
Mình giờ chuyên trị thuốc ngủ. Hahaha không thuốc ngủ không thèm ngủ mới ghê. Hàng Costco bán thuốc ngủ như bán kẹo. Mình đem về Việt Nam tặng cho những người mất ngủ. Giấc ngủ là vàng nha. Đám Gen X sồn sồn thấy chai thuốc ngủ của mình vừa thích mà vừa sợ. Thôi. Tao ráng tự ngủ một mình. Hahah ừ ráng tự làm gì được thì tốt, Không có thì hú, tao cho vài viên. Hahaha mình cuối cùng cũng cống hiến vài lọ như này ở Việt Nam.
Hơn mười năm làm chung với bác sĩ bên Mỹ thấy nghề BS dạo này cũng không khó. Khó ngủ thì thuốc ngủ đã đành. Ho cũng thuốc ngủ. Đau nhức cũng thuốc ngủ. Ngứa gải cũng ngủ. Dị ứng cũng thuốc ngủ. Có vấn đề tâm lý là có thuốc ngủ. Hahaha Mần sao cũng phải ngủ được rồi tính tiếp. Thị trường thuốc ngủ bên đây hàng hà sa số. Toàn tiền tỉ. Nên mình mần vài cái tranh nho nhỏ treo chơi nha.
Em trai kêu. Sáng bà uống hai ly cà phê tổ bà nái. Thiệt. Mình pha không bằng pin nhỏ mà bằng cái pin to như cái nồi rồi. Xong tối uống thuốc để ̣đi ngủ. Đời không như ý. Hahaha Sáng mở mắt không lên. Tới tối lại dek ngủ được. Đời sao mà khó. Đời là bể khổ. Bể nào cũng khổ hết ta ơi. Không than. Không van. Hahaha cứ thuốc ngủ thôi nha. Là im.
Bữa sang Nhật vài ngày. Lên Hokkaido. Em Xèo sắp qua bên đó học một năm. Hai con chồn già đi thăm dò trước. Toàn tò tò theo con. Hết New York Westpoint rồi Hawaii rồi bây giờ Hokkaido. Phát hiện món sữa tươi Hokkaido quá chuẩn. Uống một hơi đã cái cần cổ thì thôi. Hoặc pha với cafe uống cũng ngon nha. Hokkaido khí hậu rất là Seattle. Nên chồn cha mẹ rất thích. Có khi nào lại dọn qua Nhật ở một thời gian không ta?


Nước bên Hokkaido là nước tuyết trên núi nên trong vắt và tinh khiết nên rượu sake rất nổi tiếng. Uống ngon thì thôi nha.
Em Xèo đã giải nghệ nghề bơi chuyên nghiêp̣ . Giờ em tập trung vào art. Hahah lại giống mẹ và bà ngoại rồi. Hai mẹ con có dịp gặp nhau là vẽ chung với nhau nè.
Vậy nha. Sẽ kể thêm về cái show này. Cái quilt này chép lại bài thơ Uống Rượu của Bùi Giáng. Ly rượu này không phải bình thường mà là ly cuối cùng chia tay. Mình mê bài này từ ngày xưa mà không biết tại sao. Chỉ biết càng già càng thấm thía. Càng mê.


















No comments:
Post a Comment