2/24/14

Viết cho ngày tình nhân ( VIII) : giấc mơ của tôi và của bạn

Thương tặng T và hai em và cả Michigan của Nguyên nữa, 




Bạn Fb nhắn tôi: " tối qua tao mơ thấy bà già của mầy... tao và mày nói chuyện tào lao với bà già... lúc đi về bà già kêu tao với mày nhớ thắp hương cho bà... xong tao tỉnh ngủ luôn".

Vậy cái tối đó tôi cũng nằm mơ thấy Má. Một giấc mơ khâu vá hiện tại và quá khứ tạo thành một bức tranh rất liêu trai, thật thật hư hư , thổn thức suốt một đêm.

Tôi thấy Má tôi hồi trẻ, xách cái vali to đùng. Xen lẫn trong giấc mơ, tôi thấy cả hai đứa em nhỏ bé của tôi. Hình ảnh hai đứa hồi bé ti ti còm nhom, dài lằn ngoằn.

Má nói Má đi Michigan. Có lẽ vì đây là nơi Nguyên ở hồi lần đầu gặp tôi. Chàng gởi về cho tôi một tấm hình chàng cười rạng rở. Cào đống tuyết dày cộm trên cái xe hai chổ ngồi của chàng. Tôi nhớ lúc đó đưa tấm hình cho Má. Má cười. Thằng này cười đẹp trai quá à. Tới tận lần cuối cùng gặp Nguyên qua webcam, má nằm đong đưa võng, nói với Nguyên. Ai mà đẹp trai quá vậy.

Giấc mơ đong đưa bóng hình của Má và hai em lúc hồi còn nhỏ ti ti. Má và hai cái dáng của hai đứa em yêu thương đứng giữa một rừng tuyết mêng mông.

Tôi nhớ mình từ Seattle tới gặp Má. Rồi tôi ôm N. trong lòng. Nhớ rằng tôi ôm nó chặt lắm. Tôi nhớ chưa bao giờ ôm em như vậy. Cảm thấy cái ốm ốm xương xương của một đứa em trai bảy tám tuổi trong lòng. Hồi xưa em đi học chỉ bận một bộ đồ thun màu tím ba mua cho ngày Tết. Đôi dép nhựa chìa ra mười ngón chân. Chị Hai ngày đó phải chăm cho em M., nên ít để ý tới và hay bắt nạt em trai lắm. Hôm qua dáng em trong quá khứ hiện về chơi vơi trên đống tuyết trắng. Em M. thì bận cái áo đầm trắng Má may cho. Lóng ngóng với đôi giầy nhựa mỏng tanh cũng lòi ra mấy ngón chân. Trái tim tôi xiết lại vì thương. Nhớ . Nhớ. và. Nhớ !

Rồi. Má cười. Má đang chờ con nè. Má cười. Nụ cười tuyệt vời của Má.

Tự dưng tôi nói. Ngày mai thứ hai. Con phải đi học. Con không đi với Má được. Rồi thôi. Giấc mơ vụt tắt. Tôi thẩn thờ mở mắt. Nước mắt đầm đìa.

Một giấc mơ tan hoang giữa hiện tại và quá khứ. Chấp nối một hiện thực có Má rồi mất Má.

Một giấc mơ vụn về nhớ lại ngày xưa có hai em, có Má và có bạn .

Bạn kể tiếp trong giấc mơ của bạn: " Lâu rồi, tao với mày không có gặp nhau... rồi mày mời tao về nhà mày chơi... khi vô nhà người đầu tiên tao gặp là bà già của mày... bà già đang ngồi rửa rau... bà già khoe căn nhà do bà thiết kế có đẹp không ... Tao đi loanh hoanh trong nhà... và công nhận nhà đẹp... ( hiện giờ tao vẫn nhớ như in về cấu trúc của ngôi nhà)... ăn cơm xong với mày và bà già... lúc tao chuẩn bị về thì bà già mày chỉ tay lên bàn thờ và nói... hai đứa nhớ thắp nhang cho tao nha... tao nhìn lên bàn thờ có hình của bà già mày tao khóc... tao tỉnh giấc luôn....
Vậy là tao với mày được bà già chiếu cố... Bà già nhớ tao và nhớ mày đó.... Tao không hiểu sao lần đầu tiên tao nằm mơ thấy bà già của mày đó".

Nước mắt ròng ròng khi viết những dòng này. Đây là lần thứ hai tôi mơ thấy Má tôi về.

Mấy cây nhang gầy con thắp hàng đêm xao xuyến rưng rưng lắm Má ơi !

2/23/14

Viết cho người hút thuốc lá

Tôi đã từng có những bài đánh phá quyết liệt người hút thuốc lá ở mấy cái entry này nè. Đây và đây nữa nè.

Giờ phun nước miếng nói lại nha. " Hút thuốc lá ok . Chỉ đừng có hút trước mặt tôi là được. Hehehe hút đâu cứ tránh xa tôi ra là được gòi".

Tại sao tôi lại quay ngược 180 chục độ như vậy ? Xin được thưa ba câu chuyện như sau.

1. Chuyện xảy ra từ dạo năm ngoái. Trong công ty có một phong trào vận động bỏ thuốc lá cho tất cả khách hàng và nhân viên trong công ty. Phong trào được tiền bảo trợ 100 % của quận King, làm rầm rộ hết gần năm tháng chuẩn bị đủ thứ. Tới ngày cuối tháng năm, mọi người không được hút thuốc ngay bên ngoài khuôn viên của công ty. Ai muốn hút thì phải đi thật xa, băng tít qua đường mà hút. Người nào bỏ được hút thuốc trong vòng năm tháng đó, được thưởng một cái Ipad , thứ thiệt xịn á.

Tôi làm việc đa phần với người có chứng Schizophrenia ( tiếng việt dịch ra là tâm thần phân liệt ). Bịnh này hiện nay chưa có thuốc chữa. Chỉ có uống làm giảm bớt những triệu chứng tâm thần thôi. Đa số những người bịnh này phải uống thuốc có những chất hóa học giúp cân bằng hệ thần kinh. Thuốc có tốt mấy cũng có những phản ứng phụ rất là " nasty". Nhức đầu, buồn ngủ, ói mữa và cả mấy chục cái phản ứng phụ khác. Uống thuốc cả đời ko hết bịnh nhưng chắc chắn sẽ mắc một đống những bệnh khác. Đa số những người bịnh này hút thuốc lá. Những nghiên cứu khoa học rút ra kết luận là chất nicotine trong thuốc lá làm dịu  xuống những phản ứng phụ gây ra vì uống thuốc. Giúp cho người bịnh cảm thấy thoải mái, bớt lờ đờ và vì vậy tập trung vào những việc cần làm hàng ngày hơn. Kết luận rút ra đang còn đem ra bàn cãi tùm lum. Người ta đang nghiên cứu sử dụng chất nicotine trong thuốc lá để hy vọng chế ra những loại thuốc chữa bịnh hiệu nghiệm hơn trong tương lai.

Lớp vẽ của tôi hết 50 % là người mắc bịnh này. Họ là những người rất dễ thương, hiền lành, có tình và  có khiếu vẽ rất đẹp. Cứ tới giờ giải lao, lại kéo nhau ra ngoài chia nhau điếu thuốc rồi vô vẽ lại.

Cái ngày công ty chính thức ra chỉ thị cấm hút thuốc, những người này không ngồi yên mà vẽ đươc. Tay chân co giựt, táy máy thấy mà thương luôn. Rồi nghe nói là thay vì bỏ hút, lúc về nhà hút gấp hai gấp ba lần. Tôi báo cáo lại với xếp. Xếp cũng lắc đầu. Chịu. Từ từ rồi tính. Rồi biết sao không. Mấy người đó cũng biết đường mà " cân bằng" cái chuyện tôn trọng lịnh cấm và thoã mãn cái thói quen cá nhân.

Hahaha, tới giờ giải lao, cứ , thay vì nói to : " cô Châu, đi ra ngoài hút thuốc đây". thì giờ khe khẽ " đi băng qua đường một chút" . Hahahha. Hầu hết tất cả khách hàng ko ai bỏ thuốc, tàn thuốc thay vì vứt đầy trước khuôn viên công ty, giờ vì cứ trước trạm xe bus cách đó chừng 1/2 block là xong. Chỉ có duy nhất một người thành công bỏ được thuốc, được thưởng cái Ipad. Nhưng người đó chỉ ghiền chứ không bị Schizo.

Sau vụ việc này, tôi thấy hút thuốc không hẳn là việc tồi tệ. Hút thuốc giúp cho những người bịnh như vậy có khả năng sống một cuộc đời bình thường như những người khác.

2. Những người vô gia cư. Họ cũng hút thuốc là dữ lắm. Tôi làm việc hàng tuần với họ. Tôi cũng thấy chuyện hút thuốc lá là một cách đối phó với đời. Với cái khí hậu mùa đông buốt giá. Không nhà không cửa. Có điếu thuốc làm ấm lại chút đỉnh, bớt căng thẳng bớt cô đơn, đỡ lắm chứ.  Tiếng anh kêu là "Self- medication " .  Hút để đối phó.

Cuộc đời out of control, chả có gi tự chủ được. Làm gì cũng phải xếp hàng. Ăn sáng cũng xếp hàng. Ăn trưa cũng có người kiểm tra ID coi mày có tiêu chuẩn ăn ở đây không. Dạo này đông người tới ăn quá, xếp hàng mà mặt lao tháo thoi thóp nhìn người đầu bếp múc cơm . Hồi hộp đợi tới tên mình. Nhiều khi chờ cả 30 tới 45 phút. Ông đầu bếp kêu. Hết đồ ăn. Méo mặt mà chửi thề chứ biết làm sao. Nham nhở hở hang lắm chứ. Tắm giặt đái ỉa và đi ngủ cũng phải xếp hàng cả tiếng mới được. Làm chi lớ quớ một chút là bị cảnh sát tới hỏi. Làm chi to tiếng mích lòng một cái là có security tới liền tống ra ngoài.

Chỉ có mỗi chuyện hút thuốc là không phải xếp hàng. Chỉ có phì phèo điếu thuốc là ko ai kiểm tra, không ai nạt và cũng không ai đuổi đi. Đời chỉ vì có điếu thuốc cầm tay mới thấy đáng sống . Nhể. Ai kêu homeless bên Mỹ sướng. Tôi chẳng thấy sướng chi. Mỗi lần thấy họ xếp hàng lấy đồ ăn, tôi nhớ tới cảnh ngày xưa xếp hàng thịt gạo, dầu lữa và bánh mì. Rùn hết cả mình. Thấy lấp ló đâu đó cái XHCN ở trong những nơi phục vụ homeless ở Mỹ đây.

Bữa có một ông ngồi vấn thuốc lá bằng tay với cái máy bằng nhựa thô sơ nho nhỏ. Ông có một hộp giấy với cái filler vàng vàng làm sẳn. Lấy thuốc lá bỏ vô cái khuôn dài dài trong cái máy nhỏ, đút hai ống giấy vô. Kéo qua cái rẹt. Xong hai điếu thuốc. Cũng gọn gàng như mua trong tiệm. Mấy ông kia đứng xung quanh chờ mua. Ông nói với tôi. Tao chỉ bán có $3 /20 điếu thôi. Vô tiệm Seattle giờ bán $8- $ 9/ bao. Ai mà mua cho nổi.

Ông nói: "tao thích ngồi làm vậy á. Mấy người xung quanh ngồi dòm ổng làm hàn huyên nói chuyện tỉ tê hàng giờ vậy đó. Làm bao nhiêu cũng được". Tôi thấy cái cảnh đó, cũng na ná như chơi cờ tướng hay đánh bài tiến lên. Cuộc đời hà khắc tàn nhẫn có những giờ phút tỉ tê như vậy. Mới có thể níu kéo con người ta sống. Dù chỉ thêm một ngày nữa thôi.

Coi ổng ngồi vấn thuốc như vậy. Chợt nhớ tới Ba tôi. Hồi xưa ba hay đi chợ mua thuốc lào, loại nặng nặng á. Rồi cũng ngồi vấn thuốc vậy mà hút. Tôi cũng có cái bài kể về chuyện ba tôi bị ung thư phổi mà chết. Ở đây. Mà giờ lại ước ao. Phải chi ông còn sống, nhất định tôi sẽ mua tặng ông cái máy vấn thuốc lá y chang như thế này. Giờ viết tới đây, lại ngẩn ra tiêng tiếc . Suốt một đời, tôi chưa từng mua cho ba tôi một món gì hết.

Ông ngồi vấn thuốc nghe tôi hỏi lông bông. Hỏi lại. Theo cách hỏi của mày. Chắc mày không thuốc thuốc lá. Tao không hút nhưng ngày xưa ba tao hút rồi bị ung thư phổ chết lâu rồi. Ông nói. Ừa, đã không hút thì đừng hút, ung thư đó. Tránh xa thuốc lá đi nhá. Cả đám mí ông kia gật gù. Ừa, đừng hút.

Cuộc đời oái oăm là thế. Đừng hút. Nhưng phải cứ hút. Để cho con người ta sống đối sống phó với cái hiện tại. Tương lai trước sau cũng sẽ chết nhưng cũng chưa biết lúc nào mới chết. Giờ không có điếu thuốc, sống thế nào cho hết 10 phút sắp tới đây.

Thiệt ra, hút thuốc cũng chưa phải là cái lý do hàng đầu giết người ta. Một nghiên cứu nào đó liệt kê dân số người Nhật hết hơn 60% hút thuốc lá. Trong khi dân Mỹ chỉ có khoảng trên dưới 20% người hút thuốc. Nhưng tuổi thọ dân Nhật sống cao hơn. Dân Mỹ chết sớm hơn. Lý do là vì stress, căng thẳng và chết vì tim mạch nhiều hơn là vì hút thuốc. Hút thuốc hóa ra lại làm giảm căng thẳng.

3. Lúc dọn lên Seattle tôi đi bộ nhiều lắm. Đi làm đi học nói chung cuốc bộ hàng ngày nhiều hơn lái xe. Đi bộ chứng kiến nhiều thứ cũng làm thay đổi suy nghĩ. Đi làm hay đi ngang qua một cái nursing home, nhà chung cư cho người già. Tôi hay gặp một già một trẻ mẹ con với nhau. Bà già to đùng ngồi trên xe lăn. Ông con trai cũng to đùng, râu ria bờm xờm, nhìn bặm trợn với cái quần jean lụng thụng lem nhem . Tới thăm mẹ. Chuyên nghề đẩy bà mẹ ra khỏi chung cư, tới đầu đường, đứng đó nói chuyện và hút thuốc với nhau. Cả hai mẹ con. Xong điếu thuốc rồi để mẹ vô lại vào trong. Cũng ân cần lắm. Trong nursing home làm gì có chuyện cho hút thuốc như thế. Đang cơn thèm, có ai mà đẩy ra ngoài cho mà hút. Chỉ có ông con. Nhiều khi, tình mẹ tình con dịu dàng đơn giản với nhau chỉ có thế thôi.

4. Nói thế không có nghĩa là tôi cổ vũ cho chuyện hút thuốc. Hút thuốc để đối phó với đời là chuyện làm tiêu cực. Nếu được lựa chọn, thiếu giống chi những chuyện đối phó lành mạnh khác. Nhưng giờ tôi hiểu và thông cảm. Người chứ không phải thánh mà có thể cứ hoàn hảo được. Có những tình thế bế tắc chỉ có điếu thuốc giải quyết được ngay lúc đó. Nhưng tôi ghét nhất là chuyện hút thuốc xả dàn ngay trước mặt tôi nha. Vì làm như thế là rất thiếu ý thức và không có tôn trọng người không hút thuốc.

Cứ hút đê. Chết trước chết sau chi không quan trọng. Hút để thấy cuộc đời bớt căng thẳng thì cũng nên hút. Ý. Mà. Đừng có hút trước mặt tôi là được gòi.

p.s: bài dài, viết hai ba tuần mới xong !!!!!

2/8/14

Viết cho ngày tình nhân (VI): Trong giây phút chia tay

Trong YouTube giờ có tuồng Tiếng Trống Mê Linh. Coi hoài coi hoài không chán. Một cái tuồng cũ kỹ từ năm 1978-79 tới giờ. Bao nhiêu là tình cảm. Cả một thời thơ ấu tràn về. Vừa coi vừa thổn thức khóc. Nhớ Má. Mà nhớ cả ba nữa.

Ngày đó. Xa quá rồi. Nhà trên Cao thắng. Chỉ có cái TV. Mà chỉ bắt đầu chiếu từ bảy giờ tới hình như là 9 giờ thôi. Sau này. TV mở 24/7. Nhớ cái ngày đó. Ừa, bao nhiêu đó TV cũng đủ rồi. Đủ nhớ. Đủ day dứt. Đủ trăn trở cả một đời người vì nhớ rồi.

Ngày đó. Cái TV Ba mua lại của ai đó. TV hồi đó to đùng. Như một cái nhà nhỏ. Có một hàng cửa kéo bằng gổ. Mỗi lần được ba vặn TV lên cho coi. Hăm hở trịnh trọng ngồi coi như đi coi ở rạp hát. TV đen trắng đơn giản. Chẳng nhớ gì nhiều và ấn tượng bằng cái tuồng Tiếng Trống Mê Linh.

Má làm chương trình dựng cảnh vở tuồng này đây. Cuốn tập ký họa dày cộm của Má dán những hình cắt mô hình ban đầu  của vở này. Giờ coi đen trắng, nhưng những hình ảnh lung linh rực rở của phong màn, trang phục và Thanh Nga. Ôi. Thanh Nga. Cứ bừng sáng ngay trước khuôn mắt nhòe nhoẹt nước mắt của tôi.

Má kể. Lúc đang quay hình. Tới cảnh đánh nhau. Bà con cứ thụi kiếm kẹt nách nhau rồi nhào nhào giả chết lui vô trong. Má không nhịn được. Cười phanh phách. Nên cứ lúc thu hình là Má bị cho ra ngoài.

Cuộc đời ai mà không có những giây phút thổn thức như " trong giây phút chia tay" của Thanh Sang Thanh Nga trong tuồng và ngoài đời khi Thanh Nga bị ám sát. Mê Linh biệt khúc. Rùn rợn một cảm giác bi hùng lộng lẫy rất khó tả. Cứ nghe cái là rùn mình cái đã. Một luồng điện  uốn éo dọc xương sống.

Mê Linh Biệt Khúc. Như một lời báo trước. Má nói. Từ ngày Thanh Nga chết đi. Thanh Sang còn đó mà cũng như chết rồi. Trái tim và tâm hồn nghệ sĩ hát cũng theo Thanh Nga mà đi mất. Soulless. Tôi là thế hệ lớn lên với Tiếng Trống Mê Linh. Với Thanh Nga. Từ ngày cô chết tới giờ, tôi chưa thấy ai qua mặt được người nghệ sĩ đa tài này. Từ lúc Thanh Nga chết, tôi cũng không coi Thanh Sang hát lại bao giờ.

Nghe lại đoạn Mê Linh Biệt Khúc. Trong giây phút chia tay. Nhớ những năm đầu đi học trường Ấp Bắc. Ngôi trường cấp một kế đài truyền hình. Mỗi lần tụ hợp chào cờ, có một cô bé con lai lai Mỹ xinh xinh hay đứng lên giúp vui cả trường bằng bài hát này. Bữa dẫn Bánh Xèo về ngôi trường này. Nhìn sao nó nhỏ xí à. Xèo hỏi. Ừa, hồi xưa mẹ cũng thấy nó to . Giờ sao đúng là hơi bị nhỏ. Thì ra, cái nhà thờ Mạc Ti Nho bên cạnh  chắc là " xin lại " miếng sân rồi xi măng xây chắn lại. Chia đất.... Làm ngôi trường ấu thơ của tôi còn có một tí. Băn khoăn, giờ chơi. Con nit sẽ chạy đi đâu. Rồi. He. Con nít giờ cũng không chạy chơi như mình ngày xưa. Chúng nó ngồi một chổ vuốt game.... Ngó lại ngày xưa. Thấy mình bước một bước dài, mà vẫn chưa đi tới đâu. Vì nhớ !

Nhớ một lần, giờ chơi. Ba đạp chiếc xe cuộc màu vàng vàng nâu nâu đi qua. Đứng ngoài. Dõi mắt tìm con gái .Ngoắc. Châu ! Ba chìa ra tờ báo Văn Nghệ có đăng hình tranh của con gái. Ba tự hào ghê lắm. Con gái mãi chơi nhảy dây. Gật đầu chào Ba một cái rồi thoát đi chơi tiếp.

Ngày đầu vô lớp một. Má đi qua đón về. Má mặc cái áo khoát màu trắng. Đứng ngay tận cầu thang. Cười với con gái. Dang tay ôm con gái vào lòng.

Cuộc đời ai mà không có những giây phút thổn thức như " trong giây phút chia tay". Nghe bài hát rồi cứ ngồi khóc  cho đã. Đủ thứ tình cảm cứ lẫn lộn trong lòng. Hình ảnh ngày xưa chập chờn hờn mát.

Giá như con gái Má trở lại căn hộ tí ti , dàn cửa sổ có dàn vạn niên thanh uốn éo với dây tóc tiên và chậu cá bảy màu, bông Quỳnh rung rinh khép nép nở trắng thơm cả một đêm, trên tường treo đầy tranh của Má và con gái. Một ngày thôi. Ngồi bên cái TV đen trắng tinh kiết coi lại vở tuồng này với Má và Ba. Coi tuồng từ đầu tới cuối không bị dừng vì quảng cáo. Một đêm nữa thôi.

Giá như . Ai nói. Càng già cuộc đời càng âm đi .... Âm tới bao giờ. Thi Sách ca với Trưng Trắc trong tâm hưởng trong đoạn cuối cùng trước khi lên dàn thiêu:" sống thác là chuyện đi về, họp tan là trò dâu biển". Cảnh Thanh Nga đội khăn tang tế sống chồng. Thanh Nga đẹp sướt mướt lòng người ái mộ lộng lẩy trong vành khăn tang kết cườm lóng lánh. Đôi mắt cô. Hớp hồn người ta bằng cái quyết liệt của một người đàn bà mạnh mẽ vung gươm vung kiếm. Nghĩ lại giờ bà con chống Tàu toàn bằng mồm. Cô chống Tàu bằng trả giá bằng cái chết còn rất trẻ của mình.

Cuộc đời ai mà không có những giây phút thổn thức như " trong giây phút chia tay".Trong cái đau thương chia cách , có cái đẹp mê hồn quặn đau rất người. Rất thật.

Ba năm nay. Không ngày nào tôi đau đáu nhớ tới Má. Tưởng có lúc đã qua. Nhưng giờ tôi biết. Vết thương chỉ tạm nằm im trong tim. Có khi ít đau. Có khi trở trời trở cơn thích nghe cải lương thì nó đau tướng lên như hôm nay. Có ai hỏi. Chừng nào mới cắt tóc. Tóc dài chấm lưng rối bời. Không biết làm sao mà cắt nữa. Cứ để nó rụng đầy cho nước mắt đừng rơi rơi !

Rồi ngồi khóc vậy đó. Con gái nó hiểu. Nó ôm mình. Mình kể sự tích cái tuồng này. Mẹ con coi khúc cuối cảnh đánh nhau , gươm giáo kẹp nách rồi cười khanh khách . Như Má ngày xưa. Như Bà ngoại.

"sống thác là chuyện đi về, họp tan là trò dâu biển".


Chỉ có nhìn con, cháu cưng của bà Ngoại. Trong lòng mới vơi bớt phần nào thôi. Má ơi !