12/2/24

Về nhà (III): Sến

 Ngày xưa sến. Chảy nước luôn nha. 

Vậy chớ bây giờ. Mong một chút sến như ngày xưa. Khó nha. Chép thơ. Làm thơ. Giờ không biết thơ của ai . Mà một nùi như vầy nè. Ngày xưa âm thầm tuổi yêu đương dữ dội chấn động địa cầu không ai biết. Ép cất dấu bao nhiêu lâu. Giờ đem ra. Hỡi ơi là sến. 

 Nè. 

Anh vô tình lắm anh nghe chưa

Môi tôi khô rát tựa nắng trưa

Mắt tôi sụt sùi khóc như mưa

Còn anh thì cứ như xưa,  bực mình


Ngôi sao

Đang lấp lánh trên cao

Soi vào mắt nỗi u hoài

Hờn dỗi

Sao vụ tắt

Bầu trời đen

Thở dài

Lại giận

31 tháng ba 1 9 9 2


Anh về, giọt nắng ấm môi em

Anh về, “ đen xì” trong hạnh phúc

Anh về, tâm hồn em bớt trống

Anh về, gió lại thổi trong lòng

Nhưng em bỗng sợ

Anh về, nhưng vẫn lại đi

Anh về, em giữ được gì

Hạnh phúc,  kỷ niệm,  nhưng quá ít

Em sợ hạnh phúc mỏng như tơ

Tương lai vẫn u mờ

Gió lạnh quất ngang vai

Giọt nắng rất ấm

......Nhưng rất nhỏ

Một trận mưa rào.... cũng đủ tắt trong lòng em

Em sợ... bởi thế

Em cần một mặt trời

Bay tạt cho em trận mưa,  trận bão

Để tâm hồn em cảm thấy bình an.

Để nụ hôn được sống ngọt ngào

Để đôi mắt em bớt vẻ lang thang

Và để trái tim của em được mãi mãi là của anh

 ngày 7 tháng tám , 1 9 9 1


Em thắc mắc sao mặt trời vẫn sáng

Hoa vẫn nở và xuân vẫn chưa tàn

Sóng vẫn vỗ rì rào nơi cửa biển

Chim vẫn bay và cây cối vẫn xanh thì

Chẳng ai biết sắp đến ngày đất sập

Mây sắp đen và giông tố sắp thành

Ngày tận thế đang lầm lụi đến

Khi người tình xa em mãi mãi

Buổi sáng mai khi em tỉnh lại

Nhịp đập con tim sao vẫn cứ bình thường

Mặt buông sầu lệ cứ vấn vương

Không ai biết  trời này sắp hết

Khi một lần anh nói tiếng chia tay

 


Hát cho em nghe

Một mình em thôi nhé

Khúc độc hành anh in hẵn trong tim

Giọng đê mê những âm hưởng ngọt ngào

Bối rối rơi vào vòm môi...

Thật nhẹ


... Em ngạc nhiên sao anh không hát nữa

Chưa xong mà 

Dạ khúc buổi ban trưa

Nghe lấp lánh tiếng ve đầu hè

Nghe thấp thoáng  cành phượng rung rinh lá

Anh bật dậy dạo lại khúc nhạc đầu

Giọng khàn khàn nghe sao thanh chi lạ

Tiếng trầm trầm làm rối mảnh hồn thơ

Ngọn đàn này tựa tựa mỏng hơn tơ

Đan cho chặt hai trái tim màu tím


Tiếng đàn anh vươn lên  vai lên tóc

Để cuối cùng đậu bến ở môi em

Khiến cho em có cảm giác say mèm...

....

Bổng em giật mình !

Ôi chao hoảng hốt

Anh ơi anh,  đàn nữa

Ơ kìa.

 

Thôi là hết anh đi đường anh

Buổi đêm về bầu trời lạnh ngắt

 Gió nhẹ nhàng héo hắt tung bay

Sương lạnh rơi cho mọi lúc thêm đầy

 Để tình mình lãng  đãng chốn phiêu lưu

 Trái tim này em đâu dám yêu nhiều

 Lá rơi èo uột trên con đường lát nắng

Gãy lào xào dưới gót chân son

Mây gió trên đầu nghe sao xa vắng

Em buồn cả nước cùng non

Thôi là hết anh đi đường anh

Nghe tê buốt lòng em khúc nhạc hao mòn

Tình chẳng thành, chẳng tròn dù đôi chút

Vỡ tan hoang như bọt xà phòng

Tình của ta dù có cũng bằng không

Thôi là hết anh đi đường anh

Tình là hết, ôi duyên tình đã chết

 Biết làm sao gom nhặt những vụn tình

Tình tắt thở mà chẳng hề trăn trối

Bối rối làm chi thôi vuốt mắt liền bờ mi....

Thôi là hết anh đi đường anh.


 Người vô tình hay cố lòng không biết

Em đứng đây hiện diện kế bên người

Vô tâm cứ nói cứ cười

 Cười cười nói nói chín mười người. 

Ngoại trừ. Em


Em thấy hơi ngồ ngộ

Bởi anh ưa băng mình trong mưa

Khi đến với em

Mình mẩy ướt nhem

Đôi mắt long lanh lướt thướt 

Đôi giày sủng nước mềm lòng em

Lúc đầu em kêu anh là thằng ngố

Cứ ngô nghê ra mưa cho ướt nhẹp làm chi

Sau quen dần em cũng thấy dễ thương

Rồi bỗng nhiên em có một thói quen

Mong trời mưa đến

Để được chờ được đợi.

ngày 14 tháng sáu 1 9 9 1


Yêu nhau làm gì bao lần em tự hỏi

Để muôn đời chỉ làm khổ nhau

Những cuộc tình vàng vọt xanh xao

Như những cái bẫy mềm mại

Ngọt ngào trong đau đớn

Yêu nhau làm chi

Bao lần em thắc mắc

Để muôn đời khóc lụy đau thương

Những cuộc tình dẫu có bình thường

Luôn được đong lường bằng những dòng nước mắt

Ấy thế mà nhân loại vẫn cứ yêu

Hăm hở lao vào với sự suy tính một chiều

Lao xả vào yêu để trái tim bị cứa nát

 Đôi dòng lệ đổ khi sự tình quá muộn

thất vọng ngày 7 tháng tám  1 9 9 1


Tình thứ nhất

Chỉ một lần tôi đã thấy yêu anh

Nhưng chẳng nói gì mà chỉ im lìm

Anh ngốc thế sao vô tình tất cả

Hay cũng như tôi anh chỉ làm thinh

Để con tim bỏ ngỏ thật tội tình

Để lửa đời thiêu cháy tuổi thanh xuân

Yêu âm thầm là không dám ngỏ

Là ngọn cỏ bị vứt bỏ trong đời

Ngọn cỏ xanh dần dần héo úa

Đời cứ trôi vì hai kẻ im lìm


Anh có hiểu

Anh có hiểu khi tim em rung động

Hình bóng anh đẹp đẽ giữa chiều hồng

Là bắt đầu những chuyện vô duyên

Của em đó anh ơi có biết

 

Em yêu anh bao giờ cũng tha thiết

Nhưng với anh “còn lâu”  em nói vậy

Anh có hiểu em thường hay lén

Đạp xe đạp xe ngang nhà dẫu vẫn biết chẳng gặp anh

Chiều thứ bảy một mình đi chơi phố

Buồn thật buồn nhất định chẳng rủ anh

Bởi vì sao anh ơi có hiểu

Đời con gái mong manh như cành liễu

Nhưng đầy tự ái và lắm sự dối gian

Những cơn gió lang thang thổi tới

Vẫn ngã đung đưa mà chẳng chuyện trò

Dù vẫn mong ngọn gió nào tươi mát

Để gửi mình lã lướt tình yêu

Nên anh ơi đừng huyên thuyên chuyện khác

Cứ tỏ tình chân thật với lòng em

Em tự hứa sẽ yêu anh mãi mãi

 


Chuyện 2 đứa

Em yêu anh thật nhiều

Nhưng làm sao dám nói

Chỉ gới  tình theo gió

Len vào giấc chiêm bao

 

Anh yêu em thật đầy

Nhưng lòng còn ngờ vực

Khi điều ấy có thực

Rằng em cũng yêu anh

 

Ồ, hai đứa chúng mình

Yêu mà không dám tỏ

Chỉ gửi tình theo gió

Vì chẳng có tự tin

 

Em yêu anh thật nhiều

Nhưng em chẳng nói ra

Anh phải nói trước chứ (!)

(Ai bảo là con trai)

 

Anh yêu em thật đầy

Nhưng em có yêu anh (?)

Lỡ anh chót ngỏ lời

Em chỉ cười mai mỉa

 

Cứ thế và cứ thế

Tình hai đứa chúng mình

Lặng căm và im lặng

Chẳng ai nói câu yêu

 

Rồi hai đứa chúng mình

Lớn lên quên quá khứ

Hối hận thì đã muộn

Hai chúng mình xa nhau


Mưa (II)

Sáng nay nắng đổ vai em

Chiều nay mưa đã sợi mềm rơi rơi

Mưa rơi mái tóc tơi bời

Thẩn thờ rằng Tết mà trời đầy mưa

Hôm nay Xuân đến bị lừa

Sài Gòn mới nắng đã mưa bất thần

 

Mưa (III)

Sáng nay nắng đổ vai mình

Chiều nay mưa đã làm thinh rơi đều

Mưa rơi lên tóc thật nhiều

Còn rơi ướt áo nhưng liều mình đi

Bước đi lòng lắm ngờ nghi

Sợ rằng anh chẳng đợi khi mưa về

Cây dù nước nhỏ dầm dề

Nghẹn ngào muốn khóc bốn bề vắng tanh

Quay về nước mắt long lanh

Lẫn trong dòng lệ trời xanh chan hòa

Giận anh tức tưởi khóc òa

Nhưng xong chợt nghĩ khóc mà làm chi

Yêu tha thiết thì mới đi

Chứ như ong bướm là thì không yêu

Không yêu cũng chẳng cần yêu

Chẳng cần nên chẳng khóc nhiều tốn hơi


Trăng hôm nay tròn tươi và sáng rõ

Từng sợi trăng buông thỏ thẻ trên đầu

Tắm gội cho tôi bằng sợi mềm óng ả

Len lỏi trong đêm như những giọt đàn sầu

 

Trăng hôm nay mềm tươi và sáng trắng

Nên bầu trời bớt vắng vẻ hoang vu

Gió trăng xanh làm lịm chết ánh sao trời

Làm lòng tôi cũng từng ngần mê đắm


Trăng hôm nay thật hiền nhưng thật ác

Giết lòng ta bằng những mảnh trăng vàng

Giết hồn ta bởi nhấp nháy cô đơn

Dìm chết ta bởi ánh vàng ngập ngụa

 

Đã lâu rồi tôi chẳng làm thơ

Vẩn vơ đi những bước trên đường

Vương nỗi sầu trên vầng tóc rối

Dối lòng mình bằng những phút cô liêu


Chiều nay thì đã nhận ra nhau

Lao xao trong khung trời bé nhỏ

Võ vàng nhìn những lá me bay

Tay trong tay bởi niềm tin bất diệt

Anh nhìn em nhưng nào biết là em

Em nhìn anh nhưng cũng chỉ ngợ ngàng

Dấu tình thương dưới hai hàng mi khép

Bởi bất ngờ nên tim ép lòng nhau

Anh đứng đó nhìn em chăm chú

Còn em ư,  em tìm kiếm anh hoài

Không được nên lạc loài giận dỗi

 Ở tận lòng,  ngoài mặt vẫn tươi

Em đứng đó giữa muôn nghìn áo trắng

Dáng bơ vơ nhỏ bé lạ thường


Trong sân trường em vẫn đứng tìm anh

Mắt em buồn long lanh giọt nước

Anh vội gửi gió về làm khô lệ

Rồi mượn bàn tay gió vuốt ve

Mơn trớn em bằng những phút mát lành


Em mỉm cười thôi không buồn không giận dỗi

Khẽ khàng bước về phía đám bạn trẻ xinh

Vì em tin cơn gió nhẹ nhàng

Sẽ tắm cho em những tràn trề hạnh phúc

No comments: