Bữa nay Bánh Xèo và Beo có "first swimming meet" ở Davis nè. Không biết dịch làm sao hè. Giống kiểu bơi thi tập trung hằng tháng.
Trước giờ hai đứa biết bơi là tại mùa hè nào mẹ cũng quăng đại hai đứa xuống hồ. Uống nước chết tía luôn.Nên không muốn uống nước nữa thì phải tự động biết bơi.Thấy mẹ Lún giang hồ chưa.
Năm nay, me cho hai đứa vô nhóm bơi " chuyên nghiệp". Có huấn luyện viên "nâng cao" cho tụi nó về kỷ thuật, và huấn luyện bơi theo team.
(Nói nhỏ rồi bỏ qua: nói cho oai chứ tụi nó chẳng có kỷ thuật gì hết.Chỉ biết bơi chó thôi.Nên cũng không nâng cao gì mấy.Tập lại từ đầu).
Bữa nay đi coi tui nó thi. Mới thấy nể phục mấy cái trò này ở Mỹ. Sáng sớm, cha me đã đem con tới đầy rồi.Mùng mền,nón, dù, ghế,đồ ăn thức uống như đi cắm trại.
30 phút đầu là warm up.Rồi bắt đầu thi theo lứa tuổi.Con trai con gái bằng tuổi cũng thi chung luôn. Lắm đứa con gái ròm ròm beat up mấy thằng con trai nhá.
Đứa nào muốn thi gì thì thi. 25m, 50 m, kick, free, butterfly... trò nào cũng có hết.Lần này thì chỉ bơi thi chơi thôi.Nghe đâu lần thi vào tháng sau có cả bấm giờ nữa. Tính chuyện nghiệp hơi bị...cao.Ha!
Sáng nay đông quá. Nên mỗi đứa chỉ đươc thi 3 lần thôi.
Beo với Bx về nhứt nè.
Cha me thì manh người nào người nấy cheer cho con mình, rồi gào dùm con người ta.Đặc biệt là đứa nào về cuối cùng thì đươc tất cả mọi người cheer to nhứt,nhiều nhứt.Đứa nào cũng sướng vì về nhứt về sau gì cũng được ribbon hết.Đứa nào cũng cười toe toe.
Beo về nhứt , đươc ribbon màu xanh dương.Nhưng nó không thích. Nó giống mẹ. Nó thích màu đỏ giống như cái ribbon của Xèo cơ.Màu đỏ đẹp thế mà chỉ cho những đứa về nhì.Một lần nó về thứ... năm luôn. Đươc ribbon màu tím. Thế là sướng vì nó có màu tím và màu vàng. Hai màu chủ đạo của Laker. Thế là đạt yêu cầu buổi sáng rồi. Lúc lên xe đi về, cả hai anh em ước một lượt là lần sau lấy cho đươc... cái ribbon màu xanh lá cây, về chót hết, để cho đủ bộ "collection".Hahah.
Con nít sướng thiệt đó. Chưa có máu ăn thua cá độ của người lớn nhỉ.Không cần thắng hay thua. Chỉ có ribbon đủ màu là mê rồi. Vì chỉ cần "Trying" là "winning" rồi mừ.
Nhiều đứa bơi rì rì, về sau cùng.Nhưng ấn tượng nhứt là không có đứa nào bỏ cuộc giữa chừng. Đứa nào cũng rất tư tin. Và sướng lắm.
Chẳng trách tụi Mỹ sản sinh ra những thằng cao lòng thòng, to đùng, sexy ( tuy hơi xấu trai) nhưng bơi vô đich như Michael Phelp.
Lún Ghẻ không cần con mình dựt luôn 8 cái huy chương vàng như Michael Phelp.Làm vậy là tham lam quá.Chỉ cần.... 7 cái vàng là đươc rồi.Hẹn 2022 Olympia.Bà con tới cổ vũ cho con Lún nhá.
Muốn bonus mấy cái video clip Bánh Xèo tới nhứt và Beo tới thứ... năm cho bà con ghen tị chơi.Và cho bà con nổi da gà nghe Lún gào cổ vũ con mình.Mà chắc làm sai, down load lâu quá, hơn 30 phút mà không đươc cái clip 1 phút.Nên bà con không cần phải ghen cũng như sởn da gà. Cứ việc thong thả mà have a nice weekend nhá.
2 comments:
hehe, bữa nay mới ngắm kĩ xèo và beo, dễ thương quá.
bữa rồi H đi 5 miles. Bị anh cao nể tình mới quen em ghét em ko đi nữa thì buồn nên vậy chứ ảnh đi 10 miles chuyện nhỏ. Bữa nào Lún xuống mình đi. Mờ tui biết mấy người chân dài như Lún đi với tui bực lắm đó bị tui đi chậm mà chắc :)
Hai đứa nhìn yêu quá. Thế này 2022 vô địch không những bơi mà cả xinh trai xinh gái luôn ha.
Đề nghị mẹ Lún thử upload lại clip, nôn nao lắm đó nhe.
Post a Comment