4/22/11

Tranh của Má


Nhiều.

Lần này về, tôi cố gắng sắp xếp laị, phụ mấy đưá em treo tranh lên. Mười ngày ròng rả, lục ra, xếp lại, đóng đinh lên tường, và treo tranh. Cũng chưa được 1/3 số tranh hiện tai trên studio của Má. Chưa kể những bức Má đã bán đi. Tôi chỉ có thời gian chụp hú hoạ laị toàn cảnh trên studio của Má và tranh treo trên tường . Cho đỡ nhớ.

Hy vọng lần khác tôi sẽ chụp và bình từng bức một, pro hơn, với tư cách là hoa sĩ với hoạ sĩ .

Má vẽ hoa nhiều nên người ta thích. Má cứ kể. Má bán không mắc, nhưng lai rai. Người ta thích tranh Má vì cái diu dàng của chất liệu luạ, cái hiền thục nữ mềm mại của hoa, cái cô đơn điếng người của thiếu nữ đứng với hoa, cái nhìn sắc sảo của Má đối với đời, và đặc biệt là cái nghich ngơm rất Thuỷ Mưa của Má. Bức trên là hai con mèo ngày xưa của Nam. Nam nói hình như tui nó mất mẹ, rồi thiếu sữa, chết non. Bức chì của tấm luạ này Má viết hai chữ : Chia ly .

Thiếu nữ. Bức này Má treo trên Cao thắng một thời gian rất dài, người mẫu là một cô giáo dạy muá trong trường của Má ngoài Hà Nội. Cô tên Minh. Cô yêu một người đồng nghiệp của Má, một thầy dạy vẽ, cũng tên Minh. Nhưng ông kia cứ lơ lơ, là là. Thế có ngày cô xúi tôi, lúc đó chắc 2-3 tuổi, chạy qua nhà ông kia, kêu: " Cậu Minh có trái tim đá".

Thiếu nữ và hoa bốn muà là một bộ ưng ý nhất của Má.



Con vịt con cô đơn ngoài mưa
Mèo, chim, cá cảnh, người với khỉ .... là những đề tài yêu thích của Má. Cái nude phiá dưới là của tôi " ké " vào. Đem về cho Má coi. Ai dè Má bỏ khung. Nhìn cũng hay hay.

Má vẽ bốn mẹ con. Bức này tôi mới thấy lần đầu. Sau khi luc lọi chất xếp tranh của Má. Má thích vẽ bàn tay vậy á. Bàn tay Má rất đẹp. Má hay xoè ra. Tự hào nói. Má tự làm Má ăn. Chưa hề biết nhờ vả ai nhá.


Tranh của Beo bà ngoại của bỏ khung ba bốn cái." Cho cháu bà về coi."

Những cái thiếu nữ và hoa chất luạ như thế bán gần hết. Chỉ còn vài cái màu nước. Mưa đem hết xuống phòng khách treo.
Chân dung Má.Một cái chân dung khác nữa đó.


Tôi treo tranh của Noel chung với tranh bà ngoại. Những bức đó Noel vẽ có bà ngồi kế bên, hướng dẫn.






Phong cảnh nông thôn.
Mắt thuyền. Chất liệu cát màu. Là cái duy nhất Má không bao giờ muốn bán. Má lúc nào cũng nói với tôi. Một con mắt là một tâm hồn của thuyền nhìn ra biển. Nó cũng biết, hiểu và suy nghĩ y như mình vậy á. Phải trãi lòng ra, nhìn nó thật lâu mới hiểu được con à.

Bức sơn mài phiá dưới cùng vẽ thiếu nữ và hoa Quỳnh. Má đặc biệt thích hoa Quỳnh. Thức thiệt khuya ngồi ngắm hoa Quỳnh nở, rón rén nghe từng tiếng khe khẽ e ấp của cánh hoa Quỳnh nõn nà chợt bung ra trong hơi sương khuya thấm lạnh. Chờ cho hoa nở bung hết ra ,khoe cái nhụy vàng nhàn nhạt thơm thơm dưới ánh trăng, Má ngồi hít hương hoa Quỳnh vào lòng, uống chút trà nóng. Rồi lại ngồi chờ cho hoa Quỳnh từ từ khép lại, ủ dột tàn ngay sau đó rồi mới đi ngủ. Nhiều đêm Má rủ tôi cùng thức. Mà cũng có mấy đêm tôi thức ngồi với Má đâu nhỉ. Tôi nhớ một lần tôi than. Hoa Quỳnh buồn quá à. Má thở dài. Ưà, như đời con gái. Trắng phau phau phút chốc rồi tàn ngay trong đêm đen. Bữa nào Má bỏ lỡ một đêm không ngắm được hoa Quỳnh, sáng ra nhìn hoa héo, Má xót xa ghê lắm. Tiết hùi hụi ngồi vẽ lại dáng hoa héo nằm vắt qua thanh của sổ. Miệng cứ lẩm bẩm. Hoa héo. Hoa Quỳnh nở tối qua, thế mà không biết.

Một bức lụa hoa Quỳnh trong xấp tranh chưa treo của Má.Những bức lụa với hoa Quỳnh Má bán hết rồi. Tôi nhớ có vài bức vẽ hình con mèo ngắm hoa Quỳnh với Má. Nhìn hiền và buồn lắm kià.


Hoa, một đề tài muôm thởu của Má



Nhiêù loại hoa có những cái tên mĩ miều, tôi không kịp nhớ hết. Má vẽ hoa ngay trong vườn Má. Hoa Xuyến Chi, hoa Mai Xanh, hoa Lẽ Bạn, Cắt Đằng, hoa Tím Đợi....

Những bức với sơn dầu nhìn quyết liệt hơn. Có lẽ vì chất liệu. Được Má xử dụng để diễn tả môt thái độ sống. Như Thiện và Ác, Sống giữa Kỳ Đà, Một Mình với Tất Cả....

Cảnh Chùa Má hay tới làm công quả đó. Má vẽ hình Phật cho Chùa. Má thích đi Chùa vào những lúc vắng. Cảnh Chùa lúc đó mới thật là Chùa.



Tranh lụa từ khoảng những năm 70. Hàng xấp như vậy. Lục ra rồi chỉ biết làm dấu cất lại. Chứ vóc sức chi em tôi quá bé nhỏ với gia tài đồ sộ của Má. Hy vong chúng tôi sẽ có thời gian làm khung , treo lên hết cho mấy đưá cháu của bà ngắm tranh của bà.

Còn những tấm lớn Má vẽ xong cuộn tròn trong ống thì thôi. Tôi chỉ biết cất đi chứ tuyệt nhiên chưa có thời gian sức lực lấy ra xem. Mà mấy cái cuộn tròn trong ống thì..... một tủ.



Ba chị em chúng tôi lớn lên trong một không khí sáng tác hào hứng say mê không ngừng của Má như vậy, một bức tranh là một kỷ niệm, một phần đời, một phần da thịt, linh hồn, hơi thở của chúng tôi. Giờ treo tranh Má lên, đi ra đi vào, cứ như mình vẫn còn có Má. Có Má ôm ấp vào lòng, thương yêu la mắng dạy dỗ chăm sóc mình.

Lúc treo tranh coi như tạm là xong, tuy biết rằng nỗi nhớ nhung Má sẽ không bao giờ nguôi ngoai, nhưng ba đứa cứ giảo qua giảo laị, lên lầu xuống lầu, trong lòng diụ lại chút it. Nước mắt tôi bớt chảy thêm một chút.

Má mình vẫn còn ở đây.

Nè.

2 comments:

NgocLan said...

Đẹp quá, và hay quá.

Gác Xép said...

Gia tài của Mẹ, để lại cho con. Đẹp và quý!