9/20/24

Chuyện coi hình xong rồi nhớ lại nè

Xong vụ họp lớp thì bà con bắt đầu phóng hình lên mạng. Pà con bắt đầu share hình ra coi.

Thì từ từ mình nhớ lại nhiều thứ nhé. Mà cái mình không nhớ tất nhiên người khác nhớ. Rồi lại lòi ra biết bao nhiêu thứ.

Kể lại vài chuyện cho nghe nhé.

Chuyện của Anh Tư

Các bạn họp lớp LQD bên Mỹ các bạn họp lớp LQD bên Việt Nam. Có tấm hình chụp chung với anh Tư.  Không biết đứa nào kêu là anh Tư. Tên thiệt không phải vậy. Anh này chủ nhiệm lớp 12 A4 . Anh dạy lý. Giờ ngồi nghỉ lại. Anh Tư gan cùng trời mây mới dám chủ nhiệm cái đám lũ quỉ đói mà quậy còn hơn quỷ ngày xưa.

Anh Tư cao, ngày xưa ốm chứ không có da thịt như bây giờ. Đeo mắt kiếng cận dày cui. Nghiêm trang, hiếm khi nào cười lắm. Tóc chẻ chính giữa năm năm hay sáu bốn chi đó. Lúc nói chuyện hay giảng bài chuyên nghề dùng ngón tay trỏ chỉ nhịp nhịp.  Sao ngày xưa không nhớ chi chi toàn nhớ chuyện chọc ghẹo nhau trong giờ  lý của anh Tư. Anh giảng bài. Đụng tới chữ nào có dính líu tới tên cha tên mẹ là có đứa sẽ táo tợn hỏi , “ xin thầy đọc lại giùm câu đó.”  Tất nhiên là anh sẽ đằng hắng mà đọc lại với giọng to hơn. Tất nhiên là sẽ có đứa thút thít cười. Tất nhiên là cái đứa bị chọc sẽ quay lại chửi thì thào trong miệng. Có ai đời đứa mất dạy nào lại nghỉ ra cái trò mượn thầy giáo chọc ghẹo tên phụ huynh như cái lớp mình không. Mình vẫn còn thán phục mình . Học như vậy mà sao lại tốt nghiệp trung học được hay quá.

Lớp mình chuyên trị bỏ trốn nguyên một lớp đi chơi. Không phải một lần mà nhiều lần. Lần đó đi chơi một chuyến bão táp. Không nhớ là suối Lồ Ồ hay Bửu Long. Xe đạp như thế nào mà té gẫy răng. Sưng vều cái mỏ. Mình vô lớp. Anh Tư thấy. Hahaha anh hỏi Thủy Châu trốn học đi chơi bị té gãy răng phải không. Hỏi không cần trả lời. Anh cười cười . Đã bảo là anh í hiếm khi cười. Mà hôm đó. Anh cười. Hỉ hả lắm. Hahaha

Anh Tư làm giám khảo chấm thi xem lều trại lớp nào đẹp nhất bữa cắm trại cuối năm của trường.

Lớp mình được phân công hoá trang lều trại cho sao cho giống nước Cu Ba. Phần trại gần ngay phòng vệ sinh. Không nhớ đứa nào phân công dựng trại. Mấy cây cọc tre vườn không nhà trống cũng trống không không. Vài sợi dây long lánh tua tủa . Tụi nó kéo cái ghế gỗ dài trong lớp ra... chắc là hàng rào ...trại. Xong treo lá cờ Cuba lên gòi đóng cái bảng ghi chữ Cuba . Một bầy ngồi trong đánh tiến lên. Hhahaha. Không biết người Cuba có đánh tiến lên không chứ ngày xưa. Đám 12 A4 này vừa trai vừa gái toàn tiến lên và bài cào. Coi như có học thêm môn toán rồi á. 

Vậy thôi. Rồi. 

Đoàn giám khảo đi qua rồi đi lại không thấy gì hết. Mình nhớ Anh Tư cứ giả lơ coi như không biết lớp này là lớp nào. Hahahah.

Giờ thầy trò chụp với nhau tấm hình sau 35 năm. Anh Tư cười rạng rỡ với học trò. Tóc thầy bạc tóc trò cũng bạc. Thấy mà thương. Thấy mà nhớ. 

Chuyện T.

Bữa chụp hình cái gái xinh xinh lớp mình áo dài tung tăng trẩy LQD thì nhớ T.

Nàng này có hai cái lúm đồng tiền xinh thiệt là xinh. Tóc tém. Ngày xưa mới vô lớp mười. Hai má con mình chạy chung một chiếc xe đạp màu cánh dán. Mình chở Má tới trường LQD rồi Má đi làm.  Lớp mười học buổi chiều. Bữa sáng có giờ nữ công gia chánh. Mình tới trễ. Bảo vệ đóng cửa không cho vào. Mình đứng trước cổng trường. Nước mắt cứ thế lả chả rơi. Vừa lúc T và một đám bạn trai cũng tới. Trễ. Nên không được vào trường. Nàng hí hửng. Không cho vô thì mình đi về. Thấy mình khóc. Nàng cười. Có chi đâu mà khóc. Không cho vô thì đi về. Nàng nói. Lên xe T chở Châu về nha. Mình vẫn còn thút thít. 

Leo lên chiếc xe đạp mini của T. Màu hồng phải không T. Nàng và một đám bạn trai đạp xe đưa mình về Cao Thắng. Líu lo hết cả con đường XVNT. 

T hay nói Châu có cặp mắt ướt át hút hồn người ta . Khà. Tại hay khóc nhiều lắm. Nên mới ướt rười rượi như vậy.  Hên gặp cái đám chúng mình. Bắt đầu cười nhiều. Cười ha ha cho tới ngày hôm nay đó T. 

Hôm nay T vẫn xinh. Hai má lúm đồng tiền vẫn tươi. Nụ cười năm xưa giờ rạng rỡ hơn trong tà áo dài lả lướt với các bạn ngày hội ngộ. 

Xinh tươi hoài nhé. Bạn yêu. 

Chuyện trai A3

Có chàng kia chàng nói chàng hoc A3. Sau ngày reunion LQD ở Cali, chàng facebook hỏi mình có nhớ chàng không. Chàng quăng cho vài tấm hình ngày xưa. Ráng lắm cũng không nhớ. Mình không nhớ thì chàng nhắc cho nhớ nè. Ngày xưa không học chung nhưng đi thi thì xếp chung một bàn. Mình đoán tại hai tên hai đứa cùng chữ “ Ch” . Chàng thổ lộ. Nhìn thấy Châu đẹp quá mình không làm được bài luôn. Hahahah nghe ham quá. Hai đứa tám qua tám lại một hồi thì chàng nói. Ngày xưa có giấy bảo lãnh nên không học hành chi hết. Ham chơi lắm. Hahha Got ya. Vậy là tại ham chơi mà làm không được chứ có phải tại Châu đẹp đâu ta. Lại khéo đổ thừa. 

Xong chàng nói. Hình như Châu quăng một cái giấy copy cho mình. Hahahha Mình nhớ ngày xưa mình toàn copy người khác. Mần sao mà quăng copy cho ai. Hỏi chàng nhớ bữa đó thi môn gì không thì chịu.

Nhớ vụ đi thi tốt nghiệp có vụ chia các lớp ra thi. Không biết chi cho cực vậy. Chắc trong trường nghỉ làm vậy sẽ tránh nạn copy bài. Hahahha quên đi nha. Mình nhớ năm mình thi tốt nghiệp bốn môn.  Toán Lý Anh Văn. Thì ba môn đầu mình copy hết cả ba. Hahahah mà toàn copy từ trai và gái lớp khác đó chứ. Nhớ trong hai ngày đi thi tốt nghiệp, mình và Mo về nhà Mo nghỉ trưa. Nó hù má nó là hai con này đi thi nha. Thi kỳ này quan trọng nha. Má ở nhà nấu đồ bổ dưỡng cho tụi này về ăn trưa nha. Hahahahah. Hên cả hai con đậu tốt nghiệp. Không dám đổ thừa tại bữa đó ăn đồ không bổ . Hahahha.

Ngày xưa nhiểu tàng.


Tấm hình chụp vào ngày cuối cùng năm mười hai. Nhớ là mình khóc. Vừa tan trường là thấy buồn não rồi. Mo đạp xe song song với mình đi về tận Cao Thắng. Mo không biết nói chi. Sau này có gì khóc lóc, bực bội hay đi chửi nhau với ai. Mình toàn đi với Mo. Hahahah. Nàng là nhân chứng lịch sử với biết bao phi vụ với hậu 12 A4  nối dài với A6 và các A khác xong bên N luôn. Hahahah.

Thu về lành lạnh Seatle rồi nè. 

Ngồi viết lại vừa cười vừa nhớ. 

Cái ngày xưa đó. Mêng mông.

Bồng bềnh. Ngây ngô dài dại.

Đáng yêu biết chừng nào. 

8/25/24

Ba mươi lăm năm (III)

BTC dặn buổi chiều đúng năm giờ có mặt tại nhà hàng Ngọc Sương nha. Không được đi trễ nha. Giờ Việt Nam mình giây thun cỡ nào rồi. Trong lúc chờ đợi pà con trang điểm son phấn, mình kể chuyện hai cái bánh thiệt to nằm sẳn chờ khách cho mà nghe nha.



Chị hiệu trưởng kêu. Các em tới chụp với hai cái bánh đi nha. Bánh bên trái là bánh rau câu. Hàng chữ xanh dương LQD và hai con số 35 màu đỏ của một gái LQD làm. Thiệt là dễ thương. Bánh rau câu ngon lắm nha. Lúc sau mình ăn cái bánh này nhiều nhất luôn á. Mình ăn it́ dành bụng ăn bánh thôi đó. 

Bánh thứ hai được làm thành hình quyển sách học trò mở. Bên trong nhẹ nhàng trang trí bằng hai chùm hoa phượng tươi mà hiệu trưởng chia sẻ là chị nhờ các bạn ở hái rồi giữ trong tủ lạnh thiệt tươi cho ngày đoàn tụ hôm nay.

Những cánh phượng ép khô trang trí xung quanh cái bánh này do các bạn từ Huế, Đà nẵng, Florida hay những nơi nào có hoa phượng gởi về cho chị. Vậy là mai mốt thấy hoa phượng chắc chắn mình sẽ nhớ chị hiệu trưởng LQD nha.

Trai A2 giọng chùn xuống. Mình cũng rươm nước mắt vì xúc động. Chi T. ơi. Chị làm vậy làm sao tụi em dám ăn cái bánh này đây. Chứ mà ăn nha. Bánh ngon. Chút ăn hết bánh luôn nha. 

Bà con bắt đầu lục tục kéo vào. Anh MC thấy mình không hỏi thăm mình. Mà.

 Xin Đì đâu. Mình kêu chút xí Xin Đì vô. MC có vẻ lo lắng.

Xin Đì đăng ký hát đầu tiên. Giờ này chưa thấy đâu.

Hahaha ủa có vụ này nữa à. MC khẳng định. Xin Đì đăng ký hai bài luôn đó nha. Hahaha Mình khâm phục gái nhà mình quá.

Chút xí Xin Đì dẫn hai trai lạ vô. Mình hí hửng thông báo MC liền.

Xin Đì đây.

Mình nói chút xi khai mạc xong mày hát bài gì. Gái ngỡ ngàng. 

What.

Mày hát đầu tiên. Hahahha. Gái kêu làm gì có. Tao phải uống hết chai rượu đầu tiên mới hát được. MC đi kêu người khác hát đi nha. Hahaha rồi pó tay chấm cá cơm em Xin Đì.

BTC xếp bàn theo lớp nên hai gái A4 ngồi chung với mình. Dâu, rể trai lạ và Uber exclusive chuyên trị chở gái A4 cũng ngồi chung bàn luôn.

Gái ngồi bên trái mình học chung mình cấp I,II, III. Ngày xưa LQD ngồi chung bàn luôn mới ghê. Qua Mỹ mần sao hai đứa lại học chung một trường UC Davis, lần này chỉ khác nhau 10 năm thôi. Mình biết gái vậy là hơn 40 năm rồi. Vậy mà bữa nay mới biết gái này có cái nghề chùi ly cho thiệt sạch thiệt sáng bóng. Chùi hết một đống giấy của nhà hàng. Xong dòm lên. Đưa ra bóng đèn coi còn tì còn vết chi chi không. Kiểm tra xong duyệt mới đưa ly cho mình. Hahaha cái nghề chùi ly này nó lây. Nha. Lan qua hai gái ngồi kế bên cũng bắt đầu tỉ tê vừa tâm sự vừa chùi. Nhìn thấy mà thương luôn. Chùi ly cũng có thể là một môn trị liệu. Mình nghỉ trong đầu.

 MC của buổi họp mặt này vui.

Mấy gái thì thầm. Sao tụi nó nhìn trẻ vậy ta. À, tụi nó cười như thế này mười năm với nhau rồi . Mần sao cũng không già được.

MC đọc câu thơ khai mac thế này. Tuổi trẻ cứ việc ăn chơi cho đã. Tuổi già lặng lẽ ăn queo phe. Hahaha.

Mình si nghỉ một đám LQD sau này về già một đám vô dưỡng lão chung một tụ chắc chắn là vui. Đứa này đẩy wheelchair cho đứa kia. Gái này chùi cho gái kia. Vụ chơi U hay đạp bong bóng chắc không duyệt chứ vụ nhắm mắt đút chuối cho nhau ăn chắc chắn còn được. 

Nếu được là LQD reunion every day thì coi như tụi mình dưỡng già thành công.

BTC mời mọi người hát chung với nhau ba bài. Không khí lúc hát chung với nhau thiệt là cảm động. Nhất là bài Bụi Phấn. Mình nhớ bài này là bài rất phổ biến vào thời điểm khóa mình bên LQD. Ngày xưa chưa bao giờ hát chung với nhau trong trường. Coi như hôm nay mình quây quần lại hát với nhau một bữa như vậy cho ngày xưa . Cho hôm nay và cho cả cái khúc dưỡng lão mai sau nữa nha các bạn mình.

Anh Uber ban sáng ảnh quay clip bài Bụi Phấn lại cho mình. Ảnh khen hay. Mình kêu. Ủa anh cũng biết bài này ? Anh kêu không. Hay là tại hát chung đồng thanh. Vừa phải. Giọng nhẹ nhàng. Hahaha không có điếc tai ảnh. Hahah Á đù !

Bà con thay phiên nhau lên hát suốt một đêm. MC lâu lâu quay lại Xin Đì. Hát được chưa. Xin Đì cứ coi như là làm ngơ đi. Dạ em chưa uống đủ rượu.

Mình thì thào. Mày phải lên hát cho đã chứ. Hát lấy lại vốn. Mày hát mà tụi nó điếc tai coi như mày có lời. Hahahha nói vậy là nhớ lại trai gái LQD sau này gặp nhau đi hát karaoke.  Tụi con trai cứ ôm lỗ tai. Kêu là chúng mày xin đừng hiếp dâm lỗ tai tụi tao. Là mình nhe răng há họng gào thiệt lớn. Hahaha. Cho chúng mày chít.

Xin Đì chưa hát thì mình ngúng quẩy chạy qua bàn MC hỏi chương trình có dư thời gian bố thí cho mình hát một bài. Mà mình không dám hát một mình đâu. Mình xin MC kiếm dùm một trai nào hát chung. Hhahah MC dễ thương. Duyệt ngay. Hỏi trai ngồi kế bên. Hát nha. Trai này là Lữ Bố . Mình không là Điêu Thuyền. Nhưng trai này nhiệt tình. Đã kêu là bố thí. Thì trai hỉ xả. Làm công quả. Chơi luôn. Hahhaha.

Gái A4 kêu. Từ nay trở về sau tao cấm mày mét trai A4 đem gả bán mày nha. Tao thấy mày bữa nay mày đem thân mà đem bán cho trai A khác rồi nha. Hahaha Gái nói đúng luôn. Không sai. Đời dek có phe. Một con được hát tới hai bài mà nhõng nhẽo chưa lên. Con kia phải múi mặt giả dạng Thúy Kiều qua sông xin Từ Hải cho hát. Là sao. Hahahha

Mình lên. Khúc này sẽ đổ thừa tại rượu mà khai.

Mình nói ngày xưa mình thích nhiều trai LQD lắm và mình biết là nhiều trai cũng thích mình. Mà cuối cùng mạnh ai nấy đi không đâu vào đâu hết. 35 năm bữa nay bao nhiêu tìmh cảm yêu đương thời học trò đã thành một phần cuộc đời và hành trang mang theo cho hết cuộc đời mình. Nên mình sẽ yêu hết trai LQD nha. Yêu hết. Nha.

Em ơi 60 năm cuộc đời. Còn bao lâu nữa đâu. Yêu nhau đi thôi. Yêu nhau dài lâu nha các bạn mình. Mình, MC và Lữ Bố hát chung với nhau bài Lời Cuối Cho Em. Vừa hát vừa nhớ . Nhớ nhiều lắm nha. Mình hát phải có người hát chung. Hahaha hát chung không sợ chịu trách nhiệm nha. Và nếu có lỡ đứt hơi giữa chừng hên xui có người phụ vô cho hết bài. Hahaha.

Khúc sau là pà con kéo nhau ra sàn. Cây nhà lá vườn. Toàn ca sĩ hát cho thiệt đã thiệt sướng. Ca sỉ nào cũng móc họng moi tim nặn óc ra hát. Nghe sướng tâm hồn chứ không điếc tai. Có ca sỉ hát xong đám dưới nó không cho về bàn. Hát tiếp. Mình nhảy quá trời. Xong tới xì lô mùi. Mình kêu gái mình ra nhảy cho nhớ ngày xưa. Mình kêu hết gái LQD ôm các gái thiệt chặt lại với nhau. Cứ thế mà phiêu cho đã. Cho quá khứ. Cho Bụi Phấn. Cho Đồng Xanh. Cho Chân Thành. Cho giây phút hiện tại có nhau.

Nhảy xong ôm nhau cho đã. Cái. Rảnh đi làm chuyện ruồi bu. Nè.

Anh già kia ảnh nói. Ảnh muốn mấy gái ra hỏi dùm tên cái em kia. Mình nghiêm mặt. Không được. Em đó trẻ nhất đám này. Không được. Anh hỏi trẻ bao nhiêu. Trẻ hơn tụi này tới hai tuổi. Hahaha anh già ngồi làm tính trừ. Băn khoăn. Vậy tính ra gái em cũng 51 rồi. Trẻ chi nữa. Hahahha Mình ngớ ra. Chít mia. Mình già dữ vậy rồi à. Ngày xưa bài kiểm tra toán toàn copy .Hahahah

Thôi mấy gái ráng giúp. Nhảy thêm mấy bản xì lô tập thể rồi bi bớp rồi cha cha cha rồi bá vai vòng tròn há há hú hú xong. Mission imppossible accompleted. Gái về thì thầm. Gái kia tên này tên này. Hai trai lạ. Lại băn khoăn. Rồi có hỏi gái có chồng chưa. Hahahha

Á đù. Hồi nảy giao hẹn hỏi tên thôi mà. Hahaha không nha. Mệt ròi. Anh già thì mình cũng già. No more. Hahahaha Xong cái mình lại xì lô kỳ này vừa trai vừa gái luôn. Lại cha cha cha rồi tango.

Thì hai trai kia thông báo. Xong hết rồi. Gái đã có chồng. Hahahah. Trai già khuôn mặt giãn ra bình thường và con tim đã yêu trở lại. Tự nhiên . Hahahah Trai già ra nhảy và hát khí thế cho tới khi tiệc tàn. Hahah mình nghĩ già cỡ nào cái không khí đáng yêu nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò nó làm cả một bầy trẻ lại tưng tưng một cách vô tư vậy á.

Không khí LQD lan toả ra dâu rể LQD mới là cái thương yêu nhất. Không có Uber , trai trẻ trai già gái ngoan con cháu chắt của LQD cũng khó có một buổi họp mặt dài thòng lòng viết hoài không hết này.

Hahahha hẹn gặp các người yêu lần sau.

Dài quá rồi. Ráng viết khi tình cảm xúc động còn dồi dào.

 Để lâu cứ sợ gió mưa Seattle cuốn đi mà quên hết.