- Entry for July 30, 2007
-
Là căn hộ mà gia đình tôi sống hơn 20 năm . Khu nhà cua Mỹ xây khoảng 1960 gì đó. Sau 1975, khu nhà bảy tầng này thuộc quản lý cua đàì Truyền Hinh TP, nơi Má tôi công tác. Mặc dầu là nhà lầu do Mỹ xây, sau giải phóng, dân ta cứ việc cắm cờ đỏ sao vàng, kê một tấm bản thật đep. Nhà tập thể Đài truyền Hình.Thì nhà lầu của Đế quốc Mỹ đã chính thức thành nhà của cán bộ công nhân viện.Khoảng 10 năm sau, nhà lầu xuống cấp thành chung cư, cán bộ công nhân viên dọn ra gần hết, thì khu nhà đã hoàn toàn thuộc về nhân dân.
Lúc đầu, ngươì ta phân công cho Má tôi ở lầu bảy. Sau này, khi Má có bầu bé Mưa, Má xin dọn xuống . Thế là nhà tôi ở lâù 4, phòng 45 cho tới bây giờ.
Hơn 20 năm , gần cả một phần ba đời người.Biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Biết bao là kỷ niệm.
Hồi nhỏ, tôi không có thói quen xuống đường chơi giống như những đứa nhỏ khác. Chỉ toàn ở trong nhà. Đoc sách.Thành thử tôi rất ít ban.
Con ban thân nhất của tôi là con Thảo.Nhà nó ở lầu ba, nhìn lên thì thấy cửa sổ nhà tôi. Thảo dể thương. Đôi mắt tròn, long lanh. Da đem ngăm ngăm. Nhà con một. Nên nó cũng không đươc xuống đường chơi. Thành ra nó chỉ được chơi với tôi thôi.
Kế nhà tôi là nhà con Liên.Mai Liên.Nó hay bi chọc là Miên Lai. Nó cứ năn nỉ Ba nó là ông Tiến Lên đổi tên lại cho nó thành Hương Liên để tụi trong xóm không ghẹo đươc.
Tôi hay chơi banh chuyền với Liên vào buổi tối.Thỉnh thoảng len lén Má tôi leo lên lầu sáu chơi với con Vân. Nó có nhiều búp bê đep. Mà nó cũng đẹp nữa. Vân rất cao, to con, môi đỏ mọng. Nhưng tôi sơ Me Vân lắm. Mỗi lần Mẹ nó đi làm về, nhìn mặt bà hầm hố nhìn , là tôi cút thẳng. Lâu lâu tôi cũng xuống tận lầu một chơi với con Thủy. Nhưng cũng như me Vân, me Thủy dữ như một bà chằn.
Ít bạn là thế, nhưng tôi cũng biết hết đám con nít trong xóm nhờ những lần đi sinh hoat hè trên sân thượng lầu bảy.Mùa hè, sáng nào, mới tờ mờ sáng, thằng Phượng dưới lầu một đã thổi tu huýt từ lầu một lên lầu bảy kêu con nít đi tập thể duc và sinh hoat hè. Vui ghê lắm.Tập thể duc xong, tụi tôi lấy phấn vẽ chơi keo, chia hai phe đánh nhau om xòm chán chê tới 8 giò sáng mới rã đám.
Sân thượng lầu bảy là thiên đàn của tui tôi. Hể có dip gì, là con nít hay kéo lên đó. Vui nhất là trung thu. Đứa nào cũng đem đèn lồng lên, lăng tăng rướt đi lòng vòng. Líu lo che chắn cho đèn cầy khỏi tắt. Nhấm nháp vài miếng bánh dẻo.Rồi kéo ra giữa sân nghe mấy chị lớn kể chuyện ma.
Sài Gòn mưa, tui tôi kéo lên đó để tắm mưa. Chiều nào có gió thì đem diều lên thả. Gió vi vu, nhìn xuống phố xá, xe xô, bé tí như con kiến.Ngước lên trời. Mơ những giấc mơ con nít, toàn là công chúa hoàng tử và Thach Sanh.
Cho đến ngày thằng Trung, em út con Ngọc giữ xe,bảy tuổi, lên đó chơi, té xuống sân thượng lầu năm, chết. Thì trẻ con khu 5 cao Thắng mới không lên sân thương chơi nữa.
Cái thời vui vẻ rồi cũng nhanh chóng đi qua. Ba má li di. Má đi nằm binh viện. Thì tôi không còn long nhong lên xuống chơi với ban nữa. Mới 10 tuổi, tôi phải ở nhà trông hai đứa em, đi chợ, nấu cơm, giặt đồ.
Ban đã ít, lúc đó thì còn ít hơn nữa.Tôi lớn lên, tủi thân vì không có Ba, Má bên canh nên đi đi về về thì cút thẳng lên nhà, chứ không dòm ngó ai hết.Quanh quẫn chỉ đúng con Thảo làm bạn
Lâu lâu ghé qua con Thủy lầu một hỏi bài vở( nó hoc rất giỏi) thì nó kêu là nó bân. Nhà nó nuôi heo trong phòng tắm nên lúc nào cũng thấy nó bận tắm cho heo.
Nhà tôi không phải nuôi heo nhưng Má tôi nuôi hai con gà, môt con vịt trong nhà tắm. Ngày nào tôi và hai đứa nhỏ cũng lôi con vit ra cho nó bơi tung tăng trong cái thau nhôm mẻ độc nhất trong nhà. Ba chi em nhìn nó bơi. Vui lắm. Hai con gà, một con vit lớn lên trong nhà tắm, èo uột giống như ba chi em tôi. Mấy tháng sau, thấy nuôi hoài không lớn, Má giết thit, thì tui nó cũng lớn hơn hồi lúc mới nuôi chút xúi thôi. Má phải giết lén. Vì sơ bé Mưa khóc.
Khoảng 10 năm sau khi nhà tôi dọn vào, khu nhà đươc sửa chửa, trùng tu lai vì quá xuống cấp. Sau vài tháng đươc trùng tu, khu nhà tôi còn xuống cấp tê hơn lúc chưa "đươc" trùng tu. Có nhiều nhà tư tiện mướn thơ trùng tu để xây thêm nhà tắm, nhà bếp, ngăn vách ra nhỏ nữa để cho thuê. Hậu quả là toàn bô hệ thống ống nước bi bể nát.
Nước cứ thế dột, thấm tùm lum hết. Nhà tôi nước dột trong nhà tắm dột ngay giữa phòng ngoài, lâu lâu lai dột trong nhà bếp nữa.
Khách tới nhà, cứ ngước nhìn cái ca nhưa Má tôi móc lửng lơ trên giữa trần nhà để hứng nước dột, ngẩn ngơ hỏi Má tôi.Tai sao nhà mình mới lầu bốn mà bi dột hả cô.Má tôi ngước mắt lên, lắc đầu. Nước nhiểu tong tong, hòa với vôi tường tạo thành …thạch nhủ...nhân tao. Nhìn "long lanh" mà không đẹp mắt chút nào.
Tôi tìm đủ mọi cách che lấp cái "nỗi nhuc" đó đi. Tôi làm lồng đèn, che lai. Rồi giả bộ bỏ vào đó vài cây van niên thanh, nhìn như thể là nhà tôi cố ý trồng cây kiểng trên trần nhà. Lúc sau, hình như chỗ nào cũng dột hết. Thì thây kệ. Che cũng không được nữa rồi.
Có lúc, nhà tôi hết dột. Những lúc đó, tôi hân hoan nhìn lên trần nhà, sung sướng trãi chiếu nằm ngay giữa nhà. Khễnh chân mà thưởng thức cái trần nhà khô rang.Trong lòng sướng tỉ tê đươc một chút. Ừa, một chút thôi.
Vì trong những lúc nhà không bi dột là tai vì toàn khu tập thể bi cúp nước.Ông nhà nước, nhà điện chơi ác. Hể khu nhà tôi bi cúp điện thì cũng bi cúp nước luôn.Nhà lầu cao tầng, phải có điện thì mới bơm nước lên đươc. Lâu lâu có vài nhà không đóng tiền điện, là cả khu bi cúp diện và nước.
Đi hoc về mà bi cúp điện nước là biết liền. Cầu thang dơ dáy vì người ta phải xách nước từ dưới đất lên dùng.Là con lớn trong nhà, tôi là đứa chuyên môn xách nước. Má binh, đi còn phải lết, làm đâu có đươc.Tắm giăt, rữa chén dều phải mang xuống dưới vòi nước công cộng phía sau nhà bà Hồ Kiểng. Trơn trợt, tôi bi té vài lần sụm cả xương mông.
Không có điện thì bà con đem củi ra ngoài hàng lang nấu nướng. Khói cứ như là hun chuột.Nhà tôi tận dụng tất cả những gì đốt đươc để làm củi, kể cả những mảng ván ép trên tường cũng bi tháo xuống. Miễn sao nấu cho xong một nồi cơm. Khói nám đen những bức tường ngoài hàng lang. Nhìn khu nhà đã tối. Lai còn mò hơn.
Khói như vậy. Nên cả khu nhà ít có muỗi.Vả lai, khu tập thể đen thùi lùi như hũ nút như vậy, muỗi cũng không thấy đường mà đốt.Con nít trong khu ít bị xuất huyết như con dân ở trong hẽm.
Cực. Nhiều lúc Má tôi đứng ngoài lang cang, chưởi đổng xuống công an khu vưc phía bên kia.Me kiếp, sống thời nay mà còn tệ hơn thời đồ đá nữa.Mấy ông công an, ngồi phía dưới nhậu thit chó, nên nghe vây rồi cũng chẳng ai nói năng gì.
Sau này, Má khỏe, đi dạy lai. Căn hô nhiểu nước tòng tong trở thành nơi Má luyện thi đai hoc.Hoc trò đến đông.Nhà bé ti ti mà cũng bon chen cũng đươc mười cái gía vẽ, và cả người mẩu nữa.Thời gian đó thật là vui.Nhà đông người ra kẻ vào. Nhộn nhip. Thỉnh thoảng, hoc trò Má xách máy cassette lên nhà, tổ chức nhảy nhót. Chắc bắt đầu từ dạo đó, nhà tôi trở thành tụ điểm ăn uống, nhảy nhót của tôi và đám bạn sau này.Vui !
Lúc sau, tôi vô đai học, đi làm, thì ban bè đông dần lên.Căn hộ biến thành nơi tổ chức sinh nhựt, noel, tiệc tùng chia tay ... cuối tuần, tui ban tu tập trên nhà tôi hát hò, đánh bài và choc ghẹo nhau. Ầm ầm cả nhà. Nhiều khi cả buổi trưa, tụi con gái mua xoài tượng lên ăn với nước mắm đường.Vừa ăn vừa chảnh che chuyện trong lớp.
Nhà tôi vắng người. Nên đứa nào cũng cảm thấy đươc tư do một chút.Chỉ có điều,leo lên tới lầu bốn, đứa nào cũng than mõi chân. Nếu phải leo lên nhà vào buổi tối, thì tui nó sơ ma.
Tôi đi làm có tiền, khuân về nhà biết bao là đồ. Cho bỏ ghét những ngày thiếu thốn.Đầu tiên là tủ lanh.Nhà tôi sống hơn mười mấy năm không có tủ lanh. Mổi lần thèm nước đá, tôi sai thằng Nam chạy xuống bà Thanh bán nước mía mua đá.Lúc mua đươc tủ lanh, Đông và Việt lên chơi, chúc mừng. Tôi còn làm bộ “ chảnh”: “ Hê, mua về chật nhà". Thằng Đông đánh tôi một cái thật là đau. Thôi đi bà, có thì nói nha.
Rồi tôi mua máy giặt. Tôi phải giặt bằng tay lâu quá rồi. Nhứt là giăt mùng mền. Thân cò ma nhảy lên cái mùng đôi nặng chình ình nước và xà bông để vò cho hết dơ, làm chóng cả mặt mà nước vẫn đen xì.Giờ có máy giặt, thì làm biếng quá chừng. Áo dài đi làm, tôi cũng bỏ vô quay tít. Cái cổ áo dài cong queo, hư hết .
Có vài lần Đông lên chổ làm đón tôi về.Dòm cái cổ áo dài nhăn nheo như khô mực.Đông hỏi tai sao. Khi nó biết là tôi vứt vô máy. Nó trách. Sao bà làm biếng quá vậy. Áo dài dễ giăt thí mồ luôn. Giủ giủ nước rồi phơi lên.Giăt máy thì hư hết, măc đâu còn đẹp nữa.Áo dài đep nhứt là cái cổ thẳng. Nghe lời Đông, tôi không giăt áo dài trong máy nữa.
Tôi mua máy nghe nhac, một dàn âm thanh với hai cái loa bư tổ chãng. Mỗi lần nghe nhac,tôi mở điếc tai cho cả xóm nghe luôn.Tôi còn mua tủ, bàn ghế. Tôi nhờ Lủ đóng cho bộ sofa nhỏ nhỏ. Chén bát, nồi niêu cũ, tôi ép Má dẹp hết . Tôi dẫn Má đi sắm đổ mới.Má tiếc nhưng chìu ý tôi, vứt đồ cũ. Trong nhà bắt đầu đầy lên với đồ đạt. Nhìn cũng ngơp như lúc nhà không có gì.Nhưng tôi cứ thế mua sắm. Cần cũng mua, không cần mà thích cũng mua.
Tôi mãi mê đi làm và sắm đồ,mà không để ý là những người quen cũ lần lữa don ra chổ khác ở. Họ don ra chổ khác rộng rãi, sach sẽ, an ninh trật tự hơn. Để căn hộ lai cho thuê.Bây giờ căn hộ vô ra toàn người lạ. Mấy cô gái đep đep chân dài mướn nhà làm nhà điếm. Khu nhà trở nên phức tạp hơn bao giờ hết .Có lần, Nhung đưa cho tờ báo, hí hửng. Hê, khu nhà mày đươc lên báo Công An nè. Lúc đó, tôi mới biết là khu nhà mình đang nằm trong một đường dây gái goi, đỉ điếm gì đó.
Chẳng những khu nhà chật chội với người la, mà người trong khu còn tự ý rào hết những khoảng trống còn lai trong khu nhà để làm thêm phòng, cho thuê. Lang cang, hành lang, cầu thang, nhà kho, thậm chí cái thang máy cũ cũng đươc tận dung để ở và để cho mướn.
Nhà ông Hồ Kiểng là sướng.Ông bà chiếm luôn cái nhà rác của cả khu, làm nhà ở. Rồi từ đó, ông phóng luôn ra măt tiền. Bán cháo vịt. Cháo vịt của bà Hồ Kiểng nổi tiếng một thời ở đường Cao Thắng. Thế là từ cái nhà rác, bà giàu lên .Nhìn mọi người bằng một phần hai con mắt.
Bà con không thèm xài máy bơm nước tập thể nữa. Mang ai nấy mua máy bơm riêng. Tự ai nấy mắc dây điện để bơm nước. Toàn khu nhà chằng chịt dây điên.Lại thêm quần áo,"khô mực" của mấy bà mấy cô, "khô bò" của mấy ông mấy cậu. Nhìn từ xa, khu nhà của tôi na ná như là một cái shop quần lót ( và dây nhợ) lô thiên to nhất của quận Ba.
Tôi lấy chồng. Cút đi Mỹ. Mất toi cái hô khẩu trên Cao Thắng.Má tôi don về Thủ Đức trong ngôi nhà mới .Má tôi mua đươc miếng đất ở gần sông Sài Gòn. Chồng tôi gom góp cho tiền .Đươc 15.000$ để bước đầu xây nhà.Má chắp đầu này, vá đầu kia từ từ lên cái nhà hai lầu be bé. Nhà nhỏ, nhưng xinh, độc lập, không phải leo lầu, không bi dột, lai có thêm mảng vườn nho nhỏ phái trước để Má trồng hoa.
Có nhà ở Thủ Đức, nhưng Nam nhất đinh không về. Nó quen cái hơi ổ chuột bít bùng ở Cao Thắng rồi. Về chổ thoáng mát quá thì nó ngủ không đươc. Má tôi hiểu. Nên không bắt câu quí tử về nữa
Bây giờ Nam lấy vơ. Vẫn ở Cao Thắng. Tiền cưới dư ra một chút. Nó sửa lai hết căn hộ. Tui nó lót gach Đồng Tâm, làm nhà tắm màu tím theo ý của Thúy, vơ Nam.Trang trí phòng khách và xây cái nhà bếp model với bốn cái bếp chìm bếp nổi gì gì đó.
Tôi về, mừng cho em có được một căn hô khang trang, ngay trung tâm thành phố. Nhà ở Cao Thắng đang rất có giá.Điện nước đầy đủ. Trần mới, tất nhiên là không dột. TV, tủ lanh, máy giăt mới cáu cạnh. Hai đứa còn mua đươc thêm xe mới. Một thằng cu tên Khôi, thông minh kháu kỉnh chạy lăng xăng la hét. Ba ơi, Má ơi suốt cả ngày.
Nhưng lòng tôi vẫn hướng về căn nhà xưa của bốn me con. Căn nhà dột nát đầy ắp tiếng cười của ba chi em lúc choc ghẹo nhau.Dường như tôi vẫn còn nghe rõ mồm một tiếng cãi nhau của vợ chồng ông Tiến Lên, tiếng lè nhè say rươu của ông Nhuận, tiếng mở cửa lach cach của bà Huê, tiếng khóc thút thít của bé Trang đòi qua nhà tôi ở luôn mỗi khi bi Ba Má nó đánh đòn.
Một thời, tràn về...như mới đâu đây thôi.
5/5/09
Số 05 Cao Thắng
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
3 comments:
Tình cờ thông qua người Cậu đang ở Séc mà biết đến Chị. Chú ý cũng bởi vì cái tên "nhà số 5 Cao Thắng", rồi kế đến là Tiags của hkvn. Nhà số 5 Cao thắng trong trí nhớ của em là những ngày dài bị nhốt trong phòng số 28, chẳng có gì chơi, chỉ có kệ sách của ông ngoại để giết thời gian và tha hồ tưởng tượng. Chị Châu ơi, chị còn nhớ em không? Em là Châu cháu ngoại của ông Hoàng Điền nhà ở phòng 28 nè. Ngày trước còn cắp tập sách lên nhà cho chị dạy tiếng Anh, cứ đọc tiếng Anh mà nghe như tiếng Đức.
Em làm tiags cũng chỉ có vài năm, sau chán quá nên nghỉ ra ngoài làm. Khóa PS24 của em nghỉ gần hết chẳng còn ai, chả còn thấy đâu cái điệp khúc"em vào đây vì ước mơ và sở thích làm cho HK".
Chị bây giờ nhìn khác quá, em vẫn còn nhớ như in ngày xưa mỗi lần ngồi học với chị, cứ len lén nhìn vì thấy chị đẹp. Giờ tóc cụt ngủn nhìn k ra
Huhuhu, cái này là nhà văn viết chứ không phải Lún viết đâu phải hôn.
Đọc cái bài này mà đi qua cả một thời kỳ lịch sử. Hay quá à. Có khi nào Lún tập hợp lại mấy bài kiểu như vầy in thành sách không?
Mình cũng ở số 5 Cao Thắng,nhưng ở thì hiện tại tiếp diễn,tình cờ đọc bài của 2 bạn,biết thêm rất nhiều điều về nơi ở của mình . Many thank to you.Nhân tiện update vài thông tin tin mới về CC cho các bạn. So với 10 năm trước thì giờ vẫn vậy . Làm thêm được mái che nhà để xe,lắp đặt thêm 2 camera,à trong bài viết có nhắc đến cô Thanh nước mía,Cô ấy mới mất được 2-3 của tháng rồi,đột tử,khổ thân,suốt ngày nghe kinh Phật vậy mà...bà mẹ cô vẫn còn,quán nước mía giờ gia truyền cho con gái rùi.
Post a Comment