đã là bịnh viện của mình rổi. Mà còn không tư giác.
Binh viện nhân dân thì do nhân dân làm chủ. Nhân dân mình kinh thật. Làm chủ tới nơi, tới chốn luôn nhá. Ngoài cái quyền đóng tiền xây bịnh viện như trên, nhân dân mình còn có cái quyền xả láng, thoải mái khạc nhổ mọi nơi mọi chổ , xả rác lung tung và phì phèo thuốc lá ngất ngây. Sướng thật.
Lúc đầu mình bực mình. Nhân dân sao mà thiếu ý thức thế. Sau này nghĩ lai, hồn nhiên vô tư mà nói. Hình như chỉ những chuyện đó, nhân dân mới không móc hầu bao thôi. Mà cũng chẳng bị ai la mắng, nạt nộ. Sợ chó gì mà không làm.
Bịnh viện nhân dân. Tự do nhân chủ đến thế. Mừ không hiểu sao mí ông ở đâu đâu cứ gào gào lên đòi dân chủ cho nhân dân. Thách mí ông có giỏi về đây xem nào. Về cái binh viện nhân dân này. Dân chủ tự do đầy đống. Nhân dân xài không hết.Vức cả sọt cả sọt. Mó đâu cũng ra.
Mừ mí ông cứ gào lên là sao? Là sao ?
Binh viện của nhân dân nên nhân dân ngày đêm lo xếp hàng đóng tiền vô cho bịnh viện phát triễn nhá. Mình chưa từng thấy nhân dân nào mà lại ham đóng tiền cho bịnh viện như nhân dân ở cái bịnh viện này . 24/24 bảy ngày các quầy thu tiền của bịnh viện chật người đứng kiên nhẫn đợi đóng tiền. Mà không phải đóng ít. Đóng toàn tiền triệu và tiền chục triệu trở lên.
Các cô thu ngân thu tiền, đếm tiền nhiều quá thì mỏi tay, nhức mắt, nên cứ quát tháo nhục mạ rầm rộ. Nhưng nhân dân cứ riêu riếu đứng ngoài kiên quyết thò tiền vô. Yêu thế thì thôi chứ. Có bà kia. Chắc không phải nhân dân thường trực của binh viện này, hay là nhân dân mới vào nghề xây dựng bịnh viện. Bà đứng chờ đóng tiền. Thút thít than van. Từ sáng giờ mới nhập viện mà tiêu hết mấy triệu rồi. Làm các nhân dân khác xung quanh quay lại nhìn bà như người hành tinh lạ mới tới. Khinh dễ ra măt luôn. Ý. Mới có nhiêu đó mà than. Đây cả trăm triệu cống hiến rồi mà vẫn còn dậm chân tại chổ này nè.Than chi.
Bịnh viện nhân dân là vì nhân dân. Nhân dân muốn gì được nấy nha. Muốn sống thì cứ việc đóng tiền. Muốn hút máu thử nghiệm thì cũng đóng tiền. Hết máu rồi mà muốn truyền máu lại thì móc tiếp tiền ra. Hút máu truyền dich hoài rủi mà không sống được hay hết tiền đóng thì cũng phải thanh toán hết viện phí thì mới lấy được xác về mà chết, mà chôn nhá. Tự nhân dân tư do quyết định hết thôi. Chẳng bác sỉ nào dám tự tiện quyết định cứu người nào mà không có sự đồng ý của nhân dân hết á. Thế thì thôi chú muốn gì nữa.
Thim nữa nè.
Muốn đi tiểu thì đóng 1000vn đồng. Muốn đi tiêu thì đóng 2000 đồng. Cấm ăn gian nhá. Nói đi nhè nhè mà dám đi nằng nặng thì bà ở ngoài khóa nước lại rồi hầm hố đi bắt quả tang thì xì ra thêm 1000 vn đồng nhá. Mà còn bị chưởi nữa nhá.
Có ông nhân dân kia. Ăn gian kiếp luôn. Ông kêu đi nhè nhè. Mừ ông dám tắm luôn. Nghĩa là ăn gian tới 3000 vn đồng. Bà ở ngoài canh cho ông xát hết xà bông vào đầu. Rồi bà mới tắt nước. Cho bỏ cái tật ăn gian. Đã là bịnh viện của mình rổi. Mà còn không tư giác.
Binh viện nhân dân thì do nhân dân làm chủ. Nhân dân mình kinh thật. Làm chủ tới nơi, tới chốn luôn nhá. Ngoài cái quyền đóng tiền xây bịnh viện như trên, nhân dân mình còn có cái quyền xả láng, thoải mái khạc nhổ mọi nơi mọi chổ , xả rác lung tung và phì phèo thuốc lá ngất ngây. Sướng thật.
Lúc đầu mình bực mình. Nhân dân sao mà thiếu ý thức thế. Sau này nghĩ lai, hồn nhiên vô tư mà nói. Hình như chỉ những chuyện đó, nhân dân mới không móc hầu bao thôi. Mà cũng chẳng bị ai la mắng, nạt nộ. Sợ chó gì mà không làm.
Bịnh viện nhân dân. Tự do nhân chủ đến thế. Mừ không hiểu sao mí ông ở đâu đâu cứ gào gào lên đòi dân chủ cho nhân dân. Thách mí ông có giỏi về đây xem nào. Về cái binh viện nhân dân này. Dân chủ tự do đầy đống. Nhân dân xài không hết.Vức cả sọt cả sọt. Mó đâu cũng ra.
Mừ mí ông cứ gào lên là sao? Là sao ?
9/21/09
Viết tiếp cho ngày chín tháng chín năm hai ngàn lẽ chín
Chồng bà Tàu bị trả về nhà đêm ngày chín. Ông chết rồi. Ông nằm kế bên Má tôi trong cái phòng hồi sức tích cực đó.
Bà khóc. Ừa, bà khóc. Bà Tàu khóc hơn cả tháng nay. Bà kêu bà khóc sưng hết cả mắt lên rồi. Bà vừa khóc vừa nói là bà mới cho chồng uống chút nước đường " cho nó ngọt ngọt cổ họng một chút, cho nó bớt khổ á".
Rồi trong lúc bối rối ban đêm, bà vẫn còn nhớ đeo cho chồng cái vòng xuyến dạ quang "để cho nó thấy đường mà đi tiếp.Chứ cái đường đằng trước tối lắm. Không biết tục người Việt sao, chứ tục của người Hoa vậy đó".
Hơn một tuần biết bà, tôi thấy bà yêu chồng bằng cái dáng chuôi chuối về phía trước, cái vẻ tất tả, cái tận tình, cái hết sức lực và dĩ nhiên, cái hết cả sức tiền.
Sáng nào bà Tàu cũng chăm chỉ đốt giấy tiền vàng mã với một niềm tin bất diệt. Để cho chồng mình hết bịnh nha.
Chồng bà chết đúng ngày chín tháng chín năm hai ngàn lẽ chín. Cái ngày Mà tôi khỏe lại chút xúi, tỉnh lai chút xíu thì chồng bà đi.
Tôi lăng lẽ đi qua chỗ bà ngồi. Lặng lẽ nắm tay bà. Bà khóc. Bà nói lúc chồng bà binh không ai vô thăm. Giờ chồng bà sắp chết. Anh chồng goi điện thoại lên đòi chia năm cây vàng gia tài của căn nhà bà đang ở. Bà xòe tay. Mình làm gì có tiền nữa mà chia.
Chồng bà nằm kế gường má tôi. Mỗi lần vào thăm, tôi ôm má khóc. Chứ bà thì khác. Bà chuẩn bị khăn lau măt, khăn thấm nước miếng, rồi một cuốn tập và cây viết. Chồng bà binh lâu rồi, mắt hết thấy đường, nhưng còn viết được. Bà cười một nụ cười hiếm hoi. Nó viết chữ đep . Nó không cần viết hết chữ. Chỉ cần một nét là mình biết nó muốn kêu mình gì rồi. Vơ chồng lâu rồi mà. Mấy người kia khen nó viết đep quá. Mình giữ cuốn tập này làm kỷ niệm.
Sáng ngày chín. Bà day qua chổ tôi ngồi, sụt sùi. Tay nó, bụng nó phù quá. Nó hết viết chữ cho mình được rồi. Không biết làm sao đây.
Tôi lủi thủi ra ngoài cái am. Thắp một nén nhang buổi sáng. Mượn hộp quẹt của ông ốm nhom đang hút thuốc phà phà đóng đô ghế bố bên cạnh. Ông chìa cái quẹt ga ra. Nè. Cấm mọi người ở đây hút thuốc thì giờ lấy quẹt đâu ra mà thắp nhang. Đất trời mưa. Mềm hẵn.Cắm chân nhang vô ngọt sớt, thẳng tưng chứ không bị làm khó dễ, cong cong quẹo quẹo như hôm qua.
Toi hít mùi nhang buổi sáng. Vang vái cho má tôi khỏe lại. Cho bà Tàu được bình yên. Cho ông chồng bà lên đường may mắn. Rồi nghe ngóng tâm linh mình.
Hình như nhang sáng hôm đó thơm nhạt hơn mọi ngày.
Bà khóc. Ừa, bà khóc. Bà Tàu khóc hơn cả tháng nay. Bà kêu bà khóc sưng hết cả mắt lên rồi. Bà vừa khóc vừa nói là bà mới cho chồng uống chút nước đường " cho nó ngọt ngọt cổ họng một chút, cho nó bớt khổ á".
Rồi trong lúc bối rối ban đêm, bà vẫn còn nhớ đeo cho chồng cái vòng xuyến dạ quang "để cho nó thấy đường mà đi tiếp.Chứ cái đường đằng trước tối lắm. Không biết tục người Việt sao, chứ tục của người Hoa vậy đó".
Hơn một tuần biết bà, tôi thấy bà yêu chồng bằng cái dáng chuôi chuối về phía trước, cái vẻ tất tả, cái tận tình, cái hết sức lực và dĩ nhiên, cái hết cả sức tiền.
Sáng nào bà Tàu cũng chăm chỉ đốt giấy tiền vàng mã với một niềm tin bất diệt. Để cho chồng mình hết bịnh nha.
Chồng bà chết đúng ngày chín tháng chín năm hai ngàn lẽ chín. Cái ngày Mà tôi khỏe lại chút xúi, tỉnh lai chút xíu thì chồng bà đi.
Tôi lăng lẽ đi qua chỗ bà ngồi. Lặng lẽ nắm tay bà. Bà khóc. Bà nói lúc chồng bà binh không ai vô thăm. Giờ chồng bà sắp chết. Anh chồng goi điện thoại lên đòi chia năm cây vàng gia tài của căn nhà bà đang ở. Bà xòe tay. Mình làm gì có tiền nữa mà chia.
Chồng bà nằm kế gường má tôi. Mỗi lần vào thăm, tôi ôm má khóc. Chứ bà thì khác. Bà chuẩn bị khăn lau măt, khăn thấm nước miếng, rồi một cuốn tập và cây viết. Chồng bà binh lâu rồi, mắt hết thấy đường, nhưng còn viết được. Bà cười một nụ cười hiếm hoi. Nó viết chữ đep . Nó không cần viết hết chữ. Chỉ cần một nét là mình biết nó muốn kêu mình gì rồi. Vơ chồng lâu rồi mà. Mấy người kia khen nó viết đep quá. Mình giữ cuốn tập này làm kỷ niệm.
Sáng ngày chín. Bà day qua chổ tôi ngồi, sụt sùi. Tay nó, bụng nó phù quá. Nó hết viết chữ cho mình được rồi. Không biết làm sao đây.
Tôi lủi thủi ra ngoài cái am. Thắp một nén nhang buổi sáng. Mượn hộp quẹt của ông ốm nhom đang hút thuốc phà phà đóng đô ghế bố bên cạnh. Ông chìa cái quẹt ga ra. Nè. Cấm mọi người ở đây hút thuốc thì giờ lấy quẹt đâu ra mà thắp nhang. Đất trời mưa. Mềm hẵn.Cắm chân nhang vô ngọt sớt, thẳng tưng chứ không bị làm khó dễ, cong cong quẹo quẹo như hôm qua.
Toi hít mùi nhang buổi sáng. Vang vái cho má tôi khỏe lại. Cho bà Tàu được bình yên. Cho ông chồng bà lên đường may mắn. Rồi nghe ngóng tâm linh mình.
Hình như nhang sáng hôm đó thơm nhạt hơn mọi ngày.
Subscribe to:
Posts (Atom)