1/20/11

Đi đo mắt làm kiếng

Mình xài contact lens thuộc trên một thập niên rồi. Nhưng cứ muốn đi làm mắt kiếng phòng thân. Cứ nghỉ. Nhở cái mắt nó lòi ra ngoài thì có cái khác đeo vô cho thấy đường đi. Nhưng làm biếng. Mà dạo này mía ông thầy thuốc đo mắt ở Mỹ khó khăn. Một năm cứ phải tốn mớ tiền đi đo lại. Nên mình không đi.

Lần này về nhà, lỡ tay vọc cái contac lens ra, rồi vuột cha xuống bồn rửa mặt. Mất một cái. Mình nói với Má. Con bị mất con mắt bên trái rồi. Má hoảng hồn. Rồi sao mà thấy đường. Thì con lấy con khác thay vô. Hahaha.

Má thấy ghê quá. Nhất định bắt mình đi đo mắt kiếng. Con cháu bị loạn thị. Đo tốn có 15.000vnd. Rẻ bèo. Gần ngày về, Má bắt con em chở mình tới Điện Biên Phủ đo mắt làm kiếng.

Sáng thứ bảy, trời trong mây trắng. Hai chị em bầu đoàn lao vào dòng xe đặt nghẹt trên đường đi đo mắt kiếng. Thứ bảy, ngoài giờ không phải 15.000vnd mà 30.000vnd. Cũng còn bèo chán. Chờ. Cũng không lâu. Đo bằng máy móc tối tân. Đo xong làm mắt kiếng liền. Nhìn giá cả cũng ok. Nói chung là kỳ này mình có căp mắt kiếng rất ư là hài lòng. Mình đoán thế nhá.

Chàng đo kiếng kiu tên mình. Hỏi. Mắt kiếng của chi đâu. Mình kiu là mình xài contac lens nên không có kiếng.

Chàng lắc đầu lia lịa. Vậy là khó lắm. Không được đâu.

Mình hỏi không được cái chi. Làm kiếng á. Mấy người đeo contac lens lâu ngày rồi. Khó lòng đeo mắt kiếng lại lắm.Tui mà cho chi cái toa thuốc đúng theo mắt của chị, chị sẽ đeo ...không được đâu. Mình nghĩ trong bụng. Vậy chàng ngồi đây mần chi hả chàng.

Nhưng tui sẽ cố gắng. Chàng hỏi tiếp. Chị sinh sống ở nước ngoài hả. Câu này mình có lường trước. Nên dõng dạc kiu. Không. Sống ở đây.

Chàng dí cái kiếng đo lên mắt. Biểu mình. Đọc đi. Mà mình cứ oang oang ây bi xi theo tiếng anh mà phạng vô hết cái bảng nhá.

Chết mẹ. Quên.Rồi bảng thứ hai, mình chậm rãi phát âm a, á ớ, bờ, cờ, hờ vô. Đúng là không ra thể thống chi.

Chàng nghe mình đọc.Lắc hết cả đầu.

Không được. Giờ chị đeo cái kiếng này, đi tới đi lui cho tui coi đi. Coi có nhức đầu không. Mình đi loanh quanh chút, rồi về chổ cũ. Có nhức đầu không ? Dạ, có.

Rồi, đeo cái này, đi tới đi lui cho tui coi. Cái này không có nhức đầu, mà chỉ thấy lờ mờ. Muốn nhìn rõ phải...tới gần. Phải không. Dạ phải.

Còn cái này đeo vô không nhức đầu, mà cũng... không thấy gì hết. Vì độ rất nhẹ. Phải không.
Dạ, phải luôn.

Rồi chàng ghi đơn thuốc. Làm xoành xoạch một hơi thế này nà.

Tui cho chị cái gọng nhe trung bình nha. Có nghĩa là sẽ không nhức đầu, mà sẽ thấy lờ mờ thôi. Muốn coi TV thì phải dí sát vô.

Chị chiu khó tốn tiền chút. Vài bữa mắt chị quen lại với việc đeo kiếng.Thì lại đây tui đổi lại cho chị cái khác nặng hơn, thì lúc đó mới nhìn được rõ hơn.

Nói trước cho chị biết, để chút ra làm kiếng, về nhà không thấy đường rồi lai trách tui nha.

Mình ra nói với con em. Thôi, đi về kiếm bún mắm mà ăn cho được việc. Ngồi đây thêm một vài tiếng chờ cái gọng kiếng mà chỉ nhìn thấy lờ mờ, coi TV phải dí sát vô, để mần chi. Mà chàng đã thật thà đe doa một cách nghiêm túc như thế rồi. Cứ ngồi đó là rút thêm mấy trăm ngàn ra làm chi.

Loạn hết cả một buổi sáng của người ta.

Mà phạng được cái entry này lên, cũng tốn hết 30.000vnd tiền khám và 2000vnd gởi xe đi thực tế chứ ít ỏi chi. Hic.

5 comments:

leakaway said...

30.000vnd chu+a to+'i 2USD ma`, re? cha'n.

marcus said...

hehehe thui, cứ làm bên Mỹ đi.

Taaman said...

Ồi, mình cũng tham rẻ đẹp đi đo làm kính ở HN (dân bốn mắt thời mình thì đủ kinh nghiệm xương máu cái vụ này thời đi học ở nhà cho đến lúc sang đến trời Tây mới biết thế nào là cái kính đeo không đau đầu, nhưng cứ nghĩ bây giờ thời toàn cầu hóa rồi, máy móc thì cứ tiền là mua được rồi, đo mắt bằng máy thì đo ở đâu chẳng thế, kính mắt thì ở Tây cũng phải đặt từ châu Á sang: vậy rút ra là ở HN cũng làm được kính tốt như trời Âu).
Ối chà được bạn dẫn đến ông bác sĩ mắt thuộc hàng Nr. oăn của HN. Chà, bạn rón rén thưa gửi, mình tất nhiên là còn rón rén hơn. Sau khi khám mắt (ở cái máy khám đầy bụi) và kính bác sĩ dõng dạc: Bọn bác sĩ Đức nó làm hỏng hết mắt em rồi, bọn nó làm ăn tắc trách, ai lại đeo số này! Bây giờ anh cho em đeo thử theo số đo của anh em sẽ thấy khác ngay rồi em sang hỏi bọn nó xem sao bọn nó lại làm vậy! Dạ, vâng... không rõ hơn anh à, sáng chút nhưng choáng... - Anh chịu thôi, mắt em không bình thường!!!...
Thì chắc rồi, cái mắt mình không theo đơn của bác sĩ thì bình thường sao được, chỉ biết hơn chục năm nay mình vẫn đeo cái số ấy, êm re, không đau đầu đau chân gì hết từ ngày sang đây và thật ra cái ông bác sĩ Đức tắc trách mặc dù bị hạn chế thời lượng khám bệnh trên đầu bệnh nhân thì TG mỗi lần khám mắt cho mình vẫn dài hơn rất nhiều bác Nr. oăn HN.
Mình lại à: chắc HN đổi mới chưa kịp bằng SG, lần sau phải vào SG. Bây giờ đọc được cái en tờ ri của Lún mình lại À...
Buồn cười hay cười buồn ha Lún, không phải vì mình không có cái máy hiện đại mà vì đằng sau mọi thứ chính xác và hiện đại ấy mình không có cái trách nhiệm cho mỗi lời nói của mình. Đó là bác sĩ Nr. oăn, thế còn các Nr. tiếp theo??? Thôi rút kinh nghiệm chẳng "À" nữa: vẫn hy vọng và tin rằng có khi ở nhà đâu đó Nr. Thu lại hơn Nr. oăn;)))

Lún Ghẻ said...

to Taaman: tks for a yrs story.ùa, giờ u nhắc lại me mới nhớ. Sao o vn chuyện nghề làm kiếng đeo vô là nhức đầu nhỉ. cái vụ này me nghỉ quá đơn giản mà. Cứ tưởng tại mình contact lense nên không làm được. Mà ở Đức có universal health care ?. Nó cover luôn cái eye prescription luôn chớ? Ở Mỹ giờ phải móc hầu bao ra. Ung thư túi quá. Nhưng là ung thư túi còn đỡ hơn hư mắt nhỉ.

Taaman said...

Ồi cái vụ health care ở đây thì rắc rối tơ vòng lắm. Cái vụ làm thêm con mắt ba bốn basic care nó chỉ cho đến một sum nhất định thôi, số còn lại tự trả, nhất là lại đòi kính xịn gọng xịn, hợp khuôn mặt không già không lố, không lỗi thời... thì tất nhiên là chịu... đau màng ví. Thế nên mới lăm le về nhà hưởng thành quả hiện đại hóa tí chút! Thôi, tự an ủi: đời mình chưa được thì đến đời con cháu mình, ha Lún???;)))