8/29/15

Cuối tháng 8

Lâu lắm gòi không tưng tửng một mình ên. Hôm nay gió lạnh tràn về Seattle, thoáng cái giựt mình. Lại qua hết 1/2 năm 2015. Hôm nay gió to, thổi tung cái nóng mùa hè Seattle đi, để lại đây một cảm giá rất dể chịu. Rất là dễ chịu. Năng nắng chứ cũng không nắng lắm. Nghe chồng nói. Cơn mưa hôm qua to lắm. Mà ngủ một trận quá đã nên cũng không phiền hà chi. Già rồi, ăn được thải được  ngủ được là tiên. Sức khỏe là vàng.

1. Dạo này mình thấy mình già hẳn đi ta ơi. Hai ba tháng trước còn hồi hở với Yoga, sáng trải chiếu sáng tập ráng sao cho dẽo người. Tập được hai tháng. Cái níu kéo sao bong mịa nó gân vai. Phải đi BS. Ông bảo. Phải nghỉ tập hai ba tháng. Không nên kéo giản co giựt chi hết. Hic. Có người bạn Fb mách cho môn thở thiền yoga. Thế là chỉ dám tập Dịch chân kinh và thở thôi. Xong cái hai tháng hết đau lại mò mò tập yoga lại, lần này tập thật chậm. Nhưng mới vài tuần thật chậm, lại có triệu chứng đau bong gân như lúc trước. Thôi thế là bỏ luôn mộng yoga nhé. Chỉ ngồi mà ...thở yoga thôi.
Làm hai cuốn sách yoga. Mà giờ bỏ mứa... mộng yoga... hic !








Té ra lúc mình xuống cấp như thế, mình lại cởi mở hơn. Ngày xưa ngồi thở như thế không được. Tự minh rất là hyper. Lúc lắc luôn chân luôn tay. Giờ ngồi xếp bằng thở . Hai ba tháng nay. Ngộ ra một điều. Thở đúng cách. Sướng thật nhé. Đầu óc lâng lâng. Nhẹ hết cả màn óc. Mình đã có lúc ngồi im được 15 phút thở rồi. Rất là tập trung.

2. Liên tiếp hai tuần liền, trong lúc dọn dẹp tranh của khách hàng, khiêng nặng sắp sụp cái sống lưng. Thấy mình lụm khụm quá. Lê lết về được tới nhà. Leo lên gường nằm thẳng ra cũng đau. Nhờ Dịch cân Kinh thì bữa nay hết đau. Nhưng.

Từ giờ trở đi mình phải rất là thận trọng cho cái sống lưng của mình. Không làm nặng nữa. Cái chi cũng phải từ từ. Cuối lên ngồi xuống phải rất từ từ. Bữa bạn già dưới CA lên chơi. Năm sáu năm không gặp. Giờ nhìn đứa nào cũng già. Bạn già mà có hai đứa con còn quá nhỏ. Chồng bạn già còn nhiều hơn bạn. Thấy hai vợ chồng bạn lần quần với hai đứa nhỏ, lúc nặng lúc nhẹ, cứ 5 phút lại phải time out.... Đi ra đường chơi mà hết đứa này đứa kia thay phiên nằm vạ ngoài đường. Mình phải giúp bạn đe nẹt tụi nó. Hey, you guys cry but must cry quietly. Hahah. Lâu gòi không la con nít. Bữa nay. Làm xong. Mình  thấy mình già luôn theo bạn.

Ai muốn có con nên có con lúc còn trẻ trẻ, đừng vì sự nghiệp vì này vì kia mà có con muộn tội con mà tội cha mẹ nữa. Còn lúc đã già, muốn take care con nít thì kiếm con chó chơi cho khỏe.

3. Hai đứa nhỏ hè này đi travel nhiểu. Thời gian ba tháng travel out of state đi bơi và xuống LA chơi với ông nội. Hai đứa nhỏ đi một mình ên. Giờ rành chuyện đi máy bay chắc còn hơn con mẹ nó gòi. Mình con lớn lên, muốn tách ra khỏi cha mẹ. Tất nhiên là tự nhiên mình thấy mình già đi.

4. Chuyện ăn chuyện uống cũng thấy mình già đi nhé. Dạo này. Mình tập tành ít ăn cơm. Nếu có thì cũng ăn gạo lức chứ không ăn gạo trắng nữa. Lâu gòi không thèm ăn cơm. Vô nói chuyện với khách hàng. Khuyên người ta nếu có bịnh tiểu đường thì không nên ăn cơm trắng. Nhiều người nói. Tui ăn gạo lức gạo vàng không có vô. Nuốt không trôi. Khổ. Người ta kể. Mà mình cũng biết. Ngày xưa giải phóng vô, toàn ăn bo bo cơm độn khoai và sắn. Làm chó chi có gạo trắng mà ăn. Hồi xưa đi tù cộng sàn nó bắt ăn gạo đen gạo nâu gạo lức gạo thúi gạo hẩm trệu trạo nuốt không nổi. Giờ tui nhìn tới gạo đen gạo lức tui lại rùn mình. Lại khóc. Lại muốn ói. Thêm nữa. Có người nói. Đồ ăn Việt là phải ăn cho đúng. Gạo nâu gạo đỏ ăn với đồ kho hay canh gì đó. Nuốt không được. Trèo trẹo cái miệng.

Mình nghe thì cũng biết thở dài. Thông cảm. Đâu phải cứ biểu ăn là phải ăn. Còn nhiều yếu tố khác. Một dân tộc ăn cơm hơn 4000 năm nay, một dân tộc rùn mình đau đớn vì vết thương chiến tranh và Hậu chiến tranh còn quá sâu, thì chuyện ăn cơm nào, gạo nào không đơn giản chỉ vì lý do sức khỏe.

5. Mình uống nước gạo lức được hơn 8 tháng nay. Hiệu quả nhé. Uống như uống nước. Bữa nay hết nhức cái đầu gối trật khớp từ hồi còn chạy bộ năm xưa. Giờ hết đau như không dám chạy nữa. Không dám nhảy Zumba tưng tưng như mấy năm trước. Đi bộ cũng đi rất là chậm. Rất là cẩn thận. Bạn già thấy mình đi chậm quá, chậm hẳn đi so với ngày xưa. Nhăn mặt hỏi. Mày mệt à. Tao không mệt. Nhưng tại tao biết tao đi nhanh như xưa, sẽ mau bị mệt. Đi chậm vậy. Cho không bị mệt.

6. Chuyện thay đổi cách ăn uống đi đứng mình kể ở trên cũng là từ Má mà ra. Trước lúc mất, Má có triệu chứng hôn mê lần nữa. Má nói với Mưa, con hứa đừng chở Má vô bịnh viện nữa. Má biết con ngưởi Má mà. Tới lúc phải đi là phải đi thôi. Đừng níu đừng kéo. Tới lúc cơ thể bảo đi là phải đi. Lý trí có muốn ở lại cũng không được. Thế rồi thôi. Má nằm vậy cho tới 7-9 tiếng sau là Má đi. Nhẹ nhàng và thanh thản.
Nếu lúc đó Nam đưa Má vào bịnh viện, người ta lọc máu, Má có thể hồi tỉnh và sống thêm một thời gian nữa. Nhưng tôi biết tính Má. Hồi trẻ Má nói. Lúc tao mà nằm xuống. Để cho tao đi. Sống mà dây nhợ từ miệng tới hậu môn, trói hết tay và chân lòng thòng, sống dở chết dở.... thì tao không sống.

7. Mình đi làm với khách hàng. Thấy họ uống thuốc nhiều quá. Có rất nhiều người một ngày uống một  "bụm" thuốc ( mấy người Việt hay nói vậy) khoảng 20 tới gần 30 viên, đủ loại. Tiểu đường cao máu loãng xương bao tử nhức đầu thuốc dị ứng trị phong thấp nhiểm trùng đường tiểu thuốc trị giựt kinh phong thuốc tâm thần thuốc chống trầm cảm thuốc chống ác mộng rồi thuốc chống táo bón. Thuốc uống thì có phản ứng phụ. Lờ đờ hay ngứa hay buồn ngủ. Thầy thuốc lại cho uống thêm thuốc chống phải ứng phụ. Dân mình lúc uống thuốc tây lại thêm thuốc bắc và thuốc nam vì người này bảo người kia chỉ..... Cứ lộn xộn hẳn lên. Trong chổ mình làm còn có vụ thầy thuốc cho bịnh nhân uống thuốc "sample" của mấy công ty dược mang lại quảng cáo. Người đại diện hảng thuốc ngồi kiên nhẩn chờ thầy thuốc có khi nữa buổi chào hàng thuốc mới. Thầy thuốc cho toa. Bịnh nhân cứ việc uống vì sample thì free.... cứ uống cho tới khi nghiền thì .... bắt đầu mua. Có loại thuốc tâm thần mà bịnh nhân phải uống suốt đời. Uống hơn chục năm thì đau gan đau thận tanh bành nội tạng. Chưa kể đi chạy thận tuần hai ba lần, lần 3 - 4 tiếng. Giải phẩu cột xuống xong biến chứng xuống tê gân tê chân. Lại đi giải phẩu chân....Bịnh nhân nội đi khám bịnh không thôi cũng giống như bác sỉ làm việc fulltime. Bận từ sáng tới chiều ngồi chờ bác sỉ. Bận từ sáng tới chiều lên lịch mấy giờ mấy giờ uống và chích thuốc. What a life !

Càng nói càng muốn ói. Ai nói xài ma túy là nghiện. Thì thuốc tâm thần, đâu đó cũng có dược chất như ma túy vậy đó. Mình thấy vậy. Dị ứng với thuốc. Sau này có làm sao. Chết thì chết. Không uống thuốc nhé. Uống thuốc nhiều như vậy. Đi khám bịnh nhiều như vậy. Cũng như sống dỡ chết dở rồi. Thì mình sẽ giống Má. Thì mình sẽ không sống.

8. Thuốc tây phản ứng nhanh. Hết bịnh liền. Đó là điều mà bà con thích xài thuốc tây. Cho mau hết bịnh. Không còn đúng nữa. Cái gì mà nhanh quá, cũng có tại họa hậu quả sau này. Cái gì cũng phải từ từ, take time. Đó là một lý do mình làm cái show Wisdom of Time vào tháng sáu vừa rồi. Thời gian giải quyết mọi thứ. Đau thương hận thù oán ghét.... whatever, thời gian sẽ làm dịu đi tất cả. Có một cô khách than cả 10 năm nam cô ngủ không được. Bao nhiêu thuốc ngủ. Giấc ngủ cô chập chờn lắm. Mà cô không dám bỏ thuốc ngủ. Cô uống thuốc ngủ đã lâu rồi. Giờ không uống là thức trắng. Uống vô có thể ngủ vài tiếng. Còn hơn không. Mình khuyên cô thở thiền. Mới đầu cô không nghe. Nhưng cuối cùng cô làm theo. Cô nói là cô hết cách nên thử. Hai tuần sau cô vào khoe với bác sỉ và mình là giờ cô đã ngủ được 5-6 tiếng sau khi tập thở thiền theo cách mình chỉ. Cô nói. Không ngờ chỉ có tập trung thở 5 phút/ lần. Một ngày 2-3 lần mà cô có thể ngủ một giấc ngủ sâu và " đã" như vậy. Cô nói vẫn còn phải uống thuốc vì không uống thuốc thì cô sợ. Nhưng cô hy vọng về lâu về dài, nếu cô kiên trì tập thở như vậy, có thể sẽ bỏ bớt thuốc. Thời gian. Liều thuốc ngàn đời nay rồi.

9. Vụ này. Thiệt là hên Làm mình bớt già nè.






Một project không phải cho khách hàng mà cho staff. Vẽ chung với nhau rất là vui. Mình bày trò này thì cực vì tốn thời gian. Nhưng kết quả cho ra một tấm tranh to rất đẹp.

10. Vụ này. Cũng làm cho tuổi già cảm thấy tới chậm hơn một gang tay nè.






Tranh mới nè. Rất là happy với cái này. Màu sắc đẹp chứ không trắng đen tộc tấu như mấy cái cũ.

Vậy nhen !

No comments: