5/25/09

Má (II)

Entry for July 28, 2007

Viết cho Má thương yêu của con

Tôi nhớ Má hay nói, giọng tưng tửng. Má không có thương Ba con đâu. Má lấy đại đó.

Nhiều lúc thấy Má khổ, tôi chỉ muốn hét lên. Tại sao không yêu mà Má lấy Ba làm gì cho khổ vậy Má.

Dần dần, tôi cũng hiểu tai sao và càng thương Má hơn.

Hồi đó, Má tôi là dân tập kết ở ngoài Bắc. Má tôi dạy ở trường Đai Hoc Mỹ Thuật Hà Nội
( trường Mỹ Thuật Thanh Nhạc Hà Nội ngày xưa). Ba tôi là phóng viên chiến trường, công tác ở Đài Phát thanh.

Ba tôi có một người anh rể cũng tập kết. Ông tên Bính. Dân tập kết với nhau, ông Bính thương Má tôi lắm.Ông làm lớn, chức lớn nhất của ông đã là uỷ viên trung ương Đảng rồi. Ông. Nhất đinh bắt ép Má tôi gả cho Ba tôi. Má không ưa. Ông đến thẳng tổ chức của Má xin tác hơp Má với Ba tôi.

Tổ chức bên Má không ưa, kêu Má lên trách móc. Tai sao cô yêu đương mà không báo cáo lại tổ chức. Má ngỡ ngàng.

Thôi thì trường không muốn làm phật lòng ông Bính. Nên đồng ý ...gả. Thiệt là vô duyên. Tổ chức hai bên làm đám cưới cho hai người vào năm 1969.

Má đang làm một cô giáo dạy vẽ, tư do và hạnh phúc với nghề nghiệp của mình, bi ép lấy một người lớn hơn mình chín tuổi.

Ba tôi đẹp trai với cặp lông mày rậm và đôi mắt sâu thăm thẳm.Nhưng ông khó tính, ít cười và hay nhăn nhó.Ông viết chữ rất đẹp, làm văn hay. Ông thích nhâm nhi uống trà, hút thuốc lào và rít chuyện chính trị.

Má tự trấn an mình. Ừa thôi.Mình không yêu.Nhưng bây giờ phải lấy.Kệ.Trước sau gì cũng lấy chồng. Ông lớn hơn mình, làm người anh của mình. Lai là phóng viên, làm nghề báo, cũng văn nghệ văn gừng, chắc sẽ nâng đỡ đươc mình trên con đường nghệ thuật.

Nhưng hai người vẫn không hơp tính. Má là họa sỉ, lãng mạn vi vu kiểu tiểu tư sản. Tức là không có lập trường cách mạng vững chắc. Má lại hay bốp chát nói thẳng, chẳng kiên nể ai.

Ba tôi vừa đảng viên, vừa gia trưởng, hay tính toán, rất khó chịu. Ba còn có tính hay thù vặt nữa.Trước khi lấy Ba, Má có yêu một người đặc công. Yêu nhiều lắm. Nhật ký của Má đầy thơ và bút tích dành cho người yêu. Người yêu Má tử trận trong một cuộc hành quân. Sau này, trong lúc Má không có nhà, Ba tôi đem đốt sạch hết nhật ký , giải quyết một cách thô bạo quá khứ của Má.

Rốt cuộc, Ba má không hề thương nhau. Mà phải làm chuyện vợ chồng với nhau. Sinh tôi năm 1971. Lúc đó, ông Bính mới vỡ lẽ là Ba Má tôi không có hạnh phúc. Ba tôi đi B chắc cũng mấy lần ( đi vào chiến trường miền Nam với tư cách là phóng viên), để Má ở nhà một mình. Kể cả ngày Má sinh tôi cũng vậy. Một người bạn đồng nghiệp trong trường đưa Má đi sanh. Má đặt tôi là Thủy Châu. Má khẽ khàng. Thủy Châu là châu sa lệ nhỏ đó con.

Giây phút hiếm hoi với Ba và Má

Sanh tôi xong. Hai me con còn côi cút hơn vì thiếu người đàn ông trong nhà. Chiều chiều mát mát, hai me con đèo nhau lên ngọn đồi gần nhà ở Thụy Khuê, nằm lăn ra cỏ, nghe gió thổi . Má nhắc lai. Sao lúc đó buồn thật là buồn.

Ông Bính dồn hết tình thương cho tôi, như thể bù đắp lai cái bất hạnh của Má ( mà ông là người gây ra).
Ông đi nước ngoài luôn. Lúc nào cũng đem về quần áo, đồ chơi và quà cáp cho tôi. Cuối tuần, ông cho người lái xe com- măng- ca đến rước hai me con về nhà ông. Ông có ba người con. Mà anh con trai đầu nhỏ hơn Má tôi có vài tuổi. Tính ra, ông thương Má tôi như thương con ông. Và thương tôi như cháu ngoai ông.

Hai mẹ con với ông Bính và cô con gái của ông

Ông Bính mất cuối năm 1973 vì bịnh sưng phổi.Tôi nhớ Má bế tôi ngang hông, lúc đi viếng ông, tôi hỏi Má. Tai sao người ta bỏ dương Hai vô trong cái tủ vậy Má. Má lúc đó đang có bầu thằng Nam.Má ôm tôi, Má khóc. Tôi ngẩn ra lấy tay quẹt nước mắt cho Má. Không dám hỏi nữa.Má ôm hai đứa con , mà chắc trong lòng thấy cô đơn, lạc lõng hơn bao giờ hết.

Má kể. Dượng Hai thương con. Nên lúc chết rồi, dương muốn bắt con đi theo luôn.
Má hay nằm mơ thấy ông Bính về.Có lần ông về. Ông nghiêm nghị hỏi Má. Sao tới ngày giổ của anh mà em không làm mâm cơm cúng anh hả. Má mở choàng mắt. Chạy ra ngoài trời thắp vài nén nhanh, khuấn ông rằng. Tai vì chưa tới ngày. Chứ em không có quên đâu.
Sau đó, tới tháng lãnh lương, Má ra chợ mua đồ về cúng. Vét hết tiền không dám chừa lại một xu nào hết.

Mỗi lần Má nằm mơ thấy ông về, là tôi sốt rất cao. Má sơ. Hay dắt tôi lên chùa vang vái. Lúc Má dắt tôi vào Nam sau 1975, Má mới không nằm mơ thấy ông nữa.

Sau này , vào những giây phút cơ hàn nhứt của bốn me con. Má hay ôm ba đứa vào lòng. Phải chi dượng Hai còn sống. Me con mình đâu đến nỗi này.

Làm tôi chạnh lòng nhớ tới ông.

1 comment:

Huong said...

Hic, Chau ke chuyen cam dong qua