- Entry for August 11, 2007
- Số sướng
-
Hễ có chuyện gì đề câp tới ông Thiện, thì tất cả mọi người ( vợ con ông, bà con dòng họ nôi ngoại, bạn bè, người quen xa gần) đều phán đúng một câu. - Ông Thiện số sướng,toàn ăn rồi đi chơi không thôi.
Ông nghe, chỉ cười. Nhiều lúc cũng hiểu là người ta đâm thọt mình mà nói như vậy.Nhưng ông làm lơ. Lắm lúc làm lơ không đươc, thì ông phủi tay cho xong chuyện. Thì cái số nó như vậy, biết làm sao đươc, muốn cực cũng không được.
ông sướng từ nhỏ. Ông ngoai ông làm thủ trưởng bộ Tài Chánh, coi sóc tiền bạc của Triều Đình A Nam.Má ông làm công chức thời Pháp.Bà là một trong những người đàn bà Huế đầu tiên ra Hà Nội hoc về ngành nữ hộ sinh.Sau này, bà Sau nay, bà vào Hội An, coi sóc về kiểm dich y tế. Bà lãnh lương Pháp, Nhưng không xài tới. Bà để dành. Đồ ăn uống, lúc nào cũng có người dâng lên tận miệng. Kẻ xu người nịnh dầy dẫy xung quanh. Uy thế, tiền bac của bà lẫy lừng một thời vùng Hôi An thời đó.
Bà lấy một và 1/2 đời chồng. Chồng đầu mất sớm. Bà có một con trai với ông này. Theo lời kể của vợ ông, anh con trai này trốn theo Viêt Minh, mất tích. Nhưng ông kể thì anh làm thông ngôn cho Pháp thì bi Việt công bắt, giết chết.
Bà không lấy chồng nữa mà về làm bé cho người tình cũ, là ông Đốc Học Nguyễn Duy Phất , mà đẻ ra ông Thiện.Bà không phải phu thuộc vào chồng vào bất cứ gì về tiền bạc hay nhà cửa. Mang tiếng làm bé, nhưng bà cũng chẳng phải làm bé ngày nào. Bà nuôi con bà, và nuôi thêm một đàn cháu lít nhít mười mấy đứa. Không có hạnh phúc gia đình, Bà dồn hết sức chửi mắng,đánh đập người làm và cháu chắt cũng như cưng chiều thằng con trai còn lại độc nhất của mình.
Ông sướng.Lúc nào quanh quẫn bên canh ông cũng vài người hầu ha.Lúc lên 10 tuổi, ông vẫn không tư tay và hay xúc cơm ăn. Có người hầu làm hết rồi. Thậm chí lên 12 tuổi, người hầu vẫn còn lột vỏ trái nho đút cho ông ăn.Đi học, có người kéo xe gọng vàng đưa đến trường trong lúc những đứa anh em ho ở chung nhà phải đi bộ.
Năm ông 15 tuổi,ông vòi Má mua cho chiếc xe đap.Má ông nhờ mua đươc chiếc xe đap nhập từ Pháp về. Rất mắc tiền.Hôm có xe, con nít người lớn kéo ra đầy đường coi ông và xe đap mới. Mấy người hầu của ông cũng hãnh diện không kém.
Má ông gởi ông ra Hà Nôi hoc trường Pháp lúc 1952-53. Lúc đó người ta đang trường kỳ khánh chiến chống Pháp. Thì ông đi hoc và đi chơi.Ông đi doc ngang hết miền bắc. Hết tú tài, Má lo cho ông đi du hoc ở Anh. Ông nhất đinh không chịu.Sợ cưc. Sau này ông ông hối hận vì quyết đinh này.Ông nói những người anh em họ của ông đi Tây hết, giờ làm ông này ông no. Ông ngu, chỉ muốn sướng nên bây giờ chả là cái cóc khô gì hết.
Ông đep trai. Ai cũng mỉa mai. là ông Thiện đep trai nhất vùng thời đó. Nhưng ông đẹp thiệt. Cứ nhìn hình thì thấy.Tóc lúc nào cũng chải láng mướt. Quần áo lúc nào cũng là ủi thẳng tấp, trắng bóc.
1960, ông vòi Má mua cho chiếc Vespa . Xe nhập từ bên Ý, phải đơi một năm sau mới có hàng.Ở Huế lúc đó chỉ có hai chiếc thôi.Nhà giàu, con quan, lại đẹp trai . Lắm người đeo đuổi và mai mối.Nhưng ông ham chơi hơn. Ông vô Sài Gòn.Thuê nhà ở một mình cho tư do. Đi du lich khắp vùng Nam bộ, của ngon vật la vùng đồng bằng sông Cửu Long, ông nếm qua chắc cũng nhiều .
Ông là con một, nên không phải đi lính.Sau 1968, người ta đi lính hết, thì ông đươc tuyển đi làm cho công ty Mỹ.Mang tiếng đi làm, nhưng Má ông vẫn chu cấp tiền bạc hàng tháng cho tới khi ông 40 tuổi.
ông lấy vơ. Má ông không cho tiền nữa. Vì nhà vơ ông giàu. Và nhà vơ cũng không muốn mang tiếng là đào mỏ.Đến lươt nhà vơ ông chu chấp cho tiền ông xài. Vơ ông lấy chồng. Đươc Mẹ cho 40 cây vàng đem về nhà chồng. Hai vơ chồng làm sở Mỹ.Tiền lương ăn không hết. Nhưng hàng tháng, mệ vẫn cho cô con gái cưng tiền xài văt và sắm áo dài mới.
Nam 1974, ông đươc đi Úc hoc tiếng Anh một năm.Về tới Việt Nam thì giải phóng. ngày 30 tháng 4, ông dẫn vơ con tới tòa đai sứ quán Mỹ để di tản. Người đông quá.
Ông và vợ con kẹt lai ở Sài Gòn.40 cây vàng và mớ hột xoàn kim cương của gia đình lần lượt đội nón ra đi vì những lần tổ chức vượt biên. Đi vượt biên sáu lần không thành. Vơ chồng sạt nghiệp. Thất nghiệp, vơ ông lao ra bán chơ trời.
Hai đứa con nữa lần lươt ra đời. Ông ở nhà, lo ngóng giấy tờ để thoát ra nước ngoài bằng đường chính thức. Sáng sáng, ông ra đường uống cafe với bạn, trưa về nhăt bông cỏ nấu cơm. Đơi vơ về làm đồ ăn. Cuôc sống bắt đầu cưc. Nhưng tính ra ông vẫn sướng hơn người khác nhiều lắm.
Hàng tháng, ông dẫn đứa con nhỏ đi xe lữa ra ngoài Huế xin tiền của bà ngoai. Bà ngoai ngoài Huế nuôi gần hơn chuc đứa cháu và con. Lần nào ra Huế, bà cũng cho tiền, vàng và gao đem về Sài Gòn. ông đem hết về nhà, đưa lai cho vơ. Là hết nhiệm vu của ông tháng đó. Măc vơ muốn làm chi thì làm. Rồi hằng ngày ông lên đường Tú Xương dò tên gia đình coi chừng nào đi.- Cuộc sống như vậy kéo dài cho tám năm. Cho tới ngày cả gia đình qua Mỹ năm1983.Gia đình ông là một trong những gia đình đi theo diện ODP sớm nhất.
- ( còn tiếp)
5/2/09
Ông nôi (II)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment