2/19/13

Mệ Ngoại Nguyên

là một người đàn bà quan trọng trong cuộc đời tôi. Cũng như Má và Mẹ chồng, bà ngoại Nguyên là một nguồn cảm hứng vô tận cho những câu chuyện nho nhỏ trong blog khi kể về nhà chồng. Cuộc đời của Bà Ngoại Nguyên là một huyền thoại bao la mà tôi luôn luôn muốn chép thành sách.

Sức người có hạn, sức văn của tôi lại càng hạn chế hơn nên tôi chỉ có thể góp nhặt vài chuyện gom góp từ cái ngày tôi may mắn được gặp bà lần đầu tiên.

Năm ngoái với Yelling tôi về Huế thăm bà, bà yếu lắm rồi. Lại thêm một cú té. Mắt bà mờ hẳn đi. Nhưng bà vẫn còn nhận ra "vợ của Salem hả". Tôi hay có cái trò ôm bà hôn. Bà cười hề hề. Hai bà cháu ngồi với nhau một đêm để tôi được nghe những chuyện bà kể lại. Lần nào cũng một lô chuyện nhiêu đó chi tiết. Mà lần nào cũng có quá nhiều điều mới. Năm ngoái đám Yelling xe lăn leo lên bậc thềm nhà Huế, ngồi chơi với bà một đêm. Tôi trân trọng cái đêm đầy ý nghĩa đó hết cuộc đời này. Nhá tôi.

Rồi. Bà nằm ngã bịnh một năm. Tâm trí bà còn sắc xảo cực kỳ. Bà biết hết. Đứa nào vể thăm. Bà nhận ra hết nhá.

Rồi hai hôm trước, Bà thanh thản giả từ con cháu, bình an đi về với Ôn Ngoại của Nguyên, lên cõi Niết Bà. Ung dung tự toại.

Chín mươi tám năm bà sống một cuộc đời oanh liệt. Hơn bảy mươi năm sống với Ôn Ngoại cho tới ngày Ôn mất vào 2005. Bà từ tốn tiễn Ôn đi. Ngồi vắt chân chữ ngũ hút thuốt lá khơi khơi. Búng tàn thuốc lá lập loè trong đêm tối cho bớt nhớ Ôn. Tối tối tụng kinh gõ mõ dâng hương thờ Phật, âu yếm giữ gìn cái lệ tụng kinh trang trọng với nhang và đèn của ôn suốt hơn 50 năm qua. Cái hôm bà té là cũng vì bà muốn đi cắm thêm điện cho sáng bàn thờ Phật trong nhà, mà trời thì tối, bà lại đang yếu trong người. Bà ơi.

Câu chuyện của bà với tôi còn dài, đậm đà, không thể trong lúc đau buồn này mà tôi có thể kể lại hết được.

Tôi sợ tháng hai. Ba người đàn bà làm nên cuộc đời tôi ra đi cùng một tháng. Cách nhau có vài cọng nhang cháy chưa tàn đã phải đốt thêm cọng khác.

Trái tim tôi đau đớn ngập ngừng không biết viết như thế nào cho cái entry này. Trong lòng trống không từng kỷ niệm ngọt ngào với bà.

Tôi cứ giã đò ngó lơ. Quay mặt đi sống cho trọn hai ngày qua. Miệng cười ha há cho lòng bớt đau. Mà hình như .

Cũng không xong.

Biết trước rủi thế nào cũng có ngày này. Ngày bà ra đi. Mà cũng đưa tay lên chùi nước mắt. Khóc cho một huyền thoại ra đi. Một bóng dáng tình nghĩa, đảm đang, vững chãi mà rất chân chất như Bà sẽ khó tìm lại cõi đời ô trọc này.

Nếu Thương một thì Tiếc phải là mười.

Một nén nhang ngậm ngùi của con cháu dâu cho Mệ Ngoại.

Một miếng khăn tang con xé ra cho Nguyên, cái thằng Salem của Mệ ngoại, cho Beo và Bánh Xèo, hai đứa cháu cố , và cho những đứa cháu đang rưng rưng nhớ Mệ nơi phương xa.

Mệ thương yêu !