Showing posts with label bịnh viện Việt Nam. Show all posts
Showing posts with label bịnh viện Việt Nam. Show all posts

7/7/11

Thứ hai là ngày đầu tuần

E hèm. Mọi thứ phải trở về cho qui cũ để bác sĩ trưởng đi khám.

Mỗi lần nhớ tới. Lông lá trên người thẳng tắp dựng ngược lên rách hết cả đường chỉ cả aó lẫn quần nha.

Nè.

Phòng bịnh đó là phòng hồi sức tích cực. Nghiã là ai từ phòng cấp cứu hay phòng chăm sóc đặc biệt cách ly máy lạnh mà khoẻ lại tí thì bị lùa hết vô phòng này.

Đếm từ bắc sang nam và từ đông sang tây, cả phòng có chừng 30 gường bịnh san sát nhau, cách nhau một cái bàn nho nhỏ bằng cái bàn thờ ông điạ có kệ và hộc tủ dùng để chất và chứa đồ dùng của bịnh nhân. Mần sao mà cho đủ. Nên thiệt tình, mấy cái kệ đó chỉ để thuốc và nước biển của bịnh nhân thôi.

Ghế xếp, rồi quần áo, mùng mền, bình phích, đồ ăn hay bô vệ sinh của binh nhân được tọng hết xuống gầm gường.Nhà ai ở thành phố thì còn đỡ. Dưới quê thì thêm mấy bọc đồ dơ của bịnh nhân và người nhà cuộn trong hai ba cái chiếu đơn mua vội ngoài cửa bịnh viện, chất hàng xén ních hết luôn lối đi giữa hai cái gường.

30 người bịnh cộng thêm hơn 40 người nhà binh nhân thì trong phòng cũng trên dưới 70 mạng sấp ngữa. Hầu như 90% ai cũng có cellphones. Hơn chừg ấy cái cellphones thay phiên nhau réo đủ thứ loại nhạc từ cải lương, tiếng gà gáy, chó sủa, tiếng ma cười, nhạc giao hưởng, reng chuông đủ kiểu.

Réo thì phải nói chuyện.

Mà nhiều người nói quá thì ồn. Nên ai cũng ráng hét hay gào lên trong điện thoại. Bịnh nhân gào thì còn đỡ.Vì gào cách mấy cũng yếu sức hơn người khỏe. Người nhà bịnh nhân gào mới gớm. Thánh tướng bo bô lên chứ không ai nhích đít ra ngoài nha. Rồi khách của bịnh nhân vô thăm. Một lần kéo nhau đi một bầy năm sáu người.

Y tá , hộ lý và lao công thi thoảng dảo qua dảo lại, nạt to một cái, la rầy nhỏ một cái, thay cái dra kéo sật cả người bịnh nhân, chích một cái phẹt, đo mạch cặp nhiệt độ, rút máu một ống. Rồi biến !

Tất tần tật thay nhau làm náo loạn cái phòng vốn để dùng tích cực hồi sức cho bịnh nhân.

Rào rào vậy 24 tiếng nhưng chỉ trong sáu ngày rưởi thôi nha. Vì.

Trừ sáng ngày thứ hai. Thứ hai là ngày đầu tuần . Mọi thứ phải trở về nề nếp của bịnh viện. Một cái show cho bác sĩ trưởng đi khám bịnh.

Thứ hai.Mới bảy giờ sáng, một đoàn hộ lý và lao công dọn dẹp khẩu trang kín mặt đi ra. La lối. Nạt nộ. Người nhà bịnh nhân nghe nè. Dẹp dẹp hết. Tất cả mọi thứ đều phải cất gọn gàng lên trên bàn và trong tủ.

Không được để đồ dưới gầm gường. Nguy hiểm. Lở có cháy hay cấp cứu, làm sao y tá chạy cứu cho kịp.Chị kia. Đem cái ghế xếp ra ngoài. Ai cho chị đem vô. Nội qui của phòng kia kià. Chị biết đọc không vậy?

Chị kia ríu ríu năn nỉ cô hộ lý trẻ bằng cái móng tay mình. Cô thông cảm. Tui đem ra ngoài, không có ai coi. Chút thế nào cũng mất.

Ai biểu giàu quá đi mua ghế làm chi. Lần sau thì mướn đi cho khoẻ. Bữa nay bác sĩ trưởng đi khám. Không có để trong phòng được đâu. Ra ngoài kia kiếm ai gữi đi.

Chị kia dạ rồi xách ra ngoài. Năm phút xong len lén xách vô lại , tranh thủ cô hộ lý bận rộn nạt người khác, đem cái ghế nhét vô cái toillet độc nhứt trong phòng. Thở ra cái ào. Vậy một hồi bà y tá già có kinh nghiệm cũng lôi cái ghế ra, hét lên một chặp bay cái ghế ra khỏi phòng nha.

Hôm nay có bác sỉ trưởng mà. Đâu có giỡn mặt mà qua cái vèo được đâu.

Xong màn dọn dep. Thì tới màn đồng phục bịnh nhân. Một cô khác đi lật mền, lật người, khám xem tất cả bịnh nhân đã đồng phục chưa. Mấy ngày thường, lỡ bịnh nhân có ỉa đái dính dơ mà xin thay bộ khác thì miễn đi nha. Chỉ thứ hai là ngày đầu tuần mới vậy thôi nha.

Quần áo bịnh nhân ai mà dơ chút thì cô vứt ra một bộ mới. Thay cho bịnh nhân đi chị ( hay anh), sao người nhà để bịnh nhân bận đồ mất vệ sinh quá vậy.

Có bà bịnh kia mới vô tối qua. Mệt không ngồi dậy mà thay cái quần ba ba ra, để mà tròng cái quần dây lòng thòng màu xanh nồng nàn của bịnh viện vô được. Cô con gái cứ thế tròng luôn cái của bịnh viên vô cái của bà. Rồi lấy mền đắp lại. Một hồi, bà y tá đi ra xét lại một lượt, bả phát hiện ra. Bả gầm lên. Cởi cái quần kia ra. Nội qui chỉ bận đồ bịnh viện thôi. Đồ sát trùng sạch sẽ không muốn bận. Cứ thích bận đồ dơ . Hỏi sao không bịnh.

Xong màn thay quần áo cho bịnh nhân. Rồi tới cái này.

Người nhà bịnh nhân chỉ một người ở laị , giữ yên tỉnh cho binh nhân nha. Những người khác ra hết phiá ngoài. Ồn ào quá làm sao bịnh nhân dưỡng sức được. Đi ra. Đi ra hết bên ngoài nha.

Phái đoàn canh bịnh lục tục rút hết ra ngoài. Trời, cả phòng chợt im đi , y như cái không khí dưỡng bịnh phải có của bịnh viện. Năm phút hiếm hoi ơn huệ đó. Nhớ mãi không bao giờ quên. Một tuần có năm phút đó. Như cái cờ đỏ mà bé hứá cố gắng chăm ngoan suốt cả tuần mới có được đó nha.

Năm phút thôi. Thì y tá và hộ lý lại vào cùng một lượt. Quăng ra những xấp aó blue màu vàng. Người nhà bịnh nhân bận áo vô đi nè. Y như thể sai con vậy nha.

Bác sĩ đi giao ban sắp tới rồi. Lẹ lẹ dùm cái đi. Xỏ cái áo vô mà cũng rề rề nữa. Lúc đó gần mười một giờ trưa. Từ bảy giờ sáng tới mười một giờ trưa nha !

Rồi, người nằm trên gường áo xanh, người đứng kế bên áo vàng. Xong !

Bác sĩ blue trắng đường hoàng bước vô. Lịch sự. Văn minh. Nhỏ nhẹ thôi. Bà ơi, có khoẻ không. Ông ơi, ông thấy trong người hôm nay thế nào. Bắt mạch tay, nắn mạch chân, ghi ghi chép chép. Chỉ thị y tá thuốc men. Lương y như từ mẫu. Được. Đúng nữa tiếng. Xong !

Mọi thứ lại trở về cuộc sống cũ. Cho tới bảy giờ sáng thứ hai tuần sau !

10/6/09

Bịnh viện nhân dân

nên nhìn trước nhìn sau tòn là nhân dân. Đi chổ nào cũng thấy nhân dân. Nhân dân ngồi, đứng, nằm đầy.

Binh viện của nhân dân nên nhân dân ngày đêm lo xếp hàng đóng tiền vô cho bịnh viện phát triễn nhá. Mình chưa từng thấy nhân dân nào mà lại ham đóng tiền cho bịnh viện như nhân dân ở cái bịnh viện này . 24/24 bảy ngày các quầy thu tiền của bịnh viện chật người đứng kiên nhẫn đợi đóng tiền. Mà không phải đóng ít. Đóng toàn tiền triệu và tiền chục triệu trở lên.

Các cô thu ngân thu tiền, đếm tiền nhiều quá thì mỏi tay, nhức mắt, nên cứ quát tháo nhục mạ rầm rộ. Nhưng nhân dân cứ riêu riếu đứng ngoài kiên quyết thò tiền vô. Yêu thế thì thôi chứ. Có bà kia. Chắc không phải nhân dân thường trực của binh viện này, hay là nhân dân mới vào nghề xây dựng bịnh viện. Bà đứng chờ đóng tiền. Thút thít than van. Từ sáng giờ mới nhập viện mà tiêu hết mấy triệu rồi. Làm các nhân dân khác xung quanh quay lại nhìn bà như người hành tinh lạ mới tới. Khinh dễ ra măt luôn. Ý. Mới có nhiêu đó mà than. Đây cả trăm triệu cống hiến rồi mà vẫn còn dậm chân tại chổ này nè.Than chi.

Bịnh viện nhân dân là vì nhân dân. Nhân dân muốn gì được nấy nha. Muốn sống thì cứ việc đóng tiền. Muốn hút máu thử nghiệm thì cũng đóng tiền. Hết máu rồi mà muốn truyền máu lại thì móc tiếp tiền ra. Hút máu truyền dich hoài rủi mà không sống được hay hết tiền đóng thì cũng phải thanh toán hết viện phí thì mới lấy được xác về mà chết, mà chôn nhá. Tự nhân dân tư do quyết định hết thôi. Chẳng bác sỉ nào dám tự tiện quyết định cứu người nào mà không có sự đồng ý của nhân dân hết á. Thế thì thôi chú muốn gì nữa.

Thim nữa nè.

Muốn đi tiểu thì đóng 1000vn đồng. Muốn đi tiêu thì đóng 2000 đồng. Cấm ăn gian nhá. Nói đi nhè nhè mà dám đi nằng nặng thì bà ở ngoài khóa nước lại rồi hầm hố đi bắt quả tang thì xì ra thêm 1000 vn đồng nhá. Mà còn bị chưởi nữa nhá.

Có ông nhân dân kia. Ăn gian kiếp luôn. Ông kêu đi nhè nhè. Mừ ông dám tắm luôn. Nghĩa là ăn gian tới 3000 vn đồng. Bà ở ngoài canh cho ông xát hết xà bông vào đầu. Rồi bà mới tắt nước. Cho bỏ cái tật ăn gian. Đã là bịnh viện của mình rổi. Mà còn không tư giác.

Binh viện nhân dân thì do nhân dân làm chủ. Nhân dân mình kinh thật. Làm chủ tới nơi, tới chốn luôn nhá. Ngoài cái quyền đóng tiền xây bịnh viện như trên, nhân dân mình còn có cái quyền xả láng, thoải mái khạc nhổ mọi nơi mọi chổ , xả rác lung tung và phì phèo thuốc lá ngất ngây. Sướng thật.

Lúc đầu mình bực mình. Nhân dân sao mà thiếu ý thức thế. Sau này nghĩ lai, hồn nhiên vô tư mà nói. Hình như chỉ những chuyện đó, nhân dân mới không móc hầu bao thôi. Mà cũng chẳng bị ai la mắng, nạt nộ. Sợ chó gì mà không làm.

Bịnh viện nhân dân. Tự do nhân chủ đến thế. Mừ không hiểu sao mí ông ở đâu đâu cứ gào gào lên đòi dân chủ cho nhân dân. Thách mí ông có giỏi về đây xem nào. Về cái binh viện nhân dân này. Dân chủ tự do đầy đống. Nhân dân xài không hết.Vức cả sọt cả sọt. Mó đâu cũng ra.

Mừ mí ông cứ gào lên là sao? Là sao ?

9/21/09

Viết tiếp cho ngày chín tháng chín năm hai ngàn lẽ chín

Chồng bà Tàu bị trả về nhà đêm ngày chín. Ông chết rồi. Ông nằm kế bên Má tôi trong cái phòng hồi sức tích cực đó.

Bà khóc. Ừa, bà khóc. Bà Tàu khóc hơn cả tháng nay. Bà kêu bà khóc sưng hết cả mắt lên rồi. Bà vừa khóc vừa nói là bà mới cho chồng uống chút nước đường " cho nó ngọt ngọt cổ họng một chút, cho nó bớt khổ á".

Rồi trong lúc bối rối ban đêm, bà vẫn còn nhớ đeo cho chồng cái vòng xuyến dạ quang "để cho nó thấy đường mà đi tiếp.Chứ cái đường đằng trước tối lắm. Không biết tục người Việt sao, chứ tục của người Hoa vậy đó".

Hơn một tuần biết bà, tôi thấy bà yêu chồng bằng cái dáng chuôi chuối về phía trước, cái vẻ tất tả, cái tận tình, cái hết sức lực và dĩ nhiên, cái hết cả sức tiền.

Sáng nào bà Tàu cũng chăm chỉ đốt giấy tiền vàng mã với một niềm tin bất diệt. Để cho chồng mình hết bịnh nha.

Chồng bà chết đúng ngày chín tháng chín năm hai ngàn lẽ chín. Cái ngày Mà tôi khỏe lại chút xúi, tỉnh lai chút xíu thì chồng bà đi.

Tôi lăng lẽ đi qua chỗ bà ngồi. Lặng lẽ nắm tay bà. Bà khóc. Bà nói lúc chồng bà binh không ai vô thăm. Giờ chồng bà sắp chết. Anh chồng goi điện thoại lên đòi chia năm cây vàng gia tài của căn nhà bà đang ở. Bà xòe tay. Mình làm gì có tiền nữa mà chia.

Chồng bà nằm kế gường má tôi. Mỗi lần vào thăm, tôi ôm má khóc. Chứ bà thì khác. Bà chuẩn bị khăn lau măt, khăn thấm nước miếng, rồi một cuốn tập và cây viết. Chồng bà binh lâu rồi, mắt hết thấy đường, nhưng còn viết được. Bà cười một nụ cười hiếm hoi. Nó viết chữ đep . Nó không cần viết hết chữ. Chỉ cần một nét là mình biết nó muốn kêu mình gì rồi. Vơ chồng lâu rồi mà. Mấy người kia khen nó viết đep quá. Mình giữ cuốn tập này làm kỷ niệm.

Sáng ngày chín. Bà day qua chổ tôi ngồi, sụt sùi. Tay nó, bụng nó phù quá. Nó hết viết chữ cho mình được rồi. Không biết làm sao đây.

Tôi lủi thủi ra ngoài cái am. Thắp một nén nhang buổi sáng. Mượn hộp quẹt của ông ốm nhom đang hút thuốc phà phà đóng đô ghế bố bên cạnh. Ông chìa cái quẹt ga ra. Nè. Cấm mọi người ở đây hút thuốc thì giờ lấy quẹt đâu ra mà thắp nhang. Đất trời mưa. Mềm hẵn.Cắm chân nhang vô ngọt sớt, thẳng tưng chứ không bị làm khó dễ, cong cong quẹo quẹo như hôm qua.

Toi hít mùi nhang buổi sáng. Vang vái cho má tôi khỏe lại. Cho bà Tàu được bình yên. Cho ông chồng bà lên đường may mắn. Rồi nghe ngóng tâm linh mình.

Hình như nhang sáng hôm đó thơm nhạt hơn mọi ngày.