Khi nào về nhà, cũng ấm lòng khi nhìn thấy mảnh vườn của Má.Má mát tay.Trồng cây gì xanh um. Vả lai, cái nắng ngoài vườn tràn ngập như thế này.
Chuối không phải trong vườn Má. Của nhà hàng xóm.Mượn bỏ vô đây chơi.
Má trồng lan. Tôi hỏi. Tụi ăn trộm không vô ăn cắp lan của Má à. Má thì thào. Tụi nó chưa có thấy.
Dừa nước.
Lá trầu ông? nhìn sexy chưa.
Má nói tên cái bông tim tím này. Mà quên mất rồi. Cái tên gì nghe cũng buồn buồn. Mà đep ghê hông. Chỉ biết là nàng này mọc đầy trong vườn. Ngay cả leo đại lên kẽ tường mà nở bông. Nghe Má nói lá của cây nhai nát, đắp lên vết thương, cầm đươc máu.
Lan nè. Mới nở bông. Thơm lắm nha.
Bông giấy. Má thích trồng bông giấy. Trên sân thượng cũng có một cây bông giấy hai màu. Màu cam và trắng.
Phía trên là dàn hoa cát đằng, tím ngát. Sáng nào ong vò vẽ to đùng cũng bay vù vù kiếm mật.Phía trước cửa có một cây sơ ri đầy trái ngọt ngọt chua chua. Cây hoa đai phía trước nở bông trắng thơm ngạt cả mũi. Rớt xuống đất trắng vàng nhụy cả sân.Bông đại thơm ngọt. Kiến đen bu đầy.Với cái Sài Gòn ngạt thở vì khói xe như hiện nay. Về nhà Má. Như lạc vào một công viên , rung rinh đầy hoa và nắng.Kiến và ong vò vẽ nhìn cũng lãng mạn nữa.
Bà nhỏ lần đầu mới biết tưới cây. Ham lắm.
Buổi sáng ngái mắt thức dậy. Nằm ườn mình nghe tiếng chổi tre lạo xạo êm đềm của Má dưới vườn, nhìn ra ngoài cửa sổ xanh ngát , hít vô cái lạnh lạnh của mùi sương đêm qua quyện nồng với hương thơm của nắng mai buổi sớm.
Thế thì còn đòi gì nữa.
1 comment:
mơi mình qua lại Mỹ. Châu làm mình xốn xang quá nha. Mà nhà má Châu ở đâu vậy?
Post a Comment