9/11/11

Hôm nay

mười năm về trước !
Thấm thoát mà 10 năm.

Bữa đó , sáng sớm. Mình vác cái bụng thiệt bự sắp sanh con Xèo đi đưa Beo đi học nhà trẻ. Kệ nệ về tới nhà. Được khoảng 1 tiếng thì nhà trường gọi. Đem con mày về đi. Mày biết chuyện gì chưa? Thì chồng cũng từ chỗ làm về. Chàng qua nhà trẻ đón thằng Beo về.

Rồi cả nhà ngồi ngóng lên màn hình tv.Cái cảnh đó chiếu over and over and over and over không biết bao nhiêu lần. Mình nói chồng. Tắt TV đi anh. Hình như lúc đó mình bị tê dại hết toàn thân. Mình không buồn, không khóc, không sợ gì hết. Chỉ xoa xoa bụng mình. Con mình đây. Mình nhìn Beo. Con mình đây. Mình ở đây. Với chồng. Với gia đình mình. Chứ không ở New York.

Vậy thôi.

Cuối tháng chín, mình sinh con Xèo.

Tám tháng sau, muà hè, cả nhà mình có dịp sang New York. Mình ẳm con Xèo, chồng mình dắt Beo, với chú Út, đi tới Ground Zero. Người ta đã dọn dẹp sạch hết rồi. Rào lại. Phía dưới là một bãi đất trống hun hút với xe ủi đất và những người có phận sự đang chỉ chỉ chỏ chỏ. Một cái hố sâu hoắt. Lúc đó mình lạnh hết cả người. Không hiểu tại sao. Xung quanh hàng rào là hoa, hình, rất nhiều hoa và hình. Quần áo, vật dụng , những dòng chữ ghi vội, những cái tên, rồi đèn cầy, rồi hoa. Như một cái chợ trời dựng lên chơi vơi, không ai muốn bán và cũng không ai muốn mua. Mình đi một vòng. Trời mùa hè nóng mà mình cứ thấy lạnh ong óc. Nhiều người hiếu kỳ như mình chụp hình. Bàn tán. Ground Rezo lúc đó như một điểm du lịch bất đắc dĩ của New York .

Vậy thôi.

Rồi mình vô Berkeley 2004. Một ông thầy dạy vẽ hôm đó giảng về spririt. Ông giận dữ đưa ra một thí vụ. Là người ta đang bàn cãi, đưa ra những đề án xây dựng một công trình khác ngay Ground Zero. Đất NewYork mà. Tất nào cũng vàng ròng. Ông nói. You are gotta kidding me. How can people think about build something else OVER Ground Zero. It will not gonna work. There are Ghosts all over there. It will not work, I mean, spiritually. This is just not a lot , this is Ground Zero.

Mình lại lạnh xương sống.Hơn 2900 người đã chết ở đó. Nơi đó không còn là một cái miếng đất bình thường nữa. Mà là một nơi. Sâu. Nặng nề. U ám. Và. Đau đáu một chân lý. Con người đối với nhau rất là ác. Càng giết nhau, càng trả thù nhau, ở đây hay ở đàng kia, thì cái hố Ground Zero càng hun hút sâu.

Sáng nay coi trong internet, mới biết là người ta đã xây một tượng đài ngay Ground Zero. Đẹp, trang trọng, sáng lấp lánh vinh danh những người đã chết tại nơi này.Vậy là người ta không lấp miếng đất đó lại. Không xây lại. Mà.Vây thành hai cái cái hố với thác nước chảy dài như những suối nước mắt. Mình lại một lần nữa lạnh xương sống. Nặng nề quá.

Hai cái hố sâu chứa đầy nước mắt.Cái nào cũng sâu như cái nào.Vết thương 9/11 sẽ không bao giờ có cơ hội khép miệng khô da với một độ sâu ướt đẫm đau thương như vậy.

Mười năm , rồi còn bao nhiêu năm nữa, mình biết là mình cũng như những người khác sẽ không bao giờ thanh thản khi nghĩ tới ngày hôm nay. Mình chỉ mong, những linh hồn ở Ground Zero, xin hãy thanh thản bình yên mà bay đi. Nhẹ nhàng.

Thắp 1 nén nhang cho ngày hôm nay !

Vậy thôi.


9/8/11

Nhảm ngày tụ trường


Ổng bả hôm qua đã đi học ngày đầu tiên rồi nha.

1. Như thường lệ, trước khi đi học mình bắt ổng bả ngồi viết essay cho mình. Báo cáo tình hình trong hè đã làm những gì và mục tiêu cho năm học mới. Beo xẹt 10 phút xong . Highlight của chàng mùa hè này là được đi chơi paintball với bạn. Món chơi này hơi bị mắc tiền. Nên nếu không có gia tài của chú Út để lại cho Beo thì mẹ làm gì có $ cho Beo chơi. Súng ống, paint ball, cái gì cũng $. Mà thiệt, nó chơi mình đi ké mới biết, trò này hơi bị vui. Có trọng tài, luật lệ và chia phe đàng hoàng. Người chơi phải đeo kiếng an toàn và tuân theo nhiều luật chơi. Rất qui cũ nha.

Chơi weekend ngày 8 tiếng có ăn lunch 1 tiếng luôn nha. Có bữa mà có promotion thì free lunch hotdog luôn nha. Mà chổ chơi tuị nó cũng install mấy chổ núp, ụ pháo hay vách che ( trên Seattle thì mướn một khu rừng thưa thưa luôn) nên giống như thiệt á. Mình hỏi. Vậy mai mốt Beo có muốn đi lính không ? Surprise nha, chàng lắc đầu. Nope. Lỡ bị sniper bắn chết thì sao. I do not want to be killed by a sniper. Hahaha.À, đàn ông thì phải mua vé chơi chứ đàn bà thì miễn phí nha.

2. Xèo thì kể một loạt chuyện đi cắm trại ở Big Sur và chuyện con chó sút dây leash chạy dọc dọc bờ biển khiến ba phải chạy bộ hết 1 mile để lôi nó về. Hai đứa tất nhiên là highlight vụ move lên Seattle bằng một thái độ rất ưa là positve . Kiểu. "I like Seattle a lot" khiến mẹ cũng không có cảm giác tội lỗi kéo con lên cho xa bạn bè ở Davis.

3. Hai đứa thận trọng nhắc tới năm học mới bằng vụ BBQ 2012. Beo viết:" Hopefully it is no end of the world and let's make this a good year....I am ready for 2012". Xèo viết có mùi hơn:"2012 stinks. I mean it could be the end of the world. I know it is silly but it could happen." Hahaha, bả kẻ một hàng underline cái chữ could thiệt là đậm nha. Mình nhớ mình xử lý cái vụ 2012 này lâu lắm rồi mà sao ỏng bả còn lấn cấn hén. Nên mình hỏi. 2012 vậy rồi có sợ không. Ông bà trả lời chắc nịch. As long as we stay with you guys ( là ba mẹ), we will be ok. Vậy là tạm ổn thim một chuyện quan chọng " rất ưa là vớ vẫn mà lại rất quan trọng " nữa nha.

4. Trường của Xèo sát nách nhà luôn. Sát nách là đi qua chưa tới 1 phút á. Trước tới giờ chưa bao giờ mình có cái diễm phúc đưa cho đi học gần như vậy. Trường công nhưng bắt bận đồng phục. Áo trắng hay xanh old navy ( xanh dương đậm) và quần tây xanh dương đậm hay khaki nhạt. Vậy thôi, đơn giản nhưng nhìn dễ thương. Trường của Xèo vẫn còn dạy art. Cô giáo dạy art dạy trong art studio đàng hoàng.

5. Beo học junior high nên đi học hơi bị xa. Hôm qua bữa đầu, mình không cho chàng đi school bus, mình drop chàng off. Đông quá, kẹt xe tùm lum. Hôm nay, đánh liều cho chàng đi bus. Cái school bus station đậu ngay trường của Xèo. Sáng tò tò đi với chàng. Thấy một bầy đang chờ xe. Đủ mọi sắc dân Trắng, Đen, Vàng, Nâu, Chocolate, Việt rồi Tàu nữa. Nên mình bớt lo. Chàng leo lên. Mình bám xe bus chạy theo sau. Té ra đi bus hơi bi tiện. Chỉ cần lúc off the bus chàng text cho mình một cái là mình yên tâm. Lâu lắm rồi chàng chỉ bike và ba mẹ chở , không bus kiểu này nên mình cũng lo lo.

Hôm qua chàng đem về một cuốn "planner" ( kiểu sổ tay hàng ngày ) in rõ to, đẹp với đầy đủ mọi info , lịch của trường, phía sau là toàn công thức toán học, ngữ pháp , cách đo lường, đơn vị...hầm bà lằng những thứ rất ư là thú vị. Chàng dứ dứ khoe. This is for FREE . Hehehe, năm ngoái dưới Cali, mình phải trả $10 each cho cả hai đứa. À, Art section của Beo là 55 phút each day. Seattle muôn năm !

6. Hai đứa con mình lớn rồi. Bữa đi sắm đồ mới giựt hết cả mình. Beo mang giày người lớn số 9 1/2. Bánh Xèo mang giày người lớn số 6 rồi. Lớn thì cứ lo đằng lớn nha. Không lo ăn mà lo dạy. Mấy bữa nay đọc blog của Lan có mí bài này. Suy nghĩ nhức đầu lắm. Dạy con là cả một nghệ thuật. Không có đứa nào giống đứa nào hết. Con mình lớn. Mình dạy nó thì nó cứ why. Why. Mình phải dằn mặt mình để khỏi phải " because I say so " . Rồi nuốt nước miếng giải thích. Từng chút luôn á. Bà Xèo hỏi tối mặt luôn á. Giải thích tiếng anh không trôi thì nhào qua tiếng Việt. Bả Bả chưa thông thì bả. Mommy. Internet. We can check on internet. Beo thì ít hỏi hơn. Mình cũng lo. Thì mình hỏi ông chắc ổng cũng tối mặt mày luôn rồi. Nhiều khi, sao thấy mình lo quá rồi phát bịnh luôn. Tóc bạc nhiều rồi nha. Cũng không tốt ha.

7. Mới dọn lên Seattle thu xếp được môt tuần thì ổng bả đòi đi bơi. Mình mừng vì bây giờ nếu không đi bơi chừng một tuần thì hai đứa cảm thấy bức rức. My body tells me I need to swim. Gần nhà có nhiều hồ bơi. Mua vé vô là hai đứa tự động bơi chứ không cần nhắc. Lap cho đủ 1 tiếng 1/2 rồi lên thôi. Tất nhiên là cũng có goofy around chút đỉnh. Coaches ở trên đây dễ thương. Cho hai đưá bơi free hai tuần " try out" để group theo khả năng. Có một đội toàn Việt Nam không nha. Beo với Xèo khoái lắm. We want to stay with our kind. Hahaha.

Mà đội Việt Nam đông quá, mà mỗi ngày bơi có một tiếng, lại bị chơi ép cho ba lanes cho gần 30 đứa.( Tự cái hồ riêng của đám này đang sửa, hết năm nay mới xong, nên phải mướn hồ khác, nên vậy mà phải share ).Nhìn tuị nó bơi như anchovies swimming ( như cá mòi) thấy mà thương. Beo với Xèo bơi không được.

Dưới Davis, một lane bốn đứa thôi. Nên mình sẽ cho tụi nó bơi với một nhóm khác, bơi ngày 1 tiếng 30 phút, được sử dụng nguyên hồ bơi luôn. Mà head coach bên nhóm đó là đàn bà. Head coach đàn bà nhìn sừng sỏ đồ sộ hơn đàn ông nhiều. Nghe cái gọng của bả vang vang át tiếng còi xe lửa luôn á. Mình nói. Thôi, hang around với "your kind " trong Chùa lớp tiếng việt hay trong trường cũng được rồi. Cả tuần vừa rồi vô gặp bạn Việt trong hồ, tòn đứng hồ hởi phấn khởi tám tám tám không chứ không có tập trung bơi nha ( sao mà giống con mẹ nó trên Fb với blog y chang). Tám trong hồ chưa đã, ra locker thay quần áo tám tiếp. Bơi kiểu này hơi uổng công ba mẹ chở lên chở xuống ngồi ngóc mỏ chờ hàng ngày quá.

8. Nói tới Chùa mới nhớ. Số mình duyên. Bữa ra hồ chơi gặp một nhóm người Việt và ba ni cô người Việt cũng đi dạo bờ hồ. Ai dè chồng mình ra Mô Phật làm quen. Rồi cả nhà được mời tới Chùa lễ Phât và ....ăn xin nhá. Thầy trụ trì cứ. Cho Bánh Xèo bánh nè. Cho mẹ Bánh Xèo đậu bắp nè. Lấy bầu về nấu canh đi. Ăn chao không. Mình rinh về một đống đồ ăn. Có một bịch bánh bông lan vụn vụn của mấy tiệm bánh cho Chùa. Thầy biểu ni cô chia ra cho mình một nữa. Thấy mà thương.

Thầy trụ trì nói. Chùa nghèo lắm. Nhưng đầm ấm như trong gia đình. Lâu lâu rảnh thì đem hai đứa nhỏ lên học tiếng Việt. Chùa mời mình ở lại ăn cơm. Bữa đó tối quá không tiện. Mai mốt nhất định mình sẽ ghé lại chơi lâu hơn.

9. Con chó nhà mình có cái tướng ngủ rất là triền miên ..lạ nha. Nhìn rất là người. Lâu lâu nhìn nó rồi tự hỏi không biết tự nó giống mình hay mình giống nó nữa nha.



Hôm qua em ngủ ngoài này để chờ anh Beo và chị Xèo về đó. Sát cạnh cửa luôn nha. Nhìn tình tứ chưa.

10. Dạo này người người ốp- lai, nhà nhà ốp -lai. Mình nuốt nước miếng làm lơ tuyên bố nha. Không thèm ghen. Không thèm ghen.Nha Nha Nha !