1. Chàng là con của ông bà chủ một nhà hàng lớn ở San Jose. Cái gì cũng có. Chàng ngoan. Học giỏi. Rất có hiếu. Ngoài chuyện đi học, chàng ở nhà phụ ba má đếm tiền chứ không la cà hút sách cờ bạc hư hỏng như nhiều thanh niên khác. Ba má nuôi ăn đóng tiền học cho xong đại học. Tiền học không phải mượn một đồng. Ba má chàng kỳ vọng là sau khi học xong đại học, chàng sẽ về gánh vác cái nhà hàng này rồi phát tán ra một vài cái nữa. Ông bà già không có sức phát triển mạnh thì con trai làm vậy.
Đùng cái. Sự tình chi cũng vì cái đùng một cái mà ra. Bữa tốt nghiệp đại học, chàng mới thổ lộ cho ba má chàng biết là chàng không có theo ngàng quản trị kinh doanh mà là ....art. Và chàng sẽ đi theo học tiếp lên cao học. MFA( Master of Fine Art). Ba má chàng chới với. Cả đời vượt biên qua Mỹ, cực như con chó, khởi sự bằng cái tiệm phở nho nhỏ. Tiếng anh tiếng u không biết. Mà giờ nó nói cái gì. MFA là cái quái gì chứ. Chàng biết cha má sẽ phản ứng như thế nào. Mà chàng cũng không biết giải thích làm sao cho hai người hiểu. Chàng chỉ muốn đi học tiếp ngành chụp hình thôi. Chàng không muốn về nhà phụ đếm tiền nữa. Nói thế nào ba má chàng cũng không hiểu . Gia đình căng thẳng. Chàng dọn ra riêng. Kiếm một công việc pha cafe trong Starbuck. Ba chàng nghe ra, tuyên bố từ chàng con trai của mình. Má chàng khóc hết nước mắt. Cứ len lén gởi tiền cho chàng. Chàng kiên quyết không nhận. Mà cũng không về nhà. Chàng dọn qua New York, trung tâm art của nước Mỹ, enjoy cái cuộc đời của một "starving artist" ( họa sỉ chết đói). Chàng nói. Ba má qua Mỹ để cho chàng đươc sống thật với mình, làm những gì mình mong ước. Giờ chàng đang sống cuộc đời tự do tự toại hợp với mình. Tại sao ba má lại không cho?
2. Ba mẹ cô làm chủ một tiệm nails. Năm nào cũng khai lỗ vốn để khỏi đóng thuế. Gần 20 năm như vậy nên giàu quá mức. Cô đi học tốt nghiêp đại học. Ba mẹ cũng đóng hết tiền cho cô. Lúc ra trường, chật vật lắm cũng không kiếm được công việc tương đương với nghề của mình. Cô đi bán hàng mỹ phẩm trong sân bay. Ba mẹ kêu cô về phụ ba mẹ quản lý tiệm nails. Cô nhất quyết không về. Cô tâm sự với cô bạn thân," mấy đứa em họ của em nó bè dĩu em dữ lắm. Học chi cho tới bậc đại học rồi mà lương không bằng nó làm nails một tuần. Em về nhà chi cho mang nhục." Mẹ cô còn trẻ, thức thời. Tế nhị cung cấp tiền hàng tháng cho cô mướn một căn hộ nho nhỏ cách nhà chừng 30 phút lái xe.Không xa mà cũng không gần lắm cho cô "ra riêng" và "tự lập". Một tuần cô lấy cớ về thăm nhà một lần. Mẹ cô chuẩn bị đồ ăn cả tuần cho cô đem đi. Luôn tiện đổ đầy xăng cho cô. Dạo này cô cũng ít về mỗi dịp gia đình tụ tập. Vì , cô nói," bà con dòng họ nói móc nói xéo, cứ bàn ra bàn vô là đi học cao chi cho tốn tiền rồi cũng không làm ra tiền. Cô ngại lắm." Cô muốn đi học tiếp cao học. Cha mẹ nhất quyết không đồng ý. A dua với bà con họ hàng. Học chi cho cao rồi không kiếm được tiền. Không có nhà không có xe và không có tiền mua hột xoàn.
Cô đang học cao học. Và cô đang mượn tiền chính phủ để đi học. Cô nói cô không thích về nhà nữa. Mẹ cô muốn thăm cô thì thăm. Chứ không về nhà mang cái danh đi học cao học chi cho " nhục".
3. Ba má cô đi làm cả ngày , từ nhỏ là bỏ cô cho người khác take care. Làm có tiền thiệt nhiều, cô muốn gì cũng có. Chỉ thiếu sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ thôi. Ba má cô giàu lắm. Hai ba căn nhà. Cứ cho tiền cô thật nhiều. Ba má cô nghĩ đơn sơ vậy nè. Mình đi làm cực là vì con. Nó muốn gì cũng được. Mình cho nó vào trường tư, cứ trả thiệt nhiều tiền cho người ta dạy nó là được rồi.
Cô có tiền, giao du với đám nhà giàu có tiền rồi tập tành hút sách. Cô nghiện marijuana từ lúc 12 tuổi mà ba má cô không có hay nha. Vì lúc ba má cô về thì đã tối mịt rồi. Tới lúc cô phát bịnh tâm thần vì hút marijuana nhiều quá thì Má cô mới phát hoảng lên. Cô mắc chứng tâm thần phân liệt. Ưa nghe tiếng nói văng vẳng trong đâu xúi cô đi kiếm gasoline mà uống cho chết đi. Hai ba lần phải vô bịnh viện súc ruột. Mới 21 tuổi mà trông cô già hẳn đivì uống nhiều loại thuốc chữa tâm thần. Mắt mày lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác.
Má cô nói với bác sĩ." Nó bị bịnh là tại nó la cà hư hỏng. Tui cung cấp đầy đủ hết cho nó mà nó không biết điều. Coi ra, có bao nhiêu đứa được chu cấp đầy đủ như nó."
So ra cuộc đời này, tiền đâu phải là tất cả . Nhể.
5/2/14
4/20/14
Tửng ngày Chủ nhật
1. Dòm lại cái bài mới nhất cũng hơn tháng. Thời gian chóng vèo vèo. Xoay qua xoay lại thấy còn 10 ngày nữa là hết tháng Tư. Sắp 30 tháng Tư rồi. Thời tiết Seattle dịu dàng lành lạnh và mưa. Mưa ào ào thấm thía y chang Sài Gòn. Có tuần mưa ri rỉ hết 6 1/2 ngày y như Huế. Và có ngày nắng dịu dịu sáng rực rở như lúc này. Spring trên Seattle rầm rộ hoa. Nhưng không bị dị ứng như dưới Davis nữa. Vì có mưa. Nên không có gì than phiền thời tiết mưa trên đây. Mưa vậy cũng không "depressed" trầm cảm gì đâu. Vì quá bận !
2. Bận. Sắp xong cái program này rồi. Chừng nào xong, Lún Ghẻ sẽ kể cho pà con nghe coi "clinical social worker" là mần cái gì. Biết mà dịch sang tiếng Việt chít liền chứ không chơi. Công việc stressful. Nhưng có điều kiện làm việc với người Việt mình. Nhiều chuyện hay tới sững sờ. Học được nhiều thứ. Sẽ kể cho nghe nhá.
3. Đang cai Face book. Dân ta gọi là chơi Phây. Thấy tốn thời gian quá. Đã kêu bận mà hể cứ xà bàn tọa xuống chơi Phây là ngồi lì chai mông. Hahahha. Chơi cái món này ghiền nha. Đã khi bị ghiền thì không còn tốt, rất hại cho sức khỏe. Già gòi. Sức khỏe bây giờ là vàng ròng. Đã tuyên bố trên phây là sẽ cai. Mà cũng bắt đầu có ý thức cai rồi. Nghĩa là chỉ 5 phút /ngày dạo qua dạo lại tí thôi rồi khóa. Mần chuyện khác nhá. Chơi Phây nhiều lúc toàn thấy cãi nhau chí chóe chuyện bao đồng. Cãi đã không cũng không giải quyết được vấn đề chi hết. Đem cái điên cái bực vô mình. Dạo này chỉ muốn coi cải lương rồi cười thôi nhá. Mà thấy mình còn sân si lắm. nên tịnh được lúc nào thì tịnh. Tóc đã bạc mà thấy có người xòe tiền ra khoe trên Face book là điên lên vì... tức. hahah, chi vậy. Nên cứ cai cho bới sân bớt si nhá.
4. Lúc học xong tháng sáu này, sẽ làm một loạt tranh lớn. Biết bao nhiêu là cái ký họa đang nằm chờ phóng thiệt to. Sẽ làm thiệt to. Không có studio vẫn làm to ra được. Không bỏ khung, chỉ xài vải canvas lớn treo vừa tường nhà thôi. Vẽ xong, coi đã rồi cuốn lại ...cất. Vậy là sướng rồi. Lớn cở này nè.
5. Tháng Năm chàng Beo sẽ đi tham dự USA Swimming camp năm ngày ở Colorado, Denver, trại bơi đào tạo dân Ồ Lem bíc á , toàn nước Mỹ lọc ra 36 đứa thuộc "dân tộc tiểu số" cho đi cái camp này nha. Phải đủ điểm và thời gian mới được tuyển chọn nha. Tự hào với con ghê gớm nha.
6. Em Xèo cũng được chọn đi camp cuối tháng Năm , PNS camp dành cho mấy đứa top 10 mùa PNS vừa rồi. Em không đi ngoài tiểu bang. Nhưng sẽ khách sạn với mấy đứa khác. Lần trước em đi trại như vậy. Tối mẹ dek có ngủ được. Hên là em chỉ đi một đêm thôi nhá.
7. Có người hỏi. Cai cafe rồi cai chơi Phây, đời còn gì là vui. Lên chùa à. Hahaha, muốn đi tu thì ở nhà tự tu cho khỏe. Lên chùa chưa chắc tu được. Chùa thời nay chưa chắc là chổ tu hành nha.
8. Ăn chay. Nấu đậu hũ sốt cà chua ăn với cà tím nướng. Cà nướng rồi lỡ xịt.. nước mắm mặn quá. Hết chay luôn. Dạo này ăn lạt lại. Hic, tại bỏ nước mắm nhiều ăn thế nào hồi cũng khát nước. Tuổi già nó sồng sộc tới. Tập Dịch Cân Kinh được gần một năm. Sẽ duy trì. Giờ sáng tập trước khi đi làm. Tối trước khi đi ngủ. Cứ google bài tập này trên internet. Sẽ ra. Tập có hiệu quả lắm nha. Sáng 30 phút. Tối 30 phút. Nhuận trường, hết mệt mõi, hết cạo gió, ngủ được, hết nhức đầu, phong thấp.... tập lâu sẽ rất tốt cho sức khỏe. Trong tài liệu Lún đọc khoe là kiên trì tập sẽ hết bịnh ung thư. Ai không tin chứ mình tin nha. Cái quan trọng là phải kiên trì. Pà con ai mắc mấy cái chứng bịnh rề rề kể trên, nên thử. Lún rất là không thích uống thuốc. Uống thuốc tây chữa được bịnh liền ngay tức khắc nhưng về lâu về dài hư gan hư ruột hư mấy cái nội tạng hết trơn à. Nói chung là tập luyện để sau này không phải uống thuốc.
9. Con nó không chay như mẹ. Nó đợi ba nó về nấu đồ mặn. Khà khà. ông chồng ghiến răng. Con đi bơi. Ăn theo kiểu bà mần sao đi bơi được. Hà hà.
10. Coi hình tranh lớp vẽ Lún Ghẻ đê. Từ 2 học trò, bữa nay vô ra lớp gần 25 người rồi nha. Tự sướng nhá. Lớp ngồi chật hết chỉ 16 người. Hên chưa có bữa nào đi đủ 25.
Lớp vẽ này là niềm tự hào của Lún Ghẻ. Lúc học xong, dự trù sẽ phát triễn ra thành hai lớp nếu xếp đồng ý. Cực mà sướng nhá. Lúc treo hết tranh lên, học trò về hết. ngồi im uống trà với một vài người hay một mình cũng được, ngắm tranh. Vậy thôi mà nhớ Má. Ngày xưa. Má cũng vậy á. Coi tranh nhắp trà . Còn gì sướng bằng.
( một góc lộng lẫy Xuân Seattle nè)
2. Bận. Sắp xong cái program này rồi. Chừng nào xong, Lún Ghẻ sẽ kể cho pà con nghe coi "clinical social worker" là mần cái gì. Biết mà dịch sang tiếng Việt chít liền chứ không chơi. Công việc stressful. Nhưng có điều kiện làm việc với người Việt mình. Nhiều chuyện hay tới sững sờ. Học được nhiều thứ. Sẽ kể cho nghe nhá.
3. Đang cai Face book. Dân ta gọi là chơi Phây. Thấy tốn thời gian quá. Đã kêu bận mà hể cứ xà bàn tọa xuống chơi Phây là ngồi lì chai mông. Hahahha. Chơi cái món này ghiền nha. Đã khi bị ghiền thì không còn tốt, rất hại cho sức khỏe. Già gòi. Sức khỏe bây giờ là vàng ròng. Đã tuyên bố trên phây là sẽ cai. Mà cũng bắt đầu có ý thức cai rồi. Nghĩa là chỉ 5 phút /ngày dạo qua dạo lại tí thôi rồi khóa. Mần chuyện khác nhá. Chơi Phây nhiều lúc toàn thấy cãi nhau chí chóe chuyện bao đồng. Cãi đã không cũng không giải quyết được vấn đề chi hết. Đem cái điên cái bực vô mình. Dạo này chỉ muốn coi cải lương rồi cười thôi nhá. Mà thấy mình còn sân si lắm. nên tịnh được lúc nào thì tịnh. Tóc đã bạc mà thấy có người xòe tiền ra khoe trên Face book là điên lên vì... tức. hahah, chi vậy. Nên cứ cai cho bới sân bớt si nhá.
4. Lúc học xong tháng sáu này, sẽ làm một loạt tranh lớn. Biết bao nhiêu là cái ký họa đang nằm chờ phóng thiệt to. Sẽ làm thiệt to. Không có studio vẫn làm to ra được. Không bỏ khung, chỉ xài vải canvas lớn treo vừa tường nhà thôi. Vẽ xong, coi đã rồi cuốn lại ...cất. Vậy là sướng rồi. Lớn cở này nè.
( Em Xèo có cái "app" mần mấy cái sketches be bé của Lún Ghẻ thành tranh trong bảo tàng nhá hahaha, hù và đi lừa pà con một cú bên FB)
5. Tháng Năm chàng Beo sẽ đi tham dự USA Swimming camp năm ngày ở Colorado, Denver, trại bơi đào tạo dân Ồ Lem bíc á , toàn nước Mỹ lọc ra 36 đứa thuộc "dân tộc tiểu số" cho đi cái camp này nha. Phải đủ điểm và thời gian mới được tuyển chọn nha. Tự hào với con ghê gớm nha.
6. Em Xèo cũng được chọn đi camp cuối tháng Năm , PNS camp dành cho mấy đứa top 10 mùa PNS vừa rồi. Em không đi ngoài tiểu bang. Nhưng sẽ khách sạn với mấy đứa khác. Lần trước em đi trại như vậy. Tối mẹ dek có ngủ được. Hên là em chỉ đi một đêm thôi nhá.
7. Có người hỏi. Cai cafe rồi cai chơi Phây, đời còn gì là vui. Lên chùa à. Hahaha, muốn đi tu thì ở nhà tự tu cho khỏe. Lên chùa chưa chắc tu được. Chùa thời nay chưa chắc là chổ tu hành nha.
8. Ăn chay. Nấu đậu hũ sốt cà chua ăn với cà tím nướng. Cà nướng rồi lỡ xịt.. nước mắm mặn quá. Hết chay luôn. Dạo này ăn lạt lại. Hic, tại bỏ nước mắm nhiều ăn thế nào hồi cũng khát nước. Tuổi già nó sồng sộc tới. Tập Dịch Cân Kinh được gần một năm. Sẽ duy trì. Giờ sáng tập trước khi đi làm. Tối trước khi đi ngủ. Cứ google bài tập này trên internet. Sẽ ra. Tập có hiệu quả lắm nha. Sáng 30 phút. Tối 30 phút. Nhuận trường, hết mệt mõi, hết cạo gió, ngủ được, hết nhức đầu, phong thấp.... tập lâu sẽ rất tốt cho sức khỏe. Trong tài liệu Lún đọc khoe là kiên trì tập sẽ hết bịnh ung thư. Ai không tin chứ mình tin nha. Cái quan trọng là phải kiên trì. Pà con ai mắc mấy cái chứng bịnh rề rề kể trên, nên thử. Lún rất là không thích uống thuốc. Uống thuốc tây chữa được bịnh liền ngay tức khắc nhưng về lâu về dài hư gan hư ruột hư mấy cái nội tạng hết trơn à. Nói chung là tập luyện để sau này không phải uống thuốc.
9. Con nó không chay như mẹ. Nó đợi ba nó về nấu đồ mặn. Khà khà. ông chồng ghiến răng. Con đi bơi. Ăn theo kiểu bà mần sao đi bơi được. Hà hà.
10. Coi hình tranh lớp vẽ Lún Ghẻ đê. Từ 2 học trò, bữa nay vô ra lớp gần 25 người rồi nha. Tự sướng nhá. Lớp ngồi chật hết chỉ 16 người. Hên chưa có bữa nào đi đủ 25.
Lớp vẽ này là niềm tự hào của Lún Ghẻ. Lúc học xong, dự trù sẽ phát triễn ra thành hai lớp nếu xếp đồng ý. Cực mà sướng nhá. Lúc treo hết tranh lên, học trò về hết. ngồi im uống trà với một vài người hay một mình cũng được, ngắm tranh. Vậy thôi mà nhớ Má. Ngày xưa. Má cũng vậy á. Coi tranh nhắp trà . Còn gì sướng bằng.
Subscribe to:
Posts (Atom)

