Hôm nay là đúng hai tuần Má tôi đi. Tối qua tôi lại khóc. Bánh Xèo tối qua ôm gối ra phòng khách ngủ với con chó vì "trong phòng mẹ nóng như ở Việt Nam". Tha hồ mà khóc một mình nhá.
Vậy chứ sáng ra đi làm thì tỉnh như sáo. Vô tư làm. Vô tư cười. Vô tư đi ra đi vô. Vô tư chào hỏi.
Chiều về. Làm mâm chay cúng. Bày đặt. Đổ bánh bèo chay nhá. Ưà. Bánh Xèo hôm nay không đi bơi vì hồ nghỉ xả hơi sau JO swim meet ba ngày vưà rồi. Nàng được giao nhiệm vụ bóp nát tàu hũ cho mẹ. Rồi cà rốt, nấm nhỉ, một củ khoai tây, nấm rơm bằm thiệt nhỏ trộn hết vô làm nhưn bánh bèo. Ngon à nha. Rồi tranh thủ bắt một nồi nho nhỏ nấu đậu xanh. Nước tương pha 1 nước, 1/2 nước tương, 1/2 đường, 1/4 dấm và thả vài trái hồi cho thơm rồi siêu siêu lên cho thiệt thấm.
Vậy á.
Rồi đổ bánh bèo chén. Mẻ đầu tiên. Hoảng hồn. Chết. Sao nhảo nhét vậy trời. Ưà, thôi, chắc kiểu này phải nấu thim cơm... cho Má ăn kèm. Chứ ghê quá làm sao cúng được.
Lai bắt thêm một lon cơm. Rồi luộc chút rau. Nghỉ trong bụng. Nếu mẻ bánh sau không ra chi thì còn được mâm cơm, nước tương chua ngọt ...thơm mùi hồi, rau luộc và cái ...nhân tàu hũ xàohồi nảy. Thim một bình trà sen thì cũng thơm rôì.
Ai dè mẻ bánh bèo thứ hai quá xá thành công. Thành ra. Thim vài mẻ nữa. Cuối cùng.Mâm cúng tuần này nhiều...quá chừng.
Kê cái bàn tới sát bàn thờ chứ không rinh hình Má xuống nữa. Cúng xong. Ngồi thở vì mệt. Mệt nên cũng không buồn như tuần trước. Nhìn cha con nhà nó cháp bánh xèo chay, không biết có ngon không nhưng gật gù khen mẹ " good job".
Ngẫm nghĩ vụ cúng tuần này là cho mình. Chứ có phải cho Má đâu. Má mà thèm ăn mấy thứ mình làm à. Chỉ có mình ăn.
Người ta nói cúng thất cho người chết dễ siêu thoát. Nhưng đúng là cho người sống rồi. Mình cứ bận rộn với việc nấu nướng, bày bàn cúng, thắp nhang, châm trà, rồi dọn dẹp, rửa chén, riết rồi cũng hết ngày. Không có rảnh ngồi hù hụ. Bảy lần như vậy. Mình chắc cũng nguôi ngoai? Trong lòng mình chắc sẽ bớt nặng nề hơn chăng?
3/7/11
3/1/11
Sau ngày 21 tháng 2 năm 2011 (I)
Tính ra tới hôm qua là Má tôi đi được đúng một tuần. Lan tính lên cúng thất cho Má tôi. Mà mưa bão, tuyết ngập bữa thứ bảy trên Freeway 5 khúc lên núi nên tôi kêu thôi đừng đi. Tội Bi, chuẩn bị xong mọi thứ để lên chơi với Xèo.
Tôi khóc không có nhiều. Nhiều lúc ngạc nhiên vì mình không khóc khi có người gọi điện thoại hỏi thăm. Tối nằm ngủ, nghiệm ra rằng cái đau này đớn hơn tôi tưởng tượng. Sâu. Như thể ai lấy dao cắm một cái nhọn, sắn môt cái vô trong tim. Trái tim tôi chỉ ri rỉ máu. Không ồ ồ ào ào. Ri rỉ, nhưng thấm từ da tới xương. Lâu lâu laị nhói lên một cái. Một chút.Cái nỗi đau mất Má. Như thể có ai lấy cây kéo cắt vải, khoét một cái lỗ thiệt bự trong tâm hồn tôi. Trống trơn, tan hoang hoác, lạnh căm căm.Nên khóc không nghĩa lý gì hết.
Tới giờ tôi vẫn còn hoang mang, ngơ ngác, chòng chành với sự việc hiễn nhiên là Má tôi đi mất rồi.
Má nói với Mưa. Thôi, tới giờ rồi. Để Má đi. Đừng níu, đừng kéo Má nữa. Đừng khóc. Cái gì tới thì phải tới thôi con. Một cái thở hắt hơi với đời. Vậy á, rồi Má đi. Vậy á. Rồi Má đi. Đơn giản vậy á.
Tôi hỏi Mưa là ai cắt đồ tang. Nhà mai táng, người ta làm hết từ đầu tới cuối. Tính hỏi thêm. Tụi nó có đo cho vừa người tụi bây không. Nhưng không hỏi. Vì biết mình đang hỏi ngu. Cứ xé thuận chiều cho rộng hết khổ vải xô rồi trùm cho trắng hết lên người. Cái đau này lớn quá, làm sao mà canh cho vừa với ba đứa con của Má mà đo với cắt. Má ơi.
Ngày bên kia đưa Má đi. Tôi bên này bủn rủn, năng nề xách máy chụp hình đi lang thang với Nguyên. Cũng như thể mình đang đi với Má vậy á. Ừ, trời phát lạnh làm lòng mình tê buốt. Ánh chiều tà xinh đẹp hừng hực mỗi ngày xưa bữa đó như xát muối hột bự bự vô ngực, vô mắt, vô da . Nguyên cố làm cho tôi an lòng. Chàng dẫn tôi leo lên sân thượng một toà nhà. Để tôi chụp hình. Nhìn cảnh. Hy vọng lòng tôi dịu lại. Nguyên nói. Nhớ lần đầu gặp Má. Bác ơi, cho con đi chơi với Châu được không?
Má lúc nào cũng khen Nguyên đẹp trai. Lần cuối mới đây trong webcam cũng vậy. Má cười thiệt to. Nhìn ai vậy hén. Ai mà cười đep trai quá ta.
Tôi hay bỉm môi nghĩ trộm. Chỉ có mẹ Nguyên và Má là khen Nguyên đep trai thôi. Vậy mà Má tôi đi rồi á. Không ai khen Nguyên nữa rồi. Má ơi.
Không ai đọc blog, không ai in blog và cũng không ai đóng entry thành tập. Cho tôi.
Không ai xếp đồ vô vali, dấm dúi "cái này của Má cho thằng Beo, con Bánh Xèo" vô vali nữa rồi.
Không ai coi tranh, bình tranh, hay chê tranh của tôi nữa rồi.
Không ai leo lên lầu mỗi buổi trưa khi tôi về, hỏi tôi. Vẽ kín toang chưa con.
Không ai chê đồ ăn Mưa nấu nữa. Hay bắt nó pha nước chanh mỗi trưa. Hay cắt bưởi, gọt xoài.
Không ai uống cafe với tôi.
Không ai mơ màng nhắm mắt nghe tiềng đàn mănđôlin của Israel Kamakawiwo'ole với tôi, rồi xoa xoa ngực khen. Thằng này hát tình cảm, buồn miên mang quá hả.
Không ai bắt "tuị bây xuống tưới cây, nhổ cỏ cho Má".
Không ai nằm võng cho con ẾchCòi bò lên với Bà để tránh nạn "Mẹ đút ăn" hàng ngày.
Không ai thèm nhắc Nam nếu nó không lên Thủ Đức nữa rồi.
Không ai binh Khôi hay Noel mỗi lần bị đánh.
Không ai để cho học trò Má tới om xòm kêu Má má má. Rồi không ai đe tui nó. Bài vở lên hết chưa. Căng bài lụa chưa. Giờ này mà chưa xong thì chừng nào mới xong.
Không ai.
Không ai.
Không ai.Bằng Má tôi.
Viết tới đây thì tuyệt vọng quá. Bế tắc quá.
Đêm nằm cứ thế mà sợ, nước mắt lâu lâu cứ thế nhỏ tong tong. Sống làm sao đây. Má ơi.
Subscribe to:
Posts (Atom)