4/19/15

Bổng dưng muốn viết

Chớp một cái, gần qua 1/2 tháng tư. Seattle bữa nắng bữa mưa đều đều nhịp nhịp tầm tầm không có gì phàn nàn. Mưa nhiều nên không bị hạn hán như dưới Cali. Nghe tin tức coi bộ hơi lo. Vì Cali làm nông sản nhiều. Giờ hạn hán thế này. Không khéo không có Avocado mà ăn.

1. Em Xèo bịnh mấy bữa nay. Ho khúng khắng hơn tuần rồi. Ba bữa nay trở nặng phải rinh em đi bác sỉ. Ổng bảo không phải lo. Đừng cho em ở nhà chi. Uống thuốc rồi đi học đi bơi bình thường. Nghe thì bớt lo được vài phần. Hên là tuần sau ẻm nghỉ Spring break rồi. Nên cứ việc ho cho hết bịnh.

2. Mấy bữa đầu ẻm ho, mẹ kêu mẹ pha nước chanh mật ong gừng cho uống. Ẻm said nope. Ok, cứ để xem sao. Tới bữa em ho nhiều quá ẻm đi học không được thì ẻm mới nói. Mẹ, làm nước trà chanh mật ong cho Xèo uống. Xèo gú gồ thì thấy người ta nói uống cái này trị cảm. What the h ! Con mẹ nói thì nó không nghe. Nó phải research anh Gú để kiểm chứng lợi. Hahha, con nít thời gú gồ. Rồi giờ ẻm chịu uống nước chanh pha gừng pha mật ong mà không nhăn mặt. Ẻm còn đồng ý cho mẹ cạo gió. Ẻm đồng ý cho mẹ tha dầu. Ẻm nói dể chịu. Thiệt. Khi con người ta bịnh. Con người ta dễ cởi mở lòng ra hơn. Học được nhiều cái mới hơn. Nhể.

3. Ẻm bịnh thì ẻm không đi bơi mấy ngày hôm nay. Ẻm theo mẹ làm yoga vậy. Bữa ẻm thấy một thằng bơi giỏi nhất nhì Seattle đang bơi giữa chừng bị vọp bẻ. Thay vì về nhất, nó cũng ráng lế lết về thứ năm. Lên bờ ngồi khóc hù hụ. Ẻm thấy vậy thì ẻm sợ. Ẻm đòi yoga cho khỏi vọp bẻ. Ừa, yoga với mẹ cũng tuần nay rồi. Xong yoga rồi ẻm theo mẹ lên sân thượng tưới mấy cọng hành cho mẹ. Bữa lên lầu thượng gặp cái ông kia ổng trồng purple broccoli, ổng hái cho vài cọng ăn. Ẻm và mẹ khen ngon. Ừa, ẻm đòi trồng. Cái ẻm nói. Ẻm thích làm vườn. Ẻm thíck trồng cây. Ừa, bịnh vậy học được thêm cái này cái kia, thay đổi cách suy nghỉ vậy thì cũng tốt.

4. Bữa mẹ ẻm coi cái TED Talk. Về đồ ăn. Có ông kia khuyên. Con nít tốt nghiệp high school phải biết ít nhất nấu 10 món ăn bổ dưỡng để sau này ra đời biết tự nấu ăn, không ăn đồ bậy bạ mà gây béo phì và những bịnh khác. Ổng nói giờ con nit Mỹ dek biết rau củ đậu gì hết. Vì ba mẹ nó có cho nó ăn đâu mà biết. Mẹ mẻ đang có chiến dịch với ẻm đây. Cho ẻm biết từ từ nấu ăn. Nên mẹ bắt ẻm bớt chơi Iphone (actually I hate it), rồi mẹ với ẻm nấu ăn.

5. Viết bữa tới nay gòi bỏ mứa. Bữa nay thì ẻm hết bịnh. Ẻm sủa lại gòi. Ẻm không nằm với con mẹ ẻm nữa. Nên kể chuyện Beo vậy. Beo đang chọn trường đai hoc. Hay các trường đang rình ảnh. Ảnh bơi. Nên mọi thứ record của ảnh đều có trong USA swimming wedsite hết. Khoảng gần gần cuối năm ngoái, nghĩa là khi ảnh đang học trung học năm thứ hai, thì đã có coach vài trường dòm ngó rồi. Làm con mẹ vừa mừng vừa lo. Mục tiêu của nhà này làm mần sao hai em vô đại học không phải trả tiền là yên rồi. Mấy trường gọi anh Beo nồng nhiệt quá. Làm mình cũng run chứ không có mừng. Đi học không phải trả tiền mà có lương thì ai không thíck. Mình lo là con mình có kham nổi hay không. Nhiều người quen băn khoăn. Đi học vô đó bơi cho trường không mần sao mà học. Mai mốt không bơi nữa thì mần cái chi. Ừa, mình nghĩ vậy nè. Giờ cái gì muốn mần có tiền mà thong thả sau này không phải labor nhiều thì cũng phải tới master. Khốn nạn vậy đó. Master trở lên. Học vấn ở Mỹ này lạm phát cũng như tiền vậy á. Mà Master chi cũng phải xong bốn năm cái đã. Đi làm lơ mơ cái đã rồi master. Nên nếu mình giúp con mình không phải trả cái khoản nợ student loan bốn năm đai học, sau này nó chính chắn hơn, quyết định rõ ràng hơn thì cũng save cho nó được ít tiền. Mà mấy cái trường đang recruit rình thằng Beo quăng mấy cái lá thơ hứa hẹn nếu nó thíck master mà nó học ok thì trường sẽ trả tiếp cho nó. Nên..... thôi, mình bôn ba qua Mỹ là cho tương lai cho con cái thì nó học được, có cơ hội thì cứ việc làm thôi.

6. Mà cái này nè. Ảnh thi SAT gòi. Điểm của ảnh hơi bị gớm. Nên mình cũng lại lo. Bữa có cái phone phỏng vấn bên trường kia, coach kêu mày improve cái điểm của mày thêm chút nữa là ok. Nên mấy bữa nay ảnh học. Mình nhìn con mình. Học. Cái mình mắc cười. Beo trước giờ không có care học hành chi. Nên hồi xưa mới cho ảnh đi bơi mai mốt ra cái nghề làm lifeguard cho city quất cái $18 -$20 giờ plus benefit là khỏe. Ai dè, chuyện đi bơi hàng ngày lại là động lực cho việc học. Ảnh chú ý hơn. Mình ngạc nhiên ! Lúc nào thấy ảnh không chơi game mà ngồi học là con mẹ lại cười Hahahah.  Ba ảnh mua cho ảnh chương trình học online cho ảnh luyện thi. SAT cũng giống như điểm thi vô Dh của vn. Nhiều trường không tính. Nhất là vận động viên, chỉ tính thành tích thôi. Nhưng phải có, mà nhìn cái điểm héo mòn quá thì cũng không được. Nên sáng nay chủ nhật, chàng Beo 630 am thức ăn sáng gòi cắp cặp đi thi lại. Cuộc đời này không ai ép ai được cái chi nhể. Hể nó thấy chuyện học có lợi cho nó thì nó mần. Không cần có ba mẹ léo nhéo phía sau. Mình có nói cách mấy mà nó không hiểu thì cũng như nước đổ đầu vịt thôi nhể.

7. Mình nói. Anh không vô được trường nào cho tiền thì anh ở nhà với mẹ đi học community college hai năm cho vững chãi rồi transfer qua trường lớn cũng được. Mà giá chót bẹt chi cũng phải hết DH, tuổi tác không thành vấn đề. Con mẹ đây, 43 tuổi mới xong cái bằng master. Nên mình hiểu. Học xong dh ra đời yên  ổn hơn. Học chưa xong ái náy thấy incompleted nên cứ phải học cho xong. Vất vả lắm ! Tiền bạc không nhiều không giàu không sang không nhà không xe hơi chi cũng được. Nhưng học dh xong nó cho mình cái nền tảng tốt hơn. Tất nhiên là chả có đứa nào ưa cái chuyện ở nhà với mẹ sau trung học. Cứ nhào ra biển lớn cái đã. Bơi được thì bơi, sặc nước ho một chập sợ rồi thì về nhà với mẹ của chẳng sao. Mình đã nói với con vậy rồi. 18 tuổi bước ra đương đầu với đời là quá sớm. Mình lo hơn là mừng.


(hai đứa giờ hết cute như vậy gòi.)

8. Bữa coi cái phim The last days in Vietnam trong Youtube. Coi xong khóc ròng. Khóc xong một đêm. Y như mình lo. Lúc film mới ra thì mình đã chủ động không coi. Sợ buồn. Sợ khóc. Khóc và buồn giờ hại não lắm. Tế bào não chết rồi không mọc lại được.Vậy. Mắc chứ chi bữa đó ngồi coi cho khóc vậy ta. Mà khóc thổn thức!

9. Cái này xong rồi.



Rất là happy.
Đang làm cái này nè


Cho coi hí hí một khúc nè



10. Bữa thứ sáu nhậu với đám chổ làm quá mạng. Có thằng tự làm beer đem tới, mình thì có wine rồi chồng mần thêm món B52. Giữa tụ, mình thấy trước mặt mình có ba bốn cái ly, vừa beer, vừa wine rồi B52. Uống một lúc hai ba thứ nên cười quá lớn. Hahahha, mình đổ bánh xèo. Lần này quá đã.  Mình không biết dân người Cam pu chia cũng ăn bánh xèo. Nên mình chỉ đổ cho mình ăn thôi. Tụi nó tự lên tự đổ vì tụi nó chê mình đổ không có dòn. Hahahha, nhậu rồi nhảy rồi cười. Sáng thứ bảy hang over xỉn xỉn nên dòm trong gương thấy chẻ lại hơn chục tuổi nha. Hahahha



Bonus
Bắt chước đồng chí ex tổng bầu thư trồng rau sạch trong nhà. Té ra bây giờ mới biết đồng chí ấy biết hưởng. Trồng rau không biết ăn được bao nhiêu nhưng vui vui nhể.



Cây ớt con con bữa nay cưng cứng gòi. Ông kia ổng cho hai cây chít một còn cái cây bé bé bên tay trái đó. Chính giữa là mint. Ăn xong cắm xuống một chùm mà giờ lên có một ti tí vậy đó. Cây bông Quỳnh của mình. Một con bạn Campuchia lên, nói kêu nó biết cây này. Hỏi tiếng anh là chi. Nó kêu ko biết nhưng nó kêu là Midnight Blooming. Nghe là thấy thương gòi.


Cái đống cây bên trái mới mua ở Trader Joe. Dể thương hén. Mà thơm nữa. Người Việt mình it ăn rau này chứ tụi Mỹ nó xài nhiều lắm. Cái cần cặm nước chính giữa là đi lụm đó nha. Con Mỹ kia nó trồng năm ngoái, lên quá xá, cái nó nổi hứng trồng cây khác. Nó nhổ nó tính quăng. Nó kêu cái mùi đắng nó không ưa nũa. Thế là kêu mày cho tao một vài nhánh đê. Bưng về cắm nước bữa nay nó rực lên vậy nhé. Ăn hơi nồng, nhưng xay sinh tố quăng vô một nhánh là thơm cả ly.

Cái cây basil ( rau mùi?) chồng mua Trader Joe cho tháng trước. Ăn hết lá rồi bứng làm hai, một phần đem lên sân thượng trồng, phần để lại nhà. Hai cái nhánh sân thượng chít mịa nó gòi. Hic.

3/27/15

Bánh xèo, chanh và gần hết tháng Ba

Rồi. Nhanh quá. Mới bữa Noel gòi tết Ta rồi bây giờ gần cuối tháng Ba.
Xuân về nắng âm ấm trên Seattle rồi nha. Năm nay hình như là không có lạnh lắm.

1. Lâu lắm rồi không thèm bánh xèo, không làm bánh xèo. Tự dưng bữa hôm nọ Seattle mưa dầm. Nghỉ tới bánh xèo. Cơn ghiền không cưỡng được. Đi làm về, hì hục đúng 30 phút chuẩn bị bánh xèo.


Mấy cái chảo to to, bữa dọn nhà qua cái loft, vứt hết vì không còn tốt nữa. Lúc qua bên đây, mua lại đúng một cái chảo be bé. Bữa nay đổ giống nửa bánh xèo nữa bánh khoái và hơi giống giống bánh khọt. Ăn không kịp thở, quất cho bốn cái như vầy. Cái này là cái thứ tư mới hoàn hồn lại, bình tĩnh mà chụp hình.

Ăn xong phạch cái bụng trống làng ngồi thở. Nhớ !

2. Ngày xưa mỗi lần tiệc tùng chi Má cũng hay làm bánh xèo. Nhà có cái sàn gạo to đùng, là cái Má xếp bánh, bà con quay quần ngồi dưới đất. Mà hình như ngày xưa tiệc tùng cũng chỉ có thế là sang trọng lắm rồi. Mà đổ bánh ngày xưa cũng nhiểu. Phải ngâm gạo qua đêm, phải đi xay bột. Mình là con  bé cứ phải xách cái thùng bột băng qua đường đi xay bột. Nặng bỏ bà. Mà cứ phải làm. Vì cứ nghĩ tới chuyện sắp được ăn bánh xèo. Chứ có phải thong dong thèm ăn là 1/2 tiếng là có một cái bánh nóng dòn rụm như bây giờ.

3. Nhớ. Bánh xèo mực ngoài Ninh Chữ. Đi với đám... nhà báo  bên Tuổi trẻ ( thì phải). Không nhớ rõ. Đi tắm biển. Mình và con bạn ra biển cười như điên như dại. Hình như có cơn. Và phải gặp đúng người đúng cơn. Cứ hễ gặp hai ba con  như nó. Không cần nói chi nhiều, chỉ cần một hai ba câu là ngắc ngoải há hốc mồm cười sằng sặc. Báo hại cái thằng ( hay anh chi đó) lóng nhóng tắm bên cạnh rụt rè vừa hưởng ứng vừa sờ sợ hai cái con điên này. Tắm rồi cười đã thì đói bụng. Có một chị ngồi trên bãi bán bánh xèo mực. Giờ ngồi nhớ lại. Thấy thương chị quá. Hai con đói bụng, cộng một thằng kia tên Vinh ( thì phải, không phải cái thằng rụt rè đứng dưới biển hồi nảy) xồm xoàm ăn bốc  ăn hốt. Chị đổ không kịp. Ăn nhanh quá chị cũng không nhớ là hết thảy bao nhiêu cái mà tính tiền cho đúng. Cái lò than bé tí, đen thui, chập chờn cháy đỏ trong ánh hoàng hôn biển Ninh Chữ. Chị vừa đổ vừa nhanh tay quạt cho lò than cháy hồng. Cái gánh tần tảo có đủ mọi thứ cho cái bánh xèo mực. Cũng rụt rè cười theo cái cười vẫn còn điên đảo của hai đứa con gái. Tới giờ không nhớ là thức chấm cho cái bánh xèo này như thế nào. Mà cảm giác ngon lành lâu lâu lại trở về. Không định nghĩa đươc rõ ràng mà nhập nhòa dịu êm một thời đã cũ.

4. Lại nhớ. ăn bánh xèo với Mưa ngoài gần hồ con Rùa. Lúc đó đang có bầu chàng Beo. Có bầu ăn thiệt đã. Bánh bèo ngoài đó nho nhỏ vừa vừa ăn. Trời bữa đó mưa lâm thâm. Ông chủ treo tấm bạt , vài cái ghế nhỏ nhỏ là thành cái quán bánh xèo. Bà vợ đổ. Ăn ngon quá bả cũng đổ không kịp. Lần này thì ông chủ bưng ra mổi cái đựng trên cái dĩa nhôm nhỏ nhỏ. Ăn xong cứ đếm dĩa trả tiền. Bữa đó ăn rau nhiều quá chừng. Về cái. Ói. Ói hết rau. Chắc tại nghén. Sợ quá. Hình như sau vụ đó, không ăn bánh xèo tới khi có bầu Bánh Xèo. Có bầu cô nàng, mình ăn tù tì bánh xèo luôn chín tháng. Bên Mỹ , một cái bánh xèo không có rẻ. Ăn bánh tù tì như mình biết bao nhiêu tiền cho đủ. Nên. Lục đục tập làm bánh xèo. Giờ muốn ăn thì chịu khó quậy bột đổ ăn. Ngon thì sướng. Không ngon của không chửi ai được. Một mình ên ngồi nhớ mình ên. Cứ tả tơi như thế này.

5. Bữa Bánh Xèo đi bơi một trận lớn. Trên áo của nó không ghi tên nó mà Pancake Nguyen. Mình nhìn cái áo rồi hỏi. Ai đổi tên con vậy. Nhìn mắt con mẹ long lên sòng sọc. Con bé lí nhí. Coach biểu đổi cho dể đọc. Con mẹ gầm lên cái nữa. Tên Bánh Xèo là hàng rất độc. Trên cuộc đời này chỉ có một mình con tên Bánh Xèo. Từ rày trở đi, không cho phép bất cứ ai được đổi tên con nữa nhé. Coach không đọc được thì biểu nó chỉ cần kêu con là Mandolin thôi, còn không thì con phải dạy cho "nó' đọc. Không được đổi tên mà cũng không cho phép ai đọc tắt tên của con. Mình hùng hổ tính ra nạt cho con coach đó một trận. Thì lò bơi đổi coach !!!!!

6. Mình bị gàu. Nhiều lắm. Về Việt Nam với khí hậu âm ẩm thì hết gàu. Bên Mỹ trời lại da khô thì thế nào cũng có gàu trắng đầu. Gội bao nhiêu xà bông cũng không hết. Bữa coi Google xem cách trị gàu dân gian như thế nào, Anh Gú bày cho 12 cách. Có một cách ưng hết sức. Chà chanh vắt lên đầu. Sực nhớ tới ngày xưa. Má chỉ gội đầu cho mình bằng chanh. Má nói. Đầu con bị dị ứng xà bông. Cứ gội xà bông lại lở loét ra. Cứ chanh, lá bưởi và vỏ bưởi nấu lên mới hết. Bẳng đi lúc mình lớn, tự nhiên hết. Giờ già đi, chắc lại dị ứng xà bông. Hai ba tuần nay, miết chanh lên đầu, bớt ngứa và không thấy gàu nữa. Mỗi lần cắt trái chanh, lòng như xát muối vì nhớ Má. Mùi chanh thơm thơm. Ký ức vụng cứ tươi xinh hiện lên trước mặt. Má vắt chanh lên đầu, nấu nước bưởi rồi dí đầu mình xuống một cái thau nhôm, gội rồi tắm cho con gái luôn. Mình ngồi trong thau, chơi với hai cái vỏ chanh. Hay lộn ngược cái phần trang trắng của vỏ chanh ra ngoài, làm hai con thuyền con con , chơi vơi bập bềng trôi trong thau nước. Nhớ lại thấy rưng rưng quá nha Má.

7. Bữa ông kia cho một cây bông Quỳnh con con. Năm ngoái ổng đem khoe hình hoa Quỳnh nở về đêm. Ổng và vợ ngồi uống trà coi bông. Bông đẹp quá. Nghe ổng kể mình nhớ Má khủng khiếp ta ơi. Bông quỳnh là một đề tài bất tận trong tranh và thơ của Má. Má hay vẽ bông quỳnh. Mình xin một nhánh bông về, để nhớ Má nè.



8. Xuân về. Seattle bữa nắng bữa mưa. Trên sân thượng của cái tòa nhà này, người ta phân ra mổi artist một cái chậu nhôm trồng cây. Bữa người ta nói là tới mùa xuân năm nay mà không xài thì phần đất sẽ được lấy lại cho người khác. Thế là cực chẳng đã minh mới lên, cắm vài cọng hành và mấy nhánh rau thơm. Nghỉ cũng vui vui. Mình không đi mua hột chi hết. Cứ ăn hành rồi vùi xuống đất thôi. Thế mà sau mấy cơn mưa, lên coi cũng thấy vui vui.



Cây còn nho nhỏ, chứ dòm mấy cái lá non non đâm đâm lên cũng thấy khoai khoái. Có người cho cái này cho cây kia. Rồi cứ thế đổ xuống đất mà trồng thôi. Mắc công phải nhớ lên tưới nước là nhiểu !!!


Toàn cảnh khu vườn nè. Xinh chưa






Rau cần ông kia ổng cho biểu trồng rồi mai mốt cắt xào với thịt bò. Thấy xanh xanh thì trồng chơi chứ tới cái ngày mà cắt rồi xào thì chắc là còn lâu.


Lá chua. Ổng kêu mai mốt nấu canh chua hay cắt ăn sống với bánh xèo cũng ngon.

 9. Bữa nay viết vậy cho hết tháng Ba nghen. Còn nhiều thứ quá mà không có thời gian viết.
Cho coi cái tranh mới xong.
Nè.



Mình đặt tựa, Hà Nội December, 1972. Xong cái than buồn quá. Bà kia coi xong biểu ai biểu đặt cái tựa vậy chi cho buồn. Nên thì đặt lại cho bớt buồn nè. City of Blue, December 1972. Cho nó chơi chơi chung chung đi mà bớt buồn nhé.

10. Vậy đi. Cho qua tháng Tư luôn cho rồi. Mà gở cái tranh này xuống, Mần cái khác.