4/21/11

Nhảm cuối tháng Tư

1. Dành cho những ai muốn cười cho đã nè. Coi. Bao Công xử án Tôn Ngô Không. Trong Youtube. Có sáu phần. Rất là từ nhảm tới nhí. Ba chị em mình ngồi coi mà cười ha hả.Nhảm nhưng mà thuộc loại nhảm có trình độ, nếu không muốn nói là rất thông minh. Ai đã từng say sưa luyên chưởng với Bao Công, coi cái này cười cho shock luôn nha. Lúc này, mình rất cần những thứ thiệt nhảm như thế này.

2. Về Việt Nam 10 ngày. Duy nhất một lần đi ăn phở. Lúc ăn thì ngon. Nhưng đói nuốt vô xong mới ú ớ nhận ra là mình đã nuốt bao nhiêu là bột ngọt. Nó cứ tắt nghẹn trong cuống họng mình á. Uống bao nhiêu nước cở nào cũng không trôi. Chán. Tự nhiên không thèm ăn phở nữa.

Rồi tới vụ sáng sớm đột ngột thèm ăn bánh mì. Mà phải bánh mì Như Lan kia. Bắt con em chở từ Thủ Đức ra tận bến Hàm Nghi ăn bánh mì Như Lan. Đoạn đường xa, kẹt xe, nóng nực. Ra tới nơi. Nhìn đống bánh mì được làm sẳn nằm ngỗn ngang trên quầy. Thất vọng ê chề. Không lẽ kêu nhỏ em thôi quay về, không ăn nữa. Cho nó chửi văng nước miếng vô đầu à. Ngày xưa bánh mì Như Lan kêu rồi mới làm. Ăn dòn rụm đầu lưỡi. Giờ bánh mì thịt gói bich nylong làm sẳn. 20 ngàn/ổ. Buồn ghê gớm nha. Bù lại chả lụa và giò thủ ăn còn rất ngon. Tự mí thứ đó cũng dek có rẽ. Cái nào cũng tính ra tiền $ thì cũng 2-3 đô hết rồi đó.

3. Đường Sài Gòn dạo này mở hết cỡ, rộng bề thế thuộc hàng xa lộ. Nhiều khúc chạy nhìn sướng con mắt với nhà lầu cao tầng, những cây cầu bề thế nối khúc sông này uốn qua khúc sông kia. Nói chung là đẹp. Nhưng chắc gần tới 30-4, các anh công an giao thông mập lùn mà xấu đứng đầy. Chặn.Khúc đầu, khúc đuôi, mà cũng không chừa khúc giữa. Lúc nào cũng có người chắp tay xin xỏ, ngó nghiêng ngó ngữa nộp tiền. Có lần mình với em mình đang vi vu phóng hết ga. Tới một khúc rẽ, tự nhiên ai nấy chạy chậm tí lại. Nên một bà sau lưng đụng vào đít xe mình. Mình chưa chửi thì thôi. Mẽ chửi mình rào rào. Trời. Nóng mặt nhé. Mẽ đeo khẩu trang. Hai chị em mình cũng khẩu trang. Chẳng ai nghe ai nói cái chi. Cứ thế thi nhau mà sủa nước bọt vô mấy cái khẩu trang đã đầy bụi. Cuối cùng, mẽ cởi cái khẩu trang ra. Thanh minh. Tao đâu có dám chửi hai chị em tuị bay đâu. Tao chửi mấy đứa đi đàng trước tụi bây kià. Tụi nó thấy công an rồi mới đi chậm lại đó. Vậy mà không bóp còi xi nhan.Làm tao tông phải tụi bay. Đồ khốn nạn! Tôi và con em cũng lột tung khẩu trang. Uả, không có chưỉ tui tui hả. Vậy hả. Vậy thì thôi! Rồi. Ai đi đường nấy. Há há há.Về nhà nghĩ laị. Không biết câu đồ khốn nạn cuối cùng có phải mẽ chửi mình không.

4. Đám giổ ông Hùng. Làm lớn kiếp luôn nha. Tòn nước luôn nha.Trong trường cấp 1 của con cháu mình á. Trống chiêng gõ chập cheng châp cheng suốt cả buổi sáng . Nghe như điên... điên... điên, khùng... khùng... khùng. Một đàn cô giáo áo dài cứ theo tiếng trống thùng thùng thùng lên thắp nhang cho ông Hùng. Một con lân bé múa lộn tùng phèo trước sân nhỏ chật ních học trò đồng phục xanh trắng.Mình về nhà hỏi con cháu. Có thấy múa lân không. Nó than. Không thấy chi hết .Vì nó lớp 1, mà lại lớp 1 D , đứng phiá sau hết thảy. Mà cô giáo nó dặn, không được nhúc nhích, đứng thẳng, kiến cắn hay muỗi chích cũng không được ngọ ngậy. Nên nó ...không thấy lân mà cũng không dòm được mặt ông Hùng. Tôi hỏi dần lân. Vậy rắn cắn thì sao. Nó lắc đầu. Chắc cũng không được nhúc nhích quá. Hahaha

Tối về, thằng cháu bốn tuổi khoe là nó được nghỉ lể . Tôi nói lễ gì mà nghỉ. Nó cười tí mắt lắc đầu. Con "hong" biết đâu. Con cháu sáu tuổi xen vô. Giổ tổ ông nào đó. Thằng kia nói xem vô liền. Giổ tổ ông Nam chứ ông nào nữa. Hahaha. Ông Nam là ông già nó đó.

hai đứa cháu cưng mà thiệt nhảm của mình nè. Mình nhấn mạnh là thiệt nhảm luôn đó nha. Kiểu. Biểu thằng nhỏ đi ngủ trưa thì. Cô Hai, thiệt tình là con không có thời gian...ngủ đâu. Nghe qua nghe lai, cứ như cô Hai nói.Hahahah.


5. Mình về kỳ này găp được đám bạn đầu lâu hồi trung học. Là cái đám có kỷ niệm nhiều nhứt với Má. 23 năm rồi. Cả đám găp lại, chồng chồng vợ vợ con con đề huề nhưng vẫn y như xưa. Nghĩa là vẫn nhảm, chưỉ thề, cười hô hố, ha há y như ngày xưa á. Tuị nó trách mình là bớt giọngViệt rồi nên chửi thề không còn trơn tru lả lướt điệu nghệ như ngày xưa. À, không sao. Chỉ một vài lần tập dượt lại thôi. Châu lại là Châu ngày xưa của mí anh rồi. Cười càng nhảm, càng nhớ Má. Chỉ có Má của con mới chịu nổi đám đầu lâu này thôi.

6. Cái này làm cho 30-4 năm nay nha. Bỏ vô Facebook, mí bạn mình á, không chim ngưỡng được. Đặt biệt là hai bạn Phượng và Thy, hai người chuyên trị cung cấp SGSP cho mình á. Thôi.Quăng laị vô đây nha. Cái đồng hồ này chỉ nhích lên 1 phút rồi ngưng nha. Mình cũng không sửa lại. Kệ, mai mốt có thời nó chạy tiếp thì chạy, không chạy thì thôi chớ ai biết làm sao.Thời gian, thời gian. Vấn đề là thời gian cho Người Việt Sài Gòn Giải Phóng có thể chấp nhận nhau, ngồi dí lại với nhau trong một cái bàn tròn mà.. nhậu.

Thời gian, 2011,Tranh cắt dán "collage", ( Báo Sài Gòn Giải Phóng, Báo Người Việt, đồng hồ hư lượm lại trong văn phòng, keo dán của học sinh)

5. Bữa mình với con em đi mua báo. Mình hỏi bà bán báo có SGGP hông. Bà lắc rồi nói. SGGP là cho mí ông già coi ( ý là mí bà già cũng dek thèm coi nữa rồi). Lớp trẻ như mí cô ai mà đi coi SGGP nữa. Hahahaha. Tương tự với Người Việt của Hạo Nhiên và Ngọc Lan nha. Báo của ông già. À, vụ này tự nhà Hạo khai ra trong blog của nhà Hạo nhá. Mình không nói thim.

Mai mốt không ai coi mí tờ báo này nữa chắc là dân Việt mình hết hận nhau. Nhỉ.

Lúc đó chỉ có con già tưng tững này là để dành hai thứ báo này rồi ngồi tỉ mỉ.... cắt nát ra dán lại chơi thui nha.

7. Đám bạn mình ở Việt Nam không ai chơi FaceBook hết á. Mình kiu mí bản xài đi. Có gì mình update tình hình. Mí bản kiu. Không có thời gian. Thời gian đi nhậu còn không đủ. Ai rảnh như mày(là mình ) leo lên đóng hàng tồn trên FB mà khoe hoài. Nói chung là mí bạn không có ai than là bị chăn Fb hết. Nhưng không chơi. Vì đứa nào cũng có sẳn cái di động. Hú lên một tiếng là có tụ. Nhiều khi một đêm hai ba tụ. Nhậu cho nó khỏe. FB vưà nhảm mà vừa nhí. Mí bạn mình phán thế á.

8. Mình về. Mí cái cây bạc hà , rau răm và rau mùi của mình lên xanh um thế này. Nhờ Bánh Xèo tưới nước đó nha.Thèm bánh xèo, hột vịt lộn quá.



9. Bánh Xèo và Beo's spring break nè. Mình vừa về. Nhìn thấy con lớn thế này. Sững cả người.


10. Anyway, 30 tháng 4 đen đỏ này mình không có đi biểu hay tình chi hết. Mình dắt con mình đi bơi.

9 comments:

Đàm Hà Phú said...

thấy nhảm lại là vui rồi
sao về mà không nhắn tui (đi hiến máu nhân đạo)
Xèo và Beo lớn thiệt, đẹp nữa

Lún Ghẻ said...

To Phú: lần sau nhé Phú. Lần này thiệt là tình hết sạch máu để hiến rồi.

Gác Xép said...

Hihihi... Thank you đã giới thiệu cái túp "Bao Công xử án". Cười sằng sặc.
Cuối tuần vui vẻ.
Cho tụi nhỏ đi Springbreak ở OC đi.

marcus said...

iu iu nha.

Taaman said...

Ôi, thấy Lún mở blog lại, mừng hụi luôn. Mình cứ sợ Lún đóng cửa luôn chỉ đón tiếp mấy người ruột thịt mà mình không có tên trong đó thì mình hụt mất chỗ nghe chuyện "nhảm". Cái tranh trên tường sau hai đứa cháu là của Má a Lún, đẹp quá!

NgocLan said...

Gần tới 30 tháng 4, bạn Lún liệu mà giữ mồm giữ miệng, cứ ở đó mà Sài Gòn Giải Phóng Người Việt thì liệu có ngày...
Nói xong, ngó ngang ngó ngữa, ngỡ mình đang ở Sài Gòn thời 70, 80. Gớm!
Weekend tới có ngày 30, nên lại phải dời thêm tuần nữa mới đi được, Lún ơi.

Lún Ghẻ said...

to Gác X: tuị nhỏ nghỉ spring break trước tuị dưới O.c một tuần kià. Bữa này ké Ngọc Lan lên đây chơi đê.
To M: iu iu laị nha.

To Taama. Bữa nào post tranh Má Lún cho coi. Nhiều cái đẹp lắm á á á.

To Lan. Đi lên kéo thim Gác Xép lên luôn đê.take yr time. Chừng nào lên cũng được hết á.

chịBaDau said...

Cửa mở, mình vô chào chủ nhà cái. Có vậy thôi.

Lún Ghẻ said...

to Đậu: mời vô nhà chơi nhá Đậu