10/31/14

Cuối tháng mười bò từ từ lê lết qua tháng 11

1. Em tự làm nè


Sáng nay em đi Halloween trong trường về rất happy. Vậy là xong rồi đó. Em bỏ cả tuần làm cái lego này. Sáng đem đi. Chơi mấy tiếng rồi về quăng cái đùng. Tối em mắc đi bơi chứ không đi xin kẹo. Thế là xong một mùa Halloween.

2. Đang mần cái này.





Mới book cái solo show cho hè năm sau. Thở phào một cái rồi lo cắm cúi làm. Hahahha. Solo chứ có phải giỡn. Dòm cái gallery thì đẹp mà.... to quá. Ông chủ phòng tranh kêu. Ráng mần chừng 5 cái lớn. Thiếu thì chưng tranh cũ. Mình thì hứng chí cứ mơ tới... 10 cái cơ. Từ đây cho tới tháng 7. Mần sao cho xong thì mần. Có studio thì làm tranh to. Cứ xây cái tranh hàng ngang rồi xây qua hàng dọc. Bữa nào cũng mệt nhoài cả người. Part time social work chứ full and over time artist. mệt và stress như happy mệt và stress chứ không có depressed nhá.

3. À, tóc không dài nữa. Mới cắt ngắn tít từ tuần trước. Người trong người ngoài kêu ' chẻ ra mười mấy tuổi'. Gần 4 năm mới mò vô tiệm cắt tóc. Lòng ngóng lắm. Nhưng xong gòi đó. Tóc đã ngắn l6n y như hồi trước. Thấy nhè nhẹ cái đầu

4. Từ từ kể tiếp. Còn nhiều thứ quá mà không có thời gian ta ơi.
Kể cho nghe nè. Phật Ngọc lại "mò" về Seattle. Mình xài cái từ " mò' về nghe mất dạy như thiệt là tình hình như thế lày. Mình nhớ mấy năm trước rước Phật Ngọc chung du thiên hạ cho mọi người thưởng lãm, dụ phật tử hùn tiền xây cái chùa thiệt to bên Úc (?) cho Phật có chổ yên tọa, chứ không chạy tới chạy lui như vậy. Đã gòi cái giờ quảng cáo Phật Ngọc tới Seattle lần 2.
Vài chùa cho đệ tử tới từng nhà phật tử kêu ủng hộ đóng góp xây sạp cho Phật ngồi nè... lần hai nè , xây bàn thờ cho bá táng với vái ...lần hai nè và nhiều thứ tiền ... lần hai khác. Người quen mình kêu bữa Phật về bả cúng gần $200. Mình tưởng bả mua miếng ngọc. Bả nói. Nope. Chỉ là cúng chùa ủng hộ thôi. Chưa có mua được. Vì miếng mề đai Phật Ngọc bữa nay lên giá. Lần một chỉ $ 108/miếng. Vòng cẩm thạch chỉ $135. Lần hai $135 miếng mề nho nhỏ. $200 cái vòng cẩm thạch. Bả kể bữa bả lên chùa, bả rút ra $10 đóng. Cô thơ ký dằn mặt một cách trắng trợn. Cho $20 đi. Thời buổi này $10 thì làm được cái gì. Bả xấu hổ quá. Lúi húi rút ra thêm được $5. Rồi chuồn. Cạch. Bả hết dám tới chùa đó luôn. Bả nói. Không có tiền. Nhục quá. Người ta khinh !
Hỡi ơi. Tu tại Tâm. Thiệt là Mô Phật cái giống mượn cớ Phật đi làm tiền mấy người nhát chít như cái bà này.
Mình hỏi. Không có tiền thì sao. Sợ Phật không che. Không có tiền làm sao dám lạy trước bàn thờ Phật. Hỡi ơi !

5. Mùa football. Đội Seahawk của Seattle hễ cứ sân nhà là ...hình như thua nha. Vậy chứ. Quần áo Jersey lên giá thấy sợ. Một cái áo của Seahawk giờ nghe đâu cả $200. Mình hỏi. Cái áo $200 với cái áo $5 khác nhau như thế nao. Bạn nói. Nếu mình là true fan, thì chứng minh là mình trung thành bằng cách mua... quần áo. Hehhe. Thêm nữa, bữa nay ra sân bay Seatac của Seattle, nếu có bận áo jersey của Seahawk không phải đứng xếp hàng. Cứ mặc nhiên cut in line hiên ngang đi ra phía trước. Thiệt là tình. Cái số 4 si đi nghĩ lại đâu đó giống cái số 5 nhể. Tiền ! Không tiền mần cái gi cũng khó, và cũng thấy nhục nhể. Mà mí cái thứ tiền đó si ra nghĩ lại dek có cần thiết nhể. Mà pà con lại cứ thích spend ra mí cái tiền đó.... rồi than... mắc quá !

6. Cuối năm. Tiệc tùng nhiều mà giấy tờ cũng nhiều. Mình không có ăn nhiều được nữa. Bụng anh ách lắm Mỉnh chay tịnh nhiều lắm gòi. Bữa nay sẽ rang gạo lức nấu trà uống đây. Ngày xưa Mưa hay rang trà gạo lức cho Má uống. Giờ nhơ nhớ cái mùi gạo rang nấu nước. Ngoài chợ Nhật bữa có bán brown rice tea. Thơm thơm. Nhưng chắc không ngon bằng nước gạo Mưa rang cho Má rồi. Mình sẽ nấu một nồi uống thử tối nay nè. Low cook qua đêm thì sáng nay có nước nóng uống. Già rồi. Người cứ âm đi từng ngày. Vậy chứ giấy tờ nhiều thì cứ phải làm thôi. Gõ cả ngày mệt đờ cả người nhá.

7. Mưa Seattle. Ngồi trên cửa sổ studio, vẽ lén người qua kẻ lại. Sướng gì đâu. Nghiệm ra một điều. Dân Seattle hiếm xài dù nghen. Hoạc chí ý theo mình để ý. Cứ sùm sụp cái nón lên đầu là xong. Mà mưa Seattle thuộc loại rả rít kiểu mưa Huế chứ không tơi tả như mưa Sài Gòn. Dù ... chắc là mắc công.
Vậy đi. Sẽ viết tiếp nhá.



No comments: