Kỳ này về nhà. Nhiều cảm xúc lắm. Khóc rất nhiều với em. Và cười cũng rất là nhiều. Từ từ sẽ ghi ra.
Chắc bắt đầu từ nơi ban công này vậy nhé.
Trời Sài Gòn tháng mười sang tháng mười một mưa ào ào trắng trời. Cơn mưa đột ngột tới rồi đột ngột ngưng như tình cảm mình chập từng chập nhớ Má. Nhớ ngày xưa có Má. Nhớ ngày xưa ba chị em côi cút lúc nào cũng có nhau. Nhớ bạn bè tấp nập.
Chiều chiều ráng chiều nhè nhẹ buông buông êm êm vậy nè.
Mình leo lên lầu ba , nằm ngủ dưới bàn thờ của Má suốt ba tuần. Không đi đâu hết nha. Chỉ ở nhà thôi. Nghe tiếng mưa rơi.
Ngồi thiền. Khóc rồi ha ha cười với em. Trưa xuống lầu ngồi tán dóc và nghe Youtube đọc truyện ma với em. Ăn sao cũng được miễn có ly cafe bên cạnh. Em kêu uống cafe cho cố tối ngủ không ̣được lại uống thuốc ngủ. Hahaha sáng hai ba giờ mình thức gọi cho chồng là bị kêu. Lại không ngủ được phải không. Thôi. yoga và thiền đi cho thiên hạ thái bình.
Em lôi ra trả lại gần hai mươi cuốn nhật ký cho mình.
Há hốc mồm. Ngày xưa mình viết nhiều thế này ư. Làm biết bao là thơ. Ngồi coi lại nổi hết da gà vì nhớ. Ngày xưa ngu ngơ. Đọc xong ngây dại hết một thời non trẻ.
3 tuần âu yếm với nhiều kỷ niệm của ngày xưa đan xen với hiện tại làm thành một bài thơ nối dài gần hết hai phần ba đời người con gái của Má.
Chép ra đây rồi từ từ nè. Ngồi vuốt râu. Vì không còn tóc mà vuốt. Gặp trai A4 cười ha ha với nhau hết một buổi. Trai kêu. Để tóc dài lại đi Châu. hahaha không nha. Cứ tóc dài ra tí ti là lại phải cắt phén lên thiệt nhanh. Xếp cũ bên hàng không gặp lại sau bao nhiêu năm cũng hỏi. Sao lại cạo trọc thễ. Rờ rờ cái đầu. Gọn lỏn. Tại chí.
Vậy mà. Tính ra cũng không tệ .
Má yêu của con. Cuộc sống như vậy là yên. Cười nhiều hơn khóc là vui rồi.
Ba đứa sẽ cùng nhau nắm tay đi trọn con đường này. Nha. Má.






Đi thật xa thật lâu cho ngày về thấy yêu mình hơn. Yêu các em. Yêu Má. Yêu cái ngày xưa đầy đống kỷ niệm của mình.






















No comments:
Post a Comment