7/18/09

Làm ơn

Viết cho tôi,

Má tôi bị ung thư máu, điều trị trong bịnh viện Nguyễn Trãi, sau này chuyển qua Nguyển Thái Học, ba đứa tôi còn nhỏ quá. Ba li dị, đi mất tiêu rồi. Má đành bấm bụng đem con gửi cho người em ruột, tụi tôi kêu bằng cậu Năm.

Tôi 10 tuổi, thằng Nam 6 tuổi, bé Mưa mới hơn 2 tuổi.

Thời buổi những năm 80, cực !

Nhà cậu đông người. Hai vợ chồng cũng có ba đứa con. Bé xíu. Đứa đầu mới hơn 4 tuổi, đứa thứ hai mới hơn 1 tuổi và đứa nhỏ thì còn ẳm ngữa.

Cạu mợ lái xe xa cảng miền Tây. Đi suốt tuần kiếm cơm, nuôi thêm hai người làm ở nhà giử ba đứa con. Bây giờ thêm ba đứa tụi tôi là lít chít sáu đứa con nít.Buổi tối, có thêm hai đứa cháu về ngủ đêm. Tổng cộng hơn chục người chen chúc trong căn hộ bít bùng ở chung cư Nguyễn Kim.

Hôm nào, câu mợ đi xe thì nhà còn rộng rãi chút. Bữa nào cậu về, thì buổi tối, cả nhà dồn lại hết lên gường cho cậu de xe vô tuốt trong nhà. Hơm 10 người chen ngộp thở trong mấy chục mét vuông còn lại. Hai người cháu phải leo tuốt lên mui chiếc xe 12 chỗ mà qua đêm.

Tưởng lại cảnh đó. Lắm lúc tôi muốn nghẹt thở vì sợ.

Cậu mơ nuôi tụi tôi tròn sáu tháng. Cực khổ biết bao nhiêu. Lại còn phải đi thăm nuôi má tôi trong binh viên.

Sau này, Má tôi cứ nhắc nhở tụi tôi cái ơn cưu mang đó, để mà biết ơn.

Không biết hai đứa em tôi thế nào, nhưng tôi thì ghét cay ghét đắng cậu mơ. Chứ đừng nói chi tới chuyện biết ơn.

Người ngoài không biết, thấy thái độ sửng cồ của tôi như vậy, to nhỏ với nhau là .Nuôi vật vật trả ơn, nuôi con Châu làm gì cho nó mang oán.

Cậu mơ nuôi con dùm Má tôi. Nhưng tôi phải làm việc giống như hai người ở kia. Ngoài chuyên lái xe, nhà cậu còn làm thuốc Nam thuốc Bắc lậu để kiếm thêm tiền. Hàng ngày, ngoài vụ đi học, làm bài tập, chăm em, và coi chừng hai đứa em họ, tôi
phải rửa, xúc chai như những người ở khác khoảng hai ba tiếng.Có điều cậu không phát lương. Vì tôi là cháu ruột, không phải người làm.

Công việc không năng nhọc, nhưng dơ dáy.Những loại chai đó đầy cứt chuột hôi thúi ở tận đáy . Vì tôi con nít, tay còn nhỏ, nên được mấy bà người ở giao cho công việc thò tay vô moi móc hết cứt ra, thay vì dùng cây đũa quấn bông gòn. Làm vậy thì đỡ tốn một mớ bông gòn của câu mợ.Chai dùng đong thuốc, nên phải tốn rất nhiều thời gian để rửa cho thiệt sạch. Không thể công khai đem ra phơi cho ráo nước,tôi phải lau chai cho thật khô để cậu mợ cân thuốc cho vô. Rồi dán nhãn, bỏ bao. Chai lọ khuy động thì kêu. Mà tụi tôi phải làm trong im lăng. Không được gây tiếng động.Làm lậu mà .

Nên sau này tôi cứ hằn học nói với Má tôi là tôi không có ở đó miễn phí, tại sao cứ bắt tôi phải mang ơn. Chuyện rửa chai, tôi không nói Má nghe, vì biết chắc là sẽ làm má thêm đau lòng mà thôi.

Cậu mơ nuôi. Nhưng không có thương.

Sáng sáng, tôi đã không đươc ăn sáng, mà cứ phải xách cặp lồng đi mua đồ ăn cho hai đứa nhỏ con của cậu mơ.Cơm tấm, phở, bánh cuốn.Nhiều lúc thèm, đói, cứ lén tay, quên cả nhục nhã mà nhón nhón một tí cơm mỡ hành hay 1 lát thit mỏng cho vô miệng.

Đem đồ ăn sáng về, tui nó ăn, còn thừa thì mới tới lươt tụi tôi. Mợ bắt ăn. Kẻo bỏ tội trời.

Có lần, nhà cậu cúng mùng năm tháng năm, mua đầy bánh ú bánh tét, nhan khói nghi ngút cả ngày. Không đứa nào đươc đung tới một cái bánh. Tới khuya, Mơ kêu hết ba chi em đang ngủ dậy, biểu lấy bánh ú, bánh tét xuống ăn cho hết, kẻo bánh thiu,uổng. Lúc đó, mợ bắt ăn bánh mà không cho ăn với đường, vì không ai rảnh mà xuống bếp lấy đường cho. Báo hại tôi và hai đứa nhỏ mắt nhắm mắt mở nuốt trọng hết cả một bụng bánh. Bánh ú tro, không đường, nên bánh đắng trong cổ họng.

Vừa ăn, vừa nhìn hai đứa em, nước mắt tôi lén chảy tong tong. Không biết lúc đó vì tủi thân hay vì nhớ Má. Nhưng từ đó trở đi, mỗi lần nhìn cái bánh cúng sâu bọ, tôi lại ghét, nghe đăng đắng trong miệng. Trong đầu toàn nhìn ra sâu với bọ.

Cậu Mơ nuôi.Nhưng nhiều khi hành xử rất là ác.

Cậu hay đánh thằng Nam. Cứ kêu là nhìn mặt nó giống cái bản mặt của ba tôi, là thứ không biết điều, bỏ con cái lại cho cậu nuôi.

Có lần, nó đái dầm. Cậu đánh nó túi bụi. Rồi đem nó ra trước cửa nhà, chổ bàn dân thiên hạ qua lại, phơi truồng , quì gối trên một chiếc ghế đẩu tròn màu đen, nhỏ xíu. Thằng nhỏ phải vừa quì, khoan tay,vừa lấy thăng bằng cho khỏi té. Cậu nói để cho nó chừa.

Mấy chuyện đó, chắc cậu cũng quên rồi.Nhưng con nít thì lại nhớ.Mà nhớ dai, nhớ dẵng. Nhớ xùi bọt mép. Mỗi lần nghĩ lai.

Là tôi lại tấm tức khóc .

Là thương em điếng cả ruột.

Là ghét cậu .

Là không thể nào có chuyện mang ơn đươc.

Còn một chuyện này.

Có lần.

Cậu lên thăm Má tôi trong binh viện. Má đi vô phòng tắm,không có người dìu,trượt té bất tỉnh trên sàn nhà trơn. Phải nằm phòng cấp cứu. Cậu về nhà , thở dài, nhìn tôi , đầy ngụ ý.Bây giờ mà mua hòm chắc là mắc lắm chứ không phải chơi.Rồi kiếm tiền đâu mà làm đám ma. Nghe, tôi chỉ muốn xỉu tại chổ. Phải kiếm cớ bế con bé Mưa chạy ra ngoài đường chơi, ngay dưới góc chân cầu thang chung cư, để lén khóc tơi tả hết cả buổi. Con bé Mưa cứ tròn xoe đôi mắt lạ lùng dòm chi nó. Biết cái cóc không gì .

Người gì mà ác.

Tôi thù Cậu tôi vì chuyện đó, đến tận bi giờ.

Sau sáu tháng khốc liệt, tôi nằn năc xin má tôi cho cả ba đứa về nhà. Tôi sẽ nuôi hai em.Đừng để tôi ở với cậu mợ nữa.

Hơn 10 tuổi , tôi làm mẹ của hai đứa nhỏ. Đi chợ nấu cơm, tắm rửa và kể chuyện cho hai đứa nghe trước khi đi ngủ. Cực. Nhưng tự do.Tới bi giờ, nhiều khi nằm ôm Beo với Bánh Xèo, giụt mình tỉnh giấc trong đêm. Chợt thấy ngày xưa hiện về, tôi cứ tưởng mình đang nằm với thằng Nam và con bé Mưa nhỏ xíu của tôi chứ.

Má ở binh viện về, lết lên đươc nhà, thấy ba chị em, mình mẩy và đầu đầy ghẻ với chóc tanh rình. Tôi tắm em không có sạch. Má nấu nước nóng, bắt ba đứa ngâm thuốc tím. Tôi có ghẻ. Nhưng nhìn Má và hai đứa em mình. Sướng tưng tửng luôn.

Sướng vì mình ở nhà mình. Sướng vì không phải rửa chai, móc cứt chuột. Sướng vì thằng Nam và con bé Mưa có đái dầm đầy cả gường, lên lánh ra cả sàn nhà cũng không ai ghét mà đánh tụi nó.

Ấy thế mà mọi chuyện cũng rồi ngôi ngoai, tôi không ghét cậu mợ nhiều như xưa nữa. Nhứt là mỗi lúc nhìn cậu. Cậu giống y chang Má tôi, cùng một khuôn mặt, cũng giọng nói, cách đi đứng, cách ngồi, cặp mắt buồn buồn hay nhìn về phía nào đó xa xăm lắm. Cái lưng cậu cũng đã bắt đầu còng queo theo năm tháng. Cậu và Má tôi vẫn cứ chị chị em em, thủ thỉ mỗi lần có dip. Mỗi lần cậu buồn, cậu thường kiếm má tôi để làm điểm tựa, để ngồi khóc ngon lành.

Nhìn thấy thế, và nhứt là khi chép lại những dòng này, lòng tôi dịu hẵn xuống.

Nghĩ lại. Có những ngày tháng gian nan đó, thì bị giờ mình mới trân trọng những giờ phút mình đang sống trong hiện tại. Mà ngậm bớt cái miệng hay tóp tép thở than .

Để đi tiếp!

12 comments:

NgocLan said...

Nhớ dai quá!
Nhớ ngày xưa cậu đánh Nam, thì sau này đừng có đánh Beo nữa, kẻo 20, 30 năm sau nó kể trên blog hồi đó mẹ Châu vừa đánh đòn lại còn vừa bắt "viết tự kiểm dán lên tường nữa!"
Nói chứ đọc xong mắt lại nhòe nhoẹt...

phuongle said...

đọc mà rớt nước mắt, tuổi thơ của Lún thật đau buồn , đọc mà P cũng nhớ đến tuổi thơ của mình ...
đang sung sướng bỗng dưng trở nên đói , khổ , bơ vơ . Tám tuổi đầu , 1 mình đi bộ 9 cây số đi học, bụng đói lả mà mới vài tháng trước vẫn còn được xe hơi đưa đón, vừa được ăn ngon , mặc đẹp... tủi thân mà vẫn cố gắng đi học , mà phải học thật giỏi để chứng tỏ tao là con ngụy , khổ rồi , ba tao đi học tập rồi , nhà tao nghèo xơ xác rồi , tao đói lắm rồi ... nhưng tao vẫ là đứa học giỏi nhất...

Lún Ghẻ said...

bieu Phuong ke chuyen Phuong cho nghe ma khong ke, lau lau moi noi mot chut vay thoi a . Ke di, pls.

Huong said...

haiz...

hổng bít nói gì, thương mọi người wá!

Huong said...

đọc lần thứ 2, lần này khóc. đánh đòn Lún nha, kể gì nghe rõ mồn một, hic, mà Lún có khiếu tập làm văn từ nhỏ nha Lún.

Lại nhớ 2 chị em tóc bạc như nhau ...nữa /

phuongle said...

chuyện của P thì buồn và nhiều lúc cũng thê thảm lắm , nhưng không có khiếu kễ chuyện mặc dù cũng từng thi học sinh giỏi văn thời cấp 1 đó.hi hi ...chỉ có điều đọc entry của Lún thấy có nhiều sự đồng cảm lắm lắm...

marcus said...

Không biết ơn cũng được, nhưng có lòng ghét bỏ cậu mợ nào thì nguôi ngoai tha thứ đi Lún, ha. Như thế mình thanh thản sống dễ hơn.

Mà sao đánh cu Beo là sao là sao?

(Tui nhiễm giọng viết của Lún rồi, cái giọng viết vừa tình cảm vừa day dứt)

CapriR said...

Ừ, có rất nhiều chuyện mình cũng cần quên, để mà nhẹ gánh đi tiếp Lún hén.

Lún Ghẻ said...

de mai mot ke chuyen "danh beo " cho nghe nha.

Lún Ghẻ said...

to moi nguoi ne.
thuong moi nguoi da chia se. Tinh Lun ...thu dai lam. khong co quen chuyen gi het. muon quen thi rat kho. nhung duoc cai la.
nho roi nghi di nghi lai, tim duong ma thoat ra.de di tiep .the thoi .
kha kha kh. thu dai lam a nha.
again, thuong het moi nguoi ne.

Marcus Vu said...

Nhớ kể chuyện cu Beo đó nghe. Mong lắm đó.

ChịBaĐậu said...

Lun, thuong lun qua. Trong bai Lun viet Dau co thay dang Dau.