Showing posts with label swim. Show all posts
Showing posts with label swim. Show all posts

12/21/15

Chuyện gossip ngoài hồ bơi

Cộng động bơi trên tiểu bang này không nhiều. Mỗi lần có mấy cái meet lớn như tuần trước và tuần này, cha mẹ có dịp gặp nhau. Tụi con nít mỗi năm tụ lại 3 lần như thế. Một lần 3-4 ngày dầm dề ngoài hồ bơi. Từ 7 giờ sáng tới 8 giờ tối. Không nhiều chuyện gossip mới là lạ.
Còn vụ này tuần trước tuần này đang nóng nè. Đi bơi cũng có celebrity nghen. Có nghĩa là tự nhiên trong mùa bơi có một đứa nổi bật lên. Cái tên nghe lạ hoắc mà cứ liên tục vô chung kết rồi cứ giựt giải tùm lum vậy á. Thì người ta sẽ để ý rồi tò mò thét mét. Bao nhiêu tuổi. Bơi lò nào. Ba mẹ đứa đó ngồi chổ nào. Vậy vậy á. Năm nay có một chàng 12 tuổi, bé như cục kẹo tên là Tyler Lu. Chàng mới 12 tuổi mà tuần trước phóng cái đứng top 10 nation luôn nha. Bà con cứ trố mắt nhìn. Cái tuần này tất nhiên là chàng qualified cái giải 15 yo and above ( giải người lớn dành cho tuổi 15 trở lên. Lên tới cái giải này không so đo tuổi nữa nhé. Em Xèo ẻm ghét đi giải này lắm. hahaha vì ẻm biết ẻm không có thắng nhất). Tối qua chàng Tyler vô luôn top 8 giải người lớn và về thứ 5. Bà con cứ nháo nhào. Mình trầm trồ với mí cha mẹ kia. Nó bé tí như cây kẹo thế kia. Con bé mới bơi xong 13 tuổi con bà bạn ngồi nghịch cái phone mòi thêm. Yep. Bé tí và có girl friend đẹp lắm. His girl friend is taller than him. Hahhaa. Mình trố mắt. Confirm với con bé. Hey, who ? Tyler Lu the guy just finihed the race. Yep. Con bé cứ tỉnh bơ. Yep. That him. Tyler Lu who just turned 12 . Yep. Him.
Cái. Con Bánh Xèo bơi xong. Lên. Con mẹ Xèo gossip back. Con biết Tyler Lu có girl friend không. Yep. Nó móc cái phone ra vuốt một hơi dài. Nè. here is the picture if you want to see. She is very pretty and she is taller than him and she is 13 and she swims fast too. Xong một hơi. Cái. Nó đế thêm. Hai người đi “zone” chung với nhau. (Zone cái cái meet lớn 10 tiểu bang ở Hawaii mà Bánh Xèo cũng có tham dự lúc mùa hè). They are looked cute together. Oh trời ơi. 12 tuổi và 13 tuổi đã có career together gòi. Hahaha không nén được. Tối vể kể cho chồng. Ông lắc đầu. 12 tuổi. Are you kidding me. Chắc không phải đâu. Kỳ này lẫn Beo và Xèo cùng xác nhận. Yep ! Ngày mai daddy can come down to swim deck to check it out. Hahaha. Ba của Beo và Xèo làm trọng tài nên có thể xuống tận swim deck. Ông chồng nhìn mình lo ngại. Chắc ổng lo cho hai đứa con của ổng gòi đó.
Nè. Đừng hỏi tui là hai đứa con tui dưới hồ bơi có girl hay boy friend chi không. Nha. Thề là chưa biết. Tụi nó biết con mẹ nó nhiều chiện thí lày. Có cũng không dám nói đâu nha. Chỉ mập mờ biết rằng hai ngày trước anh Beo đi shop quà Noel với mẹ có len lén mua một món gì đó rất ưa là girly. Mẹ hỏi con mua cho em Bánh Xèo à. Chàng ngập ngừng ngất ngứ. Nope !

Cạo gió

Bữa hôm qua em Xèo đi bơi vòng loại ẻm bơi chậm lại hết 9 giây. Trong vụ bơi mà như thế là chậm rất nhiều. Em vẫn vô chung kết nhưng tất nhiên là không ưa. Buổi trưa lúc nghỉ chờ chung kết mẹ đè ra cạo gió xoa bóp hết gần một tiếng. Buổi chiều á. Không những em đứng nhất cái môn mà em bơi chậm hồi sáng mà chiếm luôn thêm một cái hạng nhất cho môn 200 bốn môn hổn hợp. Cha mẹ xung quanh Mỹ trắng Vàng Việt nam chi chi cũng quay qua chúc mừng. Con mẹ được dịp hớn hở khoe. Tư tao cạo gió cho nó đó nhá. Thế là cha mẹ nào biết vụ cạo gió xoa bóp giác hơi thì gật gù. Ừ. Có lý. Cha mẹ nào chưa biết thì con mẹ Xèo bưng nguyên cao dầu gió Cúp vàng dì Mưa mua ngoài chợ lớn ra khoe tranh thủ giáo dục bà con về môn cao gió thần kíp của dân Việt và Đông Nam Á. Lâu lắm gòi ngoài phở và giỏ cuốn, thì thiệt tình con mẹ Xèo dek biết khoe cái gì nữa đâu nà.
Thí có một cha mẹ mới góp vô. Tuần trước Michel Phelps đi thi, bả đi coi, nhìn chàng Pheo giác hơi ngơp hết cái lưng. Bả nhìn hết hồn. Chời anh Pheo ảnh cũng xài mí cái trò này để thư giản cơ bắp trước khi bơi đó. Bả nói mất cái vòng tròn tròn giác hơi nhìn anh Pheo rất là có khí thế. Hừng hực khỏe !
Cái mình nhớ cái vụ này tiện kể ra luôn. Không tự hào gì mấy nhưng có liên quan. Bạn mình làm nghề bác sỉ nắn xương. Nó tiếc lộ là giờ có máy giác hơi và máy... cạo gió. Mình nói. Là sao. Máy giác hơi thì có nghe qua chứ máy... cạo gió là dek biết. Mà giờ cũng chưa thấy máy cạo gió ra làm sao. Nhưng ! nó phải lấy ...bằng để cạo gió. Tốn hít $1000. Mình la lớn. Wtf. Ai dạy mày lấy bằng để cạo gió. Sao không nói tao dạy cho miễn phí. Bà dạy miễn phí thì ok gòi mà ai cấp bằng cho đi hành nghề. Chưng hửng. Hahah. Ai dạy. Mỹ trắng dạy chứ ai. What the heck ! Mỹ trắng dạy Việt Nam học cạo gió để về cạo chủ yếu cho người Việt? Có nhiều cái dek có make sense nhưng cứ chiếu xuống vụ tiền thì quá là có lý. Cái gì kiếm được tiền bên Mỹ là phải có ...bằng ...cấp bởi dân da trắng. Nhé. Thì có nghĩa cạo gió cũng bắt đầu lên hương như châm cứu gòi đó.
Beo ghiền mẹ cạo gió từ mấy năm trước. Nó dài người. Mỗi lần cạo tốn dầu khủng khiếp. Mà mệt mẹ nó nữa. Cậu Nam bên nhà cứ hỏi bộ nhà này ăn dầu thay cơm sao mà mau hết. Nó thấy mẹ cạo cả tiếng thì cũng tội nghiệp mẹ nên chỉ . Mẹ cạo dùm hai cái chân. Rồi. Chút nữa. Mắt nhắm lại. Sẳn cạo luôn hai cánh tay. Rồi. Lưng. Vai....... Cuối cùng cũng hết 1/3 chai dầu cúp vàng. Trước khi xông trận nếu mõi mệt Beo thích mẹ cạo cho đỏ lưng. Nó nói trổng trổng. Cho đám kia nó sợ. I want to intimidate other kids. Hahah.
Bánh Xèo không nghiền nhưng biết là lúc nó mỏi mệt nằm dài ra cho mẹ cạo gió là liều thuốc hiệu nghiệm. Nàng đau nhưng để cho mẹ cạo. Và Bánh Xèo đã biết cạo gió cho mẹ từ cả nữa năm nay. Nàng cạo chậm trãi , nét nào chắc chắn nét đó và biết những điểm yếu để biết xuống mạnh hay nhẹ tay cạo. Con mẹ Xèo ghiền cạo gió, lúc mỏi mệt nhờ chồng con cạo cho vài nhát lên bả vai là không cần uống thuốc. Nhức đầu cạo cần cổ rồi chùm chăn ngủ một phát là im. Hồi xưa hay đau lưng khó thở nhờ cạo gió mà nhẹ hết cả lồng ngực.
Cạo gió không chỉ là làm cho bớt mệt bớt bịnh. Cái tình trong chuyện cạo gió nó thâm thúy lắm. Nhớ ngày xưa cạo gió cho Má và Mẹ chồng. Người cạo và người được cạo thong thả thủ thỉ kể cho nhau nghe biềt bao nhiêu là chuyện. Cái tình người truyền hơi ấm cho nhau qua từng nét cạo. Phải là người thich được cạo gió thì mới có thể cạo gió một cách hiệu quả cho người khác được. Người không thích cạo gió mà cạo cho người khác thì ghét lắm. Một là khều khều sợ đau. Hai là cạo mạnh lên xuống cho rồi cái sự nhờ vả. Lúc cạo mà thấy da càng đỏ thì càng ham. Càng cạo đỏ thì càng cảm thấy nhẹ người cho cả người cạo và người được cạo nhé. Chuyện cạo gió còn nhiều biết sao mà kể cho hết. Từ từ sẽ khai thác về tính nhân văn của chuyện cạo gió để nâng tầm quốc tế của món nghề này nhé. Giờ. Thì. Chỉ nhớ có một lần việc cạo gió được lãng mạn hóa lên phim Ba mùa. Chàng xích lô và cô gái điếm. Tình gì đâu ta ơi.
Tình là hình thì mình có cái quốc hồn quốc túy là môn cạo gió cứ thí mà phát huy. Chứ không để tụi Mỹ trắng nó cướp không gòi nó mở cái trường đại học cạo gió là coi nhưng mình mất hàng. Cái máy ...cạo gió “xịn” do Mỹ trắng thiết kế cũng cả $100 trở lên. Hahah.
Lần trước về Việt Nam có nghe một anh chẻ chẻ trong bịnh viện phán một câu thế lày. Cạo gió là chuyện hũ lậu mê tín cần phải dẹp bỏ. Nghe cái thiệt muốn đá vô bản mặt ảnh ghê.
Đừng có bỏ cạo gió nhé. Việt Nam ơi.

12/27/14

Quà Noel năm nay ( hình hơi bị nhiều nhen)


Mùa Noel như thường lệ bắt đầu bằng cuộc thi bơi toàn tiểu bang 4 ngày. Năm nay là năm của em Xèo. Ẻm đang vô địch tiểu bang môn bơi ếch lứa tuổi 13- 14. Hà. ẻm mới mon men 13 tuổi thôi nhé. Youtube coi ở đây nè. Tắt hẳn volume cho ...vửa đủ nghe nha. Hahaha Má Lún Ghẻ của em la quá mạng.


Và tất nhiên anh Beo cũng có hưởng xái trong đó nhen. Coi Youtube ở đây





Năm nay em Xèo ẻm cao vọt lên. Ẻm hết mấy cái "baby fat" mất gòi. Hết cái bụ bẩm để mẹ ẻm nựng mất gòi.


Beo với bạn trong lò bơi nè.



Noel năm nay nhằm thứ năm, trong chổ làm cho nghỉ luôn thứ sáu. Thí là mình được luôn 4 ngày nghỉ, sleep in rồi thả sức mần mấy cái này nè.


Đang mê may túi loại này, túi thầy tu hay Monk Bag. Làm hai ba cái cho bạn gòi mà quên chụp lợi ta ơi. Cái này mới mần xong. Đang thích nhá !




Tiếp tục mần project nhỏ


Bữa Noel nắng chói lọi rọi vô tận trong nhà thế lày. Nhìn em Happy sang trọng hẳn lên nhá.



Đang tiếp mần tranh to. Cái này mà xong chắc chắn sẽ rất lạ. Đang háo hức chờ cho xong. Hic, chắc tới tháng sau mới xong. Già rồi. Đứng lâu mỏi tay đau cẳng. Lại ngồi. Nên làm một lúc cái tranh to rồi lúc ngồi thì làm cái nhỏ. Lu bu cái gòi tối nào cũng kiệt sức. Hhahahah.



Hai cái hình trên lấy cảm hứng trong cuốn sách Tibet Art, medicine and healing. Hay lắm nghe. Tính copy một mớ mần thành sách mà mới được có hai ba cái. Hơi bi lâu. Tranh của mỉnh nhỏ hay lớn chi cũng tỉ mỉ quá nên cái nào cũng thiêt lâu mới xong.


Nhưng mà cái này nhanh nè. Của học trò vẽ nhé. Chỉ có art mới mần big dream come true nhanh như thế thôi nhá.

Quà Noel còn nhiều. Bữa Noel mần một cái dinner nho nhỏ với vài ba người bạn. Vì mình loay hoay " host" và " drink" gòi nấu nướng nên tạ họa không có hình mà quăng lên. Nhưng nói chung là vui.
Noel năm nay đơn giản chỉ có nhiêu đó thôi !

Chúc bà con tiếp tục hưởng tiếp cho trọn vẹn một mùa lễ thiệt vui nhá.

1/5/14

EverGreen College

Thiệt tình, chửi chi thì chửi, nền giáo dục Mỹ là một trong những thứ tôi ái mộ nhất. Mê nhất là khuôn viên và những tòa nhà lộng lẫy của nhiều ngôi trường. Mỹ sạt nghiệp cũng vì đổ tiền vô những xa hoa trường học như thế này. Mà học trò học xong trả nợ cả mấy chục năm cũng chưa hết thì cũng tại vì những năm trong trường sướng quá mạng đó thôi.

Sáng nay BX đi thi một trận gọi là All Stars, tụ hợp những đứa giỏi nhất trong kỳ thi vừa rồi đánh với Nam và Nam Cali, và tiển bang Oregon. Trận này diễn ra tại một trường Đại học cộng đồng trên thủ đô Olympia của WA. Hai ông bà già lái xe đi theo đoàn đi coi.

Trường nằm trong sâu một khu rừng lớn. Đẹp và yên tỉnh vô cùng. Lái xe vòng vèo hun hút lắm mới vô tới nơi.
Trời nắng. Mà lạnh. Nên giờ rảnh chờ cô Xèo bơi, hai ông bà già đi qua cái tòa nhà bên cạnh trú lạnh và tránh cái ...nóng hầm hập nghẹt thở trong hồ bơi.

Chút cảnh trong trường nhá.
Dòm ngoài vô hồ bơi nè. Hồ rộng quá chừng. 10 lanes luôn nha.


Kế bên hồ có cái gym nữa nha. Đây là phía ngoài sân đó.


Vô cái tòa nhà kê bên hồ bơi. Cái đập vô mắt là mấy sợi dây điện cam cam chạy vòng vòng trên trần. Trần thiết kế thô, dây nhợ chi lòi ra hết bên ngoài vậy mà duyên ghê nha .


Ở trong phóng ra ngoài chụp thôi chứ lạnh lắm, không lan man ra ngoài phía rừng chơi được.





Lại cứ dây điện nữa nha. Mình chụp nhiều lắm .


Sân thượng nè. Nắng ngập tràn .



Cái hàng rào là máy sưởi đó. Dể thương hông. Chạy dọc dọc bên tường. Bữa nay vắng tanh chứ máy heat vẫn  chạy. Ấm áp thiệt mà... thấy tốn điện quá. Cái nhà to đùng thế kia. Mỹ giàu quá mạng và xài cũng phí quá mạng.


Áp phích kêu gọi... recycling của trường nè....





Mê mấy bức tranh vẽ lên kiếng như vầy nè....

Mê nhất bức này. Chụp những hình ảnh phản chiếu qua cửa sổ. Y chang như một bức tranh nha


Đây chỉ mới là sơ sơ một hai buildings. Ngôi trường lộng lẫy này có một cái nhà hát to đùng và tất nhiên là nhiều thứ khác nữa..... Mê lắm. Nói là ngán học rồi chứ mà vô những khung cảnh như vầy, cứ muốn cắp sách đi học hoài. Hahaha, trả nợ thì trả, chứ rất đáng đồng tiền nha bà con.


Em Xèo tập trung trước một điểm hẹn buồi sáng nè. Trận này không quan trọng mấy vì chủ yếu là để mấy đứa giỏi của ba tiểu bang giao lưu thôi. Bơi xong rồi ở khách sạn một đêm chung với nhau. Ăn uống, chơi trò chơi rồi sáng mơi ăn sáng nói chuyện. Chiều chủ nhật cha mẹ lên đúng địa điểm này rước con về. Lần đầu con đi với bạn, mẹ cũng hồi hộp. Hên có bốn năm đứa con gái Việt Nam nên sắp xếp cho tụi nó ở chung với nhau. Mỗi đứa được phát cho một cái túi thể thao quá đẹp. Hai ông bà già chất hết đồ trong vali qua túi mới cho con.... cho nó...được xài hàng mới liền. Áo thun và nón bơi đồng phục nữa.



Dân miền Nam Cali lên đánh đám này thua xiễng liễng hôm qua. Đám NamCali đứa nào nhìn cũng rám nắng đen thui y chang như con Xèo ngày xưa. Nhìn hầm hố và mạnh mẽ hơn đám Seattle nhiều. Con Xèo  lên Seattle hai năm nay, mất cái rám nắng của Cali, nàng tức lắm nha.


Vậy là hết hai ngày cuối tuần gòi đó nha !

12/21/13

Bánh Xèo và Beo tại cuộc thi PNS cuối năm 2013

1. Hồi mấy năm trước mình có mét sơ sơ về cái giải PNS thi bơi này. Đây là một giải lớn nhất trong năm mà mấy anh chị be bé phải có trình độ chuyên nghiệp và thời gian bơi cũng phải nhanh nhanh lên tí thì mới được tham gia. Mấy năm ngoái Beo và Bánh Xèo bơi chung ròng rả ba ngày. Cả nhà cắm trại linh đình luôn. Năm nay chàng Beo 15, chàng phải bơi riêng ra với đám người lớn. Nên thay vì ròng rả 3 ngày, thì giờ chia là hai tuần, ròng rả ...có 6 ngày... thôi.


2. Em Xèo năm nay ăn giải lớn luôn nha. Ẻm giựt hai cái vô địch về bơi ếch cái tuổi của ẻm, một cái 100 yard và một cái 200 yard. Tên của ẻm được xướng lên ầm ầm cả rạp làm con mẹ nó sướng lây. Con mẹ nó la quá, gào khản cổ họng gòi. Qua ngày thứ ba, ẻm mệt nhưng vẫn lấy đươc thêm cái giải ba 50 yard cho bơi ếch và về thứ hai cái 100 fly cho cái B final.


3. A final là 8 đứa nhanh nhất sẽ tranh giải. B final là mấy đứa đứng thứ 9 tới 16 , vô final nhưng không được tranh giải. Tới đám người lớn không chia tuổi nhưng có thêm cái C final.  Beo thi kỳ này thì đùng cái là nằm trong đám nhỏ tuổi nhất mà phải thi chung đám 16 tới 19 -20 tuổi. Áp lực nặng nề !

4. Cả tuần sau đó cả nhà phờ phạc. Bịnh. Mình bịnh kỳ này hơn mệt. Vừa cảm mà vừa bị đau cổ. Nghe bạn Phượng tả cảnh bản bị đau cổ làm mình ớn xương sống. Cổ tự nhiên đau luôn cho 4 ngày. Cái stress của mấy bài cuối khóa giờ mới lồ lộ ra hành mình. Mà thêm cái stress ba ngày coi em Xèo thi nữa. Mà công việc cuối năm vẫn còn đó. Cứ nhờ em Xèo cạo gió rồi uống thuốc cảm và giảm đau. Bớt chứ không dám bỏ tập yoga. Cuối cùng thì kiệt sức , một buổi chiều về ngủ luôn từ chiều một mạch tới sáng hôm sau. Bớt hẳn. Mình biết mình cần ngủ nhiều hơn. Bỏ ra hai ngày mà ngủ chuyên nghiêp thì thiệt là sướng nhể. Hỏi mấy người trong chổ làm. Người ta cũng nói thế. Mấy ngày nghỉ ở nhà. Chỉ mong được ngủ .

5. Qua chuyện Beo đây. Beo cũng lây bịnh. Chàng cảm và  ho cả tuần. Tội chàng quá. Cái giải lớn này. Chàng bỏ biết bao nhiêu công sức cả năm nay. Giờ ho tạ họa như thế này. Chàng tức lắm. Hôn qua chàng nhất quyết đi thi nhá. Tiêu chuẩn và thời gian của chàng chất lượng A final. Mà hôm qua chàng ốm. Chàng bơi sao mà tuột xuống gần chót bẹt C final. Có nghĩa là không top 2-3 mà lèo xuống top 23-24 luôn nhá.

6. Buổi trưa ba chàng đưa chàng về nghỉ mệt. Mình lo quá. Kêu chàng "crash" ( bỏ) đi, chiều nghỉ đi, đừng bơi nữa. Mẹ không có care ! But I do. Ý chàng quyết rồi. Mình chỉ support bằng cách cạo gió xoa bóp cho chàng cả một tiếng. Chàng đỡ mệt lăn ra ngủ khò khò. Nhìn chàng thương quá.

7. Thế mà rồi cả nhà lại lóp ngóp bò đi bơi... final. Chàng đang bịnh thế, mà từ hàng 24 bơi chóp một cái lên 16 cho cái 200 free, cắt thời gian lại bằng tiêu chuẩn của A final. Cái 100 fly của chàng không được vô final . Nhưng nhờ có ai đó crash nên người ta move chàng up. Thế là chàng từ 23 cũng phóng một cái lên thứ 17 luôn. Con mẹ sung sướng. Nhờ mình bỏ công cạo gió cho nó đế.

8. Mấy gia đình kia, té ra, cũng tình trạng như gia đình mình. Nghĩa là cũng bịnh lên bịnh xuống từ cái trận con nít tuần trước, lao đao cho tới tuần này. Mấy vận động viên teen cũng bịnh , tụi nó buồn lắm. Mà không đứa nào bỏ cuộc. Vì tụi nó phải bơi relay, tiếp sức. Bỏ một đứa là ba đứa kia cũng phải bỏ luôn. Tinh thần đồng đội của đám này hơi bị cao.

9. Ông kia mét. Con bé người quen của ông bơi cho đội King ( đội này giỏi nhất state WA, mà cũng sát thủ nhất state WA), sáng trước khi đi bơi căng thẳng và stress quá hay sao mà ói đầy nhà. Ba mẹ biểu nghỉ. Nó nhất định không chịu. Chở tới sàn bơi, ói tiếp vài ba chặp nữa. Mà . Bơi xong. Coach cho về sớm. Biểu mai đi tiếp. Ổng trề môi. Con bà ho khúc khắc thế kia. Nhằm nhò chi !

10. Cái chuyện bịnh. Thì bịnh. Đó là chuyện out of control, không ai muốn cũng không ai điều kiển được. Mà làm sao mà deal với chuyện đó với tư thế của một VDV chuyên nghiệp với là điều quan trọng. Mấy cái đội bơi này nó rèn dùm con mình cái tư thế đó. Bơi nhanh bơi chậm thì quan trọng. Nhưng mấy cái tính cách nho nhỏ như vậy thì quan trọng hơn rất nhiều. Sau này nó sẽ bơi chậm lại, hay sẽ bơi nhanh lên. Ai biết. Nhưng mấy cái tính như vậy, hy vọng sẽ theo nó suốt đời. Trong những trận tranh hùng con nít ranh như vậy, mình thấy hai đứa con mình trưởng thành nhiều lắm gòi !

3/25/13

Chuyện hồ bơi (III)

1. Mấy vợ chồng ngồi tám đủ thứ chuyện. Chuyện này mắc cười nè. Hỏi sao đặt tên là Bánh Xèo vậy. Tự ốm nghén nó chín tháng chỉ thích ăn bánh xèo thôi. Chồng ngồi bên nói. Em sạo. Nữa đêm bắt chạy xuống Santa mua bún bò. Ăn xong rồi ói hết tốn tiền xăng. Hahaha. Tửng tửng. Thì chỉ có món bánh xèo ăn chín tháng là không có ói thôi.
Bà kia nói. Mình không có ốm nghén tự có chồng mình ốm nghén dùm. Gì. Ừa. Ông chồng kể. Bả có bầu tự nhiên tui thèm cà rem Việt Nam. Nữa đêm hai vợ chồng chạy tới tiệm Việt Nam kiếm cà rem Việt ăn.
Tiệm đóng cửa mà ổng năn nỉ ông chủ tiệm bán cho một bịch cà- rem. Việt Nam mà, đóng cửa mà có người muốn ăn thì cứ mở ra chứ xá chi. Mua xong bịch kem, ông bắt bà bầu lái xe rồi bóc kem ra nhai ngon lành một lúc hai ba cây. Hahahah. Tới lúc vợ đẻ con thì cơn thèm cũng hết. Tới bi giờ con 14 tuổi cũng không có ăn lại cây cà rem nào. Vợ đẻ đứa thứ hai cũng vậy. Không cà rem mà chè bánh lọt. Tòn mấy cái dã man. Ăn xong hết cơn nghén dùm vợ thì cũng không bao giờ thèm ăn lại mấy món đó nữa. Thiệt là weird hén.

2. Ông bà kia một đứa con, chỉ có một event. Hahahha, mải lo tám vậy á. Con nó bơi lúc nào không biết. Miss luôn cái event. Không hình không ảnh không film. Cứ hối hận mãi. Chút nữa nó lên nó hỏi thì có mà chết.

3. Hai vợ chồng cẩm cái bản danh sách event và time của ba đứa con dò tới dò lui như đánh số đề vậy á. Con bơi thì chồng quay film, Vợ ngồi dòm thời gian của con rồi ghi xuống. Cộng cộng trừ trừ. Hahh. Drop time. Good job. Hứ, add time. Hahahha. Tối nay không cho ăn cơm. Mấy ông bà đứng kế bên. Ông bà ngon xuống bơi được 1/2 lap như tụi nó mà không thở dốc. Mà chảnh. Cứ giỡn qua lợi vậy mà hết ngày  hết giờ. Có ông kia ngồi quay fin con ổng bơi xong á. Preview lại liền nha. Rút trong túi ra cái đổng hồ bấm giờ, loại chuyên nghiệp của coaches á. Rồi coi lại. Bấm giờ lại con đúng không. hahahha. Đúng thì thôi. Sai mà nhanh hơn giờ trên bảng điện thì chắc cũng mần thinh. Chứ nếu mà sai chậm trề thì chắc thí nào cũng xuống dưới kia kiện cáo rồi.

4. Bà người Nga kia. Chời chời. Lần nào mình cũng sợ bả hết. Bả cao lắm. Người đẹp thon thả. Thằng con lớn cao lỏng khòng. Bả coi con bả bơi. Rồi cứ quay lại hét ông chồng. Hahhaha, không hiểu chuyện chi nhưng mình biết là con bả bơi không đúng ý bả. Lúc nó bơi xong á. Coach dưới hồ chưỉ xả vô mặt rồi bả trên khán đài chưỉ đỏng xuống. Thằng nhỏ chắc quen rồi. "Whatever" mà bước cho nhanh out of sight của bả với coach. Ông chồng cao to của bả cứ ngồi đó cười hề hề. Thấy ớn quá. Mình không bao giờ mần vậy với con mình đâu.

5. Thằng em chồng dưới LA cuối tuần bay lên coi hai đứa cháu bơi. Nó bưng cái máy chụp hình to đùng lên chụp cho cháu mấy bộ hình rõ ràng đẹp như mơ. Chứ nếu một mình mình thì chỉ có quay film thôi chứ không có máy đẹp mà chụp hình.












Tối qua nó nói với mình. Ngày mai rảnh chị chỉ em cách me nấu gà hồi xưa cho em. Em muốn tự nấu món đó ở nhà. Lòng mình chùn hẳn xuống. Nhớ mẹ Nguyên kinh khủng. Ba tháng trước khi bà qua đời, bà chỉ mình cách mà nấu gà rôti cho con trai cưng ăn. Bà nói . Mai mốt me chết, con nhớ nấu cho nó ăn. Lúc còn Cali hay gần nhà, lúc nào mình cũng nấu cho nó. Giờ xa vời quá. Chắc nó nhớ món gà rôti của mẹ nó lắm rồi.

5. Tối qua ngày cuối cùng. Hai đứa vô luôn mỗi đứa hai cái finals. Beo tới nhất cái 100 fly. Mình gào khản cổ tới sáng nay là mất tiếng luôn rồi. Tới nhất regional meet là big deal lắm đó. Huống chi liên tục ba ngày Beo có ba cái event tới nhất. Mà lại là cái bất ngờ không ai đoán được. Butterfly và free. Thế mạnh của Beo và Bánh Xèo là brest chứ không phải mấy cái kia. Vậy mả breast lần này không như dự đoán. Beo tới nhất cái fly rồi nghỉ có chừng 10 phút lại phải bơi tiếp cái free. Nhìn con bơi là mình biết con mình đuối sức lắm rồi. Tim mình thắc lại từng chặp. Người chứ có phải máy đâu chứ. Chàng hụt hơi và về thứ bảy. Mình nghỉ. Đáng lẽ chỉ phải bơi một cái final thôi. Hai cái liên tục vậy. Con mới 14 tuổi, sức ép tinh thần/ thể chất mần sao chiu nổi. Lại có trách nhiệm " earn points" cho đội nữa.

Bánh Xèo về thứ năm cái 100 IM ( bốn môn tổng hợp) đành thêm ba điểm cuối cùng cho đội, nâng CAAT đứng top 10/48  của vùng ( năm ngoái hạng 16). This is a major vicotory cho toàn đội.

6. Cái meet lớn như vậy mà thàng công là nhờ 97% là volunteer hết nha. VDV đóng tiền để mướn hồ, life guards, janitors dọn dẹp và điều khiển parking thôi đó. Còn từ trọng tài, phát thanh, xướng ngôn viên, phục vụ ăn uống và những người bấm giờ đều là volunteer , chủ yếu là phụ huynh của vận động viên. Chồng mình lảm trọng tài cho cả ba ngày luôn. Heheheh, cha mẹ có con bơi lên cao rồi hầu hết đều đi học training để làm trọng tài. "Make sure không ai bắt lỗi sai cho con mình". Hehehe. Đồ ăn phục vụ volunteer cũng là donation của những công ty tài trợ. Mà đặc biệt hay cái là không có một công ty tài trợ nào quảng cáo trong hay ngoài khu vực hồ bơi hết nha. Tới cuối cùng nghe xướng ngôn viên list ra mình mới biết đó. Hay !