9/20/11

Chuyện vớ vẫn nhưng cần phải nói




Tôi đọc bài báo về tượng đài Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng. "Có cần tốn mấy trăm tỉ làm một khối tượng TO nhất Đông Nam Á để vinh danh những bà mẹ Việt Nam anh hùng không?"

Bài báo hơi bị hay, phân tích nhiều thứ ở góc độ mỹ thuật. Rất đáng suy nghỉ.

Cái mà tôi muốn bàn thêm dầu vô lừa là cái thói quen làm nghệ thuật mang tính chất minh hoạ cho trẻ con hai ba tuổi rất- là- mang- tầm -vóc- vớ- vẫn trong công trình này.

Tác giả công trình nhấn mạnh là bức tượng sẽ lấy mẩu chân dung ngoài đời của một bà mẹ Việt Nam, cụ thể là mẹ Nguyễn thị Thứ, tay dang rộng ra ôm hết mấy đứa con phiá dưới.

(hình chôm của tác giả công trình)


Mẹ Nguyễn thị Thứ có chín người con hy sinh, hai con rể và hai cháu ngoại hy sinh trong chiến tranh.

Vậy mẫu tượng của mẹ sẽ lấy chân dung mẹ, còn những người con trong khối tượng sẽ tạc hình chân dung con của mẹ hay con của ai ?

Những người con của mẹ chết từ hồi xưa tới giờ còn hình chân dung không mà làm? Mà nếu không ôm con của mẹ thì giả tỉ cho mẹ ôm con người khác thì mẹ có được vinh danh anh hùng theo đúng tiêu chuẩn nhà nước không? mà ôm con người khác thì cha mẹ mấy người đó có đồng ý không ?

Sao cứ phải là mẹ Thứ chứ không phải là mẹ nào khác. Có phải vì con mẹ chết trận hết một lượt không còn ai nên mẹ mới được chọn. Hay tại mẹ có nhiều con hơn những mẹ khác?

Những mẹ khác mà có con nhưng con không chết nhiều như vậy, hay không có con chết trận có được vinh danh như mẹ không?

Rồi những má, mệ, u có con chết trận nhưng xui và dại dột thuộc phía cộng hoà chế độ cũ có được coi là anh hùng, hay bao dung và vĩ đại như mẹ Thứ không?

Mà sao cứ lại ôm một đàn con phía dưới mới được. Nếu mẹ đứng một mình thì mẹ có còn là anh hùng không? Vì trên thực tế, con của mẹ chết hết rồi thì làm sao đứng với mẹ được?

Biết là mình đang hỏi ngớ ngẩn nhưng cái công trình nó minh hoạ vớ vẫn thế thì chỉ hỏi được tới thế thôi nha.


Thử hình dung mai mốt khối đá đục đẽo làm xong. Thì. Tất nhiên.

Sẽ có cô giáo dẫn một đàn con nít đi tham quan.

Các em thấy không. Đó là mẹ Thứ.

Các em hỏi. Thế ai đứng dưới nách mẹ vậy ?

À, Anh Hai, anh Ba, anh Út đứng bên trái. Anh Bốn, anh Bảy, anh rể Một đứng bên phải. Còn anh rể Hai thì đứng tí mù phía sau.

Thế chồng mẹ đâu. Sao mẹ có nhiều con vậy. Vân vân và vân vân. Con nít mà. Hỏi nhiều lắm.

Rồi cô giáo dẫn một bầy rồng rắn đi vào trong hang, nghĩa là cái nhà lưu niệm xuyên táo đâm một lần thủng một dàn hết cả gia đỉnh mẹ á.

Cô kể.

Ngày xưa mẹ đào hầm nuôi dấu cán bộ đó các em. Giờ mình phải tiếp nối truyền thống anh hùng của mẹ nhé. Các em có hứa với cô không nào?

Minh hoạ thì phải tới nơi tới chốn chứ !

Nói một hồi chắc kiểu này phải vô nhà thương điên quá. Stop !

Nhưng tóm lại. Nè.

Tượng đài tuyệt nhiên không phải là một cuốn tranh minh hoạ cho con nít. Mà là một cái gì sâu lắng hơn rất nhiều cái khối Grannite xanh lè đục đẽo hết hơn 400 tỉ mà có người nói nhìn rất giống mụ phù thủy.



Tôi đã có mét sơ vụ minh hoạ kiểu rất con nít ngây ngô này trong bài Hòn Vọng Phu. Kiểu. Nghe tiếng ngựa hí thì hình như chưa đủ. Phải cõng bằng được con ngựa ra sân khấu mới đủ độ hoàng tráng , tầm vóc của cái show.

Và trong cái bài này. Khi mà nhà bảo tàng Hồ Chí Minh bị biến thành một cuốn tranh minh hoạ khổng lồ rất vớ vẫn với đẩy đủ hang đá ( giả), hồ sen ( kim loại ) và cả một mô hình của chiếc tàu với đầy đủ bóng đèn chớp tắt để thuật lại cuộc đời của Hồ Chủ Tịch.

Thêm một cái này nữa. Đây là tấm hình thi hoa hậu của một cô trong lần Miss Asia vừa rồi, tôi ăn cướp lại của Mr Five trả laị cho chủ nhân Ngọc Lan. Mượn tạm mần làm ví dụ cho bài này chút thôi.


Nếu nói áo dài là quốc hồn quốc túy của Việt Nam, thì có nghĩa khi bận áo dài không thôi. Thì.Người ta sẽ biết mình là người Việt Nam. Không việc gì phải nhọc công quất luôn cái bản đồ
(của Việt Nam) lên áo dài, đào thêm một hồ sen hồng, một dàn bông cúc vàng ché ché ( loại đại đoá) và trồng 100 cây trúc xanh đầu đình lên ngực chi cho nặng nề.Chưa nói tới cái vòng lặc lè to đùng trên đầu và một đống vải vàng không ăn nhập gì với cái nền đen của áo dài hết nha.Rất ưa là dư thừa. Nhìn mà không ngán ăn thịt ba rọi thì thôi nha.


Nếu mình cứ bừa ra là mình thêu áo dài theo truyền thống Việt Nam nên hoạ tiết mới tầm vóc rườm rà như vậy thì là cãi đểu nhá. Áo vua chúa Việt Nam ngày xưa chân phương rồng phượng rất mỹ thuật nhá.

Nè.


Áo thêu cho hoàng hậu nè. Nét thêu dịu dàng, hình hài hoà, màu cũng hài hoà chứ không hoa hoè lá cỏ hồng hồng vàng khè như áo dài trên kia nha.



Cái màu xanh đậm đi với màu đỏ rất chic nha. Hai màu này giờ thuộc loại thời trang đó nha.

Con quan nè. Bận rất đơn giản. Tông cam với tông xanh gậy sự chú ý hoi bị tao nhã nha.

Tông nào ra tông đó. Họa tiết rất chân phương. Pà con dòm đi, rồi dòm lại cái áo dài trên kia mà coi. Cái bản đồ Việt Nam y như cái càng cua kẹp đứt ...hết cái mé bên phải của người bận. Nhìn thô tục lắm nha.

Màu tông đất. Hài hoà từng chi tiết. Muốn bắt chước thì bắt chước vậy á. Mới truyền thống và sang trọng nha.



Thêm cái này nữa nè.


Nhìn cái tưọng đài ở Ground Zero kià. Đơn giản tới bất ngờ. Tôi có viết trong bài này. Hai cái hố nước mắt thiệt sâu. Khiến người ta buồn thiệt là buồn. Nhưng lúc nhìn hai tia sáng xanh bắn vọt thẳng tắp lên vòm trời buổi ban đêm, thì mới thấy hết tinh thần quyết liệt mạnh mẽ của người Mỹ sau 9-11.

Đài kỷ niệm đơn giản nhưng trang trọng, rất abstract, nên rất có ý nghĩa.Khoảng không gian trống, với chất liệu đá và nước, với ánh sáng. Là đủ. Không rườm rà hình hài người ngơm chi. Mà làm người ta rung động phát khóc lên rồi.





Đến lúc, art của Việt Nam phải stop những công trình lớn mang tầm vóc vĩ đại, qui mô to nhất, hoàng tráng nhất và vớ vẩn nhất để dọn dẹp , sát trùng, cắt tỉa lại mấy cái kiểu minh hoạ rất bá vơ rườm rà như vậy.

Art Việt Nam cần chất trừu tượng, chất đơn giản, thanh thoát để người xem có dịp lắng đọng mà suy nghĩ, mà thưởng thức, mà gột rửa tâm hồn sau một ngày đã quá ồn ào với tỉ tỉ thông tin ngoài đời.

Hơn nữa, tôi tin là làm những công trình vớ vẫn như vậy là khinh thường người xem, hay hiếp dâm cái "sành điệu" những người thích nghệ thuật.

Tôi biết mấy ông lớn hay phàn nàn là cái gu thưởng thức nghệ thuật của dân Việt Nam còn hạn chế, vì dân trí dân Việt Nam còn thấp. That is BS nha. Dân trí Việt thấp vì hàng ngày cứ phải dạo ra dạo vô với những công trình bạc tỉ vớ va vớ vẩn như vậy. Không muốn thấp cũng phải lè tè hai hàng như vậy á.

P.s: Nếu muốn làm cái gì to nhất Đông Nam Á, Việt Nam nên làm cái gì đó tầm cở như Angko Wat, hén hén hén. Beat that !



Last minute giant bonus nè:

Một tác giả nào đó đã photoshop cái hình này. Chứng tỏ là người Việt mình thông minh, có gu, có taste, có tình lắm đó nha. Coi cái hình, mắc cười, vừa buồn vừa xót.

Một bạn bên Fb đã bình thế này. Mẹ sống khôn thác thiêng về xây cho chúng con cây cầu và vật le lưỡi hết những đứa nghĩ ra cái trò xây tuợng này.

Nghe muốn cười mà đau chưa !

9/18/11

Chuyện đẻ và football

Chuyện đi đẻ là chuyện mà mỗi lần nhớ tới là mình rùng hết cả mình. Nổi hết da gà da vịt và cả da của mình.

Nè.

1. Bữa đi đẻ Beo bên Từ Dũ á. Mình đau lâm râm từ sáng. Tới chiều, Má gọi cho bà chị làm nữ hộ sinh bên Từ Dũ. Là hình như là như đã. Má dẫn mình và chồng lê lết qua bên đó. Nhà kế nách nên không xích lô hay taxi được. Mà đi bộ cũng là cái hay. Người ta nói. Dễ đẻ. Qua bển.

Má dặn. Có đau lắm cũng đừng có la. Phải ráng chịu nha. Sao vậy. Đau mà không cho la là sao Má. Má nói. Mắc cỡ. Lúc sướng không la.Hahaha. Nghĩ bụng .Sao Má biết lúc sướng không la. (Nhưng không nói ). Thì giờ cũng không la. Nghe là hậm hực rồi nha. OK, hứa là không la.

Vô tới trong, bà chị cũng dăn vậy á. Tại sao vậy. Bả nói. La quá mất sức làm sao mà rặn. Ưà, nghe có lý. Ưà, sẽ cắn răng. Không la.

Mình vô phòng sanh. Từ Dũ bữa đó một bầy 12 người ( tại sao mình còn biết 12 người, để chút nói cho nghe). Ai cũng rên hừ hừ. OK, dăn không la thì không la. Nhưng không có dặn vụ rên hừ hừ vậy nha.

Mình lên bàn sanh, cũng bắt chước mí người kia. Hừ hừ rên nho nhỏ thôi. Cái bàn cao chót vót. Leo một mình đã khó. Phải nằm một mình nhìn trần nhà sáng trưng. Chồng ở ngoài chắc đi uống bia hay nhậu gì rồi. Tủi thân dễ sợ nha. Rồi vỡ ối. Tất nhiên là máu me tùm lum.

Nè. có con mẹ hộ lý tới . Quát vô mặt mình. Sao dơ quá vậy. Leo xuống đi vô rửa cho sạch máu đi. Chứ chút dơ vậy ai mà đỡ cho cô. Mình cũng ráng ngồi vậy. Nhưng tất nhiên là leo xuống không được.

Nhằm lúc lại quặn lên. Thế là bao nhiêu cái dồn nén. Không được la. Bể phổi . Bụp một cái.

Mình nằm xuống. La. La như chưa từng được la trong đời. Có bao nhiêu hơi thả hết ra. Bao nhiêu cái tức ứa trong lòng. Xả hết ra. Get attention. Mà.

Bà con nhào tới. Y tá, hộ lý, bác sỉ, một bầy luôn. Cái gì vậy. Đau thì la chứ sao. Cả bầy quát. Không được la. Chút mất sức. Sao mà đẻ.

Cóc cần. Cứ la cho đời biết. Ráng la làm sao cho chồng ngồi ngoài kia nghe mới hả.

Mình la từng chặp vậy hết gần một tiếng. Hahahah. Đứng là không bỏ công làm Yeller. Bà hộ lý ban nãy lúc sau có quay laị. Lau rửa cho mình. Thanh minh thanh nga. Thiệt tui đâu muốn làm cô giận đâu. Tui thấy cô dơ thì....blah blah blah.

Một tiếng đồng hồ la như vậy. Thiệt là tình lúc phải rặn Beo ra, thì đúng là mình không còn sức nữa nha.

Một nàng y tá nhỏ con nhất phải leo lên bụng mình phụ đẩy em bé ra. Còn không lúc đó phải mổ.
Con ra. Mình nhìn thấy con thì tự nhiên nín bặt. Nhìn nó hơi bị đẹp, mắt lại mở to nhìn. Like. You wake me up from inside out, mommy.

Người ta đẩy mình ra ngoài. Chồng dòm mình. Dòm cái bụng mình. Em đẻ chưa vậy. Mém chút la tiếp. Thì nghe có mấy người kế bên nói. Có cái cô nào trong đó.Cổ la dữ quá. Người ta phải đẩy 11 bà đẻ trong đó ra đây. Sợ mấy người đó bị kích động la theo. Mình nhìn Má mình. Tự hào khoe.

Con la đó Má.

Và chuyện football. Nè

2. Lúc sanh Xèo thì không còn diễm phúc có Má bên cạnh. Mình sanh nàng bên đây. Chủ nhật. Cũng đau bụng lâm râm vậy đó. Bác sĩ bữa đó còn uống cà fê ở nhà. Rất ưa thong thả. Kêu mình vô bịnh viện đi. Rồi ổng vô. Bịnh viện chủ nhật. Vắng tanh. Mình một phòng mêng mông. Với cái TV tổ chảng trên đầu.

Người ta hỏi có muốn chích thuốc giảm đau không. Mịa. đek chiụ đau được nhưng cứ bày đặt. No, I want to do it naturally. Hahahah

À, chủ nhật thì có football. Nên rất tiện cho chồng mình nha. Bà y tá kêu chồng dìu mình đi vòng vòng hành lang đi. Cho dễ đẻ. Mình đau quá. Không đi. Còn chồng mình cũng mắc coi football, nên cũng không đi. Một lần mình đau quặn lên, nhớ chuyện la lần trước, mình cứ phát tướng lên la thiệt to.

Con y tá vào. Cũng dặn y như hồi xưa. Mày đừng la. Chút nữa không đẻ được đâu. Mình la. Tao muốn thuốc giảm đau. Please. Con y tá gian giảo lắc đầu. Nope. Too late.

Nhưng nó helpful hơn cái bà hộ lý năm xưa. Nó biểu. Nắm tay tao nè. Rồi nhìn tao. Thở đi. Nhìn cách nó thở. Mình thở từng nhịp theo nó. Đỡ đau hẳn luôn nha.

Nhưng nó biểu chồng. Con vợ mày móng tay dài quá. Nó bấu tao đau quá chừng. Mày phải giúp nó. Chừng nào nó đau, thì nắm tay nó, thở cùng với nó cho nó bớt đau.

Chồng kêu ok. Wil do, will do.

Nè. Khúc này hấp dẫn nè.

Chặp nữa mình lại đau. Chồng nắm tay mình. Mắt vẫn dán rất chặc chẽ lên màn TV.

Em nhìn mặt anh rồi thở đi.

Đang đau cũng phải cáu lên mà chưỉ.

Mẹ. Nhìn cái mặt anh đek có thở được. Shut that thing off so I can breath. Chồng nói. I will, I will. Just couple minutes.

Năm phút sau. Mình sanh em Xèo. Cũng không có thời gian mà la nữa. Bác sĩ bận uống ca fe không vô kịp. Bác sĩ trực chơi luôn. Là chín giờ sáng mình nhập viện, 11 giờ sáng mình có em Xèo.

Em cũng như Beo, tròn xoe mắt nhìn mình. Người ta quấn em trong chăn thiệt chặt mà em cũng làm sao rút nguyên bàn tay ra , đút vô miệng. Nhìn em cute quá chừng. Thì tất nhiên hết đau.

Bữa qua interview chồng để viết entry này. Anh nhớ bữa đó đội nào chơi không? Yep, Rams vs Miami. Rams won over Miami by 40 or 30 points . How can I forget ?

Anh còn nhớ lúc anh thấy Bánh Xèo ( chun ra ) là "Rams had a most beautiful touch down".

Wow, such a game !