5/2/09

Phong trào chửi tên phụ huynh

Entry for June 08, 2007

Thương tặng những người có liên quan


Tôi vẫn không nhớ rõ là phong trào đó xuất phát từ cái đứa mất dạy nào. Nhưng cái trò đem tên tuổi phụ huynh ra mà chọc ghẹo để cười giỡn nở rộ khoảng đầu năm tôi học lớp 12, lúc ông thầy Thắng ( có biệt danh là anh Tư) làm chủ nhiệm.

Lúc đó, tụi trong lớp chỉ tế nhị choc ghẹo tên ông bà già của nhau bằng cách ví von này nọ thôi. Thí vụ như ông già con Trinh tên Sáng, thì hể thấy con Trinh lượn lờ đi ngang qua thì tụi tôi kêu. ánh
Sáng ban mai kìa. Con Trinh quay phắt qua. Dm tụi bay. Người không biết chắc tưởng con này bị khùng.

Táo tợn hơn, tụi tôi phát minh ra cách choc ghẹo mới. Nhờ thầy cô giáo ...chửi tên phu huynh giùm. Mỗi lần ông thầy bà cô đọc bài cho cả lớp chép, tui tôi phải căng tai căng mắt ra chờ. Coi có chữ nào trùng tên với tên ông bà già đứa nào không. Nếu có. Thì tụi tôi mau mắn hỏi lại. Thưa cô, cô đọc chữ gì, em nghe không kip.

Thường thường, tui tôi hỏi hoài cho tới lúc lúc ông bà thầy cô phát cáu lên, nạt lai, đại loại như.
Đường đi. Ánh Sáng. Tâm Điểm. Nguyên do. Thủy triều. Bi nạt nhưng cả đám sướng lắm. Cười hi hí. Còn nạn nhân thì. Chờ cho cô đọc tiếp để kiếm chữ hỏi lại.

Có lúc hên, " nhờ vả " đươc thầy cô chửi dùm tên phu huynh của hai ba đứa một lúc.

Tui nào bị chọc nhiều, thì tức khí tìm cách trả thù bằng cách sưu tầm tên cha me của những đứa khác.

Có nhiều cách điều tra lắm.

Phổ biến nhất là đi coi sổ liên lac. Lúc cuối tháng, tự nhiên có vài đứa tình nguyện ở lai giúp anh Tư ôm chồng sổ liên lac xuống phòng giáo viên để anh Tư làm điểm. Trên đường từ lớp xuống phòng giáo viên, chắc chắn cũng hé hé lộ tẩy ra vài tên phu huynh.

Cách thứ hai là dò hỏi nhà hàng xóm hay tổ trưởng tổ dân phố. Vụ này diễn ra như thế nào thì tôi không rõ. Nhưng nghe đâu cũng hiệu nghiệm lắm.

Mo là nạn nhân đầu tiên của viêc điều tra ở địa phương. Nhà nó treo đầy bằng khen của ông bà già nó. Không cần hỏi ai hết, chỉ cần giả bộ tới nhà nó hỏi bài vở, biết đánh vần là chửi tên Ba Má của Mo được rồi.

Có khi, phu huynh tự khai ra như trường hơp của thằng Trần Trung Tín.

Ba nó là hội trưởng hỏi phụ huynh. Một lần ông vô lớp nói chuyện với cả lớp vận đông cái gì đó, không nhớ nữa. Nhưng ông tư giới thiệu tên ông. Cả lớp cười ồ ồ một cách rất vô duyên. Cả đống đứa lộ liểu quay lai dòm cái thằng con trai ông ngồi phía dưới. Tín đỏ măt, tía tai, tức nghẹn người, kiểu. Ba cầm dao đâm con chết còn hơn là làm hội trưởng kiểu này.


Có đứa ngồi tâm sự với tôi, tỉ tê thế nào không biết , tự khai ra tên cha mẹ.Như trường hợp của thằng Đồng Qui nhơn, hihihiihi. Tâm sự gì thì tôi không nhớ, chỉ biết là tên Má nó là Bé, tên ba nó là Lợi.

Có nhiều đứa không biết, ngây thơ.Tụi tôi cứ hỏi thẳng tụi nó. Thế là dính chấu.

Sau những cái bẩy nham nhở như vậy, tui nó khôn lanh lên. Vùng lên trã đũa. Đại loai: " tên ba mày là gì vậy ? ". Nó cong cớn chửi lai thế này."dm mày, tên Thủy ". Tên Thủy là tên của Má tôi. Thế là tôi tắt đài.

Cứ vậy mà phong trào phát triển, văng nước miếng lan rông qua cả mấy lớp khác.

Hình như không đứa nào thoát khỏi cái đại dich này.Vì có những đứa dấu đươc tên Ba Má , thì tụi tôi cứ viêc đăt tên cho Ba Má tui nó luôn. Ví dụ chị " Cháo ", mẹ của con Vân và con Tuyền. Không nhớ tại sao là Cháo. Vì me nó cho vay nặng lãi, chứ không đi bán cháo. Nhưng cứ là cháo. Và lúc kêu " Cháo, Cháo" thì con chi và con em khi không tự nguyện chửi lai. Y như là mẹ chúng nó tên là Cháo thiệt vây đó. Ba của thằng Phát đầu không có tóc, thì tui nó kêu là anh Hói. Tất cả vì công bằng XHCN.

Nhưng cũng có trường hợp mất công bằng "thấy thương luôn" như thằng Danh. Tui tôi đã biết tên má nó rồi , mà còn ác ôn đặt thêm biêt hiệu kèm thêm nữa.Có lần Má nó phải mổ mắt. Mắt phải băng kín một thời gian. Thế là cái tên Lan"ABukhasan" ra đời. Không biết để vinh danh Má Danh hay cái thủ lĩnh da đỏ nào đó nữa. Nhưng cứ là Lan Abukhasan...chết tên tới bi giờ.

Hậu quả của phong trào này cũng rất ..."mất dạy ". Cuối HKI, trong nhóm chỉ có một mình Trinh là được danh hiệu HS yếu . Còn lại cả đám tui tôi thì hưởng trọn cái danh hiệu học sinh yếu kém.

Tôi còn nhớ kết quả môn Hóa của tôi giỏi nhứt lớp. Một phẩy tư.

Lúc cộng điểm chia kết quả Hóa, tôi cứ băn khoăn thắc mắc là mình dek có học cái mẹ gì, sao là tới 1.4 lận?.

Sang học kỳ hai, phong trào có phần lắng xuống vì tụi tôi còn phải chuẩn bi thi tốt nghiệp.


Hú vía, cả đám đươc ra trường. Ai mà muốn giữ tụi tôi lai mà làm gì cho phiền. Gom qua góp lại đươc 12 đứa. Vừa chằn tinh, vừa gấu ngựa. Trai gái đủ cả. Mổi lần tu tập đánh bài, thì ông bà già ở nhà chắc nhảy mũi vì cái trò kêu ghẹo tên này. 

Lúc này thì hầu như tụi tôi đã biết tên phu huynh gần hết rồi. Có đứa còn biết đươc tên của ông bà ngoại và nội nữa. Nhưng có đứa vẫn còn dấu đươc tên Ba, hay Má.

Nhưng khoảng chừng vài năm chơi với nhau thân thiết, thì tên tuổi Ba Ma tự động lộ lộ ra ở những cái thiệp cưới mà tui nó mời nhau mỗi khi nhà có đám cưới. Lần này thì chẵng những biết tên, biết họ mà còn cả chữ lót nữa.

Mổi lần cầm thiêp cưới, tui tôi hí hững coi tên ông bà già trước, không cần coi tên cô dâu chú rễ làm gì. Khắc cốt ghi tâm để có dịp thì xì ra mà choc.

Nhớ hoài một lần. Cả đám tui tập ăn chơi ở nhà tôi. Chia làm hai phe. Chửi qua chửi lai. Lần này không dám lộ liễu vì có má tôi ngồi bên cạnh. Má tôi cười cười. Nói.Tụi bây đang nói gì, tao biết hết đó. Tui bây đang đem tên ông bà già ra diễu chứ gì.

Cả đám cười rầm rầm. Thằng Thư ngồi kế Má tôi. Muốn ninh nọt Má tôi, và vô tình nói hớ một câu bất "tàu hũ" thế này.


Bác ơi, tui nó mất dạy lắm bác ơi. Chỉ có một mình con là thương bác nhất thôi. Vì mình con chửi bác ít nhất.

Trời .Cả bọn cười rầm rầm muốn sập cái chung cư nhà tôi. Thư đỏ măt, té từ trên ghế xuống sàn gach. Má tôi cũng cười muốn bể bung. Sau vụ đó, Thư trốn luôn cả một thời gian không dám lên nhà tôi nữa.


Phải nói thêm là hồi đầu, có nhiều đứa...tự ái ghê lắm. Sao trò dám xúc phạm tới Ba Má tui. Giận dỗi. Bo bo xì tụi tôi ra. Nhưng riết rồi tui nó buồn. Không biết chơi với tui tôi thì biết chơi với ai.  Cuối cùng phải nhập nhóm và bắt đầu hoc thuộc tên cha me của từng đứa khác để dành phòng thân.


Bây giờ cả đám đã lấy vơ lấy chồng gần hết, con cái một bầy lúc nhúc. Mai chừng rủi bữa nào có bị nhảy mũi nhiều. Coi chừng không phải là bị cảm cúm heo gà gì . Mà chắc mình đang bị ai đó réo chửi rồi ré lên những tràng cười rùn rợn nhứt của thời đị học.