8/20/09

Ba (II)

Ba tôi chết như thế nào là điều tôi không bao giờ muốn đề cập tới. Ai hỏi vì sao ba tôi mất. Tôi thường trả lời cộc lốc cho qua chuyện. Phổi. Rồi giơ hai ngón tay làm động tác của những người hút thuốc lá. Mọi người gật gù, tỏ vẻ hiểu ra.

Hút thuốc. Bịnh phổi. Chết. Như một qui luật rồi.Không có gì phải bàn cãi thêm.

Ba má li dị. Tôi chỉ sống với Ba 10 năm đầu ngắn ngủi. Tôi nhớ ba hút thuốc lào dữ lắm. Ông tự mua thuốc rê, tự cắt giấy vấn thuốc và hút liên tục. Ba ăn không nhiều. Ông chỉ hút , uống trà và nói chuyện chính trị. Mỗi lúc có bạn bè, thói vui tao nhã của ba và bạn bè là túm tụm lại, chia nhau vài ngụm thuốc lào rồi tào lao con cà con kê đủ chuyện trên trời dưới đất.

Lúc lớn lên, tôi học ở Lê Quí Đôn, nên hay lên kiếm ba tôi chỗ ông làm. Ông làm phó tổng biện tập Nhà Xuất Bản Thành Phố, nơi xuất bản những cuốn sách ngán ngẩm chả ma nào đọc. Gặp tôi, ba dẫn qua quán sinh tố kế bên. Ba hỏi tôi chuyện học. Con cà con kê về tình hình thế giới đó đây.Thường thì ba móc sạch túi trong túi ngoài dúi hết tiền cho tôi. Tôi biết Ba lén vợ cho tiền. Mà ba cũng biết tôi lén Má tôi mà lấy tiền Ba cho. Trong những lúc như vậy, có lần tôi để ý Ba không hút thuốc rê, mà thuốc lá đầu lọc. Ba sài sang quá. Tôi chọc. Ba kề khà. Hút đầu lọc cho sạch phổi.

Ba về hưu. Ông bán căn nhà to đùng ở Phú Nhuận, rồi mua căn nhà be bé mãi tít bên Quận 8, ở với vợ và thằng con trai. Chút tiền dư ra, chắc để dành dưỡng già.

Tôi đi làm.Túi bụi với công việc mới. Rồi vài lần cãi cọ với Ba, tôi không lên thăm Ba nữa.

Cũng hơn 3 năm, tôi không có gặp ba tôi lần nào hết.

Cho đến ngày Nam về báo tin là Ba nằm bịnh viện, tôi cũng không lên thăm ngay. Tới lúc Ba nằm phòng cấp cứu, má tôi giục giã, Nam năn nỉ, tôi mới đi thăm ba ở bên Nguyễn Trãi.

Tôi đi làm về, bận luôn áo dài đồng phục, đi thẳng vô binh viện. Trước phòng cấp cứu, la liệt người nhà. Tôi thấy vợ của ba tôi nằm co ro dưới đất, trông thật tội nghiệp. Cô thấy tôi, mừng lắm. Dẫn tôi vào phòng găp Ba.

Tôi vào, nhìn Ba mà xót .Ông vốn đã nhỏ con, gầy gò. Bữa đó lại còn ốm hơn bình thường hai ba lần. Thân hình mỏng tanh lấp ló dưới tấm vải trắng của phòng cấp cứu. Mặt hốc hác, hơi thở gấp gáp, sắc diện tái mét, mệt mỏi. Nhìn khuôn măt của Ba, tôi chỉ còn nhận ra được cặp lông mày rậm. Ba tôi có căp mắt và căp lông mày rất đẹp.

Lần đầu tiên sau hơn 20 năm, tôi nắm tay Ba tôi. Bàn tay hào hoa nổi tiếng viết chữ đẹp ngày nào, giờ lạnh lẽo cái mùi của bịnh viện với đầy những vết chích thuốc và dịch truyền.

Tôi khóc.

Ba tôi giưt mình tỉnh, nhìn tôi đăm đăm hồi lâu rồi hỏi. Châu đó hả. Rồi lại thiếp đi. Đươc chừng năm phút sau. Ba hỏi tiếp. Đi làm về đó hả. Rồi đuổi tôi ra ngoài. Ra chơi với cô Cúc. Cô ngồi một mình ngoài đó. Tội nghiệp.

Tôi lủi thủi ra ngoài, tự nhiên thấy chỉ mình bận áo dài, trông vô duyên hết sức. Tôi ngồi bệt xuống đất với cô Cúc. Cô kể. Ba bị viêm phổi nặng. Ho suốt. Bác sỉ biểu cấm hút thuốc. Ba cai được vài tháng. Rồi len lén hút lại. Dạo này nhịp thở không đươc bình thường. Thêm bịnh tim. Nằm lên nằm xuống phòng cấp cứu cũng cả tháng rồi.

Tôi về. Thấy mình ác. Ba mình đã tới mức vậy mà mình vẫn ỏng eo không vô thăm.

Sau lần đó, tôi vào binh viện đươc mấy lần nữa. Nhưng thiệt là khốn nạn, tôi chẳng bao giờ nói chuyện với Ba thêm lần nào hết. Sau một lần trụy tim, ba không còn biết gì nữa. Bác sĩ ký giấy cho Ba về. Không tỉnh lại, nhưng ba vẫn còn thở ngáp ngáp. Miệng sùi bọt mép vì phải khò khè gấp gấp để tiếp không khí. Nhìn thảm không chịu được.


Xe cấp cứu chạy về nhà. Con nít trong xóm hiếu kỳ chạy tới coi. Cháu chắt bên nhà vợ ba tôi dưới Cà Mau lên chật cả căn nhà nhỏ.Cô Cúc có hơn 80 đứa cháu,lúc đó 40 người lên vì nghe ba tôi bịnh.

Tôi và Nam như bơi trong một đám người lạ, lượn qua lượn lai trước mặt mình. Tôi thấy cô độc khủng kiếp. Cứ líu ríu ngồi sát bên ba. Trố mắt nhìn ba. Cả đêm đó, tôi thức trắng trong cái khung cảnh ồn ào. Thật ra người ta cố gắng thì thào, tránh xáo động cái giây phút hấp hối của người sắp chết. Nhưng vì đông quá, nên đâm ra bát nháo và hổ lốn. Người này chạy ra, kẻ kia chạy vào. Đám con nít loi choi thì chơi đánh tiến lên chát chát một cách im lặng giết thời gian ở sau hè. Rồi dưới bếp các bà các cô kho, xào nấu đồ ăn...ầm ì cả đêm.

Tôi lắm lúc chỉ muốn hét lên, đuổi hết những người lạ đó đi. Để tôi được im lặng bên Ba tôi lần cuối. Để ba có đủ dưỡng khí mà thở những giây phút cuối cùng.

Nhưng tôi đâu có quyền làm cái chuyện đó. Đã hơn 20 năm nay,tôi và ba tôi đã thành người lạ. Ba có gia đình mới, hạnh phúc mới, nỗi quan tâm, ràng buộc mới. Cái gia đình lớn đó đang ngày đêm lo lắng cho Ba tôi, đâu cần đến sự hiện diện của tôi. Cái con bé trô trố mắt, nép mình kế gường tong hóng nhìn ba mình đang chết, mà chẳng làm gì được, sao mà vô duyên, thừa thừa thãi thãi làm sao.

Trong lòng tôi trống lỏng. Buồn tơi bời. Mà không biết tại sao.Tự vì tôi sắp mất Ba, thêm một lần nữa? Hay vì tôi là gái đầu lòng, mà mọi thứ lo toang cho ba bây giờ thì có người khác lo hết. Hay vì những giờ phút hấp hối của ba đau đớn quá?

Hơn ba ngày sau, ba mới thật sự ra đi. Cô Cúc phải đập cái cửa chật hẹp mang áo quan vào nhà. Thầy bói biểu giờ nhập quan kị con gái, nên trong lúc liệm Ba, tôi không được phép dòm. Tôi chỉ có quyền lạy trả lúc người ta đóng quan tài lại thôi.

Cháu bên nhà vợ ba tôi đông quá. Nên người ta cũng thay tôi làm cái phận sự cuối cùng với Ba tôi là lạy trả người tới phúng điếu.Thậm chí hàng xóm cũng không biết tôi và Mưa là con của Ba. Tôi nghe họ kháo nhau. Mới có 62 tuổi, bỏ lai hai thằng con trai.Tặc tặc, thằng út mới 8 tuổi.

Ba tôi mất, để lại bốn đứa con. Ba đứa với Má tôi. Một thằng nhỏ với cô Cúc. Thằng nhỏ 8 tuổi ngây ngô không hiểu là nó vừa mất cha, đeo khăn tăng, chạy long nhong bắn súng nước với bạn hàng xóm. Lúc đưa ma, bốn đứa con, không đứa nào khóc. Trong gia đình, người duy nhứt khóc Ba là cô Cúc.

Viết bài này, âu cũng là một nén nhang Vu Lan của con gái cho ba .