5/23/09

Yelling Clinic

Năm ngoái,bà giáo sư mỹ thuật của tôi rủ rê tôi và hai hoa sĩ khác thành lập một nhóm gọi là Yelling Clinic. Chẳng biết nên dich ra như thế nào cái tên " độc" này. Nhưng cả bốn người rất lấy làm hả da vì khi google chữ yelling clinic , thì chỉ có cái website của nhóm hiện lên thôi. Nghĩa là không bi trùng, là thành công rồi.
Nhưng tới khi tìm chữ dich ra tiếng Việt, thì tôi tắt đài. Không lẽ" Viện la hét tri liệu"????!

Ý nghĩa của "thương hiệu" Yelling Clinic .

Clinic là một nơi dành cho người binh nan y.Binh nhân phải đến điều tri trong một thời gian dài, nhiều khi với sư kiên trì và niềm tin lac quan là mình sẽ hết binh.Khác với hospital là nơi người binh tới một thời gian ngắn, hết binh rồi về.Không hết cũng phải về, đễ kiếm tới clinic.Với những binh nan y, thuốc men nhiều khi không chữa đươc, mà bác sĩ phải dùng tới những phương pháp tri liệu khác. Người ta hay nghe tới vật lý tri liệu,tâm lý tri liệu, và sau này là hội hoa tri liệu
(art therapy). Yelling clinic tin tưởng là la hét, gào thét tri liệu cũng là một phương pháp hữu hiệu để chữa những binh mà thuốc men đành bó tay.

Lý lịch trích ngang của Yelling Clinic

Yelling Clinic là một đề án tỗng hợp gồm bốn hoa sỉ xuất thân từ UC Berkeley, tiểu bang California, Hoa Kỳ. Các họa sĩ thành viên có chung một mối quan tâm về hôi hoa, chiến tranh và cuộc sống của người khuyết tật.Dư án chung đầu tiên của cả nhóm là đến Việt Nam tìm hiểu về hâu quả của sự ô nhiểm gây ra bởi quân đội Mỹ trong cuộc chiến chống Mỹ và tác hai của sư ô nhiễm này trên những thế hệ sau chiến tranh, thông qua việc sáng tác tranh, điêu khắc,phim ảnh, và nghệ thuật sắp đăt.

Điểm đến đầu tiên của nhóm sẽ là làng Hữu nghị, Hà Nôi. Cả nhóm mong muốn đươc tiếp xúc với trẻ em và cưu chiến binh của làng trên tinh thần cùng nhau sáng tác hội họa để hiểu biết cũng như sang sẽ lẫn nhau những kinh nghiệm về hội họa, chiến tranh và cuôc sống của người khuyết tật.

Thành viên của nhóm gồm:

Katherine Sherwood, giáo sư hội hoa, khoa mỹ thuật của trường UC Berkeley. Là một hoa sĩ khuyết tật ( bà bi liệt nữa mình bên phải trong một tai nan cách đây 10 năm), Katherine Sherwood thành lập một khóa học thường niên rất nổi tiếng gọi là Art, Medicine and Disability ( tam dich: Hội Họa, Liều thuốc chữa binh và người khuyết tật).Sau ngày bi tai nan, Katherine chuyển sang vẽ bằng tay trái. Tranh của bà có kích thước lớn hơn, thời gian vẽ lâu hơn ( hai năm /tranh)và khác hẳn với cách vẽ của bà ngày xưa.Bà tin tưởng là việc tiếp tuc sáng tác tranh là một động lưc giúp bà hồi phuc nhanh hơn.Hơn 15 kinh nghiệm giảng dạy và qua kinh nghiệm bịnh tât của bản thân, Katherine luôn tin tưởng là hôi hoa có thể giúp chữa lành binh tật của con người ,cả về thể xác lẫn tinh thần.

.
Huỳnh Thủy Châu, hoa sĩ từ Việt Nam, xuất thân từ một gia đình có truyền thống hội hoa.Từ nhỏ, Châu đã đươc Má, là một họa sĩ, kèm căp như một họa sỉ tí hon.Đinh cư tai Hoa Kỳ năm 1999, Thủy Châu tốt nghiệp đai hoc UC Berkeley khoa Mỹ Thuật và cao hoc Mỹ thuật tai UC Davis. Là thế hệ trưởng thành sau chiến tranh ở Việt Nam,cô lúc nào cũng cảm giác là mình không biết gì về cuộc chiến chống Mỹ ở ViêtNam ngoài những kiến thức sơ sài của mình.Khi còn ở đai hoc Berkeley,hướng sáng tác của cô bắt đầu quan tâm đến nhiều về đề tài chiến tranh Viêt Nam và con người Việt Nam, nhứt là hệ quả sau cuôc chiến. Cô tin tưởng thông qua hội họa, bản thân cô và người xem tranh cô ít nhiều sẽ có dip hiểu và cảm thông hơn về cuộc chiến vừa qua.Bớt hận thù,thương yêu nhau thên chút nữa.

Sunaura Taylor tốt nghiêp cao học Mỹ thuật từ UC Berkeley. Cô bị di tật bẩm sinh, tàn phế hai tay và hai chân vì chất độc khu quân sự thải ra nơi cô sinh ra. Cô luôn nói đùa là thân hình tàn tật của cô là hậu quả của một cuộc hiếp dâm bởi chất đôc quân sự của Mỹ.Là một hoa sĩ khuyết tật, Sunaura cống hiến tài năng,thời gian và sức lưc của mình để đấu tranh cho quyền làm người cũng như những nỗi đau thường trực của người khuyết tật cũng như động vật.Những bức tranh của cô thường miêu tả cảnh súc vật bị vức bỏ, nhươc đãi. Như một cách so sánh rất tế nhị cách xã hội thường đối đãi với người khuyết tật.Người khuyết tật và động vật đương nhiên bi liệt vào hàng phế phẩm,những công dân thứ hai trong xã hội,luôn luôn bi coi thường hay cùng lắm là chỉ đươc thương hại như một đối tượng của việc từ thiện.

ErhenTool tốt nghiệp cao hoc Mỹ Thuật tại UC Bekekeley. Anh xuất thân từ một gia đình có ba thế hệ tham gia chiến tranh. Ông nội anh cầm súng tham gia Chiến tranh Thế giới lần thứ 2. Cha anh có mặt tai chiến trường Viêt Nam những năm 60. Bản thân Tool tham gia cuôc chiến vùng Vinh.Tool nổi tiếng với những chiếc ly bằng sứ của mình. Anh nung gốm, rồi điêu khắc những hình ảnh phản cảm nhưng rất quen thuộc về chiến tranh lên những tác phẩm của mình.Anh không ủng hô cũng như phản đối chiến tranh. Anh chỉ muốn đưa ra những hình ảnh tàn khốc của những cuộc chiến chính nghĩa cũng như phi nghĩa.Như một lời cảnh báo.Chiến tranh không phải là trò đùa. Hậu quả của nó thảm khốc một cách không lường, lâu dài cho cả bên chiến lẫn bên bại.Erhen là người gợi ý tưởng "yelling" cho nhóm.Anh nói.Thỉnh thoảng,anh cũng phải gào lên, thét lên. Và tôi đã chứng kiến anh yell rồi. A big and impressive yell.Đễ lấy lai thăng bằng trong cuộc sống mà tiếp tuc sáng tác.Art for yell ( not art for sale).

Nói nhỏ:Một trong những project nổi tiếng nhứt của Tool là ...anh phát không ly gốm của mình cho bất kỳ ai có nhu cầu.Chỉ việc email tới cho Tool, và địa chỉ người nhận. Erhen sẽ gởi tới miễn phí.Ly gốm của Erhen Tool thuộc loại food safe. Nếu không, Erehen bán trong phòng triển lãm là $100/cái.
email cho Tool tai
ehrentool@berkeley.edu

Thành viên của nhóm đã thêm đươc 2 hoa sĩ khác. Tôi sẽ update thêm. Hoa sĩ hoăc không phải hoa sĩ, nếu có chung y tưởng ( hoăc có gì góp ý), xin góp ý qua entry này.
Thân.

No comments: