5/4/09

Chửi thề

Entry for July 03, 2008

Dung cao, 1m69. Hai chân dài lòng thòng. Đẹp. Nó chuyên hành chửi thề và copy trong lớp Lún hồi trước.

Dung không ưa con trai. Chắc tại lúc đó đứa nào cũng lè phè ngang vai nó. Nên nó không ưa đứa nào hết. Nó thích con gái. Mà phải đep, tóc dài, phải thuộc loai con nhà giàu. Đứa nào ăn bận mode như nó là nó bắt cặp làm quen.


Nhưng nó ưa cặp kè với Lún vì Lún cho nó copy. Đổi lai, Lún có chuyện gì cần thanh toán thì mướn nó chửi dùm. Con đó thích băng đãng, lại cao to. Nên có chuyện gì, kéo nó đi góp cho chút nước miếng thì coi như nắm chắc phần 92% trong tay.

Vì là chuyện business, nên quan hệ của Lún và Dung cũng trắc trở, lên voi xuống chó lắm cơ.

Có lần, giờ thể duc, cả lớp thi nhảy xa trong hố cát. Vì chân Dung dài, nên có đứa mướn nó nhảy dùm. Lún không biết có phi vu này. Nên khi ông thầy thể dục kêu tên Thảo, Lún ngac nhiên thấy Dung từ xa chay hùng hục tới. Lún lanh chanh, tưởng là giúp bạn. Ủa, thầy kêu con Thảo , có kêu tới mày đâu mà mày nhảy.


Ông thầy biết liền. Dung, Thảo. Không điểm. Thi lai.

Lún giựt mình. Chết me. Lỡ dại , đụng vô ổ kiến lửa chân dài rồi.

Thảo giận sôi ruột. Mặt nó tái mét. Môn thể dục mà bị không điểm thì trăm sự tai Lún hết.

Con Dung cũng vậy. Nhưng vì nó có nghề chửi thề. Nên nó chưi.

Nó chưi kiếp lắm. Vừa chưi vừa nhổ nước miếng. Hể thấy Lún đi tới đâu, là nó trề môi.Làm vẻ khinh bỉ.

Đã bảo Dung cao. Nên nó nhổ nước miếng xa lắm. Đứng xa tít mù, nhưng có lúc Dung nhổ nước miếng gần trúng chân Lún. Mỗi lần nghe nó chửi. Lún cứ kiếm chổ khác mà đứng. Ngu gì chửi lai. Mình không chuyên nghiệp bằng nó. Tránh thì hơn.

Đươc một tuần. Đột nhiên bữa đó, Dung găp Lún, không chửi mà làm mặt rất ư là thân thiện. Cười. Nhìn nó hiền lành một cách không bình thường.

À, lại có vấn đề rồi. Sáng hôm sau, Dung lên nhà rủ ăn sáng. Khốn nạn. Từ chối không xong vì nó lễ phép vô nhà, xin phép Má Lún rất đàng hoàng. Con dẫn nó đi ăn bánh cuốn Hải Nam kế bên cạnh nhà thôi. Chứ không đi xa xôi gì hết. Vừa nói, nó vừa đẩy Lún ra khỏi nhà, kéo đi.

Ăn bánh cuốn.Dung còn kêu thêm hai miếng chả lua cho Lún nữa. Ăn xong. Thì đi qua bên phường chín ăn chè hột lưu nha. Lún nhăn mặt. Tao phải dò bài chứ. Chiều kiểm tra một tiết rồi.

Dung cười cười nham nhở. Mày khỏi chuẩn bi giấy kiểm tra, tao viết sẳn cho mày rồi nè.
Nham nham nhở nhở. Rõ là trơ trẽn. Rõ là làm bussiness. Nên không đứa nào mắc cở gì hết.


Trưa hôm đó, giờ kiểm tra môt tiết,Dung không ngồi kế bên mấy con bạn đep đẹp con nhà giàu của nó nữa, mà lê lết qua ngồi kế bên Lún.

Copy mừ.

Tài copy của Dung cũng ngang ngữa với tài chưởi thề. Lún viết ra tới đâu, nó chép lạo xạo tới đó.Vừa chép vừa sửa lỗi chính tả cho Lún nữa.Không có Dung, thì lỗi chính tả của Lún chắc bị trừ điểm nhiều lắm.

Lún viết tay trái. Nên Dung lúc nào cũng ngồi bên phải, để khỏi vướng víu.

Dung chép lai y chang. Không màu mè sửa lai lai ý tứ gì hết. Kể cả môn tập làm văn cũng vậy.

Lún lâu lâu cứ phải liếc qua, nhắc nó. Mày cũng phải giả bộ sửa lai một chút.Chép y xì xì như vậy. Bà cô biết đươc. Điểm tao với mày cộng lai chia đôi.Uổng công mày dẫn tao đi ăn sáng.

Dung tỉnh bơ. Tao sửa lai tên tuổi, ngày tháng năm là đươc rồi. Cẩn thận hơn, Dung lúc nào cũng nôp bài sau hay trước Lún, cách nhau thiệt là xa cho đỡ "nguy hiểm".

Chữ Dung thuộc loai bay bướm, không sai chính tả. Nên nhiều khi, bài kiểm tra phát ra, Dung đươc cao điểm hơn Lún.Tức điên! nhưng phải chịu.Làm ăn mà.

Cứ cái tình cảnh thăng trầm như vậy.

Mà hai đứa cũng cặp kè, thủ thỉ , xỉ vả , nặng nhẹ lẫn nhau lay lất đươc qua ba năm trung hoc ở trường Lê Quí Đôn.


Lúc đi thi Đai hoc năm đầu, hai đứa cùng rớt hết một lần.

Nó tài lanh đi theo một con tóc dài, đăng ký thi vô... Y khoa. "Nghe cho nó sang trọng". Lúc đem hồ sơ đem nộp, Dung giải thích như vậy .

Hahah, kết quả ba môn Toán Lý Hóa thi đại học của Dung, cộng đi cộng lai , đươc đúng 1.75 điểm. Lún đoán là mấy ngày đi thi, nó không rủ ai đi ăn sáng đươc nên không copy ai được! Dung thì cứ thắc mắc. Cái 0.75 nữa là ở đâu ra vậy cà?

Lún thi Văn Sử Đia. Nghe cũng không sang trong gi. Mà cũng.

Rớt!

Năm sau thi lại , lết lết vô đươc DHSP.

Còn Dung , nhờ có cặp chân dài , đi làm gái nhảy"hạng sang" cho một khách sạn gần chợ Bến Thành. ( có lần găp nó ngoài đường, nó khoe như vậy. Hạng sang nha mày.)

Sau này lấy chồng Nhưt Bổn, đi mất tiêu.

Không biết sau này nó có chưởi thề được bằng tiếng Nhất chuyên nghiệp giống như tiếng Việt không?

Dù gì thì bây giờ có phi vu nào, Lún cũng chẵng mướn ai đươc như Dung hết.

Buồn hết năm phút.

p.s: Lún vẫn còn giữ mí bài kiểm tra Dung kẻ khung lời phê giáo viên và viết sẳn ngày tháng năm cho đấy nhá. Một đống luôn nha.

No comments: