11/20/24

Về nhà (I) : Mưa và thơ

 Kỳ này về nhà. Nhiều cảm xúc lắm. Khóc rất nhiều với em. Và cười cũng rất là nhiều. Từ từ sẽ ghi ra.

Chắc bắt đầu từ nơi ban công này vậy nhé. 

Trời Sài Gòn tháng mười sang tháng mười một mưa ào ào trắng trời. Cơn mưa đột ngột tới rồi đột ngột ngưng như tình cảm mình chập từng chập nhớ Má. Nhớ ngày xưa có Má. Nhớ ngày xưa ba chị em côi cút lúc nào cũng có nhau. Nhớ bạn bè tấp nập. 

Chiều chiều ráng chiều nhè nhẹ buông buông êm êm vậy nè. 

Mình leo lên lầu ba , nằm ngủ dưới bàn thờ của Má suốt ba tuần. Không đi đâu hết nha. Chỉ ở nhà thôi. Nghe tiếng mưa rơi.  

Ngồi thiền. Khóc rồi ha ha cười với em. Trưa xuống lầu ngồi tán dóc và nghe Youtube đọc truyện ma với em. Ăn sao cũng được miễn có ly cafe bên cạnh. Em kêu uống cafe cho cố tối ngủ không ̣được lại uống thuốc ngủ. Hahaha sáng hai ba giờ mình thức gọi cho chồng là bị kêu. Lại không ngủ được phải không. Thôi. yoga và thiền đi cho thiên hạ thái bình. 

Em lôi ra trả lại gần hai mươi cuốn nhật ký cho mình. 

Há hốc mồm. Ngày xưa mình viết nhiều thế này ư. Làm biết bao là thơ. Ngồi coi lại nổi hết da gà vì nhớ. Ngày xưa ngu ngơ. Đọc xong ngây dại hết một thời non trẻ.

3 tuần âu yếm với nhiều kỷ niệm của ngày xưa đan xen với hiện tại làm thành một bài thơ nối dài gần hết hai phần ba đời người con gái của Má. 

Chép ra đây rồi từ từ nè. Ngồi vuốt râu. Vì không còn tóc mà vuốt.  Gặp trai A4 cười ha ha với nhau hết một buổi. Trai kêu. Để tóc dài lại đi Châu. hahaha không nha. Cứ tóc dài ra tí ti là lại phải cắt phén lên thiệt nhanh. Xếp cũ bên hàng không gặp lại sau bao nhiêu năm cũng hỏi. Sao lại cạo trọc thễ. Rờ rờ cái đầu. Gọn lỏn. Tại chí. 

Vậy mà. Tính ra cũng không tệ . 

Má yêu của con. Cuộc sống như vậy là yên. Cười nhiều hơn khóc là vui rồi. 

Ba đứa sẽ cùng nhau nắm tay đi trọn con đường này. Nha. Má. 



Thơ. Hahaha vài câu nho nhỏ như vầy cứ nhan nhãn ̣đầy trong những cuốn nhật ký vàng khè màu thời gian của mình. 
Không nhớ ngày xưa mình làm thơ. Hay chép thơ. Cũng không hiểu nữa. 
Hay không hay. Dỡ cũng không dỡ. Tàng tàng. Ngu ngu. Ngơ ngơ. Sến sến. Sàng qua sàng lại ngang phè. Lúc có vần lúc không. Khùng khùng điên điên. 
Giờ coi lại. Vui. Mà cũng không dám nhận là thơ của mình. Chụp lại chia ra cho đám bạn thân đọc chung. Thì thầm. Phải là thơ của tao không cà. Đứa kêu yes đứa kêu không biết. Hahahha Quá khổ. 
Chỉ thấy sướng. 
Vì Má và em cất hết cho mình cho tới ngày hôm nay. 


Ngày xưa yêu hơi bị nhiều. Thơ thất tình đầy đống luôn nha. 




Mưa là một đề tài vô tận trong nhật ký. Tình cảm mình ngày xưa thay đổi theo từng cơn mưa Sài Gòn. Chắc vậy mà lúc nào cũng thích về Việt Nam vào mùa mưa.







Những bài thơ vừa chép lại hay sáng tác. Ngày xưa học đâu không thấy toàn chép nhật ký và làm thơ. 


Hai mươi cuốn sổ như vầy đầy nhóc chữ là chữ . Khiếp quá. Chắc tại ngày xưa không TV, không internet mà social media cũng không. Không viết nhật ký giả sầu biết làm chi.





Sáng tinh mơ nắng chiếu ngõ hẽm nhà em rực rỡ như ri. Tất nhiên lai có hứng làm thơ. 
Thơ chép lại cảm hứng trong thời gian ở nhà với các em. Và làm thơ nhớ Má của con. 
Thơ của mình cũng vô phép tắt không qui luật y chang như tranh mình vẽ và quần áo mình may. 
Đụng đâu chép đó không thèm xếp vần vè chi. Vậy mà chữ nghĩa cũng có tình với người thích viết. Lâu lâu cũng bố thí cho vài hàng nghe đường được lổ tai mình. hahaha thế là vui hết một bài thơ. 






Chỉ một góc ban công mà ra bao nhiêu màu sắc và cảm xúc như vậy nè. Từng ngày từng phút từng giây. 
Mưa ào xuống cái là tạnh. Nắng xuyên xuyên mái nhà ban sáng xong ban chiều. Lãng mạn thì thôi nha. 










Đi thật xa thật lâu cho ngày về thấy yêu mình hơn. Yêu các em. Yêu Má. Yêu cái ngày xưa đầy đống kỷ niệm của mình. 

9/20/24

Chuyện coi hình xong rồi nhớ lại nè

Xong vụ họp lớp thì bà con bắt đầu phóng hình lên mạng. Pà con bắt đầu share hình ra coi.

Thì từ từ mình nhớ lại nhiều thứ nhé. Mà cái mình không nhớ tất nhiên người khác nhớ. Rồi lại lòi ra biết bao nhiêu thứ.

Kể lại vài chuyện cho nghe nhé.

Chuyện của Anh Tư

Các bạn họp lớp LQD bên Mỹ các bạn họp lớp LQD bên Việt Nam. Có tấm hình chụp chung với anh Tư.  Không biết đứa nào kêu là anh Tư. Tên thiệt không phải vậy. Anh này chủ nhiệm lớp 12 A4 . Anh dạy lý. Giờ ngồi nghỉ lại. Anh Tư gan cùng trời mây mới dám chủ nhiệm cái đám lũ quỉ đói mà quậy còn hơn quỷ ngày xưa.

Anh Tư cao, ngày xưa ốm chứ không có da thịt như bây giờ. Đeo mắt kiếng cận dày cui. Nghiêm trang, hiếm khi nào cười lắm. Tóc chẻ chính giữa năm năm hay sáu bốn chi đó. Lúc nói chuyện hay giảng bài chuyên nghề dùng ngón tay trỏ chỉ nhịp nhịp.  Sao ngày xưa không nhớ chi chi toàn nhớ chuyện chọc ghẹo nhau trong giờ  lý của anh Tư. Anh giảng bài. Đụng tới chữ nào có dính líu tới tên cha tên mẹ là có đứa sẽ táo tợn hỏi , “ xin thầy đọc lại giùm câu đó.”  Tất nhiên là anh sẽ đằng hắng mà đọc lại với giọng to hơn. Tất nhiên là sẽ có đứa thút thít cười. Tất nhiên là cái đứa bị chọc sẽ quay lại chửi thì thào trong miệng. Có ai đời đứa mất dạy nào lại nghỉ ra cái trò mượn thầy giáo chọc ghẹo tên phụ huynh như cái lớp mình không. Mình vẫn còn thán phục mình . Học như vậy mà sao lại tốt nghiệp trung học được hay quá.

Lớp mình chuyên trị bỏ trốn nguyên một lớp đi chơi. Không phải một lần mà nhiều lần. Lần đó đi chơi một chuyến bão táp. Không nhớ là suối Lồ Ồ hay Bửu Long. Xe đạp như thế nào mà té gẫy răng. Sưng vều cái mỏ. Mình vô lớp. Anh Tư thấy. Hahaha anh hỏi Thủy Châu trốn học đi chơi bị té gãy răng phải không. Hỏi không cần trả lời. Anh cười cười . Đã bảo là anh í hiếm khi cười. Mà hôm đó. Anh cười. Hỉ hả lắm. Hahaha

Anh Tư làm giám khảo chấm thi xem lều trại lớp nào đẹp nhất bữa cắm trại cuối năm của trường.

Lớp mình được phân công hoá trang lều trại cho sao cho giống nước Cu Ba. Phần trại gần ngay phòng vệ sinh. Không nhớ đứa nào phân công dựng trại. Mấy cây cọc tre vườn không nhà trống cũng trống không không. Vài sợi dây long lánh tua tủa . Tụi nó kéo cái ghế gỗ dài trong lớp ra... chắc là hàng rào ...trại. Xong treo lá cờ Cuba lên gòi đóng cái bảng ghi chữ Cuba . Một bầy ngồi trong đánh tiến lên. Hhahaha. Không biết người Cuba có đánh tiến lên không chứ ngày xưa. Đám 12 A4 này vừa trai vừa gái toàn tiến lên và bài cào. Coi như có học thêm môn toán rồi á. 

Vậy thôi. Rồi. 

Đoàn giám khảo đi qua rồi đi lại không thấy gì hết. Mình nhớ Anh Tư cứ giả lơ coi như không biết lớp này là lớp nào. Hahahah.

Giờ thầy trò chụp với nhau tấm hình sau 35 năm. Anh Tư cười rạng rỡ với học trò. Tóc thầy bạc tóc trò cũng bạc. Thấy mà thương. Thấy mà nhớ. 

Chuyện T.

Bữa chụp hình cái gái xinh xinh lớp mình áo dài tung tăng trẩy LQD thì nhớ T.

Nàng này có hai cái lúm đồng tiền xinh thiệt là xinh. Tóc tém. Ngày xưa mới vô lớp mười. Hai má con mình chạy chung một chiếc xe đạp màu cánh dán. Mình chở Má tới trường LQD rồi Má đi làm.  Lớp mười học buổi chiều. Bữa sáng có giờ nữ công gia chánh. Mình tới trễ. Bảo vệ đóng cửa không cho vào. Mình đứng trước cổng trường. Nước mắt cứ thế lả chả rơi. Vừa lúc T và một đám bạn trai cũng tới. Trễ. Nên không được vào trường. Nàng hí hửng. Không cho vô thì mình đi về. Thấy mình khóc. Nàng cười. Có chi đâu mà khóc. Không cho vô thì đi về. Nàng nói. Lên xe T chở Châu về nha. Mình vẫn còn thút thít. 

Leo lên chiếc xe đạp mini của T. Màu hồng phải không T. Nàng và một đám bạn trai đạp xe đưa mình về Cao Thắng. Líu lo hết cả con đường XVNT. 

T hay nói Châu có cặp mắt ướt át hút hồn người ta . Khà. Tại hay khóc nhiều lắm. Nên mới ướt rười rượi như vậy.  Hên gặp cái đám chúng mình. Bắt đầu cười nhiều. Cười ha ha cho tới ngày hôm nay đó T. 

Hôm nay T vẫn xinh. Hai má lúm đồng tiền vẫn tươi. Nụ cười năm xưa giờ rạng rỡ hơn trong tà áo dài lả lướt với các bạn ngày hội ngộ. 

Xinh tươi hoài nhé. Bạn yêu. 

Chuyện trai A3

Có chàng kia chàng nói chàng hoc A3. Sau ngày reunion LQD ở Cali, chàng facebook hỏi mình có nhớ chàng không. Chàng quăng cho vài tấm hình ngày xưa. Ráng lắm cũng không nhớ. Mình không nhớ thì chàng nhắc cho nhớ nè. Ngày xưa không học chung nhưng đi thi thì xếp chung một bàn. Mình đoán tại hai tên hai đứa cùng chữ “ Ch” . Chàng thổ lộ. Nhìn thấy Châu đẹp quá mình không làm được bài luôn. Hahahah nghe ham quá. Hai đứa tám qua tám lại một hồi thì chàng nói. Ngày xưa có giấy bảo lãnh nên không học hành chi hết. Ham chơi lắm. Hahha Got ya. Vậy là tại ham chơi mà làm không được chứ có phải tại Châu đẹp đâu ta. Lại khéo đổ thừa. 

Xong chàng nói. Hình như Châu quăng một cái giấy copy cho mình. Hahahha Mình nhớ ngày xưa mình toàn copy người khác. Mần sao mà quăng copy cho ai. Hỏi chàng nhớ bữa đó thi môn gì không thì chịu.

Nhớ vụ đi thi tốt nghiệp có vụ chia các lớp ra thi. Không biết chi cho cực vậy. Chắc trong trường nghỉ làm vậy sẽ tránh nạn copy bài. Hahahha quên đi nha. Mình nhớ năm mình thi tốt nghiệp bốn môn.  Toán Lý Anh Văn. Thì ba môn đầu mình copy hết cả ba. Hahahah mà toàn copy từ trai và gái lớp khác đó chứ. Nhớ trong hai ngày đi thi tốt nghiệp, mình và Mo về nhà Mo nghỉ trưa. Nó hù má nó là hai con này đi thi nha. Thi kỳ này quan trọng nha. Má ở nhà nấu đồ bổ dưỡng cho tụi này về ăn trưa nha. Hahahahah. Hên cả hai con đậu tốt nghiệp. Không dám đổ thừa tại bữa đó ăn đồ không bổ . Hahahha.

Ngày xưa nhiểu tàng.


Tấm hình chụp vào ngày cuối cùng năm mười hai. Nhớ là mình khóc. Vừa tan trường là thấy buồn não rồi. Mo đạp xe song song với mình đi về tận Cao Thắng. Mo không biết nói chi. Sau này có gì khóc lóc, bực bội hay đi chửi nhau với ai. Mình toàn đi với Mo. Hahahah. Nàng là nhân chứng lịch sử với biết bao phi vụ với hậu 12 A4  nối dài với A6 và các A khác xong bên N luôn. Hahahah.

Thu về lành lạnh Seatle rồi nè. 

Ngồi viết lại vừa cười vừa nhớ. 

Cái ngày xưa đó. Mêng mông.

Bồng bềnh. Ngây ngô dài dại.

Đáng yêu biết chừng nào.