Hai tuần trước nhỏ bạn thân gửi cho Lún Ghẻ một cái chân dung của một chàng trai trẻ tóc dài. Nó hỏi mày có nhận ra ai không. Lún ghẻ nhìn say sưa chăm chú hết nửa ngày, trả lời không. Cô bạn cho một lời gợi ý thằng này là thằng hiếp dâm người quá cố. Lún Ghẻ vẫn không nhận ra. Lún hỏi lại dạo này nhiều thằng hiếp dâm người quá cố quá tao không nhận ra thằng này là thằng nào. Cuối ngày nhỏ bố thí cho một cái tên. Hởi ơi tao nhớ ra rồi.
Tối qua
chàng này nhắn cho mình. Mình nhận ra ngay. Lâu quá không gặp chàng hỏi nói
chuyện chút xíu được không. Ừ thì nói qua điện thoại màn hình. Bạn cũng như
mình nhìn già hơn cái hình đại diện tới 100 tuổi lận.
Té ra bạn
cũng như mình xài cái hình chắc từ lúc bạn còn tuổi học trò lớp 12 nên tất
nhiên là mình không nhận ra. Bây giờ bạn đã lên hàng năm rồi cũng giống mình mặt mày nhăn
nheo, chỉ khác là tóc muối tiêu liêu trai cột ngược phía sau rất là dài,
lãng tử phì phèo thuốc lá, khoe là có một thùng bia ở đây. Tối nào cũng
bình an một mình mình ên hết một thùng.
Lún ngây
thơ hỏi có phải chàng là cái thằng hiếp dâm người quá cố không. Chàng hỏi
người quá cố có phải là người chết không . Mình nói ờ . Chàng phì phèo. Rít một
nửa điếu thuốc lá trầm tư bài đêm nay thời gian đứng yên lắng đọng một lúc
sau mới từ từ nhớ lại. Tỉnh queo. Mình chưa hiếp dâm người quá cố bao
giờ.
Thế mà con
kia tại sao nó nhớ về chàng như vậy. Vụ này phải phỏng vấn lại con kia. Dò hỏi
lại mới nhớ ra như vậy. Té ra ngày xưa không biết đám con gái lụm được bức hình
làm thẻ của chàng đem dán vào cuốn lưu bút của Lún Ghẻ và ở phía dưới ghi chú
là “Lệnh truy nã tội phạm hiếp dâm người quá cố.” thế là chết tên đến bây giờ. Đúng là lũ quỷ đói. Đói nhưng là quỷ nên
có rất nhiều hơi rảnh rang làm mấy chuyện mất dạy ruồi bu như
ri. Thiệt ra Lún Ghẻ không nhớ cái vụ
này. Cuốn lưu bút đó chắc bây giờ lạc ở đâu trong mấy cái thùng giấy để ở bên
Việt Nam mất rồi. Khi nào có thời gian chắc chắn sẽ lục lại. Những kỉ niệm như
vậy làm sao quên. Mà nếu mình có quên thì cũng có đứa khác nhắc lại dùm mình.
Hai ba tiếng đồng hồ bao nhiêu chuyện ngày xưa chuyện này xọ chuyện kia. Không
đầu không đuôi. Cứ hả họng ra mà cười cho đã trong màn hình.
Đầu tiên là chuyện tóc tai, chàng thất vọng nhăn mặt vào
màn hình tại sao Lún Ghẻ lại cạo đầu trọc lóc. Mình cười ha hả tại sao chàng
lại để tóc dài dữ vậy.
Ai nhìn Lún Ghẻ cũng y chang một câu. Tóc dài đâu.
Mình gải gãi đầu cười hề hề. Già rồi tóc phải rụng phải rớt chứ.
Đâu phải yêu tinh đâu tóc cứ dài cư cứ mượt cứ đẹp như hồi 34 năm về trước.
Chàng lại phì ra một hơi thuốc, trầm ngâm. Mình nhớ
lại ngày xưa tóc của Châu dài lắm. Lún Ghẻ kêu. Ngày xưa Má không cho tóc
dài vì chí. Sau này hết chí tự do tóc dài một thời gian thì lại chán. Đi làm hàng không Việt Nam cấm nhân viên nữ cắt tóc ngắn
thì là lúc mình phản kháng. Càng cấm thì người ta càng làm. Mình
cắt phén tóc.
Lúc qua Mỹ con cái hoc hành. Mỗi lần căng thẳng thần kinh là mình lại đi cắt tóc. Khi Má mất con gái khóc Má để tóc dài không cắt hết năm năm. Tóc dài quá lưng nhưng xác xơ vì nhớ nên hể cứ vuốt là rụng lả tả. Sau năm năm cứ thế mà cắt cho thiệt ngắn.
Lúc
COVID, mình ở nhà không đi đâu nhờ ông chồng có nghề cạo lông cho con chó nhà mình cả mười năm nay
cạo đầu cho mình luôn. Hai phút là xong.
Riếc rồi quen, không muốn đi ra tiệm cắt tóc nữa. Hai ba tuần lại kêu ổng cạo dùm
cái tóc. Thấy thoải mái giải phóng . Hơn năm chục tưổi đầu mới phát hiện
ra cuộc đời này không cần có tóc vẫn vui như thường.
Còn chàng tại sao lại để tóc dài như vậy thì kể rằng từ
lúc qua Mỹ thề rằng không tốn tiền cắt tóc nền cứ thảnh thơi để cho thiệt dài rồi
nhờ vợ cắt lên cho vài khúc.
Nhắc tới chuyện vợ con thì chàng khoe là chàng có tới
bây giờ là 6 đời vợ. Cuộc đời của mình rất là đơn sơ chỉ toàn là tình yêu thôi.
Chàng khoe vợ của chàng toàn là thạc sĩ và tiến sĩ có một
người đã á hậu ở khắp năm châu bốn biển. Chàng đã đi hết ba mươi mấy bốn chục
nước nước nào cũng có vợ. Đâu
đâu cũng có gia đình và có nhà ở. Bởi ta nói. Thế giới đại đồng là ở đây
nè.
Truyện hiện tại rồi kể quay ngược lại chuyện quá khứ chàng nói ngày xưa ở ngoài bắc chàng ở căn nhà số 40 đường Trần Phú căn nhà đó là căn nhà lớn nhất thứ 3 ở miền bắc. Căn nhà của ông bà ngoại to như là một tòa lâu đài mình đi ra đi vô như là một chàng hoàng tử. Ba mẹ chàng là giáo sư sau này vào tiếp quản Sài Gòn thì căn nhà ngoài đó cũng “ được” tiếp quản. Căn nhà đó bị mất luôn từ lúc đó tới giờ chàng chưa bao giờ bao giờ đi ra ngoài bắc mà nhìn lại toà lâu đài tuổi thơ của mình.
Vậy chứ giờ đã
lên hàng năm, chu vu bốn bể lý lịch dày cui với nữa tá vợ chàng vẫn
còn nhớ như in bài thờ nổi tiếng của nhà thơ Tố Hữu Tiếng chổi tre vì
trong đó có nhắc tới đường Trần Phú. Nói nhớ là chàng đọc một hơi hết bài thơ. Mình
ngồi nghe cũng cùng chàng mà nhớ về Hà Nội xào xạt tiếng chổi tre. Trưa
hè trên đường Trần Phú. Chàng ngồi đọc hết bài thơ. Thì cũng là lúc tới phiên mình nhớ
lại.
Nhớ về một thời buổi trưa Sài Gòn nắng chang chang mà vắng
lặng êm đềm chỉ có một vài đứa học trò đạp
xe đạp đi học trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh lên trường Lê Quý Đôn. Nắng thì
nắng nhưng mát vì bóng cây. Thiệt là thơ. Lâu lâu lóc cóc một bà bán
trái cây cóc me xoài ổi hai ba loại mình ưa nhất là ổi ngâm. Muối ớt
và mắm ruốc. Nhìn thì thèm thôi tiền dek chi mà mua. Buổi trưa xao
xác hàng me nhập nhoà trong kỷ niệm cứ khơi khơi tràn về không bến không
bờ. Tơi bời khơi khơi vì nhớ.
Nhắc tới chuyện đi
thì học thì chàng nhớ tới chuyện Lún Ghẻ đi chơi bị gãy răng. Không nhớ là bữa
đó đi chơi ở đâu mình nhớ cả lớp đi suối Lồ ồ nhưng chàng nói là đi Bửu long.
Một lần đi chơi mất hai ba cái răng nhưng lại hội tụ một đám bạn thân khùng khùng điên điên lựu
đạn như mình tới bây giờ cũng là một điều do số phận bày ra. Mất cái này có
cái kia luật bù trừ.
Đời căn bản là khổ rồi nên không than.
Chàng nhớ lại sau tai nạn đó chàng mới biết khu nhà của
mình ở và chàng vẫn còn nhớ y chang địa chỉ số 5 đường Cao Thắng phường 8 quận
3 và nhớ ngày sinh nhật của mình ngày 5
tháng mười. Có những thứ ba mươi mấy năm rồi chàng nhắc chang từng chi tiết.
Mà có chuyện cứ lại ngớ người lắc đầu không ra.
Nên mình thấy mình cũng là cái duyên chi chi lắm bạn mới
nhớ hết địa chỉ và ngày sinh nhật của mình. Hahahha.
Chàng nhớ chàng
và Danh và Lũ lên nhà là lần đầu tiên chàng gặp má của Lún Ghẻ ngay sau tai
nạn gãy răng. Chàng nói phải chi bữa đó để cho chàng chở đi thì chắc không bị
gãy răng. Tặc tặc tặc. Đã nói rồi.
Số là gãy răng rồi. Không than.
Đúng là cái tóc cái răng là gốc con người coi như bữa
nay mình mới phát hiện ra là cái gốc của mình mất hết rồi. Tóc thì không còn mà
răng toàn là răng giả. Mình còn giữ lại cái gốc của mình là qua những
kỷ niệm yêu dấu như thế này đây.
Lại quay về thời hiện tại chàng nói từ lúc qua Mỹ làm
công nhân bình thường thôi. Nhà không to cũng không nhỏ không phải trả tiền nhà
cũng không phải trả tiền xe. Cuộc sống thoải mái ung dung không giàu không
nghèo. Đi làm về thứ bảy chủ nhật 2 vợ chồng dẫn nhau đi ăn tiệm. Ngày thường tối
tối mình ngồi ở nhà uống hết một thùng bia hút thuốc nghe nhạc hít gió
biển. Đời thế là oai. Mình giàu có hơn thằng có tiền tỉ. Mình không
thích mặc đồ hiệu vì bản thân mình là hiệu rồi không cần phải hiệu thêm. Phí.
Chàng kể mình chỉ có một cái quần tây có dịp cần mới mặc. Tính ra hồi trước
tới giờ chỉ có 2 lần phải bận quần tây một lần đi đám ma và một lần khi ra tòa
ly dị vợ . Mình làm nghề công nhân nên thích bận quần Jean Levis thôi.
Nói chuyện đi ăn seafood hôm qua với vợ, chàng thấy con
sò điêp, tiếng anh gọi là scallop mà bữa đó hai đứa ngồi không nhớ ra. Thì
lại nhắc tới đến chuyện ngày xưa phải đi làm lao động ở cầu tre. Cả trường phải
đi gở con sò điệp cả tuần lao động công quả cho nhà trường. Lún Ghẻ nhớ
làm xong cả tuần tay chân lở ghẻ tùm lum. Chàng nói chàng thề với lòng
mình là từ đó trở về sau tao không bao giờ muốn ăn tới con sò này.
Chàng lại nhớ tiếp là ngày xưa chàng im im hay ngồi
đọc truyện Kim Dung kiếm hiêp chứ chàng nhớ hết họ tên đám con gái không
quên đứa nào. Là Huỳnh thủy Châu. Là Đào cẩm Thi . Nhớ Trinh Giang Mai. Nhớ
Lê Xuân Mai Ly. Nhớ Phó Thanh Sương là lớp trưởng. Nhớ Sương tới hết
lớp mười một rồi tự nhiên không còn ấn tượng về Sương nữa. Chàng bâng
khuâng. Không biết tại làm sao.
Chàng thỏ thẻ tiếp. Ngày xưa mình im im, có tính tình
nhường bạn bè. Mình đem gái lớp mình cống hiến cho bạn thân của mình học lớp
khác. Bạn của mình là thằng Kiên lớp kế bên thích Châu ngày nào nó cũng hỏi
bữa nay Châu làm gì Châu được mấy điểm có bị gọi trả bài không. Chàng thành thật trả
lời hết tất tần tật. Nhớ Kiên viết Huỳnh Thủy Châu là viên ngọc
biển đông cứ đến hè nó lại sáng lên sáng lên. Nghe tới đâu là Lún Ghẻ cứ nổi
hết da gà tới đó hên là không có tóc nếu không thì cứ sởn hết cả da đầu. Nhớ
Kiên viết một lá thơ cho Lún Ghẻ rồi móc lá thơ vô xe đạp của Lún Ghẻ
đêm đó Lún chở em trai đi hoc võ bên đường Nguyễn Du. Chàng nhắc tới
vụ chở em trai mình đi hoc võ làm mình ứa nước mắt. Trời nhớ chi mà
nhớ dai nhớ dẵng vậy ta. Rồi trưa hôm sau mình và đám Trinh Giang Mai
bưng lá thơ và mấy cuốn sách toán trả lại cho chàng Kiên.
Chàng cập nhật Kiên
bây giờ lấy được cô vợ giàu lắm. Mỗi lần gặp Kiên chàng lại nhắc lại chuyện này
chàng Kiên cười cười vậy rồi thôi. Một
thời A4 và A5 . Vậy mới có chuyện để sau này nhắc lại.
Chàng tỉ tê. Gần mười năm không về Việt Nam năm ngoái
mình về Việt Nam là vì mẹ mình mất. Bà vừa mới nhìn thấy mình bà nhận ra con rồi
òa khóc. Hai tuần sau thì bà đi.
Ngày hôm sau chàng gọi mình qua Facebook, kêu là hôm
nay là giổ đầu của bà già. Chàng cũng chẵng làm gì. Vợ kêu đi mua
trái cây và thắp đèn cầy. Chàng nói cũng hôm nào cũng như hôm nào. Tối
nay một thùng bia và hút thuốc lá. Khác là có trái cây và đèn lung
linh nhớ Mẹ.
Lún Ghẻ cũng ra thắp một nén nhang cho mẹ chàng.
Cầu cho bác ra đi thanh thản. Rằng
cảm ơn bác đã cho cuộc đời này một thằng con quá độc chiêu mà giờ
tụi con mới biết. Trong ba mươi bốn năm qua đã gìn giữ quá nhiều kỹ
niệm của đám Lũ Quỉ Đói. Mà nếu không có ngày hôm qua kể ra, những
chuyện một thời như vậy sẽ theo gió thời gian mà bay đi mất.
Lún Ghẻ ngồi viết lại. Chuyện xưa. Nhạt nhoà như một bài thơ
phai màu mực tím. Khe khẽ đong đưa. Những trưa hè. Xào xạc.
No comments:
Post a Comment