Showing posts with label Má. Show all posts
Showing posts with label Má. Show all posts

3/3/25

Dì Hai

Là chị lớn của Má mình.



Mình không có nhiều kỷ niệm với dì Hai. Lúc mình còn nhỏ, dì Hai và cả gia đình dì ở Đồng Nai. Sau này khi dì chuyển vào Sài Gòn thì mình đã đi xa rồi.

Ngày xưa Má kể đi xuống dưới quê dì dẫn ra chợ ăn hàng thì mê lắm. Mình xin Má cho xuống nhà dì Hai chơi. Lúc hè năm mười bốn tuổi mình đi theo xe đò của dượng đi xuống nhà dì. Đó là lần đầu tiên xa nhà. Gặp dì. Ấn tượng đầu tiên là dì Hai và Má hai khuôn mặt y như nhau. Hai chi em như hai giọt nước. Mà dì Hai nhìn từ tốn thong thả khoan thai hơn Má. Tính dì hiền.  Mình chưa bao giờ nghe dì lớn tiếng. Hoặc có lớn tiếng thì tụi con nít cũng không ai sợ. Dì có bốn người con trai. Và chị Trinh là con gái. Anh lớn nhất lúc đó đi học xa nhà. Mấy thằng con trai ngang ngang tuổi mình thì phá khiếp luôn. Dì Hai cứ réo, “Tèo, tao mới giặt cái áo trắng tươi giờ sao ghê vậy Tèo” xong rồi lại réo, “ Hải” “ Hùng.”

Dì cực. Năm đứa con. Nhớ lúc dì bưng thau quần áo ra phía sau nhà giặt.  Dì dẫn mình đi chợ. Trời nắng chang chang. Hai dì cháu đi bộ. Dì làm bánh bò. Dì nấu xôi sầu riêng. Chiều chiều dưới quê không có điện tối thui là mình bắt đầu nhớ Má. Khóc lén quẹt nước mắt. Nhìn dì thấy bớt nhớ Má một chút.

Sau này mình cười nói với Má . Dì dượng đặt tên con vui quá. Hồng là anh Tí lớn nhất nhà. Chị Trinh là Hương. Tèo là Hạnh. Hai đứa nhỏ nhất không có tên ở nhà. Tên Hải và Hùng. Hồng Hương Hạnh Hãi Hùng. Mình kêu. Hai đứa út là “Hãi Hùng” là rất chân thật. Thời đó cực quá rồi.

Vậy chứ năm người con sau này ai cũng thành công. Chị Trinh lên nhà mình ở một thời gian. Chị thân với Má mình. Chị hiểu Má hơn mình nhiều. Trong những lúc cùng cực nhất của mấy mẹ con, mình lúc nào cũng nhớ có chị bên cạnh. Những chuyện riêng tư thằng này thằng kia, mình cũng hay kể cho chị nghe. Chị lớn đàng hoàng, không nhí nhố như mình. Má hay đi công tác xa nhà. Mình nhớ có chị trong nhà ba chị em cũng bớt hẩm hiu. 

Gia đình dì Hai từ từ dọn lại vào Sài Gòn thì mình cũng không ở Việt Nam. Má và dì hay gặp nhau. Má kể dì siêng tập thể dục lắm. Mỗi lần về nhà Má hay kể chuyện Hồng Hương Hạnh Hải Hùng cho mình nghe. Các anh chị hay lên thăm Má. Thân thiết với Má còn hơn mình. Ngày Má mất các anh chị giúp Nam Mưa phụ đám ma trong lúc mình chơi vơi không về được. Bữa bốn chín ngày mình về tức tưởi khóc nhưng ấm lòng vì các anh cũng về với chị em mình làm lễ trong Chùa.

Lần cuối mình gặp dì là vào tháng mười năm ngoái. Mình về hôm trước ngày hôm sau kêu Mưa dẫn qua thăm dì Hai.

Dì Hai 89 tuổi ngồi trên võng thấy mình là nhớ con nào liền. Mình xà xuống ôm dì thiệt chặt. Một cảm giác quen thuộc của ba mươi năm về trước .

Thấy Dì. Là thấy Má mình. Cảm giác được quay về ngôi nhà tuổi thơ có Má khi nhìn vào cặp mắt của dì. Hai chị em nhà này sở hữu một cặp mắt thiệt là nâu thiệt là ướt át nên thiệt là buồn. Nhìn vào cặp mắt là muốn đắm đuối lịm người đi rồi. Bù lại hai chị em có nụ cười nhếch mép rất tươi. Rất tình. Dì Hai đẹp lão. Nhanh nhẹn và tinh anh. Nụ cười cũng như Má. Ha hả và giòn giả hết mình. Lúc dì cười cặp mắt có đuôi. Sâu thẳm. Mình cười theo dì. Trong lòng nhớ Má khôn cùng. 

Mình xin phép dì cho mình thắp một nén nhang trên bàn thờ dượng Hai. Dì đong đưa trên võng. Khoát tay. Thôi khỏi thắp nhanh. Ngộp tao nha. Mày lạy chào dượng được rồi. Chị Trinh làm một bữa cơm gia ̣đình cho cả nhà. Vui quá trời. 

Mình cười ha hả. Chọc ghẹo dì.  Bữa đó không có Hải mà gặp hết gia đình Hùng. Anh vẫn còn lúm đồng tiền y chang ngày xưa. Giọng cười cũng bắt đầu rổn rảng rồi. Hùng lôi máy ̣điện thoại cho mình gặp Tèo. Kêu Hùng bằng anh chứ với Tèo là toàn mày tao không nhé. Hai đứa cười ha hả vô phone. Lôi cái mụt ruồi truyên thuyết của Tèo ra chọc. Dì kêu lâu lâu nó về quậy quá. 

Dì lôi hình trong tủ ra cho mình coi . Hình hồi con gái nè. Dì đẹp. Bàn tay búp măng ngày xưa nuôi con giờ thong thả rồi. Dì đi tập thể dục múa gậy với bạn bè. Con cháu ngoại nội đề huề. Vậy là sướng. Dì kể. Anh Tí thương dì lắm. Cứ hai ba bữa là qua thăm dì. Lúc nào cũng mua trái cây cho dì. Bữa dì cắt xoài cho mình. Khoe là của anh Tí đem sang bữa hôm qua. Xoài ngọt. Con ăn đi. 

Dì mất được ba ngày rồi. Dì đi nhẹ nhàng thong thả cũng như Má mình. Mình nhớ dì. Sẽ không thắp nhang. Dì sợ ngộp. Bài này coi như một nén nhang cho dì thương yêu.

Dì nói. Cốt của dì thiêu xong đem vô chùa để kế bên Má của mình.

Cuối cùng hai chị em sẽ thủ thỉ có nhau muôn đời.

Nha Dì.

11/20/24

Về nhà (I) : Mưa và thơ

 Kỳ này về nhà. Nhiều cảm xúc lắm. Khóc rất nhiều với em. Và cười cũng rất là nhiều. Từ từ sẽ ghi ra.

Chắc bắt đầu từ nơi ban công này vậy nhé. 

Trời Sài Gòn tháng mười sang tháng mười một mưa ào ào trắng trời. Cơn mưa đột ngột tới rồi đột ngột ngưng như tình cảm mình chập từng chập nhớ Má. Nhớ ngày xưa có Má. Nhớ ngày xưa ba chị em côi cút lúc nào cũng có nhau. Nhớ bạn bè tấp nập. 

Chiều chiều ráng chiều nhè nhẹ buông buông êm êm vậy nè. 

Mình leo lên lầu ba , nằm ngủ dưới bàn thờ của Má suốt ba tuần. Không đi đâu hết nha. Chỉ ở nhà thôi. Nghe tiếng mưa rơi.  

Ngồi thiền. Khóc rồi ha ha cười với em. Trưa xuống lầu ngồi tán dóc và nghe Youtube đọc truyện ma với em. Ăn sao cũng được miễn có ly cafe bên cạnh. Em kêu uống cafe cho cố tối ngủ không ̣được lại uống thuốc ngủ. Hahaha sáng hai ba giờ mình thức gọi cho chồng là bị kêu. Lại không ngủ được phải không. Thôi. yoga và thiền đi cho thiên hạ thái bình. 

Em lôi ra trả lại gần hai mươi cuốn nhật ký cho mình. 

Há hốc mồm. Ngày xưa mình viết nhiều thế này ư. Làm biết bao là thơ. Ngồi coi lại nổi hết da gà vì nhớ. Ngày xưa ngu ngơ. Đọc xong ngây dại hết một thời non trẻ.

3 tuần âu yếm với nhiều kỷ niệm của ngày xưa đan xen với hiện tại làm thành một bài thơ nối dài gần hết hai phần ba đời người con gái của Má. 

Chép ra đây rồi từ từ nè. Ngồi vuốt râu. Vì không còn tóc mà vuốt.  Gặp trai A4 cười ha ha với nhau hết một buổi. Trai kêu. Để tóc dài lại đi Châu. hahaha không nha. Cứ tóc dài ra tí ti là lại phải cắt phén lên thiệt nhanh. Xếp cũ bên hàng không gặp lại sau bao nhiêu năm cũng hỏi. Sao lại cạo trọc thễ. Rờ rờ cái đầu. Gọn lỏn. Tại chí. 

Vậy mà. Tính ra cũng không tệ . 

Má yêu của con. Cuộc sống như vậy là yên. Cười nhiều hơn khóc là vui rồi. 

Ba đứa sẽ cùng nhau nắm tay đi trọn con đường này. Nha. Má. 



Thơ. Hahaha vài câu nho nhỏ như vầy cứ nhan nhãn ̣đầy trong những cuốn nhật ký vàng khè màu thời gian của mình. 
Không nhớ ngày xưa mình làm thơ. Hay chép thơ. Cũng không hiểu nữa. 
Hay không hay. Dỡ cũng không dỡ. Tàng tàng. Ngu ngu. Ngơ ngơ. Sến sến. Sàng qua sàng lại ngang phè. Lúc có vần lúc không. Khùng khùng điên điên. 
Giờ coi lại. Vui. Mà cũng không dám nhận là thơ của mình. Chụp lại chia ra cho đám bạn thân đọc chung. Thì thầm. Phải là thơ của tao không cà. Đứa kêu yes đứa kêu không biết. Hahahha Quá khổ. 
Chỉ thấy sướng. 
Vì Má và em cất hết cho mình cho tới ngày hôm nay. 


Ngày xưa yêu hơi bị nhiều. Thơ thất tình đầy đống luôn nha. 




Mưa là một đề tài vô tận trong nhật ký. Tình cảm mình ngày xưa thay đổi theo từng cơn mưa Sài Gòn. Chắc vậy mà lúc nào cũng thích về Việt Nam vào mùa mưa.







Những bài thơ vừa chép lại hay sáng tác. Ngày xưa học đâu không thấy toàn chép nhật ký và làm thơ. 


Hai mươi cuốn sổ như vầy đầy nhóc chữ là chữ . Khiếp quá. Chắc tại ngày xưa không TV, không internet mà social media cũng không. Không viết nhật ký giả sầu biết làm chi.





Sáng tinh mơ nắng chiếu ngõ hẽm nhà em rực rỡ như ri. Tất nhiên lai có hứng làm thơ. 
Thơ chép lại cảm hứng trong thời gian ở nhà với các em. Và làm thơ nhớ Má của con. 
Thơ của mình cũng vô phép tắt không qui luật y chang như tranh mình vẽ và quần áo mình may. 
Đụng đâu chép đó không thèm xếp vần vè chi. Vậy mà chữ nghĩa cũng có tình với người thích viết. Lâu lâu cũng bố thí cho vài hàng nghe đường được lổ tai mình. hahaha thế là vui hết một bài thơ. 






Chỉ một góc ban công mà ra bao nhiêu màu sắc và cảm xúc như vậy nè. Từng ngày từng phút từng giây. 
Mưa ào xuống cái là tạnh. Nắng xuyên xuyên mái nhà ban sáng xong ban chiều. Lãng mạn thì thôi nha. 










Đi thật xa thật lâu cho ngày về thấy yêu mình hơn. Yêu các em. Yêu Má. Yêu cái ngày xưa đầy đống kỷ niệm của mình. 

1/25/24

Lún Ghẻ tập làm thơ: Bài số hai

 Thành phố buồn hôm nay mưa thê thảm

Con gái ngồi một mình lảm nhảm làm thơ

Mưa bên đây lạnh lùng rầu rỉ

Nước mắt con đây rên rỉ nhiểu theo mưa

Lòng bồn chồn ngồi một mình nhớ Má

Tại hôm qua.

Trong mộng thấy Má về Năm Cao thắng.

Trong ngôi nhà có Má và có con.

Có hai bàn máy may. 

Cho con và cho Má.

Thấy Má ngồi may áo ấm cho con.

Mà ngộ quá tại sao hai bàn máy?

Nhà mình hồi nào chỉ một máy mà thôi.

Trời đông bên này thốn lạnh dài lê thê.

Trong mơ thấy áo ấm sáng ra giựt mình lòng vẫn lạnh.

Ngồi làm thinh trơ trỏng rồi ghi lại giấc mơ.


Con thấy Má hoài trong giấc ngủ của con.

Vậy mà.

Chưa bao giờ lúng túng như hôm nay.

Nước mắt rơi lòng mình không ấm áp.

Vết thương trong lòng ngày xưa tưởng sắp lành.

Bữa nay phát hiện ra không lành mà hành mưng mủ

 Máu không chảy nữa nhưng tâm hồn lở loét.

Đau nhức u sầu lởm chởm những sầu đau.

Phải cần điều trị xát trùng rồi xức thuốc

Cái hạng đau nhức này xức thuốc đỏ là không xong.

 

Má ơi Má ngày nào con cũng nhớ

Hơn mười năm rồi day dứt không ngôi.

Có những đêm mộng đẹp hiện về

Diu dàng xoa bóp tâm hồn con gái.

Con nhìn thấy Ba Má làm huề với nhau.

Thấy Ba thẹn thùng hẹn hò Má ra quán nước.

Đứng dựa ngang hông bên chiếc xe cuộc màu vàng.

Con khẽ khàng động viên Ba ra với Má

Để chiếc xe đây con giữ gùm cho.

Giấc mơ êm đềm chữa lành tình Ba Má

Dưới suối vàng Ba Má được bình yên.

 

Con gái của Ba Má vết thương lòng chưa hoen miệng

Mấy chục năm nay cứ băng tạm bằng công việc

Lấy cuộc đời chạy vạy làm trụ sinh

Bươi chải chồng con hy vọng thẹo lên mài.

 

Bữa nay mới hiểu vết thương lòng sưng tấy.

Tầy huầy nhơ nhớp lắm Má ơi.

Trong hồn tận đáy còn hậm hực

Đêm nay hơi thở vỡ oà

Một phần hôi hám chín phần đau thương.

Năm mươi ba tuổi đầu chưa nặng đủ để vùi chôn.

Hậu quả hôm nay đứt chỉ rách tan tành

Lộ thiên ra lồng ngực một lổ hổng mịt mù không định hướng

Nhìn ra trông trời đất tối đen thui.

Nhìn xuống vực sâu hoát không thấy đáy.

Con thảng thốt. 

Đã quá tệ để mà băng với dán.


Nên con sẽ gục đầu gối qui hàng

Ghiến chặt răng tự rạch thấu tới xương

Lấy rượu cồn y tế rửa sạch chỗ nhiểm trùng

Biết trước là đau lắm nhưng cần phải trị.

Cho thiệt sạch một lần dứt điểm Má ơi.

Ngày xưa Má xức thuốc xát trùng xoa dịu vết thương của con.

Nay con phải làm hết một mình đó Má.

Trong giấc mơ có hai bàn may máy.

Có phải Má giúp sức thêm cho con khâu vá vết thương lòng ?

Má hiện về thêm sức mạnh cho con.

Và cho con thêm bàn máy may của Má

Sâu tận thăm thẵm đáy đúng là cần hai máy.

Mới khâu được thật dày để thịt mát liền da

Cuộc giải phẩu này con phải vừa là bịnh nhân vừa làm bác sĩ

Nhắm mắt lao đại vào vùng tối nhất của lòng con.

Chắp tay lại ngồi xếp bằng nín thở vọng  trái tim

Để nghe ngóng rồi tìm ra cách chữa.

Đàn ông đi biển có đôi.

Con đây đi biển một mình con đi.

Seattle Midnight 1/22/2024