1. Ná thở với cái blog miễn phí này. Bữa nay nó dek cho mình post hình nữa. Nó kêu mày hết được fi rồi. Mày phải mua thêm "gíc". Dek ! Vài bữa bà chuyển hàng của bà qua chỗ khác. Mắc mớ chi tháng tháng đóng vài đồng post hình. Thôi, mình chịu khó nghiến răng viết blog chay. Pà con chịu khó coi blog vegan không thịt tàm tạm vậy nha.( xài fr. e . e mà nhiễu chưa ta ơi).
2. Ná thở với mí ngày hôm nay. Hai đứa nhỏ đi bơi đường dài. Cả khu Seatte có một cái hồ dài ở Federal Way. Nên đúng là long course. Lo... o... o... ong days quá chừng. Một cái event khoảng 100 đứa bơi. Ngồi chờ chít dịch luôn. Hên là mình vẽ hàng của mình nha. Hai ngày rưỡi vẽ xong bữa chủ nhật về cái tay sưng phồng lên, nhức quá chừng. Chời chời. Sợ ung thư mấy ngón tay là chít cha cái đời quạ sỉ.
3. Mà Beo bữa nay làm bà con ná thở. Chàng đứng thứ 2 rồi thứ 3 ta ơi. Của mí cái event chàng bơi á. Cái nào cũng dứt xuống 10- 30 giây luôn. Bữa nay mẹ mới thấy con trai của mẹ lớn tới cở nào rồi nha. Hot boy của mẹ rồi. Hic. Không cho bà con coi hình được nha. Mấy dear của Lún Ghẻ bên Fb thì còn nghía cặp giò của chàng được. Mừa chàng này cà chớn. Không cho mẹ chụp hình. Mình ngồi thiệt xa, zoom mù mịt mới tóm được con mình. Giống Má mình nói ngày xưa khi ai đó khen mình bữa nay sao tự nhiên lớn vụt lên. Nuôi nó tới chừng ấy rồi bây giờ nó phủi mình cái một. Nhìn Beo nhớ Má dễ sợ ta ơi. Hồi lúc Beo mới hai ba tháng. Bà ngoại cứ nắn cặp giò Beo. Sợ sau này Beo có cặp giò giống tía nó, lùn. Giờ Beo vọt lên thành chàng trai mất rồi. Cứ nhìn con lại nhớ tới ngày xưa quá chừng chừng nha.
4. Bánh Xèo phải thi với mấy đứa 11 với 12 tuổi nên nó không đứng thứ cao như Beo kỳ này. Nhưng nàng take off thời gian của nàng nhiều lắm. Cà hai cùng qualified cho cái PNS cuối năm nay. Sáng nay coach bảo Beo còn qualified bốn cái events cho sectional cuối tháng 8 này. Sectional bự hơn Regional. Mê quá. Giấc mơ Olympic trial đang nằm trong tầm tay của ....hai vợ chồng. Hahhha, tham thì thôi nha !
5. Hôm qua Bánh Xèo thi xong về với Mẹ. Beo phải ở lại thi tiếp tới tối. Con bé ngồi nhờ mẹ dò bài. Nó học tới chữ parasite ( ký sinh trùng) mà đọc hoài không nhớ. Mình phải giải thích như con bọ chét trong người con chó Happy , nằm trong đó hút máu con chó ( là host ) mà sống. Nàng ngồi đăm chiêu một hồi. À, vậy là human being cũng là parasite. We live on the earth but we suck in , exploit nd destroy the earth. Nghe cái muốn ná thở luôn nha. Hahaha đúng là Seattle liberal muôn năm . Mấy cái environmentalists trong trường của Bánh Xèo tối ngày cứ Green day and Save the Earth miết rồi con nhỏ nó nhiểm tới cái mức này rồi.
6. Bữa bạn Hương lên nhà. Mình dắt bản đi cái tour y chang như bữa dắt Lan và Marcus đi. Ngồi đúng chổ cái cầu de ra ngoài hồ chụp hình dòm qua nhà Bill Gate luôn nha. Về nhà cũng ....ăn bánh xèo. Khác cái lần này có thim bánh nậm làm cho mấy đứa nhỏ nhà này ăn. Hahahha. Riết rồi ai lên Seattle sẽ có tour Lún Ghẻ leo dốc xuống dốc dạo bờ hồ chụp hình bông qua hàng rào nhà người ta về ăn bánh xèo uống càfe Di Linh dòm tranh trong nhà tắm và nhà bếp . Bữa thiệt khùng. Đưa hàng cho Hương đem về cho chú Gác và Bi mà....lại quên đưa cho... Hương. Vô duyên quá. Bánh Xèo nói. Thôi để lần khác cô Hương lên con đưa cô Hương cái bông sen bự.
7. Hồi xưa bà nội hay mua bánh nậm cho hai đứa nhỏ. Sau này bà mất, làm gì còn bánh mà ăn. Mẹ chỉ làm bánh bèo và bột lọc trần. Mấy lần trước Bánh Xèo nói nó thèm ăn bánh của bà nội mua. Trời, bánh gì. Bà mua quá chừng bánh. Biết cái nào ta. Giải thích mãi. Cuối cùng nàng vẽ một cái hình chữ nhật. Mẹ chịu thua ! Sau này xuống nhà Lan. Anh H mua bánh nậm cho mấy đứa ăn. Cô nàng la lên. That is it! Cái bánh này nè mẹ ! Bánh này có lá chuối. Ai mà biết làm. Hôm bữa coi trong blog một bạn chỉ cách làm bánh nậm dễ quá chừng. Chợ Việt sát nách nhà hai phút đi bộ. Thế là mua lá chuối về. Quậy bột. Khoe với bạn Lan trong điện thoại là Châu đang làm bánh nậm. Trời, biết làm không. Ai biết. Để coi. Hai đứa nhỏ về quất không kịp hấp bánh luôn nha. Hahahah thành công không tưởng. Chắc tại mới 2 tiếng đi bơi con mình đói. Mình đổ mỏng lét , ăn không hao bột hao thịt mà thấy hao... lá chuối quá. Beo nói lần sau mẹ đổ dày lên. Chàng không thấy tiếc lá như mẹ mà. Ăn mỏng mắc công lột lá quá. Hahaha.
8. Chỉ có một trục trặc nho nhỏ nhưng rất là bậy bạ. Gói xong hết đống bánh rồi thì mới nhớ là hồi lúc dọn nhà quăng cha cái xửng hấp bánh đâu mất rồi. Chời chời. Hấp bánh trong cái rổ nhựa mới ghê. Loay hoay một hồi. Khô hết nước, xém cháy khét cái nồi và móp luôn cái rổ. Hhahaha. Vậy mà xoay xở vượt khó cuối cùng cũng hấp được hết đống bánh mới ghê. Nhìn tụi nó ăn. Nhớ bà nội ghê gớm ta ơi.
9. Ông nội lên chơi. Ông đem lên cho một đống băng Thúy Nga ông mua ...ở Diệt Nam, $2 cái. Bữa Thúy Nga Tô Ngọc Lai kiu dẹp tiệm cái băng thứ 100 rồi mà giờ tới 104. Trơ trẽn nói sạo bà con thì thôi luôn nha. Mà 104 dở quá chừng. Có nhiu đó xào qua xào lại nghe muốn ngán ngược thì ai mà thèm mua. Mua $2 mình còn thấy mắc nha. Mình zumba quen rồi nghe lại nhạc khiêu vũ của Thúy Nga không nhảy được nha.
10. Nói với Hương là nhạc Việt Nam sên sến để dành khóc chơi vơi thất tình với uống rượu nồng nồng sầu sầu ủ dột thôi chứ đúng là nhạc Việt Nam nghe depressed dễ sợ. Nghe rầu rỉ xong đang buồn mà không muốn nhảy xuống sông xuống cầu mới là lạ. Vụ này bạn Lừng có la bên nhà bản rồi nha. Mình gạch đít mực đỏ nói lại thôi.
5/16/12
Văn hóa xếp hàng (hay chen lấn) của người Việt Nam
rất là tởm lợm nha. Tôi không thể nào hiểu nổi. Coi ở đây nè và ở đây nữa.
Nhớ ngày xưa thời bao cấp. Cái dek gì cũng phải xếp hàng. Tôi là cái đứa phải phụ Má xếp hàng lấy bánh mì rồi mua thịt, mua gạo, mua dầu hôi.... tất tần tật. Cái cảnh mua thịt là kinh nhất. Xếp hàng lấy số rồi lại xếp hàng một lần nữa lấy thịt.Nhớ hồi đó ông Lên bà Nhiễn chơi ăn gian. Ông xếp một bên bà xếp một bên. Nên lúc bà lấy được số thì cũng tới phiên ông lấy thịt. Nên nhà bên đó lúc nào cũng ăn được thịt ngon. Heyey, hồi xưa thời còn đói, hai vợ chồng đó hợp đồng tác chiến ngon lành vậy. Sau này khá lên, li di cái rẹt nha.
Nhà tôi chỉ có một mình tôi. Nên tới phiên thì thường là toàn bầy hầy mấy miếng thịt nọng. Mà ngày xưa bà con kiên nhẩn dễ sợ. Biết là dek còn thịt ngon nhưng cứ phải đứng in line. Được cái gì thì được. Đúng là cực. Nhưng ít chí người ta không chen lấn tởm lợm như một bầy heo đói như bây giờ nha. Bây giờ tình hình Việt Nam khá lên. Không còn đói như ngày xưa. Thì người ta có sức khoẻ để làm chuyện khác. Chen lấn !
Lúc qua Mỹ, tưởng sao. Bên đây cũng xếp hàng. Hai ba tiếng" get line" để đi cái ride hai ba phút ở Disneyland. Xếp hàng cả một đêm để shopping hàng sale vớ va vớ vẩn ngày Black Friday. Hay hai ba tiếng đi ăn cái buffet hoàng tráng ở Las Vegas. Mấy cái đó thì miễn có tôi đi. Tôi nói với chồng. Ngày xưa em phải xếp hàng nhiều quá rồi. Bi giờ em thà nhịn sướng nhịn ăn chứ không chiu cực xếp hàng nữa.
Rồi có những thứ phải chờ ở DMV hay mấy cái cơ quan hành chính. Lâu lắc hai ba tiếng cho xong việc là chuyện bình thường. Nói chung cũng nhiểu y chang như ở Việt Nam. Nghiệm ra. Đâu cũng vậy. Nhiều thứ phải xếp hàng, phải chờ.
Nhưng ở Mỹ rất hiếm những cảnh chen lấn nhốn nháo như ở Việt Nam trong cái việc xếp hàng . À. Ngoại trừ mí cái sale crazy như Black Friday hàng năm cái đám khùng một cách rất man rợ chen nhau đi mua cho được một vài cái laptop onsale. Chứ thiệt ra, tụi Mỹ rất có văn hoá trong việc xếp hàng. First come first serve. Heheh, nó không ưa ai thì xách súng đi bắn cái đùng chơi cho vui để "make statement" chứ đụng tới việc xếp hàng í , tụi nó phải coi như là rất kiên nhẩn và lịch sự.
Dân mình thì không nha. Xếp hàng thì phải đồng nghĩa với việc chen lấn. Chen lấn hỗn loạn y như một bầy heo. Mà mình không chen thì không tới phiên mình. Nên cứ phải chen !
Trong sân bay máy lạnh xếp hàng làm thủ tục cũng chen lấn hay là cứ cut off mấy người phía trước. Chen nhau lấy cho được vài phần ăn. Tôi có kể trong entry này nè. Rồi đi vô siêu thị cũng cut people off. Chị, cho em ... trả tiền trước được không ? Vô bịnh viện. Cái này nổi hết da gà lên nè. Chen nhau nghẹt thở trong tất cả mọi sinh hoạt. Đóng tiền, lấy số, mua thuốc, rồi trả thuốc. Cái lổ thu $ nhỏ xíu. Một trăm cái tay thò vào. Mồ hôi người này đụng người kia. Đụng da đụng thịt người lạ là một điều rất mất vệ sinh. Huống chi còn thêm một trăm cái miệng gào thét, nước miếng nước dãi người này tứ táng vô mặt người kia.... Đi công viên trong dịp lể tết trời nắng thiệt gắt nha. Mà chen... nói chung là cái gì cũng chen lấn. Dek hiểu nổi.
Cái cảnh phụ huynh chen nhau đi mua đơn cho con đi học trường tốt ở hai cái link phía trên làm tôi rùng cả mình. Cho con đi học trường tốt mấy mà behave như vậy "for a start" thì sau này con mình cũng trở thành heo y chang như mình. Có học trường danh tiếng mấy thì cũng rứa thôi.
Sorry vì cứ phải ví dân Việt chen lấn như một bầy heo đói trong lúc người ta không phải là heo và không có đói mà nhiều khi lại quá no là khác. Nhưng đúng là không thể nghĩ tới một hoạt cảnh nào cho sang trọng nhân văn hơn cái cảnh heo đói dành ăn !
Túm lại nè. Hồi xưa đói thì không chen lấn. Bi giờ không đói, sướng lên rồi, sang trọng, rồi tung ra biển lớn với WTO và sổ toàn tiếng Tây mà cái thói chen lấn thì cứ như cái điểm son văn hoá thường ngày của người Việt Nam rạng ngời trong hầu như mọi thứ sinh hoạt. Thì 100% là tại phong thủy Việt Nam không tốt chứ còn gì nữa.
Nhớ ngày xưa thời bao cấp. Cái dek gì cũng phải xếp hàng. Tôi là cái đứa phải phụ Má xếp hàng lấy bánh mì rồi mua thịt, mua gạo, mua dầu hôi.... tất tần tật. Cái cảnh mua thịt là kinh nhất. Xếp hàng lấy số rồi lại xếp hàng một lần nữa lấy thịt.Nhớ hồi đó ông Lên bà Nhiễn chơi ăn gian. Ông xếp một bên bà xếp một bên. Nên lúc bà lấy được số thì cũng tới phiên ông lấy thịt. Nên nhà bên đó lúc nào cũng ăn được thịt ngon. Heyey, hồi xưa thời còn đói, hai vợ chồng đó hợp đồng tác chiến ngon lành vậy. Sau này khá lên, li di cái rẹt nha.
Nhà tôi chỉ có một mình tôi. Nên tới phiên thì thường là toàn bầy hầy mấy miếng thịt nọng. Mà ngày xưa bà con kiên nhẩn dễ sợ. Biết là dek còn thịt ngon nhưng cứ phải đứng in line. Được cái gì thì được. Đúng là cực. Nhưng ít chí người ta không chen lấn tởm lợm như một bầy heo đói như bây giờ nha. Bây giờ tình hình Việt Nam khá lên. Không còn đói như ngày xưa. Thì người ta có sức khoẻ để làm chuyện khác. Chen lấn !
Lúc qua Mỹ, tưởng sao. Bên đây cũng xếp hàng. Hai ba tiếng" get line" để đi cái ride hai ba phút ở Disneyland. Xếp hàng cả một đêm để shopping hàng sale vớ va vớ vẩn ngày Black Friday. Hay hai ba tiếng đi ăn cái buffet hoàng tráng ở Las Vegas. Mấy cái đó thì miễn có tôi đi. Tôi nói với chồng. Ngày xưa em phải xếp hàng nhiều quá rồi. Bi giờ em thà nhịn sướng nhịn ăn chứ không chiu cực xếp hàng nữa.
Rồi có những thứ phải chờ ở DMV hay mấy cái cơ quan hành chính. Lâu lắc hai ba tiếng cho xong việc là chuyện bình thường. Nói chung cũng nhiểu y chang như ở Việt Nam. Nghiệm ra. Đâu cũng vậy. Nhiều thứ phải xếp hàng, phải chờ.
Nhưng ở Mỹ rất hiếm những cảnh chen lấn nhốn nháo như ở Việt Nam trong cái việc xếp hàng . À. Ngoại trừ mí cái sale crazy như Black Friday hàng năm cái đám khùng một cách rất man rợ chen nhau đi mua cho được một vài cái laptop onsale. Chứ thiệt ra, tụi Mỹ rất có văn hoá trong việc xếp hàng. First come first serve. Heheh, nó không ưa ai thì xách súng đi bắn cái đùng chơi cho vui để "make statement" chứ đụng tới việc xếp hàng í , tụi nó phải coi như là rất kiên nhẩn và lịch sự.
Dân mình thì không nha. Xếp hàng thì phải đồng nghĩa với việc chen lấn. Chen lấn hỗn loạn y như một bầy heo. Mà mình không chen thì không tới phiên mình. Nên cứ phải chen !
Trong sân bay máy lạnh xếp hàng làm thủ tục cũng chen lấn hay là cứ cut off mấy người phía trước. Chen nhau lấy cho được vài phần ăn. Tôi có kể trong entry này nè. Rồi đi vô siêu thị cũng cut people off. Chị, cho em ... trả tiền trước được không ? Vô bịnh viện. Cái này nổi hết da gà lên nè. Chen nhau nghẹt thở trong tất cả mọi sinh hoạt. Đóng tiền, lấy số, mua thuốc, rồi trả thuốc. Cái lổ thu $ nhỏ xíu. Một trăm cái tay thò vào. Mồ hôi người này đụng người kia. Đụng da đụng thịt người lạ là một điều rất mất vệ sinh. Huống chi còn thêm một trăm cái miệng gào thét, nước miếng nước dãi người này tứ táng vô mặt người kia.... Đi công viên trong dịp lể tết trời nắng thiệt gắt nha. Mà chen... nói chung là cái gì cũng chen lấn. Dek hiểu nổi.
Cái cảnh phụ huynh chen nhau đi mua đơn cho con đi học trường tốt ở hai cái link phía trên làm tôi rùng cả mình. Cho con đi học trường tốt mấy mà behave như vậy "for a start" thì sau này con mình cũng trở thành heo y chang như mình. Có học trường danh tiếng mấy thì cũng rứa thôi.
Sorry vì cứ phải ví dân Việt chen lấn như một bầy heo đói trong lúc người ta không phải là heo và không có đói mà nhiều khi lại quá no là khác. Nhưng đúng là không thể nghĩ tới một hoạt cảnh nào cho sang trọng nhân văn hơn cái cảnh heo đói dành ăn !
Túm lại nè. Hồi xưa đói thì không chen lấn. Bi giờ không đói, sướng lên rồi, sang trọng, rồi tung ra biển lớn với WTO và sổ toàn tiếng Tây mà cái thói chen lấn thì cứ như cái điểm son văn hoá thường ngày của người Việt Nam rạng ngời trong hầu như mọi thứ sinh hoạt. Thì 100% là tại phong thủy Việt Nam không tốt chứ còn gì nữa.
Subscribe to:
Posts (Atom)