Showing posts with label yellingclinic. Show all posts
Showing posts with label yellingclinic. Show all posts

11/14/12

Yelling Clinic 's show in Berkeley coming up !!!!!!!!!!!


this 17th of November at Ed Roberts Campus @ 3075 Adeline Street, Berkeley, CA.
Please join Yelling Clinic for reception from 6 to 8 pm and dancing party from 8 to 10 pm.




Love,
Yelling Clinic.


The Yelling Clinic Artists On Exhibit At The ERC:

Chau Thuy Huynh
Katherine Sherwood
Sunaura Taylor
Ehren Tool
About The Yelling Clinic
A ceramic mug with the "disabled" signage of a stick figure wheelchair user throwing a bomb.
In the spring of 2008, Yelling Clinic, a disability art collective, was founded. It consists of a group of five visual artists: Chau Thuy Huynh, Katherine Sherwood, Sunaura Taylor, Ehren Tool, David Wallace and a writer, Susan Schweik, who each have an interest in the intersections between war and disability. Their goal is to raise awareness about the human costs of war and war pollution around the globe, while at the same time facilitating positive and empowered discourses through which war disabilities can be viewed. Yelling Clinic was born out of a desire to mix artistic practice with community outreach, art instruction, and activism. They are interested in looking beyond the prevailing methods of researching disability, which often involve a predilection to cure, diagnose, and treat with charity.
This event is free! If you can contribute $5.00 at the door to defray costs, we won’t discourage you. Hope to see you there. And did we mention it’s a dance, too?

4/30/12

Bemis Art Show và ngày 30/4


Bữa bác Nhảm cho cái link thông báo kiếm tranh triển lãm mùa Xuân của cái chổ này. Mình gởi 5 cái. Rồi được chọn.  Hỏi tụi nó là mày chọn cái nào trong năm cái đó. Tụi nó kêu. Cái nào cũng được. Miễn sao mày trưng bày những tấm có chất lượng y chang như vậy là được rồi. Mình có thể chọn nhiều hơn. Nhưng chỉ thích hai cái này và một khoảng không gian trống xung quanh. 

Hai cái này mình dùng báo Sài Gòn Giải Phóng và báo Người Việt cắt dán. Cái bên tay trái là Outcast, bên tay phải là Liberation of Sài Gòn. 



Email qua lại. Cuối cùng mới biết. Bemis Art Show không giống những lần mình triển lãm trước. Những cái show mình hay tham gia có curator ( giám tuyển), có người install ( treo tranh) cho mình và có cả một hệ thống PR quảng cáo in ấn catalogue , thiệp mời và publication.



Bemis đơn giản chỉ là đóng $30 mua một cái chổ trên tường và dọc hàng lang, rồi chưng bày tranh của mình. Giống như bày hàng ra chợ vậy đó. Rồi artist phải tự làm hết mọi thứ. Từ treo tranh ( ghét lắm nha) tới làm nhãn làm bìa và tất tần tật mọi thứ khác. Rồi đứng đó nói về tranh của mình. Hên có người thích thì người ta mua. Ban tổ chức chỉ làm công việc tuyển chọn chất lượng tranh thôi. Miễn sao phải "professional" là được rồi.Heheh, mình không có đứng ngay cạnh cái tranh của mình như mí người khác. Vì mình thích đi lang thang hết studio này tới studio khác chit và chat hơn. Vả lại, mình treo giá hơi bị mắc nên biết chẳng ma nào nó mua. Đứng đó mần chi cho cái cảm giác ế ẩm haunt cả một cái show cho phí. 

Bemis là một toà nhà lớn designed cho artist và việc sáng tác. Mọi thứ đều tập trung cho việc sáng tác. Không chó không con nít không được làm ồn. Lần đẩu tiên mình mới có dịp vô tham quan artist 's studio loft . Mỗi đứa sở hữu một cái studio/ loft bự tổ bà nái. Khoảng từ 1000 square foot  trở lên với cái view nhìn qua bên Safeco Field. Không có cái studio nào giống cái nào. Tuị nó làm đủ thứ, chưng bày đủ thứ và rất ấn tượng nha. Làm sao cũng được. Chủ đề nào cũng ok. Miễn sao đẹp. Một Mình ên mình thích là được rồi. Chứ không cần bất cứ curator chi chi hết. Hoàn toàn tự do ! 


 Còn phía ngoài hallway là dành cho guest artists như mình với một hệ thống đèn tuyệt vời . Bữa mình treo tranh mình một cách hú hoạ. Vì thường mình chỉ đơn giản đóng đinh vô tường. Bemis không cho phép bà con đục lỗ nên phải dùng dây cáp tòng teng từ trên trần xuống. Ghét lắm kia. Mấy hôm sau đi coi tranh mới học được nhiều cách treo tranh lên tường rất là độc đáo.


Chàng này chỉ cần xài một miếng đất ngay góc  nên


 bao nhiêu miếng trống trên tường là chàng kế bên xí hết. Treo hết mí cái tranh vẽ trên bìa và thùng giấy lên tường. Đẹp mêng mông luôn nha.


 Bemis show chủ yếu để bà con hang around bán tranh nên tranh hơi bị thương mại hoá một chút. Đèm đẹp, chick chick  và rất nhiều collages. Mình có cảm giác Seattle Art thích collages ( giấy cắt dán) và xài nhiều chữ... như mình. Đụng xì tai rồi nhá.


Phía ngoài của Bemis building nè. Cánh cửa mở toang mời mọi người vô tự do mà mần art nhá. 

Cái vụ 30/4. Chắc để kiếm page view chơi. Và để nói cái này nè. 

Ngày hôm nay là một ngày rất đặc biệt của cả một dân tộcViệt Nam. Bao nhiêu là cảm xúc tuông trào hết từ nhà này tới nhà khác. Nhất là trên FB. Náo loạn. Ai cũng có một bài cho 30/4. Không phấn khởi hồ hởi post hình đi chơi liên hoan cờ quạt thì buồn thì tủi, hận thù và biểu tình. Nhọc nhằn lắm. Năm nào cũng vậy. Cảm xúc cũ, rồi mới....hết ngày 30/4 này. Thì thôi. Đợi tới...năm sau. Mình cũng có một bài này đây. Năm nay cũng lấy xài lại thôi chứ cảm xúc đã qua đi. Sẽ không bao giờ viết lại được. Nhiều bài đọc muốn khóc và học được nhiều điều cũ nhưng rất mới cho một thế hệ sau 75. 

Nhưng có những bài viết cho có phong trào. Nên rẻ tiền không chịu được. Ví dụ như một bài viết về chuyện khẩu dâm của những cô gái Hà Thành(Giết bố em đi) .Viết ngu xài ba bốn thứ tiếng nhăn nhở trơ trẽn thế chỉ để bà con bấm cho một cái like nhân dịp 30/4 athì quá tởm cho một ngày gọi là Quốc Hận. Một ngày thăm thẳm đau thương như thế. Đem chuyện chị em hạ nhục một ngày 30/4. Chẳng khác nào hạ nhục hết cánh đàn bà chỉ vì một cuộc chiến tranh ngu xuẩn do đám đàn ông ngu dốt bày ra. Giống như một trò chơi giết 4 triệu người Việt Nam chỉ để coi thằng nào mạnh hơn. Lý tưởng cộng sản hay quốc gia hay tự do dân chủ chỉ làm một trò đùa na ná như Call Of Duty tụi nhỏ bấm game hàng ngày ấy. Chỉ khác là những cái thứ hoang tưởng đó đem mạng người và máu thật ra đổi chát bằng một vài hàng viết nhăn nhít, lải nhãi y chang như cái loa phường hiếp dâm lổ nhỉ của người ta từ sáng tới tối. 37 năm rồi. Bên này hay bên kia. Không hề thay đổi. 

Một ông khác trên FB viết một cái note phê bình ông Nguyễn Ngọc Ngạn làm 3 cái show " Mừng Xuân" trong dịp 30/4. Ông thòng một câu trước vậy nè. Tui là một người rất ủng hộ tự do nghệ thuật trong một đất nước dân chủ. Rồi ông dậm chân cái đùng một cái. Nhưng ! Hahha. 30 tháng 4 mà tại sao đi Mừng Xuân. Vô duyên. Ông ấy cũng như một đám người backward lúc nào cũng tung hô tự do dân chủ và nhất là tự do sáng tác nghệ thuật. Mà phải cái đã. "Tự do sáng tác không đồng nghĩa về thể hiện/ trưng diện nó ở bất cứ nơi nào, vào lúc nào". Ông nhắn vậy á. Y chang như cái vụ lề trái lề phải mà mấy ông í chửi hà rầm cả mấy năm nay. Hô hào. Tự do. Nhưng cái đã. 30/4 không được mừng cái chi nhá. Phải sáng tác tự do theo ý của tôi ( với cái danh xưng đại diện cho cộng đồng và đồng bào bị áp bức trong nước ) . Nếu không tự do sáng tác theo ý tôi thì là thân cộng hay vì tiền rồi. Rất là vớ vẩn nhá. Mình chưỉ cộng sản nhưng hành xử y chang cộng sản thì. Đừng có há miệng ra kêu mình ủng hộ tự do nghệ thuật nhá. Đi vô Bemis coi art và studios của người ta trước đi rồi hẳn nói tới nghệ thuật và tự do sáng tác ! 

Mí cái show của ông Nguyễn Ngọc Ngạn cũng chỉ là một cách kiếm cơm cho ông và các nghệ sĩ ca sĩ, nhất là trong thời gian kinh tế đi xuống như thế này. Ai buồn hận thì cứ buồn hận . Ai mừng Xuân thì cứ việc mừng Xuân. Ai lo kiếm tiền trả bill để tiếp tục lê lết kiếm tiền mà tự do sáng tác thì cứ việc. Đâm hơi chém nhau lấy được vài chục cái like trên mạng FB chi không biết. 

Bữa coi được một bộ film ngắn của một đạo diễn trẻ người Việt sống ở Seattle. Anh làm film lấy cảm hứng từ lịch sử của Seattle những năm 50s . Một bộ film hoàn toàn không dính líu gì tới Việt Nam. Hay. Rất là hay! Mình tặc tặc nghĩ. Có lẽ tụi trẻ Việt sau này không nói được tiếng Việt hay đổi cha nó hết tên việt thành tên ngoại quốc cũng là một điều hay. Tụi nó không phải nghe ra rả trên radio, TV hay đọc những bài vớ va vớ vẫn chỉ trích nhau như thế cũng là một điều quá tốt để nuôi dưỡng một không khí tự do sáng tác thật sự.  Cũng không phải làm một kiếp người Việt bị thế hệ già nua backward ràng buộc vừa kiềm vừa hãm vừa hiếp phải đeo gông mang vác tư tưởng chính trị bên này bên kia chi cho nó mệt. Mần art mà cứ nghĩ tới chuyện coi chừng bị bà con đi biểu tình hay công an kiểm duyệt hay phải kỵ huý ngày này của Việt Cộng ngày kia phải mừng ngày nọ phải buồn thì làm sao mà mần. Chả trách art Việt dek có cái nào được vô bảo tàng thế giới. Không phải mình không có talent. Nhưng mình có quá nhiều thằng ngu muội. Nnguy hiểm là tụi nó cứ tưởng tụi nó là hay nhất và đúng nhất, chẳng bao giờ có dũng khí nhổ nước miếng nói lại là mình sai. Kìm giữ cái talent của mình không ngóc đầu lên được. Điều này áp dụng cho cả bên này lẫn bên kia. Dân Việt thì đâu cũng rứa. Quốc gia Cộng Sản thì cũng một lò ông Hùng mà ra. Mang tiếng con cháu ông Hùng mà nhiều thằng hèn như giặc !

Bữa tuần trước anh ý thông báo là cái art của mình vẫn còn quanh quẩn dầm mưa dãi nắng hàng tuần chủ nhật ở cái bảo tàng lộ thiên Moran. Giựt hết cả hồn. 5 năm rồi nhá. Không ngờ. Vẫn còn đó là một "best compliment" cho một artist ( who is still alive). Art của mình vẫn còn được treo  miễn phí đong đưa dài hạn chứ không phải đóng $30 cho hai ngày treo nhá. Làm tới chức họa sỉ, không còn mong ước gì hơn.  




Thừa thắng xông tới nè. 100 con khỉ Đỏ Vàng, cái project về Đia đạo Củ Chi và Agent Orange đang còn treo ở Berkeley đó. Mình không có ky húy bất cứ ngày nào trong năm hay tránh né bất cứ đề tài nào mà liên quan tới tác phẩm của mình. Nói về art của mình á. Mình có thể thâu đêm suốt sáng. Sao cũng được.Miễn mình được tự do làm những gì mình thích và quan tâm là được rồi. 19 tháng năm, nhằm ngày thứ bảy, mình sẽ có panel nói chuyện vể tranh của mình. Bạn nào, ông nào muốn đấu khẩu hội thảo một cách lịch sự có văn hoá thông minh kiến thức trong tinh thần tự do dân chủ ủng hộ tự do sáng tác thì . Lần trước một bầy các bạn bên Hạt Nắng muốn nói chuyện với mình về chuyện 100 con Khỉ khâu lại cùng nhau. Giờ đã có dịp và sân chơi sang trọng có ghế ngồi nhìn thẳng  vào mắt của nhau mà phát biểu chứ không phải thập thò FB hay blog nữa nhá.

Xin mời !

4/15/12

Yelling Clinic Second Show at Berkeley Art Center













some pictures of the opening last night !

Thanks all of my dearest Yellers for a wonderful show !

Thank for my husband and my lovely kids for driving with me through the storm nonstop 12 hours to bring all my monkeys to the show.

Thanks BAC for an opportunity to show Vietnam Project of Yelling Clinic.

Thanks all our friends from Vietnam for your help and your heart!

Vietnam, we wanna go back !

1/14/12

Yelling Clinic Việt Nam

Thế là xong hai tuần của Yelling Clinic Việt Nam với Đà Nẳng Huế Sài Gòn.

Lún Ghẻ thay mặt tất cả Yellers xin chân thành cảm ơn những người bạn mới đã giúp đỡ, hỗ trợ và đặt biệt là đã đồng hành với Yelling Clinic trong suốt thời gian tụi mình ở Việt Nam.

Trước tiên xin chân thành cảm ơn Mr Lg, người đã đồng hành nhóm trong suốt thời gian ở Đà Nẳng và Huế. Người đã giúp đỡ rất nhiều cho đoàn trong hầu như tất cả mọi việc từ lơn lớn tới chuyện nhỏ ti ti. Không có Mr Lg, chắc chuyến đi đã không thành công bề bộn như ngày hôm nay.

Cảm ơn Mr Lg đã dẫn đoàn tới thăm VALA Đà nẳng. Cảm ơn chị Hiền và các bạn VAVA đã bất ngờ làm một chương trình văn nghệ thật vui và rất rất rất xúc động cho Yelling Clinic. Sorry là Lún Ghẻ đã khóc quá trời khi tới VAVA. Lần sau hứa sẽ không khóc !

Cám ơn vợ chồng anh Bình chi Quyên "Reaching Out" ở Hội An đã dành cho Yelling Clinic một buổi Noel tuyệt vời tại nhà !

Cám ơn các bạn Wounded Heart ở Huế đã đồng hành với Yelling Clinic trong suốt ba ngày để làm nên những thước film rất vui và dễ thương !

Xin cảm ơn DRD !

Đoàn xin cảm ơn hai tình nguyện viên quá dễ thương của DRD , hội quán Đời Rất Đẹp. Hai tình nguyện viên đều tên Khoa: Khoa Nhỏ và Khoa Lớn. Hai bạn đã cùng với đoàn tham gia tất cả mọi hoạt động của đoàn trong suốt thời gian đoàn ở trong Sài Gòn.


Đặt biệt cảm ơn chị Võ Thị Hoàng Yến, chủ nhiệm DRD, Manh Kỳ, em Tùng ,chị Thuỷ Tiên và rất nhiều nhiều người khác đã giúp đỡ nơi ăn chốn ở rất thuận tiện cho đoàn Sài Gòn. Cám ơn DRD đã đã tạo một sân chơi từ sáng tới chiều cho các hoạ sĩ của Yelling Clinic giao lưu với các thành viên, những hoạ sĩ khiếm thính cũng như các bạn sinh viên từ rất nhiều trường đại học trong thành phố.

Cám ơn Làng Hoà Bình Từ Dũ đã tạo điều kiện cho đoàn găp gỡ và giao lưu và "make art" với các em thành viên trong làng. Đặt biệt là gặp và giao lưu với Đức. Yelling Clinic đã có môt buổi giao lưu rất ấn tượng với Đức !

Xin cám ơn chú Kiên và cô Cúc ở studio Pham Ngũ Lão đã dành cho đoàn không những một mà ba cuộc giao lưu thú vị. Cám ơn hai hoạ sĩ và các bạn hoạ sỉ của studio đã dành hơn một ngày dẫn Lún Ghẻ đi thăm studio Chắp Cánh ỡ mãi tận Bình Hưng Hoà.

Cám ơn anh Trung và bác Xuân bên Khuyết tật Trẻ YMCA đã giới thiệu cho Yelling Clinic hai hoạ sĩ quá tuyệt vời của trung tâm là Nguyễn Quốc Trị và Nguyễn Văn Đường và tổ chức một buổi giao lưu rất xúc động giữa trung tâm và YC !

Cám ơn hai đứa em của Lún Ghẻ và mấy đứa em của chồng đã giúp đỡ " behind the scene" rất nhiều thứ từ cái ăn cái mặt và nhất là trong chuyện "shopping giá cả phải chăng" trong suốt thời gian Yelling Clinic ở Việt Nam.

Lún Ghẻ cám ơn Má của mình đã xui quá nhiều người tốt tới với YC.

Cám ơn chồng Lún Ghẻ gồng gánh ở nhà coi Bánh Xèo và Beo cho Lún Ghẻ tung tăng làm Yeller một thời gian hơi bị lâu !

Cám ơn UC Berkeley đã làm nhà tài trợ chính cho đoàn. Và những người bạn dễ thương đã chip in tài chánh mỗi người một chút cho đoàn !

Thời gian hai tuần rất bộp chộp. Nên Lún Ghẻ xin lỗi là đã không gặp được tất cả mọi người. YC xin hẹn lần sau vậy !

Love from Yelling Clinic ! XOXOXOXOXO

7/27/11

Không thèm khóc nữa, la cho đã đê

Lần đầu tiên Yelling Clinic chụp một tấm hình chung sau 3 năm thành lập băng (du) đãng nè. Lần này tự có vụ kếp nạp hai người mới. Hai người đứng kế bên phải Lún Ghẻ á.

Tấm đầu đẹp rồi nhưng không ưa nha. Nhìn serious quá. Không giống "We are the Yellers" chút nào nha.

Thôi thì la xom xòm lên vậy . Tấm này bắt đầu có chút máu của Yelling Clinic rồi nha .

Mà cũng chưa ưng. Thôi. Action đi vậy.


Hahaha, hai đứa con mình phán là chỉ mỗi chàng Ehren ( cao to nhất) là biết cách la thôi !

Bà con mình bữa nào cứ hứng chí kiếm chổ nào la thiệt to, chưỉ thiệt đã rồi record lại. Coi lại mới thấy sao mình gớm thiệt !

Nhưng mà đã nha. Đã đã thì gớm chút cũng không có sao nha !

7/18/11

Người khuyết tật và nghề vẽ ở Việt Nam


Sau mấy ngày lục trên net cũng như được các người yêu trên FB giúp cho, kết quả cuộc tìm kiếm ban đầu của mình về người khuyết tật và nghề vẽ rất khả quan.

Trước tiên thì phải thống nhất vụ này.

Nên gọi.

Khuyết tật hay tàn tật, tật nguyền? Cám ơn bạn Marcus và Phan Hai Bang Fb đã nên lên vấn đề rất tế nhị này nha. Mình có tìm được website của DRD, Trung Tâm Khuyết Tật và Phát Triển có trụ sở ở TP HCM, bà giám đốc trung tam Võ Thị Hoàng Yến ( bản thân là người khuyết tật) có giải thích như vầy nè.

" Tàn tật sẽ mang hàm ý một cuộc đời không còn tương lai và sống chỉ để chờ chết. Khuyết tật lại mang hàm ý người ấy chỉ thiếu một chức năng và vẫn còn nhiều chức năng hữu ích khác".Link

Từ khoá "khuyết tật" giúp mình tìm nhiều thông tin hơn và nghe cũng nhẹ nhàng hơn từ "tàn tật" hay "tật nguyền".

Dưới đây là sườn bài mới ban đầu.Mình có thể phân loại thông tin ra như sau:

1. Họa sỉ chuyên nghiệp trước và sau khi bị khuyết tật.

Đó là đề tài đầu tiên mà mình muốn tìm hiểu. Tranh của họ thay đổi như thế nào trước và sau biến cố tai nạn, bịnh tật (đã biến họ trở thành người khuyết tật) . Họ có coi mình là người khuyết tật không ? chân dung tự họa sau khi biến cố đó. Có ai bỏ vẽ, tiếp tục vẽ, làm nghề khác ....

Mình chỉ tìm được một chút thông tin về họa sĩ Đào Minh Tri, ông cũng là một người bạn lâu năm của Má mình. Ông bị tai biến năm 2007. Mình có găp vợ ông là hoa sỉ Bích Trâm. Bà cho biết là ông vẫn còn vẽ. Bà buồn rầu nói. "Nhưng làm sao bằng như trước".
Tranh của ông sau này sẽ rất khác trước, đó là điều chắc chắn. Nhưng khác như thế nào thì đó mà điều mình muốn tìm hiểu.



Tác phẩm trước khi đi tai nạn. Đào Minh Tri nổi tiếng với cách phá cách trong tranh của ông. Nhất là về đề tài cá.


Một phần tác phẩm mới sau khi tai biến cho một cuộc triễn lãm vào năm nay 2011. Đây là bức đầu tiên đi triễn lãm.

Nếu ai biết về một hoạ sĩ có câu chuyện tương tự như hoạ sỉ Đào Minh Tri, xin vui lòng cho mình biết với nhé.

Một hoạ sỉ khác là Trinh Long ( 1969-2011). Trinh Long tuy không là hoa sỉ trước khi bị liệt, nhưng anh theo học và sau này làm giaó viên dạy chuyên về thiết kế đồ hoạ và nội thất. Anh liệt toàn thân sau một tai nạn từ năm 1999.Mười năm nằm liệt gường, anh đến với công việc vẽ tranh như một cách sống có ý nghiã.Sau 10 năm vẽ tranh trong phòng vẽ cũng là gường bịnh
của mình, Trinh Long có một cuộc triển lãm cá nhân" Sự Sống " ở Hà Nội. Rất đáng tiếc là anh mất đầu năm nay. Mình rất muốn được xem hết cuộc triễn lãm này, gồm 33 bức sơn dầu. Bạn nào biết ở đâu ( blog cá nhân, sách giới thiệu tranh Trịnh Long, hay có ai đã từng được xem triễn lãm có chụp được hình laị )


Dưới đây là hai bức tranh mình xin được trong net. Rất ấn tượng.

Sự sống (2001-2006)
Sự sống (2001-2006)

Chân dung tự họa, vẽ năm 2007.
Chân dung tự hoạ ( 2007)

Cuộc sống con người như một hành trình leo núi mà sinh mạng người ta được treo trên một sợi dây có thể đứt bất cứ lúc nào… Tôi là người leo núi không may mắn” ( Trịnh Long).



2.Người khuyết tật tìm đếm hội hoạ như môt cách sống lạc quan hơn và có ích hơn.

Dưới đây là hai hình ảnh của một studio nhỏ của nhà May Mắn (19A đường số 1, phường Binh Hưng HoàA, quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh ). Nhà May Mắn do một người Thụy Điển mà người Việt mình hay gọi thân thương là cô Tim thành lập năm 1993 để giúp đỡ và hỗ trợ những người bị tai khuyết tật về công ăn việc làm.



Đổ Minh Tâm là người vẽ bằng miệng duy nhất của phòng tranh.

"Sau khi được một người bạn giới thiệu vào nhà May Mắn, từ đây anh đã có thêm niềm tin bước về phía trước. Minh Tâm tâm sự: “Khi bị tai nạn tôi gần như tuyệt vọng vì biết mình không còn sức lực để làm được việc gì. Sau khi vào nhà May Mắn, những bạn đồng cảnh ngộ đã cho tôi một bài học: mình phải tiếp tục sống và sống có ích”.Link

Coi thêm cái link hình ảnh của cậu Long mới gởi nè

3. Họa sĩ không khuyết tật chụp hình ( hay vẽ) về đề tài người khuyết tật.

Nhà nhiếp ảnh Nguyển Á . Những tác phẩm dưới đây được lấy từ website của anh tại

http://www.nguyenaphoto.com






Hiện tại mình chỉ mới tìm được Nguyển Á ( thanks to Marcus iu). Mình muốn tìm thêm những hoạ sĩ ( khuyết tật hay không ) vẽ tranh về người khuyết tật.


4. Họa sĩ khuyết tật làm nghề vẽ như một cách mưu sinh


Mình tìm được thông tin về đề tài này trên net nhiều nhất nhưng hình ảnh thì quá it. Là một hoạ sĩ, mình muốn có thiệt nhiều hình ảnh của những người hoạ sĩ này nha.

Link

Hồ Hoàn Kiếm, họa sĩ khuyết tật, vẽ ở số nhà 330B đường Nguyễn Văn Cừ, phường An Hòa (TP Cần Thơ)



Lê Thị Ngọc Giao, cô hoạ sĩ cụt tay vẽ trên góc đường Nguyễn Huệ



Hình như duy nhất chỉ có người hoạ sỉ này, anh Lê Tấn Hiền là họa sỉ khuyết tật duy nhất có hẳn một website dưới thiệu tranh của anh bằng hai tiếng anh việt.

http://www.artistonwheels.com/

"Năm 2007, Hiền quyết định nộp hồ sơ thi vào Trường cao đẳng Nghệ thuật Đà Nẵng nhưng bị từ chối vì là người khuyết tật" . Link.

Anh bị từ chối không được học vẽ vì anh là người khuyết tật. Mình rất muốn phỏng vấn ban giám hiệu trường về chuyện này nha. Mình rất muốn tìm hiểu thêm về người hoạ sĩ này nha. ( muốn quá nhiều mà không biết có làm được không )


Chu Vĩnh Đức Link .

Bị bại liệt từ năm lên 4 tuổi, nhưng Chu Vĩnh Đức đã vượt qua tất cả để trở thành ông chủ của một phòng tranh, có một lớp dạy ngoại ngữ ở thành phố Vinh (Nghệ An) cùng ước mơ có nhiều tiền để làm từ thiện.

37 ntd Chàng họa sĩ bại liệt và những ước mơ cao cả

Mình muốn coi phòng tranh và tranh của anh, muốn ngồi coi anh dạy học trò vẽ và hỏi thêm về hoàn cảnh của anh.

Mình sẽ lần lược liên lạc với từng người. Bước đầu sẽ email người nào có email trước, rồi phone.

Các bạn FB hay blogs yêu quí của mình có thôg tin gì thêm thì cứ hú cho mình với nha.


5.Sống bằng trẻ khuyết tật Link

Cái này không nằm trong dự án , nhưng nó nhan nhản trên đường phố Việt Nam. Trong khi người khuyết tật nổ lực vươn lên bằng chính trí tuệ và sức lao động của mình thì khối kẻ khoẻ mạnh nhưng bất lương lợi dung hình hài khuyết tật của họ để làm tiền. Tởm.


P.s:

Chắc nhiều bạn sẽ thắc mắc tại sao mình lại quan tâm tới vấn đề này. Mình xin giới thiệu lại một bài trước đây của mình. Yelling Clinic. bản dịch tiếng Việt.


Theo mình biết, trước giờ chưa có một dự án như vậy đối với họa sỉ khuyết tật ở Việt Nam. Nếu đã có, ai biết, cho mình xin thông tin luôn nha.

Mình rất cám ơn những thông tin các FB thương yêu đã link từ mấy hôm nay. Nha.

5/23/09

Yelling Clinic

Năm ngoái,bà giáo sư mỹ thuật của tôi rủ rê tôi và hai hoa sĩ khác thành lập một nhóm gọi là Yelling Clinic. Chẳng biết nên dich ra như thế nào cái tên " độc" này. Nhưng cả bốn người rất lấy làm hả da vì khi google chữ yelling clinic , thì chỉ có cái website của nhóm hiện lên thôi. Nghĩa là không bi trùng, là thành công rồi.
Nhưng tới khi tìm chữ dich ra tiếng Việt, thì tôi tắt đài. Không lẽ" Viện la hét tri liệu"????!

Ý nghĩa của "thương hiệu" Yelling Clinic .

Clinic là một nơi dành cho người binh nan y.Binh nhân phải đến điều tri trong một thời gian dài, nhiều khi với sư kiên trì và niềm tin lac quan là mình sẽ hết binh.Khác với hospital là nơi người binh tới một thời gian ngắn, hết binh rồi về.Không hết cũng phải về, đễ kiếm tới clinic.Với những binh nan y, thuốc men nhiều khi không chữa đươc, mà bác sĩ phải dùng tới những phương pháp tri liệu khác. Người ta hay nghe tới vật lý tri liệu,tâm lý tri liệu, và sau này là hội hoa tri liệu
(art therapy). Yelling clinic tin tưởng là la hét, gào thét tri liệu cũng là một phương pháp hữu hiệu để chữa những binh mà thuốc men đành bó tay.

Lý lịch trích ngang của Yelling Clinic

Yelling Clinic là một đề án tỗng hợp gồm bốn hoa sỉ xuất thân từ UC Berkeley, tiểu bang California, Hoa Kỳ. Các họa sĩ thành viên có chung một mối quan tâm về hôi hoa, chiến tranh và cuộc sống của người khuyết tật.Dư án chung đầu tiên của cả nhóm là đến Việt Nam tìm hiểu về hâu quả của sự ô nhiểm gây ra bởi quân đội Mỹ trong cuộc chiến chống Mỹ và tác hai của sư ô nhiễm này trên những thế hệ sau chiến tranh, thông qua việc sáng tác tranh, điêu khắc,phim ảnh, và nghệ thuật sắp đăt.

Điểm đến đầu tiên của nhóm sẽ là làng Hữu nghị, Hà Nôi. Cả nhóm mong muốn đươc tiếp xúc với trẻ em và cưu chiến binh của làng trên tinh thần cùng nhau sáng tác hội họa để hiểu biết cũng như sang sẽ lẫn nhau những kinh nghiệm về hội họa, chiến tranh và cuôc sống của người khuyết tật.

Thành viên của nhóm gồm:

Katherine Sherwood, giáo sư hội hoa, khoa mỹ thuật của trường UC Berkeley. Là một hoa sĩ khuyết tật ( bà bi liệt nữa mình bên phải trong một tai nan cách đây 10 năm), Katherine Sherwood thành lập một khóa học thường niên rất nổi tiếng gọi là Art, Medicine and Disability ( tam dich: Hội Họa, Liều thuốc chữa binh và người khuyết tật).Sau ngày bi tai nan, Katherine chuyển sang vẽ bằng tay trái. Tranh của bà có kích thước lớn hơn, thời gian vẽ lâu hơn ( hai năm /tranh)và khác hẳn với cách vẽ của bà ngày xưa.Bà tin tưởng là việc tiếp tuc sáng tác tranh là một động lưc giúp bà hồi phuc nhanh hơn.Hơn 15 kinh nghiệm giảng dạy và qua kinh nghiệm bịnh tât của bản thân, Katherine luôn tin tưởng là hôi hoa có thể giúp chữa lành binh tật của con người ,cả về thể xác lẫn tinh thần.

.
Huỳnh Thủy Châu, hoa sĩ từ Việt Nam, xuất thân từ một gia đình có truyền thống hội hoa.Từ nhỏ, Châu đã đươc Má, là một họa sĩ, kèm căp như một họa sỉ tí hon.Đinh cư tai Hoa Kỳ năm 1999, Thủy Châu tốt nghiệp đai hoc UC Berkeley khoa Mỹ Thuật và cao hoc Mỹ thuật tai UC Davis. Là thế hệ trưởng thành sau chiến tranh ở Việt Nam,cô lúc nào cũng cảm giác là mình không biết gì về cuộc chiến chống Mỹ ở ViêtNam ngoài những kiến thức sơ sài của mình.Khi còn ở đai hoc Berkeley,hướng sáng tác của cô bắt đầu quan tâm đến nhiều về đề tài chiến tranh Viêt Nam và con người Việt Nam, nhứt là hệ quả sau cuôc chiến. Cô tin tưởng thông qua hội họa, bản thân cô và người xem tranh cô ít nhiều sẽ có dip hiểu và cảm thông hơn về cuộc chiến vừa qua.Bớt hận thù,thương yêu nhau thên chút nữa.

Sunaura Taylor tốt nghiêp cao học Mỹ thuật từ UC Berkeley. Cô bị di tật bẩm sinh, tàn phế hai tay và hai chân vì chất độc khu quân sự thải ra nơi cô sinh ra. Cô luôn nói đùa là thân hình tàn tật của cô là hậu quả của một cuộc hiếp dâm bởi chất đôc quân sự của Mỹ.Là một hoa sĩ khuyết tật, Sunaura cống hiến tài năng,thời gian và sức lưc của mình để đấu tranh cho quyền làm người cũng như những nỗi đau thường trực của người khuyết tật cũng như động vật.Những bức tranh của cô thường miêu tả cảnh súc vật bị vức bỏ, nhươc đãi. Như một cách so sánh rất tế nhị cách xã hội thường đối đãi với người khuyết tật.Người khuyết tật và động vật đương nhiên bi liệt vào hàng phế phẩm,những công dân thứ hai trong xã hội,luôn luôn bi coi thường hay cùng lắm là chỉ đươc thương hại như một đối tượng của việc từ thiện.

ErhenTool tốt nghiệp cao hoc Mỹ Thuật tại UC Bekekeley. Anh xuất thân từ một gia đình có ba thế hệ tham gia chiến tranh. Ông nội anh cầm súng tham gia Chiến tranh Thế giới lần thứ 2. Cha anh có mặt tai chiến trường Viêt Nam những năm 60. Bản thân Tool tham gia cuôc chiến vùng Vinh.Tool nổi tiếng với những chiếc ly bằng sứ của mình. Anh nung gốm, rồi điêu khắc những hình ảnh phản cảm nhưng rất quen thuộc về chiến tranh lên những tác phẩm của mình.Anh không ủng hô cũng như phản đối chiến tranh. Anh chỉ muốn đưa ra những hình ảnh tàn khốc của những cuộc chiến chính nghĩa cũng như phi nghĩa.Như một lời cảnh báo.Chiến tranh không phải là trò đùa. Hậu quả của nó thảm khốc một cách không lường, lâu dài cho cả bên chiến lẫn bên bại.Erhen là người gợi ý tưởng "yelling" cho nhóm.Anh nói.Thỉnh thoảng,anh cũng phải gào lên, thét lên. Và tôi đã chứng kiến anh yell rồi. A big and impressive yell.Đễ lấy lai thăng bằng trong cuộc sống mà tiếp tuc sáng tác.Art for yell ( not art for sale).

Nói nhỏ:Một trong những project nổi tiếng nhứt của Tool là ...anh phát không ly gốm của mình cho bất kỳ ai có nhu cầu.Chỉ việc email tới cho Tool, và địa chỉ người nhận. Erhen sẽ gởi tới miễn phí.Ly gốm của Erhen Tool thuộc loại food safe. Nếu không, Erehen bán trong phòng triển lãm là $100/cái.
email cho Tool tai
ehrentool@berkeley.edu

Thành viên của nhóm đã thêm đươc 2 hoa sĩ khác. Tôi sẽ update thêm. Hoa sĩ hoăc không phải hoa sĩ, nếu có chung y tưởng ( hoăc có gì góp ý), xin góp ý qua entry này.
Thân.