5/4/12

Phong thủy

Việt Nam đã đi một bước rất dài. Dài thòng lòng miệt mài từ cái thời mông mụi ngây thơ cắt cha nó đầu địa chủ landlord cho người nghèo có ruộng cho tới cái ngày hôm nay Ipad laptop BMW lấy đất của người vẫn còn nghèo dâng lại cho địa chủ landlord dưới cái chiêu bài giải toả và đầu tư. Lần này dek có cắt được đầu đầu điạ chủ nào hết được vì các bác í tòn là công dân nước ngoài.

Ha. Tôi đăm chiêu.Tại sao Việt Nam mình fucked up lâu như vậy. Lúc đầu. Tại có quá nhiều thằng ngu. Nhưng ngu thì cũng có có lúc sẽ hết ngu. Miệt mài đi học a á ớ bờ cờ hay đọc báo bình dân học vụ hay chỉ đi học chính trị hay lấy một lớp lịch sử cắt đầu điạ chủ hay Youtube thì cũng biết rồi. Không ai ngu mãi mãi từ thời Việt Minh còn nằm hầm nằm hang ngủ bờ ngủ bụi tới thời ra được khỏi hang lên nhà lầu xe hơi đi nước ngoài nước trong shopping Gucci như thế này được.

Ha. Phong thủy. Thời gian sau này tôi đang nghía mấy con rồng trên áo vua chúa làm tư liệu. Cứ kiếm sách có chuyện rồng đọc miết. Dẫn dắt tới chuyện phong thủy.

Con rồng là một con vật trừu tượng, kết hợp hài hoà của rắn, sư tử, móng rùa và hình tượng chim bay. Mờ mờ ảo ảo. Ly kỳ nhộn nhịp. Vua chúa ngày xưa lấy rồng thêu áo biểu tượng làm uy cho mình để trị dân. Cũng giống như bà con lấy lý tưởng Quốc hay Cộng đặng hù gằn mặt nhau chơi vậy á.

Phong thủy cũng dùng con Rồng để giải thích mọi thứ. Chẳng ai nhìn thấy Rồng nên chẳng biết đúng sai nên dek ai cãi vả được. Nghe ly kì hấp dẫn y chang chuyện chưởng kiếm hiệp là gật gù chấp nhận rồi.

Ha. Lần trước Hội An ra tới cầu Nhật Bản. Được dân local kể cho nghe chuyện chiếc cầu này. Người  Nhật coi phong thủy nên tin con Rồng của nước Nhật có cái đầu ở Nhật nhưng cái đuôi của nó ở tận Hội An. Thầy bà đo đếm tính toán sao đó, rồi chỉ ngay ở chổ mà sau này người Nhật xây cái cầu. Với niềm tin cây cầu có mái che tối bưng bưng  sẽ giữ êm cho cái đuôi con Rồng. Thì nước Nhật sẽ bớt động đất và an bình hơn. Nghe hấp dẫn thiệt nha. Việt Nam chỉ đi giữ cái đuôi con Rồng cho nước Nhật thôi. Làm nhiệm vụ giữ đuôi. Hahaha. Mấy trăm năm nay rồi. Không bị fucked up mới là lạ.

Người Nhật tin vụ này lắm. Cây cầu nổi tiếng mấy trăm năm đang có nguy cơ sập như mí cây cầu khác. Nên bà con kiến nghị trùng tu . Nhưng vẫn chưa làm được vì nan giải là phải làm sao bưng cái cầu đi sửa còn nguyên con . Tháo dỡ tanh bành ra là không xong với người Nhật nha. Mắc công cái đuôi rồng nó quẫy một cái nữa thì stumani mạnh gấp nhiều lần nữa nha. Dân gian truyền thuyết nhiều khi make sense dễ sợ. Pà con tò te là người Nhật bỏ tiền cho Việt Nam nhiều cũng là để giữ êm cái đuôi Rồng của nó.

Hồi xưa đi thi đại học, tôi phải thi môn Sử. Thầy bắt vẽ bản đồ Việt Nam trong ba phút plus ghi chú tất tần tật mọi chi tiết. Tôi mê lắm nha. Chắc vụ lấy bản đồ làm tư liệu trong art cũng bắt đầu từ những bài tập vẽ này.

Có lần về nhà giỡn với Má. Con biết tại sao Việt Nam mình nghèo hoài rồi. Má cười. Lại chuyện gì nữa đây. Tại vì bản đồ Việt Nam treo ngược, up side down chứ sao. Má cười. Cái gì.

Thì Má coi. Cái Móng chân Cái thì ở trên đầu. Cái Mũi Cà Mau thì ở dưới đít. Lộn ngược như thế ngay từ đầu thì không fucked up làm sao được ! Mà dòm lại cái bản đồ Việt Nam không nở hậu nha. Cái Móng quá to. Cái Mũi nhỏ ti ti, toàn bùn sình lầy muỗi mòng rừng tràm âm u chứ không có chi.

4000 năm nay lộn tùng phèo nhức đầu chít mịa. Pà con thử chồng cây chuối 1 phút thử coi. Mà còn phải dằn cái đuôi của con Rồng Nhật xuống nữa.  Vậy thì mần cách nào cũng không bay lên được. Mà có dũng khí mà cố gắng bay lên thì Thăng Long chỉ hai ba tiếng là tới Hạ Long. Hình như chỉ ở Việt Nam mới có Hạ Long. Rồng bay lên chứ ai lại Rồng bay xuống nằm liệt chình ình một bãi thành nguyên cái Vịnh vậy chời !

Phong thủy vậy là không tốt rồi.

Mần sao quay con Rồng lại cho nó hết nhức đầu rồi dở mẹ nó cái cầu kia đi. Sorry mí bạn Nhật nha. Rồng nhà bạn thì bạn đem về nhà. Tự nhiên đem cái đuôi qua ếm bên nhà tui chi vậy không biết. Vậy á.  Thì Việt Nam mới êm được. Êm thì mới tính tới chuyện bay với nhảy. Đơn giản vậy thôi !

Phong thủy. Giải quyết tất tần tận nhá !

Thầy phong thủy Lún Ghẻ bonus cho coi mí cái hình Rồng thêu trên áo Vua Tàu nè:




Mai mốt kể chuyện phân biệt áo Rồng Vua Tàu và áo Rồng Vua các nước chưng hầu (có Việt Nam nha ) khác nhau như thế nào cho nghe. Hấp dẫn lắm nha !

5/2/12

Hoa dại bên đường

Sáng nay đưa Bánh Xèo qua bên trường. Lượm các nàng bông dại dọc dọc mé đường này về. Cắm vô cái lọ dại lượm lại từ cái lọ Marcus mua làm sốt cà bữa hổm. Quăng lên cái tấm trả khăn ăn đại khái cũng dài dại khờ khờ làm từ bao gạo và bao đựng cafe.

Hôm qua giở cuốn lịch đã qua tháng Năm rồi. Bà con Occupiers biểu tình tứ tán các thành phố từ New York xuống San Francisco rồi quàng lên lại downtown Seattle. Tanh tành mấy cái tiệm ở downtown. Hồi trước bà con anti- communist . Giờ thì bắt đầu quay sang anti - capitalist. Đả đảo Pinko (tiếng lóng xài cho Communist). Giờ không lẽ đả đảo Greeno ( tiếng lóng tôi chế ra xài cho Capitalist, green: money). Hôm qua trong trường rủ đi. Hên nghe chồng khuyến cáo. Tear Gas. Đi rồi rủi trúng vô miệng gảy răng ( thim lần thứ mấy nữa) thì răng đâu mà chưỉ nhau trên FB. Nên. Trốn. Không đi.

Bông dại trên Seattle đẹp tuyệt vời.

Tháng Năm. Chợt nhớ tới sinh nhật em tôi. Nhớ Má bận cái áo bầu màu cam lờn lợt viền tua tua trắng nơi cổ áo, kệ nệ vác em đi khám thai bên Từ Dũ. Trời mưa. Mưa tháng Năm. Rào rào quần áo không kịp khô. Mưa to vậy mà không lạnh.Mà cũng không... ngập nước.

Nhớ tháng Năm thì nhớ dây dưa lại qua tháng Hai. Sinh nhật của em trai. Lâu lắm con chị dek có nhớ ngày nhớ tháng.

Tự dưng bữa nay dại khờ nhớ các em. Mấy cái bông dại này mọc đầy đường quanh đây. Sáng nào cũng tí tửng khoe sắc. Để coi cái bình bông này dại được mấy ngày.




Sinh nhật em tôi. Chắc sẽ có bông hồng. Cháo vịt hay thịt quay. Hay cái bánh kem. Và cái bình bông dài dại này. Thằng kia chắc. Bà chơi kỳ. Sao nó có bông mà tui không có. Hay sao có chừng này bông. Ưà. Một bình dại dại này chia làm đôi cho tháng Năm và tháng Hai cũng đủ rồi. Dại chi cho nhiều. Người ta kiu mình ngu !


Bữa em tính mua cho Beo đôi giày. Tôi nói chân Beo hôm nay to đùng. Đừng có mua. Mắc công không có vừa. Em hỏi size mấy. Đôi này size 10 của ...Mỹ. Chân nó dài lằn ngoằn. Đôi giày này là đôi nó ưa nhất. Màu trắng. Nó ít mang. Mang xong lại chùi thiệt sạch phơi khô thế này rồi cất đi. Beo có ba bốn đôi giày. Không hiểu sao chàng lại tỉ mỉ với đôi này như thế. Chắc tại màu trắng ?

Nhớ ngày xưa ba chị em chẳng biết giày tennis là cái gì nhỉ. Tụi nhỏ giờ có hai cái cẳng thôi mà giầy dép guốc đầy ra dọn dẹp muốn mệt luôn.Ngoảnh mặt lại thấy ba chị em không có giầy chỉ xỏ dép lào thò mười ngón chân thôi mà đã bước một bước dài chàng hảng hai phần ba cuộc đời với nhau rồi. Nhớ ngày xưa dì ôm cháu đi làm hộ chiếu. Ai cũng trầm trồ. Chị mới sinh con mười ngày mà cái phọt của chị ngon ...quá xá. Nhớ bốn tháng em chăm Beo thức đêm cho nó bú bình. Giờ Beo cao hơn mọi người trong nhà rất nhiều rồi. Như cái nhánh nhoi ra khỏi cây mẹ và xôn xao muốn đứng một mình rồi.

Hoa dại. Hoa Xuyến Chi. Mọc đầy trước khu vườn của Má. Tôi bày ra cái trò làm giấy với hoa dại. Em cũng tham gia. Làm hư luôn cái máy xay sinh tố. Giấy làm xong phơi đầy sân. Rồi lấy giấy cắt làm thiệp. Bán. Chả được mấy đồng. Vậy. Mà nhớ quá chừng.

Sinh nhật em tôi. Tháng Năm và tháng Hai.
Con chị chằn tinh gấu ngựa sẽ thổi phù một cái. Cho.
Bông dại bay đi với những cánh hoa sên sến tình yêu thương nhớ nhung cho hai đứa trong ngày sinh nhật.

Nhớ thiệt nhiều đong đầy thêm một rừng hoa dại mọc xung quanh đây !