5/24/09

Bánh Xèo (I)

Hôm qua, Ba Nguyên mua hàu sống về.Ăn hàu sống là món khoái khẩu của ba cha con.Không có Mẹ tham gia. Phần sướng nhứt của việc ăn hàu sống là mình...không phải nấu nướng gì sất.

Ba cha con. Quây quần kế cái sink. Ăn cho ...khỏi dơ. Nạy hàu cũng mệt mỏi lắm.Mà hai đứa nhỏ cứ đứng há hóc mồm.Ăn xin rồi ăn dựt với nhau.Loay hoay làm sao, chàng chồng của tôi lụi con dao nhọn một phát vô lòng bàn tay.Một nhát sâu hun hút.Máu me tung tóe.Thế là công cuộc ăn hàu sống đành phải tạm dừng lại.Để chạy vô binh viện gần nhà nhờ bác sĩ máy cho vài mũi vào tay.Hên là binh viện Davis đang rảnh.Nên không phải chờ.

Chuyện có thế thôi.

Nhưng tối tới, vô hun con trước khi đi ngủ. Me thấy Bánh Xèo trùm chăn,khóc tỉ tê.Hỏi hoài, con cứ khóc hoài.Phải tắt hết đèn, chun vô gường nựng con mãi một hồi.Con nhỏ mới bật ra một câu. Daddy nói ngày mai Daddy làm hàu sống ăn nữa.

Mẹ giựt mình.không dè.Thế mà mình nghỉ không ra nhỉ.Con nó lo xa cho Daddy của nó.Mà nó khóc đến như vậy.Thương quá là thương!

Me dắt Xèo ra. Rồi kêu Ba đem hết số hàu đang còn trong tủ lanh, và cả con dao nậy hàu nữa.Bỏ vô bọc ni lông. Xèo kêu. Daddy nhớ buộc chặt bọc lai nha.

Ba người đem hết ra quăng ngoài thùng rác trước nhà cho rãnh việc.

Thế là con gái quẹt nước mắt.Cười.

Ngủ yên khò khò hết cả đêm.